“Hắc Phượng Hoàng, từ hôm nay trở đi, ngươi phải giám sát nàng thật chặt, ta
muốn xem, nàng đến cuối cùng có “thủ đoạn” gì?
Hắc Phượng Hoàng nghe vậy, trên mặt lộ chút khó khăn “Chủ công, bởi vì chuyện
của Hoàng Thái Tôn, Thái Tử phi bây giờ rất bài xích ta, chỉ sợ ko có biện
pháp nào tiếp cận “.
“Đúng rồi, sao ta lại quên việc này. Vậy chú ý giám thị hành động của nàng mật
thiết. Mặc khác, an toàn của Triệt nhi các người phải tuyệt đối bảo đảm”
Trung niên nam nhân cảm thấy khó hiểu, hắn thật ko hiểu được Thái Tử phi còn
hậu thủ gì, bởi vì mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của nàng, hắn đều nhận thấy một
cảm giác kỳ quái.
Hắn nghĩ rằng, Triệt nhi có lẽ là thứ duy nhất có thể kiềm chế Thái Tử phi, dù
sao hổ dữ cũng ko ăn thịt con, hắn ko tin Thái Tử phi thật sự xuống tay với
nhi tử của mình.
…
Vì thế cục của Trường Thanh, Lưu Phong quyết định tạm thời ở lại đây, sau khi
ổn định một chút sẽ rời đi. Tiểu Sơn tướng quân phủ, nay đã trở thành phủ hầu
tước của Lưu Phong.
Sau khi xử lý chính sự gần nửa ngày, Lưu Phong lui về nghỉ ngơi.
“Ba ba, Uyển Nhi ai di đang nấu đồ ăn, nói rằng nếu thấy người trở về thì nhắc
người về phòng nghỉ ngơi, còn thức ăn chút nữa sẽ có” Vừa mới bước vào, Lưu
Phong đã nghe giọng nói của Tiểu Linh nhi.
Nấu ăn? Lưu Phong mỉm cười, nhìn Tiểu Linh nhi nói: “Linh nhi, con ở trong
phòng chờ chúng ta, để ta đi giúp Uyển Nhi a di nấu ăn”
“Nga!”
Tiểu Linh nhi mặc dù dạ thưa, nhưng cuối cùng vẫn lén lút theo dõi.
Bởi vì nàng phát hiện ra thần sắc của Lưu Phong có chút dị thường. Tiểu nha
đầu có lòng hiếu kỳ rất lớn, nàng muốn nhìn xem ba ba hỗ trợ như thế nào.
Lưu Phong đi đến phòng bếp, mặc dù chưa đến cửa nhưng mùi thức ăn đã truyền
đến, làm cho hắn nước miếng chảy ròng.
Vào trong bếp, chỉ thấy Mộ Dung Uyển Nhi cùng Khuynh Thành đang vô cùng hăng
say.
Mộ Dung Uyển Nhi làm chủ trù, đang trực tiếp nấu nướng, còn Khuynh Thành chỉ
đứng bên cạnh mà nhìn, trong bếp tràn đầy mùi thơm.
Thức ăn trên bàn để gọn gàng, trông thật đẹp.
Lưu Phong nhìn thấy đồ ăn được chế biến công phu, nội tâm lập tức cảm thấy ấm
áp, cảm giác hạnh phúc từ từ lan tỏa.
Mộ Dung Uyển Nhi hoạt động liên tục, một bên nấu nướng, một bên cùng nói
chuyện với Khuynh Thành, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Lưu Phong có chút kỳ quái, hai nha đầu này trở nên thân mật như thế này từ lúc
nào?
“Khuynh Thành muội muội, ngươi đem “phần giò heo” đi rửa chưa? “Mắt thấy rau
đã được rửa, Uyển Nhi vội vàng phân phó tiếp.
Khuynh Thành nghe vậy, vội đem “phần giò heo” đi rửa cẩn thận, rất là chăm
chú. Trong khi nàng khom lưng, cặp mông nhất thời cong lên, làm Lưu Phong động
tâm, cặp mông của nha đầu kia tựa hồ đã lớn hơn một chút. Tiểu nha đầu đúng là
đang ở thời kỳ phát dục, mỗi ngày một khác.
To quá, quả thật càng lúc càng to.
Hai nàng làm việc rất hợp ý, ngay cả Lưu Phong tiến vào đã nửa ngày cũng ko
nhận thấy.
