Hi Du Hoa Tùng – Chương 617: Giải cứu Mộ Dung gia tộc. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hi Du Hoa Tùng - Chương 617: Giải cứu Mộ Dung gia tộc.

“Không cần quan tâm ta là ai, tóm lại, hôm nay Mộ Dung gia tộc các ngươi sẽ
vĩnh viễn biến mất khỏi đế quốc…” Hắc y nhân(người mặc áo đen) lạnh giọng
nói.

“Hừ, Mộ Dung thế gia ta truyền thừa mấy ngàn năm, đâu có thể bị tiêu diệt dễ
dàng như vậy.” Mộ Dung Thiên cắn môi nói: ” Có bản lãnh thì ngươi gọi vạn
người đến đây, để cho ta thấy tới cùng ngươi là thần thánh phương nào?”

“Bớt nói nhảm mà chịu chết đi!” Nhìn thoáng qua một cái, hắc y nhân phát ra
một đạo kiếm khí cường đại, chỉ trong phút chốc, cả người hoàn toàn ẩn mình
vào trong mảnh hào quang, mà phiến kiếm quang chói mắt khiến người không dám
nhìn vào kia lại quét tới Mộ Dung Thiên.

Một cỗ kiếm khí xanh đậm trên kiếm Mộ Dung Thiên lộ ra.

Mộ Dung Thiên người nương theo kiếm, kiếm tùy theo tâm niệm. Người cùng kiếm
đang hòa trong kiếm khí, kiếm quang màu xanh đậm như lốc xoáy quấn tới.

Hắc y nhân rõ ràng là hơi sửng sốt một chút, không nghĩ tới Mộ Dung Thiên lại
che dấu năng lực, kiếm thế của hắn đã đạt tới cảnh giới kinh người như thế
thật không thể tưởng tượng nổi.

“Chẳng lẽ bị Mộ Dung Bác lừa?” Tin tình báo của hắc y nhân toàn bộ đều do Mộ
Dung Bác cung cấp.

Trên thực tế, hắn đã nghĩ sai rồi. Mộ Dung Bác hận đại ca chết còn không được,
tự nhiên sẽ không giấu diếm điều gì.

Mộ Dung Thiên sỡ dĩ có thể phát ra kiếm khí không tương xứng với năng lực là
có nguyên nhân cả. Là bởi vì ngay từ ban đầu hắn đã phát động bí pháp của Mộ
Dung thế gia, lấy việc thiêu đốt huyết dịch là cái giá phải trả để khai mở ra
tiềm năng vô hạn của bản thân.

Nói cách khác, Mộ Dung Thiên ngay từ đầu đã chọn lối đánh liều mạng.

Kiếm khí cường đại chưa từng thấy nhất thời bao phủ lấy hắc y nhân, hắc y nhân
rất nhanh đã cảm thấy khó thở, thân thể muốn cử động một chút cũng thấy khó
khăn. Mồ hôi lạnh trên trán toát ra không ngừng, giờ phút này hắn chỉ có thể
phát ra kiếm khí không ngừng mới có thể chống cự.

Nếu không, hắn có thể chỉ trong nháy mắt sẽ bị kiếm khí của Mộ Dung Thiên ép
chết.

Sự cường đại của Mộ Dung Thiên đã khiến cho hắc y nhân sinh ra một nỗi sợ hãi
khó hiểu. Vốn căn cứ theo tình báo của Mộ Dung Bác cung cấp mà phân tích thì
hắn hoàn toàn có năng lực chiến thắng Mộ Dung Thiên.

Chỉ là không ai nghĩ đến, chuyện lại tự nhiên tiến triển đến bước này.

Bất đắc dĩ, hắc y nhân không thể làm gì hơn là đem tu vi bản thân phát ra đến
mức cao nhất.

Mộ Dung Thiên khổ sở chống đỡ, không ngừng phát ra kiếm thế càng cường đại
hơn, cố gắng đem hắc y nhân ra ép chết.

