Hi Du Hoa Tùng – Chương 220: Lễ vật là mỹ nữ – Botruyen

Hi Du Hoa Tùng - Chương 220: Lễ vật là mỹ nữ

Hoa hạ đại đế tựa hồ sớm có ý định ban thưởng cho Lưu Phong, cười nói: “Không
cần thưởng tứ, như là thần tử có công, trầm vẫn phải thưởng. Như vậy đi, trẩm
phong cho ngươi làm nhất đẳng thế tộc Nam Tước”

Lưu Phong bình tĩnh, quỳ xuống tạ ơn, bộ dáng bình tĩnh so với lúc trước không
có gì thay đổi.

Hoa hạ đại đế có chút hài lòng, âm thầm tán thưởng”sủng nhục bất kinh, là
người hữu dụng”

Công Hầu Bá Tử Nam, mẹ kiếp, chỉ là một nam tước nho nhỏ, trách không được ai
cũng nói hoàng đế tâm địa hẹp hòi, đại công như vậy chỉ ban cho chức Nam tước
nho nhỏ. Lưu Phong hận không được chỉ mặt hoàng đế mắng vài câu.

Nhưng là trong đại điện, quần thần lại có ý nghĩ không giống như vậy, thậm chí
có thần tử còn sinh ra lòng ghen ghét. Vì sao ư? Đừng xem chỉ là nam tước nho
nhỏ, nhưng trong đó thật ra có nguyên ủy. Tại hoa hạ đế quốc, nếu không phải
họ Chu, nếu không phải hoàng gia huyết mạch, tuyệt đối đừng nghĩ đến việc
phong tước. Lưu Phong hôm nay không những được phong tước, mà còn là thế tộc,
nói đơn giản một chút, Lưu Phong hôm nay tước vị có thể nhỏ, nhưng có thể
truyền cho thế hệ sau, sau này chỉ cần là hậu duệ của Lưu gia, chỉ cần hoa hạ
đế quốc không bị diệt vong, là có thể vĩnh cữu hưởng thụ đãi ngộ của nhất đẳng
nam tước.

Phải biết rằng ngoại thần của hoa hạ đế quốc luôn luôn được xem là người
ngoài. Ngoại thần tước vị có thể là thế tộc, tại hoa hạ đế quốc không nhiều
lắm. Bởi vậy có thể thấy Lưu Phong mới có bao nhiêu tuổi, lại được ân tứ như
vậy, làm sao các đại thần trong triều có thể không ghen ghét cho được.”

Trong lúc Phong tước, Lưu Phong một chổ tốt cũng không biết. Căn cứ theo pháp
chế của hoa hạ đế quốc, quý tộc có thể thành lập tư binh, mặc dù số lượng bị
hạn chế nghiêm khắc, nhưng vẫn là có còn hơn không. Chổ tốt này đối với lưu
phong mà nói, là điềm cực tốt không ngờ tới. Nói một câu, từ hôm nay trở đi,
Lưu Phong có thể quang minh chính đại phát triển thế lực của mình. Đương nhiên
nhân số còn hạn chế, hắn phải cẩn thận phòng bị.

Con người luôn có lòng đố kỵ, huống chi là một người không danh tiếng, hậu
sinh, còn trẻ như vậy, mặc dù sau lưng hắn là Giang Nam Phượng Viên, nhưng là
trong đại điện này, cũng có không ít người có chút ác ý, ghen ghét Lưu Phong

Lưu Phong nhìn xung quanh tứ phía, cảm giác được có chút không ổn, chẳng lẽ
quan viên, quý tộc cũng hiểu được bệ hạ có hắc tâm, ban thưởng ít cho mình
chăng?

“Người tốt, thật là nhiều người tốt a…” Lưu Phong trong lòng có chút cảm
động, vội vàng chắp tay bốn hướng bái lạy, bọn họ cũng là đáp lại.