Lưu Phong cố ý ho khan một tiếng, đi ra phía trước nói: “Hai vị mỹ nữ, có cần
ta hỗ trợ ko? “
Cả hai đồng thời quay đầu lại nhìn Lưu Phong.
Mộ Dung Uyển Nhi vui vẻ nói: “Lão công, ngươi sao lại tới đây, ko phải đang
nghỉ ngơi trong phòng à? Tiểu Linh nhi ko nói cho ngươi biết sao? “
Lưu Phong nhẹ nhàng tiến lại gần ôm nàng, đặt môi lên trán hôn một chút, cười
nói: “Tinh thần ta rất tốt, huống hồ, ta sợ các ngươi quá bận rộn, cho nên đến
xem có hỗ trợ được cái gì ko…”Kỳ thật Lưu Phong muốn cùng Mộ Dung Uyển Nhi
trong phòng bếp thân ái một chút, ai biết Khuynh Thành cũng ở đây.
“Uyển Nhi, bộ dáng nấu cơm của nàng thật đẹp a! “Nói rồi, hai tay bắt sờ loạn.
“Lão công, ngươi về trước đi… Khuynh Thành đang nhìn kìa…”Mộ Dung Uyển Nhi
đỏ mặt, trống ngực đập liên hồi.
Lưu Phong quay đầu sang hướng của Khuynh Thành, cười nói: “A a, Khuynh Thành,
ngươi nhìn thấy gì? “
“Hừ! “
Khuynh Thành hừ một tiếng rồi nói: “Ta thấy đại sắc lang đang khinh bạc Uyển
Nhi tỷ tỷ”
“Ko được, ngươi cũng phải ôm ta một chút, như vậy ko công bằng” Khuynh Thành
đã đi tới, hai tay ôm lấy Lưu Phong, nói như yêu cầu.
“Chuyện này hơi bất hảo…”Tuy nói như thế, nhưng miệng của Lưu Phong vẫn hôn
lên trán của Khuynh Thành.
Tiếp tục a? Để cho ta chạm vào ngươi a. Nếu không như vậy, không công bằng.
Thân hoàn hậu, Lưu Phong phát hiện Khuynh Thành ko có động tác gì, trong lòng
cảm thấy lo lắng.
“Tỷ phu, nguoi ko chịu động não một chút, ta đã yêu cầu ngươi ôm ta mà sao lại
ko chịu… ?”Khuynh Thành tựa hồ như nhìn thấu tâm tư của Lưu Phong, vẻ mặt
mập mờ nhìn Lưu Phong nói.
“Lưu Phong vô sỉ phủ nhận: “Tiểu nha đầu, ngươi nói cái gì, ta cái gì cũng ko
nghĩ. Hơn nữa, dù cho ngươi có yêu cầu, ta cũng ko chiều theo ý ngươi”
“Thật sao? “
Khuynh Thành khóe miệng lộ ra một nụ cười, đột nhiên vươn tay ôm lấy, môi cắn
vào lổ tai hắn nói: “Tỷ phu, ta biết ngươi ko muốn ôm ta, nhưng ta lại muốn ôm
ngươi…”Nói rồi đột nhiên vươn cánh tay nhỏ bé nắm chặt phần dưới của hắn, dù
còn cách lớp vải, nhưng bổng bổng của hắn vẫn cảm thấy “tê tê”
Lưu Phong thầm hô cứu mạng, một cảm giác khác thường nhất thường nổi lên trong
lòng.
Lưu Phong hạ ý thức vội vàng nhìn sang hướng Mộ Dung Uyển Nhi, chỉ thấy nàng
sớm đã quay đầu đi, chuyên tâm nấu nướng.
Tiểu Linh nhi ở ngoài cửa nhìn thấy tay Khuynh Thành chộp tới phần dưới của
Lưu Phong, trong lòng có chút kinh ngạc, thầm nghĩ, ko biết như vậy chơi vui
ko?
Được âu yếm trong chốc lát, Lưu Phong cảm giác được cơ thể càng lúc càng nóng
lên, càng lúc càng cứng, tựa hồ cảm giác được đại sự ko ổn.
Mẹ nó, để lâu chắc chịu ko nỗi nữa…
Lưu Phong quyết định thật nhanh, đẩy Khuynh Thành ra, vội vàng xoay người lại
nói: “Uyển Nhi, các người cứ tiếp tục đi, ta về phòng nghỉ ngơi trước…”
Mộ Dung Uyển Nhi lúc này mới quay đầu lại nhìn Khuynh Thành, mập mờ cười nói:
“Muội muội, vừa rồi ngươi đã làm gì? “
Khuynh Thành cũng ý thức được tình trạng bây giờ, mặc dù Lưu Phong vẫn chưa
phun, nhưng đã ra một chút “nước”, dù còn cách lớp quần, nhưng vẫn dính vào
tay nàng.
