Nhớ tới sự dũng mãnh của Lưu Phong, Dương Thị không khỏi trong tâm một trận
nhộn nhạo.
Nam nhân thích đàn bà lẳng lơ, nữ nhân thích đàn ông dũng mãnh. Dương Thị mặc
dù chưa trải qua nhiều, nhưng cũng hiểu được đạo lý trong đó. Cho nên trước
mặt Lưu Phong nàng tỏ ra cực kỳ dâm đãng, mà Lưu Phong cũng đích thực là đàn
ông dũng mãnh. Bằng không giờ phút này giữa hai chân nàng cũng không có cảm
giác nóng rực như vậy.
“Liên Nguyệt chạm vào ta một cái, bên dưới đã đau lắm rồi.” Liên Nguyệt trong
lúc vấn đầu, không cẩn thận đã chạm vào thân thể nàng, hạ thân một trận đau
đớn kịch liệt.
Liên Nguyệt hừ một tiếng, trên mặt lộ ra nụ cười ranh mãnh, không tức giận
nói: “bình minh cũng đến rồi, người như thế nào không để Lưu Phong đền tội với
người… làm ra chuyện xấu thì phải bị trừng phạt ah, bây giờ thời gian vừa
đến, coi như là đền tội với người.”
Dương Thị nhất thời sắc mặt ửng hồng, thủy triều dậy sóng nói: “đứa nhỏ này
nói bậy ah…”
“Ngươi…” Liên Nguyệt đang muốn thị uy, nhưng lại phát hiện ánh mắt nhắc nhở
của Dương Thị, Lưu Phong đã hướng cửa đi tới.
“Trước tiên cho ngươi đắc ý, sau này coi ta như thế nào thu phục ngươi.”
Cứ như vậy, Lưu Phong rất nhanh tiến vào phòng nhìn mẫu thân hai nàng đang vui
đùa, mỉm cười: “Phu nhân, Liên Nguyệt, ta còn một số chuyện chưa giải quyết,
không thể cùng các người ăn tối được.”
Dương Thị nghe vậy có chút thất vọng, bất quá đối với thân phận của hắn cũng
không dám trước mặt hắn làm nũng, không thể làm gì khác hơn là lên tiếng:
“Được rồi, vậy người tự cẩn thận một chút nhe.”
“Công tử, ta tiễn người nha…” thấy Lưu Phong xoay người rời đi, Dương Thị
vội vàng cẩn thận đứng lên, bước nhanh tới, nhất thời làm hạ thân một trận đau
nhức.
Lưu Phong nhìn Dương Thị một dòng nước mắt rơi xuống, ngay lập tức bước lên
vài bước, đỡ lấy cánh tay nàng, ôn nhu ân cần nói: “Phu nhân, cẩn thận một
chút, ta thấy nàng hôm nay vẫn còn chút lộn xộn, hay là ở trên giường nghỉ
ngơi đi.” vừa nói vừa ôm lấy eo Dương Thị, nhẹ nhàng khe khẽ đặt lên giường.
Ngay trước khi rời đi, Lưu Phong xoay người lại đối diện Liên Nguyệt dặn dò:
“Liên Nguyệt, cẩn thận chiếu cố mẵu thân ngươi.”
Liên Nguyệt ôn thuận trả lời: “Thúc thúc, người yên tâm, người không phải có
việc phải đi sao, ta sẽ chiếu cố tốt mẫu thân.”
Quay đầu lại, Lưu Phong hôn lên trán Dương Thị một cái, giúp nàng đắp chăn lên
người, dặn dò: “nàng nghỉ ngơi tốt nhe.”
Cảm nhận được sự quan tâm của nam nhân, Dương Thị có chút động tâm, không khỏi
thốt lên: “đều do người hại ta ah… ’
Lưu Phong cười một tiếng, vội vàng đứng dậy, rời đi, gần ra khỏi phòng thì
Liên Nguyệt còn nghe được Lưu Phong đang nói thầm: “rõ ràng là chính ngươi
điên cuồng…”
Đợi Lưu Phong đi rồi, Liên Nguyệt ánh mắt chuyển đến Dương Thị nói: “nhìn
không ra, Lưu Phong đối với ngươi đúng thật có ý tứ.”
Dương Thị cũng không để ý trong lời nói của Liên Nguyệt có chút dấm chua,
ngược lại rất chân thật nói: “Đương nhiên… ta đã nói qua, hắn đối với ta có
ý tứ. Đại nhân, người yên tâm, ta sẽ sớm gia nhập quản lý Thiên Thượng Nhân
Gian, đến lúc đó, ta sẽ cố gắng nghĩ biện pháp cung cấp vốn cho Thánh Giáo.”
