Hi Du Hoa Tùng – Chương 341: Bàn tay ôn nhu – Botruyen

Hi Du Hoa Tùng - Chương 341: Bàn tay ôn nhu

“Lưu đại ca.”

Hai người đi vào một căn phòng phía sau. Vương Đông Đông bước nhanh đến, nhìn
Lưu Phong thân mật hô lên một tiếng. Vốn là muốn nhào vào lòng, ôm chầm lấy
hắn nhưng thấy Vương Bảo Nhi đứng đó, hai mắt tà dị nhìn mình và Lưu Phong,
vội vàng đè nén sự kích động trong lòng xuống.

“Thật là nữ sanh ngoại tộc mà, thấy Lưu Phong thì quên mất cả ca ca.” Vương
Bảo Nhi nhìn muội muội của mình, nở một nụ cười mờ ám: “Các người đã lâu không
gặp. Ta không cản trở hai người nữa…”

“Đại ca, ngươi nói bậy bạ cái gì đó?” Vương Đông Đông thấy Vương Bảo Nhi vô
lại như vậy, trong lòng cũng cảm thấy xấu hổ.

“Ha ha, Đông Đông cũng biết thẹn thùng, ta đi thôi.” Nói xong Vương Bảo Nhi
xoay người rời khỏi.

Vương Đông Đông nhất thời tay chân luống cuống: “Lưu đại ca, ca ca ta là người
như vậy, hắn nói như vậy, người đừng nghĩ gì nhé.”

Lưu Phong mỉm cười: “Đông Đông, lần này đi đến phương Bắc quả thật đã chịu
nhiều vất vả. Bất quá bây giờ đã tốt rồi. Chuyện của phụ thân nàng ta đã nói
với hoàng thượng. Sau này Vương gia của nàng có thể an tâm định cư tại kinh
đô. Yến Vương cũng không thể can thiệp vào chuyện của Vương gia nữa.”

“Lưu đại ca, lần này thực sự xin cảm ơn người. Cha muội nói đại ca chính là
đại ân nhân của Vương gia chúng ta. Ngày sau nếu có gì cần giúp thì cho dù là
lên núi đao, xuống biển lửa, Vương gia muội cũng không cau mày.” Nói xong nàng
nhẹ nhàng quỳ xuống.

Lưu Phong vội đỡ nàng đứng dậy, cười nói: “Đông Đông, chuyện này có xá gì đâu.
Nàng không cần để ý. Đừng quên ca ca của nàng là người của Di Hồng viện. Ta sẽ
không để cho ai có thể bức hại người của Di Hồng viện được. Yên tâm đi, sau
này cuộc sống của Vương gia sẽ rất thoải mái.”

Vương Đông Đông trong mắt nhất thời cảm động đến nỗi rơm rớm nước mắt: “Đại
ca, muội thật sự không biết nói gì nữa.”

“Ha ha, nếu không biết nói gì thì không nói. Chúng ta cứ từ từ ngồi xuống nói
chuyện vậy.”

Hai người ngồi xuống, Vương Đông Đông nhìn Lưu Phong, bộ dạng như muốn nói gì
đó nhưng lại thôi.

Lưu Phong cười hì hì: “Hôm qua ta nằm mơ thấy muội. Không nghĩ ra hôm nay giấc
mơ đã trở thành sự thật.”

“Thật sao?” Vương Đông Đông vẻ mặt trở nên hớn hở, trong lòng ngọt ngào.

“Đại ca, người đối với Vương gia chúng ta rất tốt. Đời này muội sẽ là người
của đại ca.”

Nữ nhân báo ân thì việc đầu tiên nghĩ đến chính là việc lấy thân mình để báo
đáp. Vương Đông Đông tự biết mình cũng có chút nhan sắc cho nên cũng không
ngoại lệ, chọn lựa phương thức báo ân này.