Không còn cách nào, hắc y nhân dưới sự bức bách của Mộ Dung Thiên cũng chỉ còn
cách liều mạng.

“Phanh!”

Hai cố lực lượng kinh thế hãi tục va chạm một chỗ, nhất thời sinh ra lực phá
hoại cực lớn, kiếm khí sắc bén nhất thời tràn ra chung quanh. Đi đến đâu, nhà
cửa, cây cối chung quanh trong nháy mắt hóa thành bụi phấn.

Một âm thanh trong trẻo vang lên, tiếp theo là tiếng kim thiết va chạm làm
chấn động lòng người. Hắc y nhân dùng hết toàn lực rốt cục cũng đột phá được
kiếm thế của Mộ Dung Thiên.

Chỉ là Mộ Dung Thiên không cho hắn có thời gian để thở, một đạo kiếm khí sắc
bén như tia chớp đã đánh úp về phía hậu tâm hắn.

“Oanh long!”

Một tiếng nổ mạnh vang lên, hắc y nhân không kịp tránh, bị một kích nặng nề
đánh bay ra ngoài.

Mộ Dung Thiên vẫn đứng vững trên đất, mặc dù sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng
trên miệng hắn vẫn tràn ngập nụ cười.

“Nói, là ai phái các ngươi tới?” Chậm rãi tiến tới gần hắc y nhân đang thoi
thóp, Mộ Dung Thiên giẫm một chân lên ngực hắn, giận dữ quát hỏi.

Hắc y nhân mở miệng, đang muốn nói chuyện, nhưng không ai nghĩ tới đột nhiên
phát sinh dị biến. Một đạo hàn mang tựa như lưu tinh đánh trúng Mộ Dung Thiên.

“Ha ha, đại ca, đừng hỏi nữa, là ta… tất cả đều do ta làm…” Mộ Dung Bác
chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau Mộ Dung Thiên. Hắn cầm trong tay
một thanh trường kiếm màu ngăm đen, khóe miệng lộ ra một nụ cười đắc ý.

Mộ Dung Thiên bưng miệng vết thương, xoay người lại. Vẻ mặt khó tin hỏi: ” Lão
nhị. Sao lại như vậy? Tại sao lại muốn hủy diệt Mộ Dung thế gia…”

Mộ Dung Bác cười cười khinh thường: ” Ai nói ta muốn hủy diệt Mộ Dung thế gia.
Ngươi yên tâm, ngoại trừ ngươi ra, người khác ta sẽ không giết… Chờ cho
ngươi chết, ta sẽ tiếp nhận tất cả của ngươi, kể cả thê tử và nữ nhân của
ngươi. Ta muốn hai con tiện nhân đấy sống không bằng chết…”

Mộ Dung Thiên khẽ thở dài một tiếng, có chút khó thể tin tưởng nói: ” Lão nhị,
ngươi như thế nào có thể như vậy? Ta là đại ca ngươi a…”

“A a. Đại ca?” Mộ Dung Bác giận dữ cười vặn lại: ” Ngươi bây giờ mới biết
ngươi là đại ca ta sao. Tại sao Vũ nhi bị người ta giết ngươi lại mặc kệ?”

“Ích lợi gia tộc lớn hơn hết thảy, ngươi hẳn là hiểu được.” Mộ Dung Thiên vốn
thi triển bí pháp đã hao phí rất nhiều huyết dịch, hơn nữa hiện giờ còn bị Mộ
Dung Bác đánh lén, sinh cơ đã không còn nhiều.

“Ích lợi gia tộc?” Mộ Dung Bác cười to vài tiếng nói: ” Ích lợi gia tộc cái
rắm chó, ta chỉ có một đứa con trai là Vũ nhi, giờ hắn chết. Ta nhất định sẽ
vì hắn báo thù.”