Nhưng hắn lại hoàn toàn không biết cử động này làm cho quan viên càng thêm
ghen ghét, tưởng hắn đắc ý, khiêu khích, ác ý đối với hắn không khỏi tăng thêm
vài phần.

Vương Đức Vọng dấn thân trong quan trường lâu năm, đã sớm phát giác ra tâm tư
của những quan viên này, muốn nhắc nhở Lưu Phong vài câu, nói cho hắn biết vài
việc. Nhưng là nhìn ánh mắt đồng liêu như muốn ăn thịt người, không khỏi có
chút đau đầu, mới vừa tiến lên vài bước đã ngừng lại, chỉ dám dùng ánh mắt hy
vọng Lưu Phong hiểu ý một chút.

“Có di nương đỡ đầu quả thật là tốt…” Lưu Phong vốn đang cảm kích, không
nghĩ đến lại nghe được hai quan viên phía trước đang nói chuyện riêng…

“tên tiểu bạch kiểm này dám chắc nhờ quan hệ cùa di nương hắn…”

“Dám chắc là vì thực lực của tứ cô nương, chứ nếu không ngươi xem làm sao có
chuyện tốt như vậy, hoa hạ đế quốc nhiều năm qua, ngoại nhân có thể là tước vị
thế tập liệu có mấy người…”

Lưu Phong nao nao, tựa hồ hiểu được một chút…

Đầu tiên, vẻ mặt của các quan viên này chắc chắn không phải vì hắn mà bất
bình, đây là một loại ghét ghét xen lẫn hâm mộ. Tiếp theo, vị thế nam tước thế
tập cũng tựa hồ cũng có chút ích lợi, ít nhất nó cũng làm cho các quan chức
bên cạnh như thượng thư, tướng quân, các lão, … sinh ra ghen ghét, ngẫm nghĩ
kỹ lại, có khả năng làm cho nhất phẩm quan viên ghen ghét, dám chắc là chuyện
tốt.

Sau đó, bệ hạ đối với Vương Đức Vọng và các tướng sĩ có công đều tiến hành ban
thưởng, trong đó Vương Đức Vọng được phong làm uy vũ tướng quân, thụ phong
chức vị nhất phẩm.

Kể từ đó, quan viên càng ghen ghét hơn nữa, nghĩ kỹ lại Vương Đức Vọng cả đời
làm trâu ngựa, lần này lại là chủ soái, cũng chỉ mới được tăng lên nhất phẩm,
trong khi đó Lưu Phong hậu sinh trẻ tuổi, lại được phong làm thế tập tước
vị…

Thật là bất công…

Cơ hồ các quan viên đều nghĩ như vậy, nhưng là không ai dám nói một lời nào
cả. Bởi vì lần này đích thân bệ hạ quyết định. Người ta-Lưu Phong dù gì cũng
là lập công lớn, nói thật chỉ cần bệ hạ nguyện ý, cho dù phong làm bá tước mọi
người cũng chỉ có thể im lặng trừng mắt mà thôi.

Đồng liêu có vài người ghen ghét, liếc nhìn Lưu Phong.

Lưu Phong bị các ánh mắt nóng cháy này đảo qua, cả người rùng mình không được
tự nhiên nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ tươi cười, vững vàng như trước. Ngược
lại còn chắp tay hướng các vị chư thần nói vài lời khách sáo.

Vương Đức Vọng liếc mắt nhìn hắn một cái, lắc đầu nghĩ thầm Lưu Phong vẫn còn
trẻ tuổi quá. Bất quá Lưu Phong bây giờ vẫn còn một chỗ dựa tốt là Cẩm Y Vệ
tuần sát sử, người khác ghen ghét, hâm mộ cũng không dám dễ dàng cùng hắn gây
hấn. Nghĩ đến đây, tâm trạng Vương Đức Vọng mới nhẹ nhàng chút ít. Mặc dù bát
tự còn chưa xem qua, nhưng Vương Đức Vọng đã sớm xem Lưu Phong là con rể mình.
Ngay cả lần này tiểu phỉ thành công, cũng là hắn đích thân an bày, Lưu Phong
mới trở thành đại anh hùng.

