Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị – Chương 1011: Tôi chỉ trị những bệnh mà kẻ khác không thể trị hết. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương 1011: Tôi chỉ trị những bệnh mà kẻ khác không thể trị hết.

Bác sĩ Hoàng chợt ngẩn ngơ, sau đó lão không nhịn được phải hỏi:

– Tống thần y, cậu có thể nói biện pháp cụ thể được không?

Bác sĩ Hoàng là người thôn Dân Hưng, thật ra điều kiện gia đình cũng không tệ,
khi cải tạo thôn thì lão có vài căn nhà, trong đó có vài căn cho thuê, tiền
thuê nhà cũng vài ngàn, cộng thêm tiệm thuốc, mỗi tháng lợi nhuận cũng phải
hơn hai mươi ngàn. Tóm lại bây giờ lão là người có nhà có xe, trong ngân hàng
có vài triệu tiền mặt, tuy không phải là số nhiều nhưng tuyệt đối không tính
là nghèo. Tuy lão ở thành phố Cảng Thành này không tính là người có nhiều
tiền, nhưng dù là như thế, khi Hạ Thiên nói một ngày lời một trăm ngàn hoặc cả
triệu, điều này làm lão động tâm, nếu thật sự có mối làm ăn như vậy, hắn nhất
định sẽ làm.

– Rất đơn giản, ông chỉ cần đi tìm những kẻ có tiền mà muốn chữa bệnh, tôi sẽ
chữa bệnh cho hắn, tôi thu phí chữa bệnh thường rất cao, lần đầu ít nhất cũng
là một triệu, tôi sẽ chia cho ông một phần mười. Vì vậy chỉ cần ông tìm được
người bệnh, như thế mỗi lần ông sẽ có được một trăm ngàn, nếu tên kia nhiều
tiền, tôi sẽ thu phí mười triệu, sẽ chia cho ông một triệu.

Hạ Thiên dùng giọng không nhanh không chậm nói, hắn cũng không muốn chút tiền
vài chục ngàn một tháng.

A Phương ở bên cạnh nghe thấy vậy mà không khỏi trợn mắt há mồm, bác sĩ Tống
kia thật sự quá kinh khủng, chữa bệnh cho người ta mà muốn thu một triệu đến
một trăm triệu sao? Như vậy không thái quá à?

Bác sĩ Hoàng cũng sững sốt một lúc lâu, cuối cùng lão cũng biết, hôm qua Tống
thần y giúp mình chữa bệnh lấy nửa tiệm thuốc đã là rất rẻ rồi.

– Này, ông có muốn làm ăn không? Nếu không thì tôi đi tìm người khác.

Khi thấy bác sĩ Hoàng một lúc lâu không nói lời nào thì Hạ Thiên dùng giọng
mất vui nói.

– Tống thần y, thu phí như vậy có mắc quá không?

Bác sĩ Hoàng phục hồi tinh thần lại, lão không nhịn được phải hỏi:

– Lấy giá cao như vậy sợ rằng khó có mấy người chịu bỏ tiền chữa bệnh.

Bác sĩ Hoàng trước nay kê đơn chữa bệnh cũng là vì kiếm tiền, nhưng lão thu
phí rất rẻ, bây giờ thấy giá cả của Hạ Thiên như vậy cảm thấy khó thể tiếp
nhận.

– Tôi đã ra giá rất rẻ rồi.

Hạ Thiên có chút bất mãn, dựa theo quy củ trước đó thì hắn cứu sống mười
triệu, cứu tử để lại mười ngàn, nhưng bây giờ hắn không dám dùng quy củ này,
vì hắn không muốn người ta biết được thân phận của mình. Bây giờ hắn tạm thời
chuyển đổi quy củ, không thu quá mắc, nhưng hắn thấy, dù thu phí thấp thì cũng
không thể thấp hơn một triệu.

Hạ Thiên nhìn bác sĩ Hoàng không nói lời nào mà bổ sung thêm một câu:

– Ông đi tìm đám người kia ra giá chữa bệnh không được sao? Nếu mỗi người đều
chấp nhận giá tiền này thì tôi còn cần ông làm gì? Nếu không phải tôi vừa đến
đây, chưa quen thuộc tình cảnh, tôi còn cần ông nữa à?

– Bố, con cảm thấy Tống thần y nói rất đúng, không phải bố nói y thuật của
Tống thần y rất cao sao? Nếu là thần y thì thu phí tất nhiên phải cao.

Lúc này A Tài kia mở miệng nói, rõ ràng hắn ở bên cạnh nghe câu chuyện mà
không khỏi động tâm. Một ngày lời một trăm ngàn, điều này quá sức mê người.

– Này, nếu bố anh không làm thì anh làm đi.

Hạ Thiên nhìn A Tài:

– Các anh tìm người nào cần chữa bệnh cũng được, ai tìm được bệnh nhân tôi sẽ
chia tiền cho người đó.

