Hi Du Hoa Tùng – Chương 631: Tứ sư tôn là thật, không phải mộng! – Botruyen

Hi Du Hoa Tùng - Chương 631: Tứ sư tôn là thật, không phải mộng!

“Tiểu tử thúi, quay mặt đi chỗ khác, ta cũng muốn đi ra…” Trương Mỹ Nhân
nghe được Lưu Phong mặc quần áo xong rồi, lúc này mới quay đầu lại, hờn giận
nói một tiếng. Đã xảy ra chuyện như vậy rồi đương nhiên nàng không thể nào yên
tâm thoải mái mà tắm gội nữa.

Lưu Phong cười hì hì, nghe lời quay người đi.

Trương Mỹ Nhân thấy Lưu Phong xoay người qua chỗ khác, thì vội vàng từ trong
bồn tắm đi ra. Không biết rằng, Lưu Phong tuy nhắm mắt lại nhưng vẫn dùng thần
thức cảm ứng, toàn bộ cơ thể loã lồ của Trương Mỹ Nhân đều hiện rõ trong đầu
hắn. Lưu Phong thầm hô nguy hiểm, vóc người bách hợp(*) sư tôn thật sự là
không tồi, đúng là dụ nhân mà, bầu ngực căng tròn cao vút nhấp nhô theo nhịp
thở, hai nụ hoa đỏ sẫm kiều diễm mê người, tiểu phúc phẳng lỳ trơn nhẵn ở bên
dưới vòng quanh một đào nguyên thật quyến rũ, hoa cỏ um tùm. Tại đó có vài
giọt nước đọng lại, quả thực là mê nhân. .

“Đẹp quá!” Lưu Phong có phần không cầm lòng nổi mình.

Vừa đúng lúc Trương Mỹ Nhân mặc xong y phục, nghe Lưu Phong nói như vậy, dường
như hiểu được điều gì, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, nói:

“Tiểu tử thối, ngươi có đúng hay không đã nhìn lén ta?”

Lưu Phong đang muốn trả lời, lại nghe ngoài phòng tắm truyền tới tiếng của Mộ
Dung Tuyết.

“Mỹ nhân tỷ tỷ, người tắm xong chưa?”

Lưu Phong sắc mặt lạnh lùng, nói:

“Giỏi cho ngươi, Mộ Dung Tuyết, quả nhiên là chụp cái mũ xanh lên đầu ta…”

Trương Mỹ Nhân nói: “Không nên nói chuyện, không thể để Mộ Dung Tuyết biết
chúng ta ở cùng một chỗ.”

Lưu Phong cười lạnh nói:

“Chờ một chút, đây là phòng của Mộ Dung Tuyết, ta nghĩ người có tư cách xuất
hiện ở chỗ này hẳn phải là ta?” Nói rồi Lưu Phong cũng không đợi cho người
khác phản ứng, xoay người muốn đi ra.

Trương Mỹ Nhân nóng nảy, đưa tay kéo hắn:

“Không được, không thể để nàng biết chúng ta cùng trong phòng tắm.”

Lưu Phong gạt tay Trương Mỹ Nhân, cười nói:

“Ta cũng không muốn cho nàng biết. Cho nên bây giờ ta đi ra ngoài, người tốt
nhất nên tiếp tục ở tại chỗ này, ngàn vạn lần đừng làm cho Mộ Dung Tuyết biết
được người đang ở đây.”

Lưu Phong bước nhanh ra khỏi phòng tắm, thấy Mộ Dung Tuyết đang ở đối diện:

“Tuyết nhi, muội đi đâu vậy, ta tìm muội khắp nơi. Ta còn tưởng rằng muội
trong phòng tắm, kết quả là trong đó ngay cả một bóng người cũng không có.”
Lưu Phong tiên phát chế nhân.

Mộ Dung Tuyết trông thấy Lưu Phong từ phòng tắm đi ra, đang muốn mở miệng giải
thích nhưng lại nghe hắn nói xong, nhất thời khẽ thờ dài một hơi.

