Lưu Phong hơi khom người, cung kính thi lễ nói: “Hạ quan xin ra mắt Lý đại
nhân!” Lưu Phong mặc dù không biết vị lão đại nhân này cuối cùng là ai, nhưng
từ thái độ Vương Đức Vọng cho biết, hẳn là vị cao quan chức trọng, liền vội
vàng kiến lễ.
Lý các lão đối với thái độ khiêm cung của Lưu Phong rất hài lòng, vẻ mặt tươi
cười khen ngợi: “Chà, tuổi còn trẻ như vậy, thật là giỏi, không hổ là hậu duệ
của tứ cô nương. Nhớ kỹ sau khi trở về cho ta gởi lời hỏi thăm tứ cô nương
nhé.”
Lão già này chắc muốn gặm cỏ non đây, nhìn lão không biết bao nhiêu tuổi rồi,
mà còn để ý đến tứ sư tôn của ta. Lưu Phong thấy được lão già này trong lúc
nói đến tứ sư tôn vẻ mặt có chút mờ ảo, cảm giác trong lòng hắn đối với lão
già này đã bớt đi vài phần thiện cảm.
“Thời gian không còn sớm, Vương đại nhân, chúng ta vào đi thôi, nếu không bệ
hạ dễ nóng giận lắm…” Nói xong, Lý các lão giơ tay mời Vương Đức Vọng vào.
Vương Đức Vọng có chút sợ hãi, vội vàng nói: “Các lão khách khí quá, xin mời
người đi trước…”
Lý các lão mỉm cười, cũng không khách khí, bước đi nhanh về phía trước.
Không giống với tưởng tượng, hoàng điện của Hoa Hạ đế quốc so với cung điện
trong lịch sử Trung Hoa thời cổ đại mà Lưu Phong thấy trên ti vi ở kiếp trước
không giống nhau, trong đại điện rất là xa hoa, có tám cái cột cực kỳ to lớn,
ba người ôm không xuể, có điêu khắc hình rồng bằng bạch ngọc. Trên đó còn có
điêu khắc những họa đồ rất xinh đẹp, thập phần tinh xảo, mặt trước còn có
long-phượng trông rất sống động, làm cho người ta có cảm giác chúng nó như
đang bay lượng trong không trung.
Hai bên đại điện là một cái bàn thật dài, trên bàn đầy những loại mỹ vị giai
hào, các thức ăn, các loại thủy quả thật đa dạng, trong không trung tỏa ra một
mùi thơm hấp dẫn.
Sự bố trí này thật xa hoa, đắt tiền, thật có khí khái hoàng gia, hoàng điện
thật ra rất lớn, mặc dù giờ phút này đã chứa mấy trăm người, nhưng thật ra vẫn
không thấy chen chúc, mà rất thoáng.
Cao cao tại thượng ở chính giữa là ngai vàng hoàng kim long y, phát ra một cỗ
khí thế đế vương trang nghiêm
Hoa Hạ đại đế và Mã hoàng hậu còn chưa tới, trong đại điện hoàng tộc, quý tộc,
quan viên cũng nhân cơ hội này kết giao bằng hữu, minh hữu, tiếng nói cười
vang lên nhộn nhịp.
Lưu Phong thấy Vương Đức Vọng cũng tham gia, không ngừng cùng mọi người chào
hỏi, trong miệng liên tục thốt ra những lời khách sáo đối với các đại nhân vật
này. Lưu Phong trong lòng không một chút tự nhiên. Mẹ kiếp, rõ ràng chưa gặp
qua người nào cả, cũng làm bộ ra vẻ bằng hữu, nhiệt tình trông thật giả tạo,
dối trá.
“Công tử, Vương đại nhân các ngươi đã tới rồi. Ta còn đang chuẩn bị ra ngoài
cửa nghênh đón hai vị đây?” Người vừa nói là Phó Đô chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Bạch
Thọ. Phía sau hắn còn có Đô chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Phùng Nguyệt.
“Phùng đại nhân, Bạch đại nhân!” Vương Đức Vọng mặc dù lập được chiến công,
nhưng nói cho cùng cũng chỉ là quan viên nhị phẩm của địa phương, đứng trước
Cẩm Y Vệ cũng không dám thất lễ.