Tội cho ngươi, ngươi cho là Lưu Phong cũng giống như ngươi vú to não nhỏ ah. :
d
Nói đền bự, Liên Nguyệt có chút buồn bực, y theo phương pháp hướng dẫn của Lưu
Phong, ngày nào nàng cũng làm, nhưng vẫn chưa thấy bự lên.
“Bệ hạ, Trương Công Công tới.” Trong Thượng Thư phòng, tiểu thái giàm đánh
thức Hoa Hạ đại đế.
Hoa Hạ đại đế cảm thấy tức giận, đột nhiên lại hỏi: “Có phải Trương Công Công
tới?”
“Bẫm bệ hạ, đúng là Trương Công Công tới, là người phân phó nô tài khi Trương
Công Công tới thì đánh thức người.” Trị Nhật thái giám cẩn thận giải thích, sợ
quấy rầy mộng đẹp của Hoàng Đế.
“Ta biết, còn không cho Trương Công Công vào… thật là nô tài vô dụng ah.”
Hoa Hạ đại đế hừ lạnh một tiếng, sắc mặt trầm xuống.
Rất nhanh, Trị Nhật thái giám dẫn Trương Công Công đến: “Bẩm báo Hoàng Thượng
Phùng đại nhân hồi báo, Trương Trạch Toàn hiện tại đang trong tay Tước gia,
ngay cả hắn cũng không biết địa điểm giam cầm cụ thể.” Trương Công Công quỳ
trên mặt đất, quay đầu về Hoa Hạ đại đế cung kính nói.
“Oh, là như thế ah.” Hoa Hạ đại đế gật đầu, lập tức hỏi: “Ngươi có hỏi Phùng
đại nhân, khi nào thì hắn tra ra?”
Trương Công Công vội vàng nói: “Bẩm Bệ hạ, Phùng Nguyệt nói chuyện này rất
khó. Thuộc hạ của Lưu tước gia rất kín miệng, ngay cả Phùng đại nhân cũng khó
tra ra chút gì, trừ phi… Phùng đại nhân đi hỏ Lưu tước gia.”
“Quên đi, ngươi trước tiên lui xuống cho ta.” Hoa Hạ đại đế phất tay, ý bảo
Trương Công Công lui ra.
Lập tức nhìn Trị Nhật thái giám nói: “Truyền chủ ý của ta, để Trữ Tú Cung
chuẩn bị 3 xử nữ, vào giữa đêm đưa đến Thượng Thư phòng.”
Trị Nhật thái giám lĩnh chỉ, vội vàng cung kính lui ra ngoài, đợi ra khỏi
Thượng Thu phòng, nhất thời cảm thấy thoải mái. Hầu hạ bên người Bệ hạ thật sự
là áp lực ah.
“Ngươi như thế nào lại để Lưu Phong phát tri63n lực lượng bản thân?” Hoa Hạ
đại đế đột nhiên đứng dậy, trong Thượng Thư phòng đi vài bước, trầm giọng hỏi.
“mấu chốt là ngươi thấy như thế nào?” nói chuyện chính là bóng đen thần bí tu
chân bảo vệ bên cạnh Hoàng Đế.
Hoa Hạ đại đế sợ run một chút, lập tức cười nói: “Ngươi chắc chắn có cái nhìn
của mình?”.
Bóng đen ho nhẹ hai tiếng, trầm mặc một hồi nói: “Ta xem chuyện này cũng không
có gì ghê gớm, ngươi xem quan viên Đế quốc này, người nào không có thế lực của
riêng mình.”
Hoa Hạ đại đế nghe vậy cũng không nói gì, mà quay lại long tháp (chỗ ngồi),
thuận tay cầm 1 quyển tấu chương, tùy ý nhìn một chút, trầm mặc nói: “Ta biết,
Đế quốc qúy tộc có thể phát triển thế lực bản thân. Nhưng là, trước mắt, ngoài
Yến Vương và Đông Cung, lực lượng của những người khác ta đều hiểu thấu. Có
thể nói, lực lượng của họ cụng nằm trong phạm vi cho phép của ta. Nhưng Lưu
Phong không giống, trong thời gian ngắn như vậy, hắn đã làm ta không thể nào
phát hiện được lực lượng của hắn. Chẳng lẽ ngươi nghĩ, chuyện này còn là
chuyện nhỏ sao?”
Bóng đen cười lạnh một tiếng, lát sau nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, ta nghĩ so với
Lưu Phong, tình huống của Yến Vương và Đông Cung không phải nghiêm trọng hơn 1
chút sao?”