“Chờ khi ngươi chết, ta sẽ chính là tộc trưởng của Mộ Dung gia tộc, ta sẽ dẫn
những nam nhân nhiệt huyết của Mộ Dung gia báo thù cho Vũ nhi, sau đó chinh
phục đế quốc… lúc ấy thì vinh quanh sẽ nhường nào a…” Mộ Dung Bác nói tựa
hồ có chút điên cuồng.

“Đại ca, người rất thống khổ phải không?” Mộ Dung Bác cười đắc ý: ” Ngươi chắc
chắn là không nghĩ tới mình sẽ có ngày hôm nay, ta nói cho ngươi biết, tất cả
mọi việc hôm nay đều là do ngươi ép ta, là ngươi ép ta…”

Mộ Dung Uyển Nhi ở gia tộc đi lấy nước, trong sát na vừa lúc uống xong một
chén nước đã cảm thấy lực lượng đang dần biến mất, nàng vội vàng uống vào một
viên linh dược thái tử tặng nàng.

Sau khi nuốt linh dược vào bụng thì tình hình tốt hơn nhiều, nhưng phần lớn
lực lượng lại biến mất không còn dấu vết.

Mộ Dung Uyển Nhi cũng không hoảng hốt, nàng cẩn thận suy nghĩ một chút, theo
bí đạo chạy ra ngoài, chuẩn bị tới cầu cứu Lưu Phong.

Lưu Phong sau khi thấy Mộ Dung Uyển Nhi cũng không nói nhiều lời, vội vàng
phân phó Lăng Ba chăm sóc chu đáo Mộ Dung Uyển Nhi, còn mình thì mang theo
mười mấy tên hắc ám võ sĩ nhanh chóng chạy đi.

Từ rất xa, Lưu Phong đã thấy được Mộ Dung thế gia lửa cháy tận trời.

Lưu Phong vội vàng thi triển đồ đằng phong ấn đem thần điểu Phi nhi thả ra.

Sau khi Phi nhi đến, nhất thời biến thân, hóa thành một con chim to che trời,
chỉ thấy miệng nó nhẹ nhàng hút một hơi, ngọn lửa ở Mộ Dung thế gia toàn bộ bị
nó hút vào bụng.

Phải biết rằng Phi nhi chính là một chuyên gia chơi với lửa. Cho dù là tam vị
chân hỏa của đạo gia đồi với nó mà nói cũng không tính là gì, càng huống chi
trước mắt chỉ là ngọn lửa bình thường nhất của nhân gian.

Lưu Phong bên này sau khi thấy thảm trạng của Mộ Dung thế gia. Trong lòng cảm
thấy tức giận, vội vàng ra lệnh cho hắc ám võ sĩ: ” Trừ tộc nhân của Mộ Dung
thế gia ra, còn lại thì giết hết.”

Hắc ám võ sĩ sau khi nhận lệnh thì lấy ba người làm một tổ, vội vàng tản ra,
đánh chết lũ người áo đen bịt mặt chung quanh.

“Đại ca, chấp nhận số phận đi, gia tộc bây giờ đã nằm trong tay ta. Hôm nay
không ai cứu được ngươi đâu!” Mộ Dung Bác tiến chậm lại gần Mộ Dung Thiên, vẻ
mặt rất là đắc ý.

Vị trí gia chủ từ trước tới này vẫn là ước mong của hắn.

Hôm nay, hắn rốt cục đã có cơ hội trở thành gia chủ hiệu lệnh tất cả.

Hôm nay, hắn chỉ cần động nhẹ một cái, vị đại ca vẫn đè đầu cưỡi cổ hắn sẽ
hoàn toàn bị tiêu diệt.

“Lão nhị, ngươi thật độc ác…” Mộ Dung Thiên trong lòng thở dài một tiếng.
Thậm chí hắn có chút hối hận, sớm nên nghe lời thê tử đem giải quyết mối tai
họa này đi.

Đáng tiếc a. Hắn lại là người mềm lòng.

Một bước sai lầm nghìn năm hận, quay đầu nhìn lại đã trăm năm.

Chuyện đã đến nước này, Mộ Dung Thiên dù có hối hận cũng không cứu vãn được
nữa.