– Được, không có vấn đề, có rất nhiều người có tiền có bệnh, tôi chỉ cần điều
tra chút là được.

A Tài thật sự hưng phấn, giống như hắn thấy được tiền từ trên trời rơi xuống,
tất cả đều rơi vào đầu hắn.

– A Tài.

Bác sĩ Hoàng trầm giọng quát khẽ:

– Hồ đồ cái gì? Con căn bản không làm bác sĩ, con cũng không biết ai có bệnh
hay không.

– Bố, con không làm bác sĩ, bây giờ cũng không biết rõ ai có bệnh ai không,
nhưng vấn đề này rất đơng giản, con chỉ cần đến bệnh viện là biết ngay.

A Tài không cho là đúng:

– Con chỉ cần tìm vài người bạn là biết ngay, hơn nữa con cũng chẳng phải
hoàn toàn không biết ai có bệnh, con trai chú Cảnh Sinh không phải có bệnh
sao? Nhà bọn họ có rất nhiều tiền, vì chữa bệnh cho con mà ném đi vài triệu
rồi, nếu một triệu có thể chữa tốt, chú Cảnh Sinh chắc chắc sẽ tình nguyện.

– Con thì biết gì?

Bác sĩ Hoàng có chút tức giận:

– Con của Cảnh Sinh căn bản không có bệnh gì, chẳng qua đầu óc không được
thông minh mà thôi.

– Bố, tuy con không hiểu y thuật nhưng cũng không tán thành những lời này,
cái gì là đầu óc không được thông minh? Như vậy không phải đầu óc có bệnh sao?

A Tài có chút mất hứng:

– Hơn nữa con có nghe chú Cảng Sinh nói, chú ấy đã đưa con ra nước ngoài kiểm
tra, trong đầu con chú ấy có một khối u, nếu lấy khối u kia ra thì sẽ biến
thành người bình thường. Nhưng làm phẫu thuật quá nguy hiểm, làm không tốt sẽ
chết người, vì vậy chú ấy không dám đưa con mình đi giải phẫu.

– Con đã biết như vậy, đó là khối u não, con nói có thể trị được sao?

Bác sĩ Hoàng càng tức giận:

– Tuy y thuật của Tống thần y…

– Này, tất cả im mồm cho tôi.

Hạ Thiên cuối cùng cũng không nhịn được, hắn bất mãn nói một câu:

– Lão Hoàng, ông không muốn kiếm tiền thì thôi, tôi cũng không quan tâm đến
ông, còn anh, A Tài, anh đi tìm chú Cảng Sinh gì kia đi, hỏi xem muốn chữa
bệnh cho côn không, giá là một triệu, hiểu không?

– Không có vấn đề, không có vấn đề, tôi sẽ đi tìm chú Cảng Sinh.

A Tài liên tục nói, sau đó hắn dùng giọng nịnh nọt nói với Hạ Thiên:

– Tống thần y, nếu tôi và chú Cảnh Sinh bàn giá xong, phải làm sao để liên
lạc với cậu?

– Anh có thể điện thoại cho tôi.

Ninh Khiết lúc này mở miệng:

– Anh lưu số máy của tôi lại rồi gọi sang đây.

– Được, tôi sẽ lưu.

A Tài liên tục nói.

A Tài nhanh chóng lưu lại số điện thoại của Ninh Khiết, mà đến lúc này hắn mới
đột nhiên nhớ đến một sự kiện, vì vậy cẩn thận nói:

– Tống thần y, cậu…Cậu có thể chữa được khối u trong não không?

A Tài người cũng như tên, cực kỳ yêu tài, vì vậy vừa nghe nói có thể lời được
một trăm ngàn là đầu óc hắn đã choáng váng, căn bản không quan tâm Hạ Thiên có
thể chữa được bệnh cho người ta hay không. Mãi đến lúc này hắn mới nhớ đến vấn
đề quan trọng nhất.

– Nói nhảm, tất nhiên tôi có thể chữa tốt.

Hạ Thiên dùng ánh mát bất mãn nhìn A Tài:

– Không có bệnh gì tôi không chữa được, còn nữa, nhớ kỹ, tôi chỉ chữa những
bệnh mà người khác trị không hết, bệnh nhỏ đừng tìm đến tôi, bệnh nhẹ không
được bao tiền, tôi không có hứng.

– Vâng, vâng, tôi biết rồi.

A Tài vội vàng nói, trong lòng vẫn còn đang nghĩ, lát nữa đến nhà chú Cảng
Sinh không được quá lớn tiếng, trước tiên phải làm thí nghiệm cái đã. Nếu Tống
thần y này có thể chữa tốt căn bệnh u não, như vậy là thần y thật sự, hắn có
thể can đảm đi kiếm tiền.

– Vậy giao cho anh đi làm, khi nào nói xong thì điện thoại cho tôi. Còn nữa,
tối nay đừng tìm tôi, bây giờ tôi phải về ngủ.

