Lưu Phong nghe vậy nhất thời giận dữ, thân hình nhoáng lên, chớp mắt đã xuất
hiện trước mặt người nọ. Dùng tay bóp mạnh miệng tên đó, phẫn nộ quát: “Cặn
bã. Ngậm miệng ngươi lại đi. mẹ nó, thân là tướng sĩ đế quốc, lại dám nói ra
những lời này.”-nói đến đây, Lưu Phong lại ném mạnh tên hỗn láo đi, mắng: “Đối
phó bọn quỷ Phù Tang, ta thấy các ngươi không có năng lực đó, trêu chọc phụ nữ
đế quốc thì lại rất có năng lực, quân đội đế quốc chẳng lẽ đã tệ hại đến mức
chỉ có thể khi dễ dân chúng của mình sao? Cặn bã, sớm biết các ngươi như thế
này, quân hướng lão tử đã không…”-Lưu Phong một trận buồn bực. Mấy trăm vạn
lạng bạc, lại cho bọn cặn bã này.
Con mẹ nó. Tiền lão tử lại đi nuôi dưỡng bọn cặn bã này.
Phi Hổ tướng quân vẻ mặt hắng giọng, nằm trên mặt đất thở nặng dọc từng hơi.
“Lũ cặn bã các ngươi, toàn là một đống phân?”-Lưu Phong nhìn binh lính xung
quanh, cười lạnh nói: “Dân chúng đế quốc bỏ tiền nuôi các ngươi. Các ngươi lại
không làm đứng chức trách của quân nhân, nhất là ngươi, tên quan quân cặn bã,
ngang nhiên không có liêm sỉ nói ra trêu chọc là có lý… đúng là một đám cặn
bã.”
Lưu Phong cười khẩy nói: “Thân là quân nhân, các người chẳng lẽ chỉ có thể đùa
giỡn phụ nữ của đế quốc sao? Có bản lãnh sao các ngươi không đi đùa giỡn đàn
bà của Phù Tang và Cao Lệ đi?”
“Ta nghĩ đám cặn bã trứng thối các người cũng không có bản lảnh đó.”-Lưu Phong
cười lạnh một tiếng, nói: “Ta biết các ngươi phải ly hương, bên người không có
đàn bà rất thèm khát. Bất quá các ngươi nghe rõ cho ta, từ hôm nay trở đi, nếu
còn có ai dám đùa giỡn con gái đế quốc trong Phúc Thành, khi áp lương dân, Lưu
Phong ta nhất định cho hắn sống không bằng chết.”
Lời này vừa nói ra, dân cúng đang vây xung quanh nhất thời vỗ tay tán thưởng.
“Ngươi… ngươi chỉ là một quan tiên phong… ngươi không thể đối với ta như
vậy…”-Phi Hổ tướng quân tựa hồ đã bị khí thế của Lưu Phong trấn áp, lên
tiếng nói cũng đều lắp ba lắp bắp.
Lưu Phong cười lạnh nói: “Ta biết. Tên cặn bã nhà ngươi tưởng rằng lão tử chỉ
có tám ngàn tướng sĩ, nên không coi tiên phong ta ra gì đúng không? Nói thật
cho ngươi hay, Thần Thành Quân Đoàn của lão tử mặc dù chỉ có tám ngàn người,
nhưng cho dù đối mặt tám vạn đại quân cũng không chút sợ hãi… Quên đi, không
nói nữa. Việc này không thể nào giải thích với lũ cặn bã các ngươi.”
Đám người chung quang càng lúc càng nhiều, chuyện tình ngày càng náo nhiệt
hơn.