“Lão nhị, ngươi có thể giết chết ta, ta sẽ không trách ngươi, thế giới này vốn
là mạnh ăn thịt yếu, ngươi có thể giết ta, chứng minh là ngươi mạnh hơn ta.”
Mộ Dung Thiên cầu khẩn: ” Ta chỉ huy vọng, ngươi có thể lãnh đạo gia tộc trở
nên trở nên huy hoàng. Nhớ kĩ, bất cứ lúc nào cũng phải lấy ích lợi gia tộc
làm trọng.”

“Còn có… Ta huy vọng ngươi có thể buông tha cho thê nữ(vợ và con gái) của
ta…” Mộ Dung Thiên cõi lòng đầy chờ mong nói: ” Đây là lần cuối lần cuối
cùng người làm ca ca này cầu ngươi, được không?”

Mộ Dung Bác cười to vài tiếng nói: ” A a, ngươi cũng có lúc phải cầu ta, thật
sự là khoái quá a…” Từ nhỏ đến lớn, Mộ Dung Thiên làm chuyện gì cũng đều hơn
hắn. Ở trước mặt Mộ Dung Thiên hắn luôn thấy rất tự tim nhưng hôm nay, Mộ Dung
Thiên cao cao tại thương cư nhiên lại giống như một con chó đi cầu xin kẻ
khác.

Thật *** nguôi giận.

“A a, đại ca. Ngươi có thể cầu ta, ta thật cao hứng. Ngươi yên tâm, ta sẽ
không xử tệ với đại tẩu và Uyển Nhi đâu. Ngươi thế nào thì ta thế đó, chờ cho
ngươi chết, ta sẽ tiếp nhận tất cả của ngươi, ta sẽ thương yêu đại tẩu giống
như ngươi vậy…” Nói xong, trong mắt Mộ Dung Bác hiện lên vài đạo dâm quang.

Mộ Dung Thiên tựa hồ hiểu ra cái gì, trong lòng quýnh lên, cấp hỏa công tâm,
chỉ cảm thấy cổ họng khó chịu, há mồm phun ra một ngụm tiên huyết.

“Súc sinh, ngươi là đồ súc sinh, ta cho dù có thành quỷ cũng không buông tha
ngươi…”

Mộ Dung Bác cười cười khinh thường: ” Ngu ngốc, ngươi nghĩ rằng ta sẽ cho
ngươi cơ hội thành quỷ sao, ta Mộ Dung Bác làm việc luôn không để lạo hậu
hoạn, ta sẽ đem linh hồn ngươi huỷ diệt luôn

Mộ Dung Thiên nghe vậy thì hoàn toàn tuyệt vọng.

Hắn lần đầu tiên mới biết được con người có thể độc ác đến mức nào.

“Phu nhân, Uyển Nhi, ta xin lỗi các người a…”

Nói xong những lời này, Mộ Dung Thiên tâm tình dần bình tĩnh lại, hắn nhắm mắt
lại bắt đầu chờ chết.

“Ha ha, Mộ Dung Thiên, mi đi chết đi!”

Mộ Dung Bác hét lớn một tiếng. Hai tay giơ kiếm, đâm mạnh về phía Mộ Dung
Thiên.

“Phanh!”

Sau một tiếng kim thiết giao nhau, Mộ Dung Bác đột nhiên bị một cỗ cường lực
bức lui mấy bước, thiếu chút nữa là không đứng được.

“Kẻ nào? Dám phá hỏng chuyện tốt của ta…” Công kích bị ngăn đỡ, Mộ Dung Bác
sắc mặt đại biến, vội vàng lớn tiếng mắng chửi.

Lúc này, Mộ Dung Thiên đang chờ chết cũng mở mắt, ngẩng đầu lên, hắn thấy được
nữ tế(con rể) Lưu Phong cầm trong tay một thanh trường kiếm, uy phong lẫm lẫm
đứng ngăn trước mặt mình, giống như một pho tượng chiến thần vậy.