Sau khi phong thưởng chấm dứt, khánh công yến hội cũng bắt đầu đến cao trào,
bất kể là vui mừng, ghen ghét, tóm lại trong đại điện khí thế rất nào nhiệt.

Đột nhiên một khúc tiên nhạc rất dễ nghe được tấu lên, năm cánh hoa từ trên
trời giáng xuống, nhưng khinh vũ phiêu hạ. Nương theo âm thanh tuyệt vời đó,
một đội nghê thường y phục rực rỡ, chính là một đội ca kỹ xuất hiện, các nàng
vận y phục thật đẹp, tiến đến, vũ động lắc lư thân mình, chậm rãi đi đến. Trên
người các nàng những dải lụa tung bay, trông rất đẹp mắt.

Lưu Phong tựa hồ đối với nữ tử khiêu vũ này rất hứng thú, nữ tử quần áo phiên
nhiên, phiêu đái phấp phới, cánh tay ngọc uyển chuyển, giở tay nhấc chân đều
thể hiện phong hoa tuyệt đại. Mái tóc xõa bay theo gió, khuôn mặt xinh đẹp như
ngọc hiện ra…

Lưu Phong có chút kinh ngạc, nữ tử này dung mạo thật là hiếm thấy. Hoàng thành
có mỹ nữ quả nhiên rất nhiều. Đáng tiếc tên đế vương hắc ám kia cũng không
biết thưởng tứ mấy người cho hắn sử dụng.

Nữ ca kỹ này đứng múa, nhẹ nhàng lắc lư thân mình, chân ngọc nhón cao, mũi
chân khẽ điểm, thân thể khẽ lướt bay qua bay lại trong mắt mọi người, tạo nên
một quang cảnh thật tuyệt vời.

Tất cả các nam nhân trong đại điện tựa hồ đều bị nàng hấp dẫn, ánh mắt nhìn
chằm chằm vào thân ảnh của nàng, hơn nữa còn dõi theo quỷ tích di động của
nàng. Mỗi lần nàng thu phóng bay qua bay lại đều như phảng phất ma lực, khiến
mọi người ngẫng ngơ theo dõi.

Mọi người như si như dại, thậm chí có một số người đặc biệt con ngươi cũng đã
lộ ra dục quang…

Lưu Phong trong lầm cũng thầm khen nữ tử này vũ kỹ quả thật thiên hạ vô song.

Sau khi kết thúc một vũ đạo, vũ nữ tuyệt vời đạt đi xuống, vậy mà những ánh
mắt sắc lang vẫn bám theo thân ảnh đã biến mất của nữ tử.

Lý các lão tựa hồ chú ý đến việc Lưu Phong thưởng thức nữ tử này, khóe miệng
không khỏi lộ ra một tia mỉm cười lạnh lẽo.

Giữa đêm, khánh công yến tiệc cũng đã diễn ra tốt đẹp, hào khí đã hạ xuống,
kết thúc. Lưu Phong cùng Vương Đức Vọng được cấm quân thị vệ an bày nghĩ ngơi
tại dịch trạm hoàng thành.

Cấm quân thị vệ vừa rời đi, Lý các lão đã mang theo một đội nhân mã đến.

Quan viên dịch trạm thấy người đến là các lão đương triều, vội vàng nghênh
đón, hơn nữa còn đi thông báo cho Lưu Phong và Vương Đức Vọng.

Lưu Phong ngược lại tỏ vẻ không hài lòng, không muốn ra ngoài nghênh đón,
Vương Đức Vọng vừa mừng vừa sợ, Lý các lão không thể bình thường đến quan viên
như vậy, người ta ban đêm chạy tới, làm sao mình dám chậm trễ được, vội vàng
thúc giục Lưu Phong cùng ra nghênh đón.