Hoa Hạ đại đế đột nhiên nở nụ cười: “Không sai, đúng vậy, Yến Vương và Đông
Cung lực lượng quả thật rất mạnh, nhưng là việc này đã được ngầm ưng thuận
rồi.”
“Vậy chuyện của Lưu Phong chưa được ưng thuận sao?” Bóng đen cố ý hỏi lại.
“Ngươi thật là hồ đồ, hay là giả bộ hồ đồ?” Hoa Hạ đại đế lạnh nhạt nói: “Yến
Vương và Hoàng Thái Tôn tương lai đều có thể là người kế vị của ta, vì thế tự
nhiên có thể có lực lượng của mình. Lưu Phong khôn giống như vậy, hắn bất quá
cũng chỉ là 1 gã ngoại thần. Hơn nữa ta cũng rất tò mò, tại sao lực lượng của
hắn lại đối nghịch với cả Yến Vương và Hoàng Thái Tôn… Hai điểm này kết hợp
lại, mục đích của Lưu Phong là muốn kích động…”
Bóng đen cười 1 tiếng nói: “Bệ hạ, người không phải nghĩ, Lưu Phong muốn tạo
phản sao?”
Hoa Hạ đại đế lông mi hơi nhíu, hỏi lại: “Cái gì, ngươi nói Lưu Phong muốn tạo
phản?”
Dừng một chút, Hoa Hạ đại đế khinh thường nói: “Chuyện này tựa hồ không thể.
Một ngoại thần tựu không thể tạo phản, trừ khi bây giờ đang là thời kì chiến
loạn. Hơn nữa, nếu hắn không có 10 vạn quân tinh nhuệ thì há có thể thành công
ah.”
Nói đến Lưu Phong tạo phản, Hoa Hạ đại đế quả thật không tin, tạo phản không
phải chuyện dễ dàng. Đầu tiên, ngươi phải có tư các. Tiếp theo, ngươi phải có
thế lực. Về tư cách, tối thiểu ngươi cũng phải là huyết mạch hoàng gia. Về thế
lực, ngươi phải có lực lượng ngang bằng Yến Vương.
Nhìn Lưu Phong cả hai điểm đều không có.
Không thân phận, không lực lượng.
Đừng xem Lưu Phong bây giờ có lực lượng bí mật, nhưng thế lực này muốn tạo
phản phải thực sự mạnh, không thì chỉ làm trò cười mà thôi.
“Nếu Lưu Phong không tạo phản, vậy người lo lắng cái gì?” bóng đen lại hỏi
lại.
Hoa Hạ đại đế thở dài 1 tiếng, buông tấu chương trong tay xuống, một lúc lâu
mới mở miệng nói: “Cò lẻ là ta già rồi, nên trong lòng có chút đa nghi. Chẳng
biết tại sao, ta cuối cùng suy nghĩ thấy Lưu Phong con người này có chút thần
bí, làm cho người ta nhìn không thấu.”
“Lưu Phong là tu chân Nguyên Anh kỳ, nói hắn thần bí cũng không quá đáng. Hắn
là tu chân, người là người thường, người nhìn không thầu hắn là điều bình
thường.” Bóng đen phân tích nói.
“Không, không phải như ngươi tưởng tượng.” Hoa Hạ đại đế trầm tư một chút, nhẹ
giọng nói: “Ta cuối cùng nghĩ, hiểu đươc trên người Lưu Phong tồn tài một điều
gì đó không muốn người khác biết bí mật. (cha này vô duyên ghê. ). Hơn nữa, ta
nghĩ hắn nhằm vào Đông Cung và Yến Vương là có mục đích. Cho nên, ta mới có
chủ ý muốn tra rõ toàn bộ chuyện liên quan đến gia đình hắn.”
Bóng đen lạnh nhạt nói: “nói như vậy, người chính là vẫn còn hy vọng Hoàng
Thái Tôn không gặp chuyện rủi ro.”
Hoa Hạ đại đế đột nhiên sắc mặt có chút lạnh băng, ngón tay vô ý thức vuốt
trên bàn tấu văn, mở miệng nói: “Ngươi cũng không phải ngoại nhân. Có một số
việc ta không ngại nói thẳng. Khả năng kế thừa ngôi vị chỉ có Yến Vương và
Hoàng Thái Tôn hai người. Về phần bọn họ ai cuối cùng đăng cơ, ta cẫn chưa có
hạ được quyết định. Nên ta tiếp tục coi cho đến cuối cùng, người nào mới thích
hợp đăng cơ. Trước khi có quyết định, Hoàng Thái Tôn và Yến Vương ai cũng
không thể gặp bất trắc.”