Theo như hắn nói, trong phòng tắm hẳn là không có ai.

“Lẽ nào mỹ nhân tỷ tỷ đã đi rồi?”

“Thật là nguy hiểm quá, may mà đã đi…” Mộ Dung Tuyết thầm nghĩ may mắn, nàng
vội vàng đi tới, thân thiết kéo tay Lưu Phong, nũng nịu nói:

“Lão công, huynh rốt cuộc cũng tới thăm muội.”

Lưu Phong cười mập mờ: “Tuyết nhi, ta đã lâu không tới, muội có phải là có
chút “cô đơn”?”

Mộ Dung Tuyết nghe Lưu Phong nói xong, hơi chột dạ, vội vàng nói: “Không có,
làm sao có thể chứ…”

“Oh, là như thế này à. Vốn đêm nay muốn ở cùng với muội. Nếu muội không cô đơn
thì thôi, ta đi đây…” Nói rồi Lưu Phong lập tức rời đi.

Mộ Dung Tuyết nóng nảy, vội kéo hắn lại: “Lão công, không nên đi, đêm nay ở
lại “tiếp” Tuyết nhi được không?”

Lưu Phong xoay người lại, ôm lấy Mộ Dung Tuyết, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc
nàng. Hơi động tâm, liền hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, tay phải lại xoa
nắn bầu ngực.

Ngay tức khắc toàn thân Mộ Dung Tuyết như nhũn ra, mặt nóng hầm hập, tuỳ ý để
Lưu Phong khinh bạc, hắn cởi hết y phục của nàng, đem nàng tựa trên bàn, cứ
như vậy mà bắt đầu hoan hảo.

Mặt ngọc nhỏ nhắn của Mộ Dung Tuyết đỏ bừng, dường như rất là thoải mái, toàn
thân vô lực, nhịn không được vươn hai tay ôm ghì lấy cổ Lưu Phong, miệng không
ngừng rên rỉ…

Rất nhanh, Trương Mỹ Nhân đang trốn ở phòng tắm chợt nghe được tiếng động hai
người hoan ái, trong lòng chợt hiên lên trăm thứ cảm giác.

Lưu Phong biết Trương Mỹ Nhân đang ở trong phòng tắm, cố ý làm cho Mộ Dung
Tuyết lớn tiếng rên la hơn nữa, để cho nàng chú ý. Hắn lại càng đẩy động tác
nhanh hơn.

Chẳng bao lâu, Mộ Dung Tuyết đã rên rỉ không ngớt. Hạ thân nàng không ngừng
tuôn ra một dòng nước, hiển nhiên là động tình đến cực điểm.

Để kích thích Trương Mỹ Nhân nhiều hơn nữa, Lưu Phong cố ý ôm lấy Mộ Dung
Tuyết, vừa “làm” vừa chậm rãi tiến vào phòng tắm.

Điều này làm cho Trương Mỹ Nhân ở trong phòng tắm đang muốn đi ra rất sợ hãi,
vội vàng chui vào lần thứ hai.

“Lão công, không nên ở đây a…” Lập tức, mặt Mộ Dung Tuyết đỏ bừng lên, bộ
ngực sữa không khỏi bắt đầu phập phồng mạnh mẽ.

Lưu Phong cũng không nói nhiều, bổng bổng hung hăng tiến mạnh vào thân thể Mộ
Dung Tuyết, khiến cho nàng ta sung sướng không thôi.

Mộ Dung Tuyết thì khoái cảm tột cùng, nhưng lại làm khổ cho Trương Mỹ Nhân
đang trốn trong phòng tắm. Theo âm thanh hoan ái kích thích của hai người,
Trương Mỹ Nhân đã không nén được tò mò, len lén nhìn trộm hai người qua khe
cửa.

Tuy đã lớn tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy cảnh tượng nam hoan nữ ái
ở khoảng cách gần như thế này, nàng thật sự không thể nào tưởng tượng được tại
sao Mộ Dung Tuyết lại có thể thoải mái như vậy, lớn tiếng như vậy?