Lưu Phong bất giác cũng cảm thấy xấu hổ: “Đông Đông, ta chỉ là giơ tay nhấc
chân một chút. Nàng không cần coi trọng như vậy đâu.”

“Đại ca, chẳng lẽ muội xấu xí lắm sao?” Vương Đông Đông vẻ mặt u oán nhìn hắn
nói.

“Xinh đẹp, đương nhiên là xinh đẹp, nhất là cặp mông co giãn, thập phần mề
mại, còn bàn tay cũng nhỏ nhắn, ôn nhu…”

“Vậy tai sao người cứ từ chối muội? Đại ca, người đối với Vương gia là đại ân
đại đức. Muội xin người đừng cự tuyệt muội có được không?”

Lưu Phong sắc mặt biến đổi, có chút tức giận nói: “Đông Đông, nàng xem ta là
loại người nào? Ta không cần muội phải báo đáp.” Mẹ kiếp, ta là người cao
thượng, cho dù là muốn lên giường với ngươi cũng phải làm cho ngươi tình
nguyện. Ta không muốn ngươi vì báo ân mà làm chuyện đó với ta. (Hay)

Vương Đông Đông thấy Lưu Phong lại cự tuyệt, trên mặt lộ ra vẻ cô đơn, cắn
môi: “Đại ca, người đừng hiểu lầm. Muội kỳ thật cũng không dám vọng tưởng có
thể trở thành thê tử của người. Nếu người nguyện ý thì Đông Đông muốn trở
thành nữ nô của đại ca.”

“Đủ rồi.” Mẹ kiếp, càng nói càng coi thường ta.

“Sau này ta không muốn nghe chuyện này nữa. Ta làm người, tuyệt không như muội
tưởng tượng. Ta trợ giúp Vương gia là vì các người bằng hữu của ta. Muội về
nói với cha muội, ta không cần các người báo đáp. Nếu cứ ép ta như vậy thì ta
sẽ không xem các người là bằng hữu nữa.” Nói xong hắn làm như chuẩn bị rời
khỏi.

Thực ra hôm nay hắn lâu ngày không gặp Đông Đông, cũng muốn hưởng thụ một chút
bàn tay nhỏ bé, mềm mại của Đông Đông. Ai nghĩ ra nàng lại muốn báo ân hắn.

Vương Đông Đông quả thực vóc người không thể chê vào đâu được. Bất quá hắn
không muốn lên giường khi với một cái thi thể vô hồn.

“Đại ca, xin lỗi. Muội thu hồi lại những lời nói lúc nãy. Hy vọng người bỏ qua
cho muội.” Vương Đông Đông nghe Lưu Phong nói xong cũng vừa mừng, vừa sợ. Quả
nhiên là mình đã đánh giá sai hắn. Hắn thật ra là một nam nhân cao thượng. Một
nam nhân như vậy quả thực là lý tưởng đối với nàng.

“Không được, ta không thể bỏ qua được, ta nhất định biến hắn thành nam nhân
của ta.” Sau chuyến đi phương Bắc, Đông Đông đã trở nên dạn dĩ hơn rất nhiều,
tâm tình nhanh chóng chuyển đổi: “Đại ca, mấy ngày nay, cơ hồ Đông Đông lúc
nào cũng nhớ đến người.

Lưu Phong trong lòng cũng cảm thấy buồn cười. Cô nàng nay thay đổi tâm trạng
cũng thật là nhanh chóng.

Lưu Phong mỉm cười: “À, ta cũng thường xuyên nghĩ đến muội.”

“Đại ca, người có thể để cho muội dựa vào bờ vai người không? Mấy ngày nay
trong lòng muội thật là khổ sở.” Nói xong Đông Đông bước đến, ngả thân thể
mình vào người Lưu Phong.

