Vương Đông Đông sắc mặt ửng đỏ, khẽ gắt một tiếng, nói: “Đại sắc lang, lại
không nghiêm chỉnh nữa.”
Lưu Phong cười hắc hắc, nói: “Đùa à? Ta là người đứng đắn, hơn nữa bây giờ ta
cũng đã là có lão bà.”
Vương Đông Đông nghe vậy, trong mắt lóe lên một cái làm cho Lưu Phong nhận
thấy có chút buồn bã.
Hai người cùng sóng vai đi trên đường, đột nhiên Vương Đông Đông kéo tay Lưu
Phong.
“Làm cái gì thế? Ngươi không phải là muốn…” Lưu Phong mỉm cười, con mắt
chuyển hướng xuống phong nhũ phong mãn của Vương Đông Đông.
Vương Đông Đông nắm chặt tay Lưu Phong, liếc mắt nhìn hắn, nói: “Ngươi tưởng
được ăn sao, nhân gia chỉ làm như kiểu dáng của Tố Tố, ta sợ bị Yến Vương nhìn
ra sự việc.” Sự thật, Vương Đông Đông là vì cảm giác an toàn nên mới cầm tay
Lưu Phong. Hiện nay Lưu Phong và Yến Vương đang ở thế cờ đối nghịch, làm cho
Vương Đông Đông thay đổi cách nhìn đối với Lưu Phong. Trong lòng lại bội phục
Lưu Phong, tuổi còn trẻ như thế, lại dám cùng đối đầu với Yến Vương kẻ mà ở đế
quốc này dưới một người, mà trên vạn nhân, thật sự là lợi hại.
Hai người tay trong tay, giống như đôi tình lữ thông thường, tán gẫu suốt con
đường, rất nhanh chóng về tới Thủ bị phủ.
“Đông Đông, ngươi vào đi thôi, ta đi trước nhé. Phải rồi, mấy ngày nữa ta có
nhiều chuyện, có thể không có thời gian tới tìm ngươi, nếu ngươi không muốn
Chu Tam tìm ngươi quấy rầy, tốt nhất ngươi tới chỗ sư tôn ngươi, Bạch Mi chân
nhân đợi vài ngày đi.” Lưu Phong muốn buông tay, nhưng Vương Đông Đông lại níu
lại ngay lập tức.
“Đại ca, nếu đã tới, người hãy theo ta vào uống chén trà đi.” Vương Đông Đông
lôi kéo Lưu Phong tiến vào trong phủ.
Cứ chiếm tiện nghi đã, nguyên tắc của Lưu Phong là vậy. Lưu Phong theo Vương
Đông Đông đi vào một gian phòng sạch sẽ chỉnh tề, mới vừa tới cửa, một mùi
hương dìu dịu bay vào mũi hắn.
“Đại ca, nơi này là khuê phòng của ta.”
Vương Đông Đông nói làm cho Lưu Phong thất kinh, nữ nhân tự nhiên dẫn hắn tới
khuê phòng của mình. Tại cổ đại, hành vi như vậy có ý nghĩa…
“Đại ca, ta lại giúp ngươi…” Ngay khi Lưu Phong thất thần, đột nhiên cảm
giác được Vương Đông Đông từ phía sau ôm chặt lấy mình.
“Đông Đông, ngươi đây là… ?”
“Đại ca, người không phải nói để cho ta lấy thân báo đáp sao?” Vương Đông Đông
ôn nhu nói: “Đông Đông không phải nữ nhân tùy tiện, trước khi thành thân, thân
thể ta không thể cho ngươi. Nhưng là ta lấy tay giúp ngươi…” Trong những
ngày trước đây, Vương Đông Đông từng hai lần lấy tay giúp Lưu Phong. Nàng biết
Lưu Phong rất thích như vậy. Cho nên, hôm nay nàng lựa chọn phương thức này để
báo đáp.
Lưu Phong nhất thời nhớ tới hai lần tiêu hồn kia, hạ thể nảy lên một cỗ noãn
lưu mãnh liệt, hắn không nhịn được hôn lên đôi môi mềm mại của Vương Đông
Đông.
Vương Đông Đông không có cự tuyệt đôi môi của Lưu Phong, ngược lại dùng cái
lưỡi đinh hương vụng về đáp lại Lưu Phong.
