Oái, không được phá hủy bảo bối của ta. Lưu Phong vội vàng đưa tay lau đi dấu
vết của chén canh yến.
“Phong nhi, nơi đó có sao không?.” Ân quý phi thấy canh yến đổ đến vùng háng
của hắn, trong lòng cũng chấn động. Ý nghĩ cũng giống như Lưu Phong. Nếu như
bảo bối của hắn bị phá hủy thì cháu gái của nàng sẽ trở thành quả phụ.
“Cô cô, yên tâm, không sao đâu.” Lưu Phong ngẩng đầu, lên tiếng.
Ân quý phi đi đến trước mặt Lưu Phong, nhìn thấy vết tích canh yến trên người
Lưu Phong, vội vàng lấy trong ngực ra một chiếc khăn tay thêu hình uyên ương,
giúp hắn lau chùi: “Phong nhi, thật sự là xin lỗi ngươi. Ngươi đừng cử động,
để ta giúp ngươi.”
“Không cần, Phong nhi có thể tự làm.” Lưu Phong cảm giác được có chút kỳ quái,
vội lui về sau một bước. Chén canh yến đổ vào ngay háng của hắn. Hắn không dám
nghĩ đến sẽ để cho cô cô lau chùi ngay trên bổng bổng của mình được. Như vậy
mặc dù hắn sẽ có chút thoải mái nhưng dù sao cũng không ổn…
Ân quý phi thì ngược lại, dưới tình thế cấp bách cũng không để ý nữa, hạ thấp
thân mình, giúp hắn lau vết bẩn. Lưu Phong chỉ thấy phía dưới bổng bổng nổi
lên một cảm giác ấm nóng. Cúi xuống đã thấy cô cô một tay nắm quần hắn, một
tay đang cẩn thận lau chùi vết canh yến…
“Cô cô, tốt lắm rồi. Được rồi, để Phong nhi tự làm.” Lưu Phong cũng không dám
để cho Ân quý phi tiếp tục hành động này nữa. Vừa rồi mặc dù nàng chỉ là lau
chùi bên ngoài nhưng cũng đã làm cho bổng bổng của hắn phát sinh một chút biến
hóa. Nếu tiếp tục để tình trạng này tiếp diễn, e là lát nữa bổng bổng của hắn
sẽ chỉ vào trán của Ân quý phi.
“Không sao, ngươi đừng nhúc nhích. Tốt lắm, được rồi.” Ân quý phi không hề để
ý đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, vẫn như trước kiên trì giúp hắn… kích
thích.
Lưu Phong thấy tình thế ngày càng khẩn trương, vội vàng chụp lấy tay Ân quý
phi ngăn cản nàng lại: “Cô cô, chuyện này thực sự không cần người hạ mình làm
như vậy.”
Ân quý phi bị Lưu Phong xuất kỳ bất ý nắm lấy bàn tay nhỏ bé, trong lòng không
khỏi nổi lên một sự rung động. Từ khi lão hoàng đế không hoan ái với nữ nhân
cho đến bây giờ thì nàng chưa hề tiếp xúc thân mật với bất cứ nam nhân nào
nữa.
“Phong nhi…” Ân quý phi vội rút tay lại, lui về phía sau vài bước, nhớ đến
vừa rồi mình quả có chút thất thố, động chạm đến bổng bổng của hắn. Sắc mặt
nhất thời ửng hồng.
Mặc dù nàng không có ý nhưng cũng không khỏi suy nghĩ lung tung. Không biết
bổng bổng của hắn lớn hơn lão hoang đế bao nhiêu lần nữa…
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi mắng thầm mình không chút nào đứng đắn.
“Cô cô, người không sao chứ?” Lưu Phong thấy Ân quý phi sắc mặt có chút thay
đổi, vội vàng lên tiếng hỏi.
“Không có gì…” Ân quý phi phục hồi lại tinh thần, liếc mắt nhìn Lưu Phong,
quan sát vùng không gian giữa hai chân của hắn nói: “Phong nhi, hay là ta lấy
giúp ngươi quần áo của tiểu thái giám. Ngươi vào khuê phòng của ta thay quần
áo đi.”
Lưu Phong suy nghĩ một chút cũng không từ chối. Quần lót của hắn bị canh yến
làm cho ẩm ướt, thực sự là khó chịu.
“Ngươi chờ một chút, ta đi gọi Lâm Lang đi lấy quần áo cho ngươi.” Nói xong Ân
quý phi đi ra ngoài.