Lưu Phong cũng không cự tuyệt, so với lúc nãy thì hắn thích tính cách chủ động
của nàng bây giờ hơn. Đàn bà mà thay đổi tính cách của mình đi thì cũng sẽ làm
mất đi sự hấp dẫn của mình. Vương Đông Đông vốn tính tình từ nhỏ đã giống nam
nhân. Lúc nãy lại trở thành ôn nhu, hiền thục. Hắn nhìn quả không quen mắt.

“Đại ca, người có nhớ đến… bàn tay của muội không?” Vương Đông Đông đột
nhiên đỏ mặt hỏi.

Lưu Phong ngạc nhiên, nha đầu này chỉ sau một chuyến đi đến phương Bắc, là gan
đã trở nên lớn hơn.

Đang muốn trả lời, không nghĩ đến bàn tay nhỏ bé của Vương Đông Đông đã di
chuyển đến vùng không gian giữa hai chân hắn.

“Đông Đông, muội muốn làm gì?” Căn phòng này cửa đang rộng mở. Nha đầu này quả
thật là can đảm, bất quá tình huống này lại tăng thêm một chút kích thích (như
ăn vụng vậy, có cảm giác sợ nhưng lại thích)

“Đại ca, để Đông Đông vuốt ve một chút được không?” Vương Đông Đông ngả đầu
vào ngực Lưu Phong, thấp giọng hỏi. Thanh âm không biết từ lúc nào đã có chút
run rẩy.

Chỉ cần là nam nhân thì trong tình huống này ai cũng không thể cự tuyệt yêu
cầu này được.

Lưu Phong đang muốn gật đầu, không ngờ Vương Đông Đông đã nhanh chóng nắm lấy
bổng bổng trong quần của hắn.

Nha đầu này… thực sự là càng ngày càng làm càn à. Bất quá ta thích. Lưu
Phong cười hắc hắc, hai tay đặt lên mông nàng, bắt đầu xoa nắn.

Mặc dù hai người chưa hề thành thân nhưng lâu như vậy không gặp, lại kích
thích đúng vị trí nhạy cảm. Hỏa dục cả hai nhanh chóng nổi lên. Vương Đông
Đông không cam lòng vuốt ve bổng bổng mà bị ngăn cách một lớp vải. Nàng nhanh
chóng kéo quần hắn xuống, hai tay nắm chặt vào bổng bổng đang càng ngày càng
lớn lên.

“Đại ca, nó tự biết nhảy lên, thật là thần kỳ.” Vương Đông Đông ngượng ngùng
nhìn Lưu Phong, nhưng hai tay không hề ngừng hoạt động.

Hôm nay nàng đã có kinh nghiệm, không hề lóng ngóng như lần đầu.

Ngay khi Lưu Phong đang hưng phấn thì một bóng người đi đến, chính là Tiểu
Điệp, mặc y phục màu hồng, chậm rãi đi đến.

“Có người đến, mau buông tay.” Lưu Phong bất giác thầm trách mình. Sớm biết
thế này thì đã sớm nghe lời Vương Bảo Nhi, đi vào một căn phòng u nhã, thanh
tĩnh.

Vương Đông Đông a một tiếng nhưng không hề buông tay ra.

Làm cho bổng bổng lớn và nóng như vậy đâu phải dễ dàng, dại gì mà buông tay
ra. Nàng nghĩ cũng giống như lần trước vậy, nhất định phải giúp hắn đạt tới
tột cùng dục vọng.

Hắn như vậy thì trong lòng nàng cũng rất thoải mái.

Tiểu Điệp vốn đang cúi đầu bước đi, căn bản không hề phát hiện ra trong căn
phòng có một nam một nữ. Đến gần tới nơi mới ngước đầu lên, lập tức một cảnh
tượng không nên thấy hiện ra trước mắt.

Bất quá khi phát giác ra nam nhân là Lưu Phong thì vội vàng lí nhí trong
miệng: “Công tử, xin lỗi, ta… cái gì cũng không thấy, không thấy gì hết.”
Nói xong vội vàng chạy ra ngoài.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.