Rất nhanh đã kinh động đến thống suất quân đế quốc là Ngô Chí Vinh cùng thống
suất Tường Long Quân Cuồng Chiến. Hai người song song đi tới. Ngô Chí Vinh vẻ
mặt tối sầm, cười lạnh nhìn Lưu Phong hỏi: “Hầu gia, đến tột cùng đã xảy ra
chuyện gì? Ngươi hãy cho ta công đạo đi?”-Ngô Chí Vinh cùng Phi Hổ tướng quân
giống nhau, trong tâm đồng thời đều bất mãn Lưu Phong. Tám ngàn tướng sĩ,
trong mắt chẳng không đáng là gì.
Lưu Phong cười lạnh một tiếng, nói: “Nguyên soái hãy hỏi binh lính của người
xem ta đã làm gì?”
Ngô Chí Vinh lạnh lùng nói: “Chẳng qua là trêu chọc đàn bà, cướp ít tiền, , ,
”-Tình huống trước mắt, Ngô Chí Vinh không cần hỏi cũng biết. Đế quốc đóng
quân luôn luôn như thế, điểm nay hắn cũng vô phương. Không có biện pháp, nam
nhân mà, đương nhiên phải có nhu cầu sinh lý.
Huống hồ hắn cho rằng tưởng sĩ đã liều mạng giết địch để bảo vệ đám tiện dân
này, từ chỗ bọn họ thu ít lợi tức cũng không phải là quá đáng.
Ta mắng con mẹ ngươi. Ngay cả thống suất cũng có bộ dáng này, không trách lần
trước Lão hoàng đế thất bại. Thống suất cặn bã như vậy, binh lính cặn bã như
vậy, làm sao có khả năng chiến tranh.
Sợ rằng đám cặn bã này cũng chỉ có thể đi khi dễ dân chúng đế quốc.
Lão hoàng đế, nếu lão bảo ta nói lão là minh quân, lão tử cùng ngươi so nha.
Đáng thương cho năm trăm vạn lương hai ngàn lạng bạc của ta quá.
Ôi. Coi như cho chó ăn vậy.
Không đúng, loài chó đối với người rất trung thành.
Coi như cho lợn ăn vậy.
Cũng không đúng, heo mặc dù có hơi lười biếng. Nhưng dù sao cũng cống hiến cho
con người rất lớn. Mẹ nó, cũng không biết kiếp trước heo là do cái dạng gì ra?
Lũ cặn bã này đúng là heo chó không bằng.
“Nguyên soái đại nhân, bình thường ngươi dạy thuộc hạ như thế nào?”-Lưu Phong
sắc mặt biến đổi, lạnh lùng nói: “Trách không được, các ngươi toàn bộ đều bị
đánh bại.”
Ngô Chí Vinh cười lạnh một tiếng, nói: “Hầu gia, bổn suất đã cầm quân hơn hai
mươi năm, dạy cấp dưới như thế nào sợ rằng không cần ngươi phải dạy ta? Binh
lính để quốc cực khổ thế nào, chỉ trêu đùa thư giãn có sao. Bổn soái nghĩ rằng
không có gì là không được. Huống hồ, binh lính đế quốc vốn tôn quý hơn so với
đám tiện dân này. Binh lính đế quốc mà tương hảo với đàn bà, đối với bọn họ
không phải là chuyện rất vinh dự sao?”
Vài tiếng cười hô vang ủng hộ từ phía sau Ngô Chí Vinh, đó là từ đám tướng
quân truyền ra: “Đúng vậy, lão tử xâm phạm đám đàn bà chính là phúc phận của
đám tiện dân này…”
Lưu Phong lãnh quát một tiếng, nói: “Lũ cặn bã các ngươi. Câm miệng hết cho
ta.”
Lưu Phong nhìn thoáng qua tướng lãnh phía sau Ngô Chí Vinh. Giận dữ hét lớn:
“Lão tử ở đế quốc là hầu tước. Có đúng thân phận cao quý hơn các người. Vậy
lão tử mạo phạm thê nữ các người, các ngươi có cảm thấy vinh hạnh không? Nếu
các ngươi đã nghĩ như thế, ta không ngại đêm này đến tìm nữ nhân của các người
bái kiến…”
Lời này vừa nói ra, đám tướng lãnh đều nhất thời phẫn nộ, tất cả đều hét gào
muốn ra tay với Lưu Phong.