Kích thích từ nụ hôn truyền tới, làm cho hô hấp của đôi nam nữ này trở nên
nặng nề, dần dần, Vương Đông Đông đã không có ngượng ngùng và khẩn trương như
lúc trước, đôi tay của nàng lần mò, lớn mật cầm bổng bổng nóng như lửa kia…
Mặc dù chỉ là lấy tay, nhưng Lưu Phong cũng rất thích kích thích như vậy, phối
hợp nàng vuốt ve nhiệt tình, Lưu Phong vén ống quần của Đông Đông lên, nhanh
nhẹn cho vào nội khố, ngón tay khều vào nơi tối mẫn cảm của nàng một chút.
“A…” trong cổ họng Vương Đông Đông phát ra rên rỉ mị nhân, khu vực bí ẩn ướt
át bị Lưu Phong sờ mó (^^ xịt cả máu), thân thể nhất thời run rẩy, khoái cảm
mãnh liệt cơ hồ làm cho thân thể của nàng hạ xuống. (haha sil đệ xịt máu à?
Hèn gì ta biên lại mà thấy chương này nó ướt ướt)
Vương Đông Đông giãy dụa vì không chịu nổi kích thích, hai tay nắm chặt bổng
bổng của Lưu Phong, dùng sức xoa bóp… Lưu Phong chỉ cảm thấy một trận tê tê
tại hạ thân, một nỗi vui sướng thật khó tả.
Không biết khi nào, Vương Đông Đông đã lột khố tử của Lưu Phong xuống, ngay
khi Lưu Phong còn kinh ngạc, đã thấy Vương Đông Đông cong người, ngồi xuống,
miệng vô tình đã nuốt trọn bổng bổng nóng như lửa kia.
“Đông Đông…” Lưu Phong đang muốn nói chuyện, cũng không nghĩ tới Vương Đông
Đông ngồi xổm như vậy, hai tay như trước nắm bổng bổng nhẹ nhàng xoa bóp nhè
nhẹ.
Lưu Phong có chút tâm động, cố ý ưỡn lưng một chút, bổng bổng nóng hổi kia
nhằm miệng Vương Đông Đông đưa tới, nữ nhân chỉ cảm thấy một cỗ khí tức kích
tình xông thẳng vào mũi, ngay lúc nàng ý loạn tình mê, thân thể Lưu Phong tiến
thẳng về phía trước, thuận theo miệng nữ nhân đâm vào…
Vương Đông Đông sửng sốt, nàng không nghĩ tới hổ thẹn, miệng chuyển động nhẹ
nhàng, lúc này trong miệng nàng chỉ cảm thấy căng đầy, trong lòng vừa khẩn
trương, vừa hưng phấn…
Cảm giác kỳ diệu êm dịu bao vây làm cho Lưu Phong nhẹ hô sảng khoái vô cùng,
mặc dù chuyện hôm nay có chút ngoài ý muốn, nhưng ngẫu nhiên cũng vui mừng lẫn
sợ hãi.
Vương Đông Đông cho tới bây giờ không có kinh nghiệm, nàng theo bản năng vươn
đầu lưỡi cẩn thận ***ng chạm bổng bổng nóng như lửa kia, Lưu Phong nhất thời
phát ra một trận thở dốc.
Vương Đông Đông nghe được tiếng thở dốc của Lưu Phong, tựa hồ có chút rõ ràng,
làm như vậy, sẽ làm hắn càng thêm thoải mái và vui sướng…
“Đông Đông, đầu lưỡi…” Lưu Phong đề tỉnh Vương Đông Đông tiếp tục.
Vương Đông Đông nhận định không sai, sau vài lần thí nghiệm (bó chíu ^^), dĩ
nhiên nắm giữ được một chút kinh nghiệm, đầu lưỡi nhẹ nhàng hút hút, miệng
siết chặt…
Lưu Phong nhất thời phát ra một tiếng gào sung sướng, thân thể cũng đồng thời
run run một chút.
Cảm nhận được phản ứng của nam nhân, Vương Đông Đông tự nhủ, mình làm đúng
rồi.
Khuôn mặt Vương Đông Đông đỏ bừng, ngẩng đầu một chút nhẹ nhàng liếc nhìn Lưu
Phong, vẻ mặt say mê sảng khoái, cố tình trêu chọc bằng cách hăng hái hơn nữa.
