– Tiểu sắc lang, chờ chút.
Đúng lúc này Nguyệt Thanh Nhã lại mở miệng.
Hạ Thiên dừng động tác lại, hắn có chút kỳ quái:
– Thần tiên tỷ tỷ, sao vậy?
Nguyệt Thanh Nhã không nói gì, nàng chậm rãi đứng dậy trên giường nhưng vẫn
không mặc quần áo, vẫn là không mảnh vải che thân, điều này làm thân thể hoàn
mỹ của nàng vẫn tiếp tục bộc lộ bên ngoài không khí.
Hạ Thiên vốn hô hấp rất dồn dập nhưng vẫn có thể miễn cưỡng áp chế, nhưng hắn
thật sự rất vả, nếu không phải hắn thật sự quá để ý đến sức khỏe của thần tiên
tỷ tỷ, sợ rằng hắn đã bổ nhào lên người nàng từ lâu rồi.
– Cậu đúng là đứa ngốc, cần gì phải khổ cực nín nhịn như vậy?
Nguyệt Thanh Nhã dùng bàn tay trắng nõn khẽ ôm lấy Hạ Thiên:
– Kim Đan của chị đã bị tổn thương hai mươi năm, thật ra cũng không gần phải
gấp.
– Nhưng, thần tiên tỷ tỷ, tôi còn muốn chữa Kim Đan cho chị, như vậy tôi sẽ
không còn phải lo lắng cho cơ thể của chị.
Hạ Thiên cũng tạm thời thu hồi ngân châm, hơn nữa cũng khẽ ôm lấy vòng eo của
Nguyệt Thanh Nhã, chạm đến da thịt trắng ngần mềm mại của nàng, trong lòng bàn
tay truyền đến xúc cảm tuyệt vời, vì vậy mà nhịp tim của hắn không khỏi gia
tốc. Lúc này bàn tay của hắn không thể nào không chuyển dời xuống, chậm rãi
hoạt động trên mông Nguyệt Thanh Nhã.
– Tiểu sắc lang, nếu cậu cứ như bây giờ, chị sẽ không để cậu thi triển nghịch
thiên đệ ngũ châm.
Nguyệt Thanh Nhã khẽ lắc đầu, giọng nói rất dịu dàng:
– Ngịch Thiên Bát Châm cực kỳ thần kỳ, trước cậu sợ rằng chă có ai chính thức
học hết Ngịch Thiên Bát Châm, mà theo chị biết, dù là nghịch thiên đệ ngũ châm
thì cũng không có người thi triển. Vì vậy mà nghịch thiên đệ ngũ châm khi thi
triển sẽ sinh ra hiệu quả gì, dù là cậu hay chị cũng không thể biết được, vì
vậy mà lúc này, dù với cậu hay với chị đều là khiêu chiến.
– Thần tiên tỷ tỷ, chị yên tâm, không có gì đâu, lần đầu tiên tôi dùng nghịch
thiên đệ tứ châm cũng lo lắng về vấn đề này, nhưng cuối cùng tôi cũng không có
chuyện gì xảy ra, lần này tôi cũng có lòng tin chữa tốt Kim Đan cho chị.
Hạ Thiên dùng giọng tin tưởng mười phần nói, mà hắn vừa nói vừa không tự giác
được phải xoa bóp cặp mông đầy đặn của Nguyệt Thanh Nhã.
Thân thể mềm mại của Nguyệt Thanh Nhã không khỏi run rẩy, trên gương mặt trắng
nõn có hơi đỏ ửng, càng thêm xinh đẹp khó gì sánh được. Nhiều năm tu tâm đã
làm cho nàng có cảm giác tương đối tẻ nhạt với chuyện nam nữ, thật ra nàng
cũng không có mưu cầu gì với thứ này. Dù là thế, bây giờ bàn tay nóng bỏng của
Hạ Thiên ve vuốt lên người, dù nàng là một tiên tử chưa nhuốm chịu khói lửa
nhân gian cũng cảm thấy có chút khát vọng bùng lên trong lòng.