Trước đây, nàng đã từng có một lần tiếp xúc thân thể với Mộ Dung Tuyết, ngày
đó mặc dù Mộ Dung Tuyết cũng đạt tới cao trào, nhưng vẻ mặt cùng điệu bộ không
có mãnh liệt như hôm nay.

“Chẳng lẽ, kỹ thuật của mình không bằng được Lưu Phong-tiểu tử thúi này
sao…”

Nghĩ tới đây, lòng hiếu kỳ của Trương Mỹ Nhân không khỏi tăng lên mãnh liệt,
cẩn thận nhìn lén hai người.

Lưu Phong sớm đã phát hiện Trương Mỹ Nhân nhìn lén qua khe cửa, cố ý xê dịch
cơ thể, để cho Mộ Dung Tuyết nằm ở giường gấm dùng để nghỉ ngơi trong phòng
tắm, đặt hai chân của nàng gác trên vai, ra sức đâm vào rút ra.

Trương Mỹ Nhân chẳng những thấy được cả cảnh tượng hai người hoan ái, thậm chí
thấy được cả bổng bổng của Lưu Phong, không kìm được mà trống ngực dồn dập, hạ
thân cũng chậm rãi chảy ra một dòng nước ấm.

Chẳng bao lâu sau, nàng cũng tưởng tượng ra “đồ vật kia” của Lưu Phong đang ở
trước mặt.

Một buổi tối, Lưu Phong cùng Mộ Dung Tuyết “chiến đấu” mấy lần, thử đủ các
loại tư thế kích thích.

Mộ Dung Tuyết cảm xúc mãnh liệt vô hạn mà tuỳ ý phối hợp, rên rĩ không hề ngại
ngùng, âm thanh truyền tới tai Trương Mỹ Nhân rất là rõ rệt

Lưu Phong cố ý kích thích bách hợp sư tôn, hành động rất là khoa trương, mãi
cho tới tận nửa đêm, khi Mộ Dung Tuyết thật sự không chịu nỗi nữa mới thôi.

Lưu Phong ôm lấy Mộ Dung Tuyết toàn thân đã rã rời vào phòng ngủ của nàng,
trước khi đi ra, ra hiệu cho Trương Mỹ Nhân nhanh chóng ly khai.

Lưu Phong đoán rằng, đêm nay Trương Mỹ Nhân chắc chắn sẽ mất ngủ.

Có bách hợp nữ nhân là do trời sinh, một phần là do biến đổi tính cách sau
này, từ phản ứng thể hiện hôm nay, Trương Mỹ Nhân thực chất cũng không phải là
“kỳ lạ” trời sinh mà là do “hoàn cảnh đưa đẩy”. Kích thích hôm nay đối với
nàng, tuyệt đối là vô tiền khoáng hậu mà.

Sau khi lừa cho Mộ Dung Tuyết ngủ say, Lưu Phong lợi dụng bóng đêm, dựa vào
thân pháp tinh diệu, lén lút lách vào phòng Trương Mỹ Nhân. Trong phòng yên
tĩnh khác thường, không nghe thấy động tĩnh.

“Chẳng lẽ không trở về?” Lưu Phong cẩn thận đi tới giường, nhìn kỹ, không nghĩ
là nàng đã ngủ.

“Mỹ nhân đang ngủ!”

Cúi đầu nhìn Trương Mỹ Nhân đang say giấc nồng, Lưu Phong không khỏi ngây
người, mái tóc dài đen tuyền mềm mại phủ nghiêng bên gối. Lông mi đẹp như hoạ,
bờ môi mềm toả ra ánh sáng nhàn nhạt, bầu ngực cao vút khẽ run rẩy theo hơi
thở, ngọc thối thon dài, kẹp áo ngủ ở giữa hai chân, tư thế ngủ rất là “không
đẹp mắt”…

Lưu Phong tham lam thưởng thức dung nhan tuyệt mỹ của Trương Mỹ Nhân, đối với
hắn cơ hội ngắm nghía Tứ sư tôn ngay gần như thế này là lần đầu tiên.