Theo sự trêu ghẹo của Vương Đông Đông, Lưu Phong cảm thấy một cỗ thủy triều
kích thích, thân thể run run mãnh liệt, la lên một tiếng rồi phun ra ngoài một
dòng chất lỏng ấm nóng.
Vương Đông Đông cả kinh, muốn né tránh, nhưng không còn kịp. Sau khi đứng lên,
mặt ngượng ngùng, mị nhãn mê ly, một đôi ngọc thủ ôm chặt cổ hắn, thấp giọng
hỏi: “Đại ca, thoải mái không?” (Ước j mình như anh ý)
“Thoải mái, đương nhiên thoải mái.” Lưu Phong cười hắc hắc, đưa tay định sờ sờ
chỗ kín của Vương Đông Đông, lại bị cự tuyệt: “Đại ca, nhân gia đã báo đáp
ngươi, ta nói rồi, thân thể của ta trước khi thành thân, sẽ không trao cho nam
nhân.”
Lưu Phong âm thầm bật cười, nha đầu kia thực không hiểu chuyện, rõ ràng hai
người đều xảy ra quan hệ nam nữ, hoàn toàn nghiêm chỉnh. Cũng được, kích thích
khác thường như vậy cũng đáng để hưởng thụ.
…
…
Trở lại Di Hồng viện, Ân Tố Tố lại một phen nghiền ép, cũng may Lưu đại tước
gia thân cường thể tráng, cũng không có lộ ra sơ hở gì.
Sáng sớm, ánh sáng lấp lánh chiếu vào phòng, Lưu Phong ưỡn căng người, không
muốn rời khỏi giường ngủ, đưa tay vỗ vỗ hương đồn phì mỹ của Ân Tố Tố.
Nữ nhân mở mắt, cánh tay ôm lấy cổ Lưu Phong, kéo đầu hắn đặt trên vú mình.
Lưu đại tước gia tự nhiên không khách khí trêu ghẹo một phen.
Sau một phen cười đùa, Lưu Phong đắp chăn cho Ân Tố Tố, để cho nàng tiếp tục
nghỉ ngơi, tự mình mặc quần áo, hướng ngoài phòng bước đi.
Đẩy cửa phòng ra, không khí trong lành làm cho tinh thần hắn sảng khoái, không
khỏi hít sâu một hơi, đi vào trong viện.
Lúc này, Bạch Thọ đi đến, nhẹ giọng nói: “Công tử, Nguyệt Ngạc phu nhân mời
ngươi tới biệt viện Tổng đốc phủ một chuyến, nàng muốn gặp ngươi.”
Lưu Phong hơi kinh hãi, có chút khó hiểu: “Nguyệt Ngạc phu nhân? Người nào là
Nguyệt Ngạc phu nhân? Ta biết nàng sao?” Trong trí nhớ của Lưu Phong, hắn tựa
hồ cũng không biết một vị Nguyệt Ngạc phu nhân nào.
Bạch Thọ mỉm cười, vỗ nhẹ đầu nói: “Xem ta thiếu chút nữa quên giải thích cho
ngươi, Nguyệt Ngạc phu nhân chính là phụ nhân cao quý bên cạnh Yến Vương mà
ngày hôm qua ngươi gặp qua. Cũng chính là muội muội của Yến Vương phi.”
“Là nàng à?” Lưu Phong có chút kỳ quái: “Nàng vì sao phải gặp ta? Ta hình như
cũng không quen biết nàng?”
Bạch Thọ cau mày nói: “Cái này ta cũng không rõ ràng, ta cũng là vừa mới nhận
được thông tri của thị vệ Yến Vương nên mới lại đây thông báo cho ngươi một
tiếng.”
Lưu Phong thần sắc lạnh lùng, âm thầm đoán, Yến Vương này rốt cuộc muốn giở
chiêu gì, ngày hôm qua không phải nói hắn muốn đích thân yến thỉnh sao, như
thế nào qua một đêm lại biến thành nữ nhân. Chẳng lẽ thi triển mỹ nhân kế với
mình. Quỷ mới biết sự xuất hiện của tiểu di tử hắn (em gái của vợ) là ý gì.