“Hầu gia, cám ơn, cám ơn ngươi, không cần quan tâm đến ta. Nhanh đi cứu phu
nhân ta và Uyển Nhi…” Đối với thân thể của mình, Mộ Dung Thiên rất rõ ràng,
cho dù Mộ Dung Bác không giết hắn, hắn cùng không cố được bao lâu nữa. Ngay từ
ban đầu, hắn đã chuẩn bị liều mạng. Thiêu đốt huyết dịch, giải phóng tiềm
năng. Hơn nữa còn bị Mộ Dung Bác đánh lén, hắn chết là chắc chắn, bây giờ chỉ
còn là vấn đề về thời gian thôi.

Một nam nhân thật tốt a.

Lưu Phong cũng không biết tình huống của Mộ Dung Thiên, chỉ thấy hắn lo lắng
cho thê nữ thì hơi cảm động, đối với hắn không khỏi sinh ra vài phần khâm
phục.

“Ngươi yên tâm, . Uyển Nhi đang ở chỗ của ta, ta dẫn theo rất nhiều người tới,
phu nhân không có việc gì, chờ ta thu thập tên phản đồ này trước đã…”

Mộ Dung Bác đối với tu vi của Lưu Phong cũng không hiểu rõ lắm, chỉ biết là
hắn tuổi còn trẻ, thì đoán là bản lãnh cũng không nhiều lắm, thấy hắn nói
chuyện với Mộ Dung Thiên, Mộ Dung Bác quát lạnh một tiếng, hai tay cầm kiếm,
dùng thế như sấm sét đánh úp về phía Lưu Phong.”

“Hầu gia hãy cẩn thận!” Mộ Dung Thiên giờ phút này vẫn không quên lo lắng cho
Lưu Phong.

Lưu Phong cười lạnh một tiếng, tiện tay chém nhuyễn kiếm trong tay ra, kiếm
thế vẽ lên một hình cung kinh người, kịp thời ngăn chặn công kích của Mộ Dung
Bác.

Chiêu thức ngắn gọn nhưng cực nhanh. Đã đạt được hiệu quả phát sau mà đến
trước.

“Phanh!” một tiếng, trường kiếm của Mộ Dung Bác và nhuyễn kiếm của Lưu Phong
giao nhau, một cỗ lực lượng cường đại lập tức từ trên nhuyễn kiếm của Lưu
Phong quét sang Mộ Dung Bác.

Mộ Dung bác trong lòng thấy kinh ngạc, hiển nhiên hắn đã đánh giá thấp thực
lực của Lưu Phong.

Thân hình bay nhẹ lên, cánh tay trái chợt vung lên. Một đạo hàn tinh bắn về
phía cổ Lưu Phong, mà thân hình hắn thì mượn lực bay tà tà ra ngoài. Bởi vì
khinh địch, vừa mới ra tay, hắn đã rơi vào thế bị động, chiêu này cũng không
mong đả thương được địch thủ, mà chỉ hy vọng có thể tranh thủ cho mình chút
thời gian.

Lưu Phong tựa hồ đã sớm nhìn thấu ý đồ của hắn, trước tiên vung nhanh ra một
kiếm.

Tu vi kiếm đạo đạt tới cảnh giới của Lưu Phong, trong lúc giơ nhấc chân đều là
kiếm thế kinh thiên.

Một kiếm chém ra, không khí trong không gian vì ma sát kịch liệt mà phát ra
tiếng rít kình người, phảng phất như cả đều bị chém đứt vậy.

Mộ Dung Bác cơ hồ đồng thời phi thân lên, đã thấy kiếm quang của mình vỡ thành
những mảnh nhỏ, nhưng kiếm quang màu vàng nhạt của Lưu Phong uy thế lại không
giảm chút nào.

Lập tức đâm tới những điểm yếu hại quanh thân hắn.

Kiếm thế tới gần, một nỗi sợ hãi khó hiểu dâng lên trong lòng hắn.