“Vương đại nhân, tiểu tước gia đêm khuya nghỉ ngơi, chẳng biết ta có quấy rầy
hai vị hay không?” Lý các lão vẻ mặt tươi cười, một mặt chào hỏi, một mặt chỉ
huy kẻ thuộc hạ tiến đến đưa lễ vật.

Vương Đức Vọng có chút không hiểu, vội vàng nói: “Các lão đại nhân, việc này
là như thế nào?”

Lý các lão liếc mắt nhìn Lưu Phong một cái cười nói: “Lão hủ đêm khuya bái
phỏng, cũng là vì muốn tặng tiểu tước gia bạc lễ này, thỉnh mời tiểu tước gia
nhận cho…”

Lễ vật? Lưu Phong vội vàng ngẫng đầu lên nhìn, đã thấy trong đại sảnh dịch
trạm ngoại trừ mấy cái rương còn có mười mấy nữ tử, con gái, có lẽ bởi vì khẩn
trương, Lưu Phong phát hiện có vài nữ tử thậm chí đang đứng run nhè nhẹ…

Vương Đức Vọng hơi kinh hãi”Các lão đại nhân, việc này… việc này…” Nếu
Vương Đức Vọng không có nhìn lầm, mười mấy tên nữ tử đang đứng đây đúng là
những ca nữ vừa rồi biểu diễn tại khánh công yến hội. Nhất là vị nữ tử dẫn đầu
kia, chính là người biểu diễn xuất chúng lúc nãy…

“ha… ha… Vương đại nhân có cái gì không hiểu, tiểu tước gia không sớm thì
muộn cũng có trạch viện, ta dẫn đến vài tên nữ tử làm nha hoàn cho tiểu tước
gia, chẳng biết những nữ tử này ngươi có hài lòng không?” Lý các lão rất là
nhiệt tình, nhiệt tình là có ý đồ. Dựa theo địa vị của hắn, không thể có hảo
tâm đối với một nam tước nho nhỏ như thế. Cho dù thân phận là Cẩm Y Vệ Tuần
sát sử, cũng không đáng để đương triều các lão phải đích thân tặng lễ như thế.

Lưu Phong hơi run một chút, lập tức cười nói: “Các lão đại nhân, vô công bất
nhận lộc, đại lễ như thế này… Hạ quan thật không dám nhận ạ…” Cùng lúc ấy,
Lưu Phong cũng nhận ra thân phận của vài nữ tử, thầm giật mình, vị đại lão
nhân này bản lãnh cũng không nhỏ. Đường đường là những ca kỹ của bệ hạ mà cũng
dám đem ra tặng được…

Lý các lão sắc mặt già nua hơi đổi, trầm giọng nói: “Xem ra ta thật sự đã già
không còn dùng được rồi, ngay cả hai vị cũng không nể mặt ta nữa rồi…”

Vương Đức Vọng nghe vậy vội vàng nháy mắt cho Lưu Phong. Hai người sau khi hội
ý vội vàng nói: “Các lão đừng vội, nếu là lễ vật các lão, hạ quan cung kính
không bằng tuân lệnh vậy”

“Ha… ha… thế thì tốt” Lý các lão mỉm cười, chắp tay nói: “Hai vị, xuân
tiêu trước mắt, ta sẽ không quấy rầy nhã hứng của hai ngươi”

Đợi sau khi các lão rời đi, Lưu Phong thấp giọng hỏi”lão hồ ly này muốn làm
cái gì?” Ý Lưu Phong muốn hỏi vô sự thì không ân cần, phi gian tức đạo. Lý các
lão nữa đêm nháo xuất như vậy, tuyệt đối không đơn giản chỉ là chúc mừng. Một
vị các lão đương triều như vậy thật sự không thể đi lấy lòng một vị nam tước.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.