“Ư ư!”

Bỗng nhiên Trương Mỹ Nhân khẽ trở mình, miệng phát ra một tiếng nói mơ.

Lưu Phong lại càng hoảng sợ. Vội vàng nghiêng người tránh đi.

Một lúc sau, hắn thấy Trương Mỹ Nhân không cựa quậy nữa, lúc này mới đi tới.

Trương Mỹ Nhân lúc này đã quay đầu về phía tường, thân thể hướng bên phải, cặp
mông to tròn cùng với bờ eo mảnh khảnh tạo thành một sự tương phản rõ rệt,
không khỏi khiến Lưu Phong càng thêm động tâm.

Do dự một chút, hắn rón ra rón rén điểm lên trán Trương Mỹ Nhân. Xuất một đạo
tinh thần, Nguyên Anh lực đã giam cầm tu vị của Trương Mỹ Nhân lại.

Suy nghĩ một chút, hắn điểm vào huyệt ngủ của Trương Mỹ Nhân, khiến cho nàng
càng sa vào giấc ngủ say.

Sau đó, Lưu Phong một là không làm hai là làm không do dự, Hắn để nguyên y
phục, nằm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy Trương Mỹ Nhân vào lòng. Tâm tình Lưu Phong
có chút kích động, dù sao đây cũng là sư tôn của mình a.

Theo hơi thở, từng làn hương thơm của cơ thể nữ nhân truyền đến, càng thêm
khiến trong lòng Lưu Phong khó chịu.

Ngừng một lát, Lưu Phong cẩn thận chạm vào thân thể Trương Mỹ Nhân mấy cái,
nàng đang ngủ lại xoay người, đầu hướng về Lưu Phong.

Lưu Phong chỉ thấy ở cổ mình thêm ngứa ngáy, cũng tại Trương Mỹ Nhân khẽ cắn
vào cổ hắn. Không đợi tới lúc hắn phản ứng, đột nhiên Trương Mỹ Nhân đang ngủ
gác ngọc thối lên eo hắn.

A a, lão tử bị sàm sỡ a!.

Lưu Phong thầm cười, ôm lấy Trương Mỹ Nhân vào lòng, một bàn tay rụt về, chậm
rãi xoa nắn kiều đồn căng tròn. Trong lòng vô cùng đắc ý.

Trương Mỹ Nhân lúc này đang ở trong mộng cảnh. Nàng mơ thấy mình cùng Lưu
Phong, hai người loã lồ ở cùng một chỗ.”Nơi đó” của hai người gắt gao giao
hợp…

Bỗng nhiên Lưu Phong cảm thấy được cơ thể Trương Mỹ Nhân run rẫy mạnh vài cái.
Lập tức, cái miệng nhỏ nhắn phát ra vài tiếng rên rỉ kiều mỵ.

Lưu Phong đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức minh bạch, Tứ sư tôn nhất định
là đang thấy “xuân mộng”.

Cũng khó trách được nàng, tận mắt chứng kiến mình cùng Mộ Dung Tuyết hoan ái,
nàng nếu còn có thể không để tâm, không hề rung động mới lạ.

Lưu Phong cười hà hà, thản nhiên giải khai huyệt ngủ của Trương Mỹ Nhân. Sau
đó lớn mật đưa bổng bổng ra, vén váy ngủ của Trương Mỹ Nhân lên, dùng bổng
bổng nọ cọ xát khu vực bí ẩn của nàng.

Trong mơ Trương Mỹ Nhân đang ở cao trào, hưng phấn không thôi, hạ thân thậm
chí đã ướt ái. Lúc này, nàng mơ màng cảm giác được hạ thân bị vật gì đó chọc
phải, tựa hồ rất sung sướng.

Nàng thậm chí còn nghĩ, bản thân mình vẫn đang nằm mơ.

Lưu Phong cảm giác được nơi ấy của Trương Mỹ Nhân ẩm ướt nóng bỏng, lớn mật
đâm vào.