Hạ Thiên lười biếng nói, sau đó hắn kéo Ninh Khiết bước đi, đối với hắn thì đã
được được mục tiêu đến đây hôm nay. Dù là bác sĩ Hoàng hay đứa con, chỉ cần
giúp hắn tìm được người bệnh là được.

– Tống thần y, cậu không ngồi chơi một chút…

Bác sĩ Hoàng chợt ngẩn ngơ, sau đó chạy theo ra khỏi cửa.

– Không rảnh.

Hạ Thiên không đợi bác sĩ Hoàng nói dứt lời, hắn tức giận nói một câu, lão
Hoàng này không chịu tìm người bệnh cho hắn, điều này làm hắn cảm thấy rất khó
chịu, vì vậy hắn cũng không cần quan tâm đến lão.

Hạ Thiên và Ninh Khiết nhanh chóng quay về khách sạn, sau khi vào phòng thì
Ninh Khiết cuối cùng cũng không nhịn được phải nói:

– Chồng, để A Tài hỗ trợ có thích hợp không? Tôi cảm thấy người này không quá
tin cậy, hơn nữa bộ dạng rất tham tài.

– Không sao, tham tài thì tốt, như vậy sẽ càng gắng sức giúp chúng ta tìm
người bệnh, chung ta sẽ nhanh chóng kiếm được tiền và có những ngày tốt lành,
sau này nếu con đàn bà Tống Ngọc Mị kia biết được tôi sống ở đây rất tốt, có
lẽ sẽ tức chết.

Hạ Thiên cũng không quan tâm.

– Tôi chỉ sợ A Tài kia có tâm tư khác lạ, loại người này tham tài, lòng tham
vô đáy.

Ninh Khiết vẫn không quá yên tâm.

– Không sao, nếu hắn dám có ý xấu, tôi sẽ xử lý hắn.

Hạ Thiên vẫn không quan tâm.

– Vậy thì được.

Ninh Khiết có chút bất đắc dĩ, nàng xem như hiểu rõ, Hạ Thiên chẳng phải không
biết A Tài không đáng tin, cũng không phải kẻ không có đầu óc mà tùy tiện tìm
người làm việc cho mình, thật sự là hắn căn bản không sợ người ta làm gì xằng
bậy, vì thế hắn cũng không quan tâm. Nhưng trong lòng Ninh Khiết đã có quyết
định, nếu sau này Hạ Thiên ra khỏi cửa, nàng sẽ đi theo làm vệ sĩ, như vậy sẽ
đề phòng được nhiều chuyện.

– Vợ quỷ keo kiệt, tôi sẽ tiếp tục hấp thu âm hỏa.

Hạ Thiên lúc này lại cảm thấy thân thể có gì đó là lạ, giống như đến lúc này
là sẽ phát tác. Hắn nói xong câu đó thì tình cảnh cũng giống như ngày hôm qua,
hắn lấy ra ngân châm, ngồi khoanh chân dưới đất, bắt đầu quá trình chiến đấu
gian khổ với âm hỏa.

Đã có kinh nghiệm tối qua, hôm nay Ninh Khiết cũng không quá lo lắng, nhưng
nàng vẫn ngồi ở bên cạnh chờ đợi. Cũng giống như hôm qua, mãi đến khuya thì Hạ
Thiên mới thuận lợi hoàn thành hấp thu âm hỏa, sau đó lập tức đi ngủ.

Một giấc ngủ đến sáng hôm sau mới tỉnh lại, Hạ Thiên phát hiện Ninh Khiết vẫn
ngủ rất say, nhưng lần này nàng không còn gặp ác mộng.

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Ninh Khiết đang ngủ say sưa, trong lòng bắt đầu có
chút buồn bực, trước tiên hắn đánh thức nàng hay cởi sạch rồi đánh thức? Hắn
cũng không muốn giống như hôm qua, chờ đến trưa nàng mới thức dậy.

Nhưng Hạ Thiên còn chưa nghĩ phải làm sao thì Ninh Khiết đã tỉnh, nàng bị
tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Ninh Khiết cầm lấy điện thoại, nàng nhận máy:

– Này, ai vậy?

– Có Tống thần y ở đó không? Tôi là A Tài.

Bên kia truyền đến âm thanh hưng phấn:

– Bây giờ là tám giờ, Tống thần y đã thức dậy chưa?

– Thế nào? Anh đã liên lạc với người bệnh chưa?

Ninh Khiết cũng nghe ra âm thanh của A Tài, tuy nàng có ấn tượng không tốt với
hắn nhưng vẫn chủ động hỏi thăm.

– Đã nói rất tốt, đã làm từ tối qua, chú Cảnh Sinh nói, chỉ cần chữa tốt cho
con của chú ấy, một triệu không phải là vấn đề.

A Tài có chút kích động:

– Tống thần y hôm nay có thể đi chữa bệnh không? Chú Cảnh Sinh có hơi gấp,
vừa rồi đã điện thoại đến thúc tôi.