Lưu Phong khinh thường cười: “Làm sao vậy? Lũ cặn bã các ngươi, có đúng là
không muốn? Được, các ngươi không muốn, dân chúng bình thường cũng không muốn.
Các ngươi cũng không có nhìn xem, với đức tính của đám cặn bã các ngươi, nhân
gia có thể nguyện ý sao? Tuy nhiên nếu là ta đi “chơi” thê nữ các ngươi, ta
nghĩ hơn phân nửa các nàng sẽ đều nguyện ý. Không nên hoài nghi lời ta, ai kêu
mị lực lão tử lớn quá làm chi… a a.”
Không đợi đám tướng lãnh phản ứng, Lưu Phong chỉ vào mấy cái mũi mắng to: “Từ
hôm nay trở đi, nếu ai còn dám tái phạm trêu chọc lương nữ, lão tử sẽ thiến
các ngươi cho chim ăn, cho các ngươi cả đời thành thái giám.”-Nói xong, Lưu
Phong đi tới trước, mạnh bạo tung một cước vào ngay bộ hạ của Phi Hổ tướng
quân.
Phi Hổ tướng quân kêu lên một tiếng thảm thiết. Nhất thời chết ngất.
Hiện trường đám binh lính thấy tình cảnh này, đều ý thức lấy tay che nơi hạ
khố của mình.
Lời Lưu Phong nói đã khắc thật sau trong đầu bọn chúng, không ai dám hoài
nghi. Người ta ngay cả tướng quân cũng dám thiến, huống chi là một binh lính
nho nhỏ như mình.
Ngô Chí Vinh không nghĩ tới Lưu Phong lại kiêu ngạo đến mức thế, ngang nhiên
làm hắn mất thể hiện, lại phế đi thuộc hạ của hắn. Hắn xanh mặt, trầm giọng
nói: “Hầu gia, ngươi… ngươi quả thực là vô pháp vô thiện. Ta, ta sẽ…”
“Ngươi muốn thế nào?”-Lưu Phong khinh miệt cười: “Nguyên soái đại nhân. Pháp
chế đế quốc, đối với quý tộc như ta, sợ rằng ngươi không có quyền làm gì?”
“Ngươi… ta sẽ thượng báo bệ hạ…”-Ngô Chí Vinh hơi bí. Lưu Phong nói đúng,
đối với một hầu tước như Lưu Phong, hắn cũng có quyền phán xử.
Mặc dù hắn quân hàm so với Lưu Phong lớn hơn, mặc dù người hắn nhiều hơn Lưu
Phong. Nhưng hắn không thể làm gì được Lưu Phong.
Không có biện pháp a. Ai kêu người ta là quý tộc.
Bất quá Ngô Chí Vinh tuyệt đối không phải người dễ chịu thua. Mặc dù về lý hắn
không làm gì được Lưu Phong. Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
“Hầu gia, Phi Hổ tướng quân tham gia chinh chiến nhiều năm, cũng lập không ít
chiến công. Ngươi phế hắn đi, cũng phải trả lại công đạo chứ?”-Ngô Chí Vinh
muốn hồi phục lại mặt mũi cho hắn, nếu không sau này hắn như thế nào phục
chúng.
Lưu Phong khẽ cười một tiếng, tiếng lại gần vài bước, cười nói: “Nguyên soái
đại nhân, ta đã giữ tánh mạnh cho hắn, đã là hạ thủ lưu tình rồi. Hy vọng từ
nay trở đi, ngươi sẽ nghiêm trì quân lính. Hắc Vân, sau khi trở về, lập mười
tiểu phân đội, từ hôm nay trở đi bắt đầu tuần tra tại Phúc Thành, thấy binh
lính phạm pháp, cứ theo luật mà xử.