Thân thể Trương Mỹ Nhân run lên một hồi, nàng nhắm hờ mắt lại, khẽ vặn vẹo đồn
bộ, chuyển động theo bổng bổng nỏng bỏng nọ, trong lòng nghĩ rằng, còn nằm mơ
a.

“Thật… là… thoải mái a!”

Trương Mỹ Nhân khẽ lắp bắp, nàng thật hy vọng rằng mộng cảnh tuyệt vời này
vĩnh viễn kéo dài, không bao giờ tỉnh lại… Trước đây nàng cũng đã từng mộng
như vậy, nhưng không có được chân thật, kích thích như hôm nay…

Bây giờ, nàng cuối cùng cũng hiểu được tâm tình của Mộ Dung Tuyết, cảm thụ thế
mới thoả nguyện, trước cùng “làm” với nữ nhân… căn bản là không thể so sánh.

Theo động tác của hai người, hơi thở của Lưu Phong càng dồn dập, hắn cảm giác
được bản thân sắp tới “đỉnh”.

Có lẽ bởi vì thân phận của Trương Mỹ Nhân, Lưu Phong dâng lên cảm giác kích
thích đặc biệt, thời gian ‘chơi’ không thể lâu bằng khi cùng Mộ Dung Tuyết
‘làm chuyện ấy’. (chỗ này tên NBA dịch rắc rối quá ta sửa lại kkekek)

Mà lúc này Trương Mỹ Nhân cũng không nhịn được nữa, dùng sức vặn vẹo mông, hai
tay ôm chặt cổ Lưu Phong, hé miệng lớn tiếng rên la

“Phong nhi, nhanh một chút, thật thoải mái…”(đang giả vờ ngủ à?)

Trương Mỹ Nhân nhắm mắt mà hét lên không ngừng, khoái cảm dồn dập như thuỷ
triều dâng khiến cho nàng không ngừng vặn vẹo, điên cuồng…

“A!”

Do Lưu Phong cố gắng ra sức, Trương Mỹ Nhân cuối cùng đã đạt tới đỉnh cao của
dục vọng, nàng thở hổn hển, thân thể run rẩy mạnh mẽ…

Lưu Phong không ngờ Trương Mỹ Nhân đang ngủ mơ mà có cảm xúc mạnh mẽ như thế,
sau khi Trương Mỹ Nhân điên cuồng giãy dụa, hắn cũng đã hoàn toàn “bùng nổ”.

“Tứ sư tôn, thoải mái không?”

Lưu Phong cho rằng Trương Mỹ Nhân đã biết thân phận của hắn, đưa tay vỗ nhẹ
trên đồn bộ hỏi.

“Thoải mái!”

Trương Mỹ Nhân vô thức trả lời, đột nhiên cảm thấy có điểm không đúng, Trương
Mỹ Nhân kinh hoảng mở bừng mắt.

Khi nàng thấy Lưu Phong ôm nàng, nhất thời hiểu được, không phải là mộng, mà
là thật.

Đôi mắt Trương Mỹ Nhân lộ ra vẻ kinh hoàng, thân thể giãy giụa khỏi ngực của
Lưu Phong, vội vàng lấy chăn kéo lên người.

“Cái này… đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?”

Trương Mỹ Nhân vốn tưởng rằng mình đang nằm mơ, nhưng tình cảnh trước mắt nói
cho nàng biết, chuyện này tất cả đều là sự thật. Đúng là nàng cùng với Lưu
Phong làm chuyện ấy, nàng đã cùng đồ đệ của mình… !

Ánh mắt chuyển động, Trương Mỹ Nhân nhìn hướng về Lưu Phong, ý muốn Lưu Phong
cho nàng một lời giải thích.

Lưu Phong nghiêm túc nói với Trương Mỹ Nhân: “Tứ sư tôn, không phải là mộng,
là sự thật!”

(*) hoa bách hợp =>> yuri, thuật ngử dùng trong manga, anime chỉ ngừơi
đồng tính nữ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.