Nguyệt Thanh Nhã là tiên tử, ở thế giới của nàng, nàng là người của Phiêu Miểu
Tiên Môn, bọn họ cao cao tại thượng, nhưng nhiều năm tu tâm chỉ làm nàng khó
động tâm mà thôi, không có nghĩa là nàng không phải là người bình thường. Thật
ra nàng cũng là người phụ nữ bình thường, trước mặt người ngoài hoặc có thể
nói là trước mặt người khác, tuy nàng có vẻ như ôn hòa nhưng nội tâm lại cách
xa cả ngàn dặm. Nhưng Hạ Thiên không phải là người ngoài, cũng không phải là
đàn ông khác, hắn là chồng nàng, là đàn ông duy nhất của nàng, một người đàn
ông duy nhất chiếm trọn nội tâm của nàng. Vì vậy ở trước mặt hắn nàng không
còn phải là tiên tử cao cao tại thượng, nàng là người phụ nữ của hắn, thân thể
nàng đều hiện ra vì hắn.
– Tiểu sắc lang, chị tin vào bản lĩnh của cậu, cũng tin cậu có thể thành công
thi triển nghịch thiên đệ ngũ châm để chữa Kim Đan cho chị, nhưng dù là vì cậu
hay vì tôi, bây giờ cậu cũng không thích hợp thi châm.
Trong giọng nói của Nguyệt Thanh Nhã có thêm vài phần kiều diễm:
– Chúng ta ở cùng nhau mười sáu năm, cậu cho rằng chị không hiểu cậu sao? Tuy
cậu cố nén không chiếm tiện nghi của chị, nhưng trong lòng cậu khó thể nào
bình ổn, nhưng muốn thi triển nghịch thiên đệ ngũ châm thì nhất định cậu phải
tỉnh táo, nếu không cả hai chúng ta đều gặp nguy hiểm.
– Thần tiên tỷ tỷ, tôi chẳng phải không muốn chiếm tiện nghi của chị, tôi chỉ
vì quá nhớ chị.
Hai tay của Hạ Thiên tạm thời dừng lại, hắn dùng giọng bất an giải thích,
trong mắt hắn thì thần tiên tỷ tỷ quá quan trọng, vì vậy hắn không thể để cho
nàng tức giận, cũng không thể để cho thần tiên tỷ tỷ không vui.
– Tiểu sắc lang, chị biết rõ.
Nguyệt Thanh Nhã khẽ gật đầu:
– Chị cũng rất nhớ cậu, vì vậy chị hiểu tâm tình của cậu, chị cũng biết bây
giờ cậu cần nhất là thứ gì. Vì thế chị càng thêm hiểu, dưới tình huống này cậu
thi triển đệ ngũ châm cho chị, chị cảm thấy hay là mình mặc lại quần áo, như
vậy mới cho cậu chữa trị.
– Được rồi, thần tiên tỷ tỷ, tôi nghe lời chị.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi khẽ gật đầu, hắn cũng hiểu khi nàng mặc quần áo vào thì
hắn mới có thể tỉnh táo thi châm. Lúc này vì muốn suy nghĩ an toàn cho thần
tiên tỷ tỷ, hắn cho rằng làm như vậy là rất tốt.
Nhưng nếu để thần tiên tỷ tỷ mặc quần áo vào, Hạ Thiên thật sự không muốn,
phải biết rằng hắn thật sự không thể không chiều ý nàng.
– Tiểu sắc lang, chị cởi áo cho cậu nhé?
Âm thanh êm tai của Nguyệt Thanh Nhã lại truyền vào trong tai Hạ Thiên, lúc
này hắn phát hiện thần tiên tỷ tỷ không mặc quần áo vào, hơn nữa còn dùng bàn
tay thon như ngọc cởi bỏ quần áo trên người mình, giống như một người vợ dịu
dàng cởi bỏ quần áo giúp chồng.