Quay đầu đi. Lưu Phong nhìn Cuồng Chiến nói: “Tướng quân. Ta đề nghị Tường
Long Quân cũng phái tiểu phân đội tuần tra tại Phúc Thành. Chỉnh đốn quân kỷ,
nếu không để đám cặn bã này cứ quậy phá, lần viễn chinh này cũng chỉ có thất
bại.”
Cuồng Chiến do dự một chút, cung kính nói: “Hầu gia yên tâm, hạ quan sẽ đi
làm.”
Ngô Chí Vinh vừa nghe, thầm nghĩ, phản rồi. Ai là người xứng nói chuyện ở Phúc
Thành?
Mặc dù bệ hạ không có nói rõ. Nhưng Ngô Chí Vinh cho rằng mình có binh lính
nhiều nhất, tự nhiên mình là lão Đại nơi này.
Hai tên quan tiên phong ngang nhiên dám tuần tra thuộc hạ của mình.
Tường Long Quân cũng đừng nói, người ta là tinh anh trong vương bài, mặc dù
chỉ có năm vạn nhưng thế lực không thể xem thường. Theo Lưu Phong tính toán,
ngoại trừ hắn có phẩm hàm quý tộc to nhất, luận về binh lực hắn chỉ có tám
ngàn lính thôi.
Ngô Chí Vinh nhịn không được. Hắn muốn lý luận với Lưu Phong. Nói chính xác,
hắn muốn nói cho Lưu Phong, nơi này hắn là người quyết định.
Trong thời điểm này thì bỗng Cuồng Chiến giữ chặt tay hắn, thấp giọng nói:
“Nguyên soái không thể nóng vội. Ta có mật chỉ của bệ hạ.”
Ngô Chí Vinh nghe vậy sắc mặc liền đại biến. Vội cố gắng nén cơn phẫn nộ trong
lòng.
Lưu Phong lại liếc mắt nhìn đám quan quân cùng binh lính chung quanh. Khinh
thường mắng một câu: “Các ngươi là lũ cặn bã, ngay cả heo chó đều không bằng.
Còn không mau lăn đi!”
Xoay người lại, Lưu Phong chỉ Ngô Chí Vinh mắng: “Tại sao lần viễn chinh trước
bệ hạ lại thất bại, ngươi hảo hảo ngẫm lại đi.”
Ngô Chí Vinh hừ lạnh một tiếng, nói: “Tướng sĩ đế quốc ta do đường dài mệt
dọc, tự nhiên không đánh lại liên quân hai nước Phù Tang cùng Cao Lệ. Điểm
này, bệ hạ cùng đồng tình.”
Lưu Phong khinh thường cười lạnh: “Rác rưởi, chỉ biết tìm lý do cho mình. Ta
nghe nói, các người có năm ngàn người bị ba trăm người Phù Tang đánh bại, một
kỷ lục? Thật sự là một đám cặn bã không ra gì, các ngươi ngoại trừ ức hiếp dân
chúng đế quốc tay không tấc sắc, còn có thể làm gì? Một đám cặn bã thối tha,
các ngươi có bản lãnh cưỡng gian công chúa Cao Lệ cùng Phù Tang thử xem? Có
bản lãnh, các ngươi thử trêu chọc phi tử của bệ hạ xem…”
Ngô Chí Vinh căm tức nhìn Lưu Phong, mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt
khinh bỉ nhìn Lưu Phong, ngươi nói dễ nghe nhỉ, ngươi làm được sao? Ngươi
cưỡng gian công chúa Cao Lệ thử xem. Ngươi hãy đi trêu chọc phi tử bệ hạ đi?
Lưu Phong tự nhiên nhìn ta ý tứ của hắn, trong lòng thầm cười lanh, không cần
phải nói, hai chuyện này lão tử đều đã làm. Cao Lệ công chúa, lão tử đã mê
gian, phi tử của hoàng đế, lão tử đã ân ái với hai người.