Bình thường mà nói, nữ tử vóc người ma quỷ, rất có thể sở hữu khuôn mặt ma
quỷ. Chỉ mong tiểu di tử hắn không phải siêu cấp đại khủng long.
…
…
Nói thật, Lưu Phong đối với tình hình của vị Nguyệt Ngạc phu nhân này một chút
cũng không hiểu rõ. Trên đường hắn cố ý hỏi thăm Bạch Thọ: “Bạch đại nhân,
nàng rõ ràng không có thành thân, vì sao hết lần này tới lần khác gọi là
Nguyệt Ngạc phu nhân?” Phải biết rằng, hai chữ”phu nhân” không thể tùy tiện hô
bừa như vậy. Ít nhất cũng đại biểu là vợ của người.
Bạch Thọ suy nghĩ một chút, nói: “Là như thế này, Yến Vương vẫn cố ý cưới
Nguyệt Ngạc, nhưng nàng thủy chung không theo. Nhưng là ngươi nghĩ mà xem nữ
nhân mà Yến Vương để ý, thử hỏi thiên hạ người nào dám ***ng vào. Ngoại trừ nam
nhân là Yến Vương, ai cũng không dám có nửa điểm hy vọng xa vời với Nguyệt
Ngạc. Kể từ đó, Nguyệt Ngạc chỉ có lựa chọn duy nhất, cũng chỉ có thể là Yến
Vương. Vì thế, Nguyệt Ngạc thề cả đời không lấy chồng, hơn nữa còn búi tóc
lên, theo tư thế phu nhân.”
Lưu Phong cười hắc hắc: “Yến Vương cũng thiệt là, ngay cả Tiểu di tử cũng
không buông tha.”
Theo Bạch Thọ đi tới biệt viện sau Tổng đốc phủ, sớm có nha hoàn bên cạnh
Nguyệt Ngạc phu nhân là Bối Bối đợi từ sớm, nàng để cho Bạch Thọ về trước, dẫn
Lưu Phong đi vào đại sảnh biệt viện, chỉ thấy Nguyệt Ngạc phu nhân trang điểm
lộng lẫy, ngồi ưu nhã ở kia, cùng Ân Nguyên Đạo đàm luận về cái gì đó.
Thấy Lưu Phong tiến đến, Ân Nguyên Đạo vội vàng nghênh đón cười nói: “Hiền tế
ngươi đã tới, phu nhân chính là đang nói về ngươi đấy, mau tới đây ra mắt phu
nhân.”
Lưu Phong nghe vậy, trong lòng nói thầm, nhạc phụ đại nhân chẳng lẽ đối với
Nguyệt Ngạc phu nhân có tâm tư gì đó, nếu không sao lại biểu lộ nhiệt tình như
vậy.
“Ra mắt phu nhân!” Lưu Phong bước tới, hành lễ vấn an với Nguyệt Ngạc phu
nhân.
Nguyệt Ngạc phu nhân thần thái đoan trang, có chút gật đầu, nhẹ giọng nói:
“Tiểu tước gia, không cần đa lễ, mời ngồi xuống nói chuyện.”
Lưu Phong khách khí đáp một tiếng, ngồi ở ghế đối diện với Nguyệt Ngạc phu
nhân, lúc này, Ân Nguyên Đạo đi tới, cáo tội nói: “Hiền tế, ngươi bồi tiếp
Nguyệt Ngạc phu nhân nói chuyện, ta có việc đi trước.”
Nguyệt Ngạc phu nhân gật đầu, ôn nhu nói: “Tổng đốc đại nhân đã có việc,
Nguyệt Ngạc cũng không lưu lại, ngày khác chúng ta lại tụ họp nói chuyện.”
Đợi khi Ân Nguyên Đạo đi rồi, Nguyệt Ngạc phu nhân cười quyến rũ, mỹ mục liếc
mắt nhìn Lưu Phong, cười nói: “Đã sớm nghe nói Tiểu tước gia nhân trung chi
long, hôm nay vừa thấy, quả nhiên bất phàm.”
Lưu Phong cười hắc hắc, nói: “Phu nhân quá khen, tiểu tử không dám.”
Ngừng một chút, Lưu Phong lại nói: “không biết phu nhân hôm nay triệu ta đến
đây, là có chuyện gì?”