“A a, ta đoán ngươi dám chắc ko có làm chuyện tốt gì “Mộ Dung Uyển Nhi chế
nhạo nói.
Khuynh Thành sắc mặt đỏ ửng, không nói gì, chỉ xấu hổ cười cười.
…
Ăn xong bữa cơm, Lưu Phong liền đi thay đồ, trên mặt mang nụ cười hòa ái, cùng
Lý Hương Quân đi xem xét tình hình dân tình của Trường Thanh.
Vốn hai người ko muốn lộ thân phận nên đi cách xa nhau, nhưng đã bị một thương
nhân nhận ra.
Rất nhanh, một truyền mười, mười truyền trăm, chỉ trong chốc lát, tin tức đươc
truyền đi khắp phố, dân chúng đều đến xem Lưu Phong cùng phu nhân.
Rất đông dân chúng từ bốn phương tám hướng đều lại đây, tất cả đều muốn chiêm
ngưỡng bộ dáng của vị tân nhậm chủ công này.
Trước kia có lời đồn rằng, Lưu Phong chính là đại ác ma, mười phần độc ác.
Diện mạo dữ tợn, vô cùng hung ác. Nhưng hôm nay gặp mặt mới biết là một thanh
niên tuấn tú, hơn nữa trang phục trên người vô cùng giản dị.
Nếu ko phải địa thủ bị binh chứng thật, rất nhiều dân chúng còn chưa tin Lưu
Phong, kẻ trong truyền thuyết giết người ko thương tiếc kia, chính là tân nhậm
chủ công.
Lưu Phong thấy dân chúng nhìn mình đánh giá ca ngơi, trong lòng vô cùng vui
sướng. Vốn hôm nay chỉ định đi xem xét tình hình địa phương, ko ngờ lại đạt
được kết quả ngoài dự liệu.
Rất nhanh, mỹ danh của Lưu Phong lại được truyền đi, đối với tin đồn trước
đây, mọi người đều cho rằng đây chính là ác ý phỉ báng.
Thấy sự nhiệt tình của dân chúng, Lưu Phong cũng vui vẻ, vừa đi dạo vừa chào
hỏi mọi người.
Đương nhiên, đối với người Phù Tang và Cao Lệ, Lưu Phong vẫn phải mượn người
phiên dịch, dù sao ngôn ngữ của hai quốc gia này hắn cũng ko tinh thông, nhiều
nhất thì hắn cũng chỉ có thể nói được một câu ách mỹ đa, dĩ thái thập yêu. Đây
là kinh nghiệm từ những đoạn phim AV từ kiếp trước, bất quá hắn ko dám mở
miệng, ko cần nói cũng biết, hai câu trên có nghĩa gì rồi (more… harder…
Deeper… fck me more… : dành cho những ai tò mò)
Lý Hương Quân mang theo nụ cười ngọt ngào đi bên cạnh Lưu Phong, cư nhiên được
làm phu nhân của hắn.
Nếu dân chúng đều hiểu lầm, Lưu Phong cùng Lý Hương Quân cũng tương kế tựu kế,
hai người diễn xuất tuyệt vời, để thu thập thêm sự ủng hộ của dân gian.
Dân chúng khắp nơi đều lần lượt ra mắt vị chủ công dễ thương này, trước kia,
thuộc hạ Tiểu Sơn ra đường chưa chắc được vậy, đừng nói đến hắn.
Mà hôm nay Lưu Phong lại cùng mọi người thân thiết như vậy, dân chúng Trường
Thanh cũng vì vậy mà cảm thấy cao hứng với vị chủ công này.
Buổi chiều, tin tức truyền đi bao nhiêu xa thì dân chúng đổ xô đến bấy nhiêu.
Lưu Phong thấy thế, ko thể làm gì khác ngoài việc chọn một địa phương trốn
trải, tụ tập tất cả mọi người lại. Cùng bọn họ ngồi đối diện với nhau, nói
chuyện rất thân ái, hỏi thăm về cuộc sống khó khăn, về các ý kiến chinh tuân
trường nên như thế nào…
Mà Lý Hương Quân cũng cùng các nữ nhân tựu lại một chỗ cùng nhau trò chuyện.