Một lát sau Lâm Lang và Ân quý phi đồng thời tiến vào. Trên tay Lâm Lang là
một bộ quần áo của thái giám. Lưu Phong đưa tay tiếp nhận, đang lo không biết
thay ở đâu thì Ân quý phi tiến lên nói: “Đi vào phòng ngủ của ta mà thay,
trong đó không có ai.”
“Nương nương, chuyện này e rằng có chút không thích hợp.” Lâm Lang cẩn thận
nhắc nhở một câu. Phòng ngủ của quý phi là một nơi không tầm thường. Ngoại trừ
Hoàng đế bệ hạ thì không một nam tử nào khác được tiến vào.
Ân quý phi cau mày, quát lên: “Phong nhi là cháu ta, sao lại không thể. Lâm
Lang, ngươi dẫn Phong nhi đi thay quần áo đi.” Đừng nghĩ rằng nàng đang bình
tĩnh, kỳ thật trong lòng Ân quý phi lúc này cũng đang bấn loạn, tim đập loạn
cả nhịp.
Lưu Phong thì không suy nghĩ nhiều, theo tiến vào khuê phòng của Ân quý phi.
Vừa bước vào cửa, một mùi hương nhàn nhạt đã xông vào mũi hắn, khiến cho hắn
không khỏi nhộn nhạo cả tâm thần.
“Tước gia, người cứ tự nhiên. Tiểu nhân sẽ chờ trước cửa. Nếu cần gì xin cứ
gọi tiểu nhân.” Lâm Lang nói xong bước ra ngoài.
Lưu Phong thấy Lâm Lang bước ra ngoài, liền đóng cửa lại. Ngồi trên giường Ân
quý phi thay quần áo.
Vốn là thay quần áo đã xong nhưng Lưu Phong lúc này lại nhìn thấy một thứ cám
dỗ chết người.
Hắn gắng ngăn chặn sự kích động trong lòng, đưa tay với lấy thứ đồ vật kia.
Thì ra là một chiếc quần lót chứ T màu đỏ.
Không nghĩ tới sản phẩm mà mình tạo ra lại có mặt tại nội cung nơi hoàng
thành.
Tùy ý lật lật xem qua một chút. Hắn phát giác trên nội khố này còn sót lại một
vài sợi lông. Hắn rất minh bạch đây chính là của Ân quý phi.
Lưu Phong nhìn xung quanh, không thấy ai, do dự một chút, vội nhét nội khố này
vào ngực.
Ngay lúc này thì Lâm Lang lên tiếng: “Tước gia, Nương nương sai tiểu nữ hỏi
người đã xong chưa?”
Lưu Phong vội vàng bình tĩnh, im lặng một chút, chỉnh lại sắc mặt: “Xong rồi.”
Đi ra khỏi khuê phòng của Ân quý phi, tâm tình hắn đã hoàn toàn hồi phục. Ân
quý phi thấy hắn bước ra liền tiến lên hỏi: “Phong nhi, quần áo đó có vừa vặn
không?”
“À, rất vừa, cám ơn cô cô quan tâm.” Nhìn ánh mắt của Ân quý phi, Lưu Phong
bất giác có tật giật mình, khi nghĩ đến nội khố trong ngực.
“Cô cô, người nói có chuyện muốn với Phong nhi sao?” Lưu Phong vội vàng chuyển
đề tài, đi ra bàn ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh.
Ân quý phi mỉm cười nói: “Không sai, ta có chuyện muốn nói với ngươi, thiếu
chút nữa đã bị chuyện vừa rồi làm cho quên mất. Phong nhi, Mã hoàng hậu muốn
gặp ngươi.”
Lưu Phong hơi kinh hãi: “Mã hoàng hậu muốn gặp con?”
“Cụ thể là vì chuyện gì thì ta cũng không biết.” Ân quý phi khẽ nhíu mày rồi
nói tiếp: “Ta nghe nói gần đây Thái tử phi và Hoàng thái tôn có chút mâu
thuẫn, nguyên nhân là do ngươi. Theo phân tích của ta thì Mã hoàng hậu muốn
gặp ngươi là vì chuyện này.”
“Đông cung mâu thuẫn thì có quan hệ gì đến Phong nhi?” Trong lịch sử Trung
Quốc cũng có Mã hoàng hậu. Hoa Hạ đế quốc cũng có Mã hoàng hậu, chuyện này sao
lại trùng hợp như vậy?
“Cô cô, Mã hoàng hậu là người thế nào? Bà ta sẽ không làm khó Phong nhi chứ?”