“Một đám hèn nhát không ra gì, mẹ kiếp. Thể diện quân đội đế quốc đều bị các
người làm cho mất sạch, năm ngàn ngươi lại bị ba trăm người đánh bại.”-Lưu
Phong thở dài một tiếng, nói: “Nếu không phải lão tử có lòng tốt, thật muốn
tiêu diệt sạch lũ rác rưởi các ngươi…”
“Ngươi… ngươi dám vũ nhục tướng sĩ đế quốc?”-Ngô Chí Vinh bị Lưu Phong nhục
mạ mà không thể phản bác, tức đến muốn hộc máu. Nhớ năm đó, hắn cũng có được
những chiến tích huy hoàng. Hơn nữa thân là thống suất, sao có thể chịu được
vũ nhục như vậy chứ.
Lưu Phong cười lạnh nói: “Lão tử vũ nhục các ngươi thế nào chứ? Có bản lãnh
các ngươi ba trăm người đánh bại năm ngàn binh mã Phù Tang đi. Nếu các ngươi
có bản lãnh đó, đến lúc đó lão tử sẽ quỳ xuống dập đầu xin các ngươi tha tội.
“Ngươi có khả năng đó sao?-Lưu Phong khinh thường cười lạnh.
Ngô Chí Vinh nhất thời không tìm được từ gì để phản bác. Ba trăm lính chiến
đấu với năm ngàn lính Phù Tang, cái này chẳng phải là tìm chết sao?
“Rác rưởi, sớm biết ngươi không làm được.”-Lưu Phong đắc ý nói: “Lão tử lúc
trước mấy ngàn lính diệt được mấy vạn quân Phù Tang, hơn nữa chỉ thương vong
có hơn mười người. Đám rác rưởi các ngươi, còn lâu mới làm được…”-Nói xong
những lời này, Lưu Phong liền thoải mái rời đi.
Dân chúng xung quanh vỗ tay hoan tống Lưu Phong.
Ngô Chí Vinh trong lòng khí giận sục sôi, đang muốn mắng dân chúng, lại bị
Cuồng Chiến khuyên can: “Nguyên Anh, không nên sanh sự nữa. Lưu Phong hầu gia
không phải nhân vật người và ta có khả năng ***ng đến. Nói thiệt cho ngươi
biết, hắn vừa rồi một điểm cũng không khoa trương, lúc trước tại Phong Thành,
chính mấy ngàn Thần Thánh Quân Đoàn của hắn đánh bại hơn mười vài vạn cường
đạo, chúng đều bị Thần Thánh Quân Đoàn của hắn tiêu diệt… Bệ hạ lần này lệnh
cho hắn làm tiên phong, kỳ thật bệ hạ đã quyết tâm phải thắng.”
“Có thể dùng tám ngàn người để thắng?”-Ngô Chí Vinh có chút hoài nghi.
“Bệ hạ đã nói như vậy, ta cũng không quá rõ.”-Cuồng Chiến vỗ vỗ vai Ngô Chí
Vinh, nói: “Nên hảo hảo quản thúc thuộc hạ, nếu không để xảy ra chuyện lớn, kẻ
có hại là ngươi. Theo như ta được biết, vị hầu gia này đôi khi bệ hạ cũng phải
xem mặt mũi hắn ra sao.”
“Cái gì?”-Ngô Chí Vinh có hơi bình tĩnh: “Người này cũng quá kiêu ngạo rồi? Bệ
hạ như thế nào lại dùng một kẻ như thế?”
Cuồng Chiến thấp giọng nói: “Nguyên soái, bây giờ ra nói cho người mật lệnh
của bệ hạ…”-Cuồng Chiến thấp giọng nói giọng nói bên tai Ngô Chí Vinh vài
câu.