Lưu Phong làm ra vẻ thân thiết hòa ái, để cho dân chúng Trường Thanh thấy được
hy vọng, mọi người đem tâm sự trong lòng ra mà nói.
Trong đó cũng có một số ý kiến rất có ích, Lưu Phong nhất nhất đều ghi tạc
trong lòng
Sự thật một lần nữa chứng minh: “Tam nhân hành, tất hữu ngã sư yên” (nghĩa là:
Ba người cùng đi, trong đó một người là thầy ta)
Lưu Phong ngày trước thật sự đã xem thường trí tuệ của dân chúng, bọn họ ngay
cả chữ nhìn còn ko hiểu, nhưng lại đưa ra rất nhiều ý kiến cùng đề nghị thực
dụng.
Lưu Phong quyết định, sau này thường xuyên lắng nghe ý kiến của nhân dân, chắc
chắn sẽ thu được rất nhiều đề nghị hay
Lưu Phong phát hiện ra, đối với dân chúng thuộc tầng dưới chót mà nói, bọn họ
kỳ thật cũng ko vắng mặt một ai, bởi lẽ họ quan tâm rằng, ai có thể cho bọn họ
cơm ăn, ai có thể cho bọn họ cuộc sống bình yên hạnh phúc.
Nỗi lo trước mắt đã qua, Lưu Phong hiểu được rằng Bách Dã cùng Trường Thanh là
nơi thành thị hỗn cư, phi thường thích hợp để thành lập căn cứ địa.
Trước khi rời đi, Lưu Phong đứng dậy, lớn tiếng nói: “Các vị, xin cứ tin tưởng
ở ta, ta sẽ làm cho Bách Dã và Trường Thanh dân chúng hai nơi được an hưởng
một cuộc sống thần tiên “
“Sau một thời gian, ta sẽ tự mình gia cố cả hai tường thành phòng ngự, chu cấp
an toàn cho tất cả mọi người, tuyệt đối ko để mọi người chịu thiệt, bất
quá…”Nói đến đây, Lưu Phong chuyển giọng “Tiền thì do ta xuất, nhưng ta lại
có ít nhân thủ, hy vọng mọi người vươn tay vien trợ, cùng nhau tham dự kiến
thiết thành thị. Nhân đây ta cũng nói luôn, công lao của mọi người đều có
thưởng, dựa theo công tác của mỗi người, mỗi ngày sẽ phát cho thù lao tương
ứng “
“Đồng thời, Trường Thanh thành, bắt đầu từ ngày mai sẽ chiêu binh, những tráng
nam có hứng thú có thể báo danh tại tham quân, thù lao cho những người đầu
tiên sẽ nhiều thập bội! “
“Ở chổ này ta cũng nhấn mạnh một điểm, lần này chiêu binh, chính là những con
dân của mọi người, bọn họ nhận chức trách bảo vệ cho an nguy của Trường Thanh
bách tính, cho nên cũng sẽ ko tham dự vào việc viễn chinh của Hoa Hạ đế quốc,
cho nên mọi người có điều cố kỵ gì, có thể yên tâm…”
Đợi Lưu Phong nói xong, dân chúng bắt đầu xôn xao, tu sửa thành phòng, chiêu
binh bảo vệ, đây là việc lợi dân a. Hơn nữa, quan trọng là ko tăng thuế thu,
quá tuyệt vời. Phải biết rằng, Tiểu Sơn ngày trước khi còn nắm quyền hành
trong tay, chẳng những đánh thuế nặng nề, mà còn cưỡng chế thanh niên trai
tráng đi lao động.
So sánh giữa hai người này quả thật như trên trời dưới đất.
Trường Thanh bách tính hoàn toàn sôi trào, rất nhiều dân chúng thậm chí vào
ngày lễ, tết cũng ko dám mặc quần áo mới, vậy mà hôm nay lại chưng diện ra
đường, giống như đang ghi nhớ thời khắc lịch sử trọng đại.
Giờ đây, dân chúng đã cảm thấy thân thiết, gần gủi với vị chủ công này, danh
tiếng của Lưu Phong nhanh chóng truyền khắp thành, hoàn toàn chuyển sang có
lợi cho hắn.
Thậm chí có một số ít kích động, nguyện ý vi thành quyên tiền, ko tiền cũng hô
tô, sẽ làm công không để báo đáp ân trạch của chủ công.
Lưu Phong đương nhiên cự tuyệt thỉnh cầu của bọn họ.
Nếu đã làm người tốt thì nên làm tốt thêm một chút nữa.