Lưu Phong cẩn thận hỏi lại.
“Phong nhi, không được nói bậy đối với Mã hoàng hậu, đây chính là tội danh đại
bất kính.” Ân quý phi cố ý nghiêm mặt nói chuyện một cách nghiêm túc.
Lưu Phong cười hì hì: “Cô cô, đừng dọa Phong nhi chứ. Nơi đây không có người
ngoài. Cho dù là mắng lão hoàng đế thì cũng đâu có ai biết đâu.”
Ân quý phi nhìn vẻ mặt vô lại của Lưu Phong, nhịn không được, lấy tay dí lên
trán hắn một cái: “Ngươi quá tự tin rồi đấy. Không sợ ta nói chuyện này ra
ngoài sao?”
Lưu Phong cười hì hì, gãi gãi đầu, cười nói: “Cô cô, nếu người truyền ra ngoài
thì người xui xẻo đầu tiên chính là cô cô. Quý phi nương ngương lại tự ý triệu
ngoại thần tiến cung. Chuyện này vốn là không được pháp chế chấp nhận…”
“Tiểu tử ma quái kia. Chuyện ngươi tiến cung của ngươi hôm nay đã được Mã
hoàng hậu chấp thuận.” Ân quý phi đột nhiên nghiêm mặt: “Phong nhi, ngươi nói
thật cho ta biết, ngươi và Thái tử phi cuối cùng có quan hệ gì?”
“Cô cô, lời này là ý gì?” Lưu Phong thấy Ân quý phi đột nhiên nghiêm mặt, nhất
thời cũng cảm thấy khó hiểu.
Ân quý phi nhìn bốn phía thấy không có ai, nhẹ giọng nói: “Ta nghe người ta
nói Hoàng thái tôn vì việc ngươi điều tra ra sự tình của Hộ Bộ mà muốn giết
ngươi nhưng Thái tử phi sống chết cũng không đồng ý. Bọn họ vì chuyện này mà
sinh ra mâu thuẫn. Ngươi nói xem ngươi và Thái tử phi không có quan hệ gì thì
tại sao nàng ta lại đắc tội với chính con mình để bảo vệ cho ngươi?”
Lưu Phong lập tức rùng mình. Thầm nghĩ Thái tử phi phân nửa là vì câu nói hôm
đó của mình mà sợ hãi. Chứng tỏ nàng ta cũng có tật giật mình.
Bất quá nguyên ủy của chuyện này không thể nói ra với Ân quý phi được.
“Cô cô, Phong nhi và Thái tử phi cũng chỉ mới gặp qua một lần, làm sao có quan
hệ gì được?” Lưu Phong lắc đầu làm như thực sự khó hiểu.
Ân quý phi thấy Lưu Phong không giống như đang nói đùa, sắc mặt hào hoãn đi
rất nhiều, nhẹ giọng nói: “Phong nhi, ta nhắc ngươi, bất kể ngươi và Thái tử
phi trước đây có quan hệ gì hay không thì ngươi cũng nên giữ khoảng cách với
nàng ta. Đừng để mắc mưu nàng ta. Nữ nhân này chỉ biết dùng sắc đẹp của mình
để mê hoặc, lừa gạt nam nhân. Mấy năm nay có không biết bao nhiêu ngoại thần
vì tham luyến sắc đẹp của nàng ta mà rơi vào chỗ vạn kiếp bất phục. Ngươi là
cháu của ta, ta không muốn để ngươi cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy…”
Lưu Phong bất giác cảm thấy bực bội. Ân quý phi nói vòng vo nửa ngày thì ra
nàng nghĩ mình và Thái tử phi có quan hệ nam nữ. Quan hệ này thực sự không thể
xảy ra được. Cho dù hắn có nghĩ đến cũng không dám thực hiện được. Dù sao thì
thân thể của hắn bây giờ cũng là cốt nhục của Thái tử phi. Xét theo góc độ của
y học hiện đại thì Lưu Phong và Thái tử phi chính là mẫu tử. Trong người của
hắn, máu huyết cũng có một phần của Thái tử phi. Nếu hai người có quan hệ bất
chánh thì e rằng sẽ là thiên hạ đệ nhất loạn luân.
“Cô cô, người nghĩ Phong nhi và Thái tử phi thật sự có quan hệ gì sao? Chúng
ta quan hệ rất thuần khiết như một sợi chỉ trắng vậy.” Lưu Phong nghiêm nghị
nói.