Phùng Nguyệt cười nói: “Vương đại nhân khách khí rồi, lần này ngươi lập công
lớn, bệ hạ nhất định sẽ có trọng thưởng, nói không chừng đến lúc đó chức quan
còn lớn hơn so với ta…”
“Ba vị, các ngươi cứ tiếp tục nói chuyện, ta đi đây một chút…” Lưu Phong
chính mình vẫn còn chưa thích ứng được vẻ dối trá trong quan trường, xoay
người đi khỏi, con mắt ngoại trừ ngắm mỹ vị, chính là bộ ngực to lớn của các
tiểu thư, đàn bà xinh đẹp.
Trong đại điện, hầu hết mọi phụ nữ đều rất thích kết giao với Lưu Phong, đám
đàn bà này đều cố gắng ưỡn ngực, … lướt qua lướt lại gần Lưu Phong, Lưu
Phong có chút đắc ý, đó chính là ưu thế của mình.
Ngay khi Lưu Phong chuẩn bị tìm kiếm đối tượng cho đêm nay thì đột nhiên nghe
được thái giám trong điện hô to: “Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương giá đáo!”
Lời này vừa phát ra, trong điện mọi người lập tức im lặng, trong lúc nhất thời
đại điện cực kỳ yên tĩnh, không một tiếng động, Lưu Phong thậm chí có thể nghe
được tiếng trống ngực của một nữ tử đứng gần bên.
“Cung nghênh bệ hạ, nương nương. Chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng
hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế…” thanh âm chỉnh tề đồng
loạt vang lên tại đại điện Hoa Hạ đại đế. Mặc dù nhiều người như vậy nhưng
không có một chút tạp âm, không khỏi làm cho Lưu Phong có chút ngạc nhiên.
Lưu Phong một mặt học hỏi cách khom người thi lễ, một mặt ngẩng đầu lên cẩn
thận quan sát Hoa Hạ đại đế và Mã hoàng hậu. Hoa Hạ đại đế mặc dù đã gần xuống
mồ, nhưng vóc người cao ngất, sắc mặt như ngọc, một thân vận hòang kim long
bào, kim bích huy hoàng, trên người mang đầy kỳ trân dị bảo, bên hông là cái
đai xanh biếc hình rồng, ngọc đái thật lớn, cái trán cao rộng biểu hiện hắn
rất thông minh và có khí phách. Đôi ngươi như hắc bảo thạch, nhìn thật thâm
thúy, trong lúc đó như bắn ra tinh mang, y phục cực kỳ sạch sẽ không nhiễm một
hạt bụi, trên ngón tay ngọc mang một chiếc nhẫn long đầu giới chỉ màu vàng
lạt.
Bên cạnh lão chính là Mã hoàng hậu, mặc dù tuổi đã cao, nhưng vì hằng ngày
thường xuyên bảo dưỡng, nên Mã hoàng hậu nhìn qua cũng không giống lão thái
bà, chỉ thấy thần sắc uy nghi, làm người khác kính cẩn. Miệng mỉm cười rất
hiền lành, đôn hậu làm cho đáy lòng người ta có cảm giác ấm áp, thân thiện.
Bên người Mã hoàng hậu còn có một vị mỹ phụ khoảng trên dưới ba mươi tuổi, chỉ
thấy nàng thần thái buồn bã động lòng người, đôi mắt như thu thủy, chớp động
những tia sáng kỳ dị. Nàng vận thất sắc hoa phục, đai lưng bằng lụa, làm cho
dáng vẻ càng thêm lả lướt, động lòng.
Thân thể mềm mại, phía trên đầu lại cắm một kim trâm hình phượng hoàng càng
làm tăng thêm vẻ băng thanh ngọc khiết, khí chất cực kỳ cao quý, xinh đẹp mà
người thường không bao giờ có được.
“Thái tử phi?” Mặc dù cho tới bây giờ chưa có gặp mặt qua người này, nhưng dựa
vào trí nhớ của Chu Phong, chính là người đàn bà dồn hắn vào chổ chết, Lưu
Phong trong nháy mắt đoán ra được thân phận vị mỹ phụ xinh đẹp này, chính là
xà hạt độc phụ.
“Mau mau cúi đầu…” Phùng Nguyệt tựa hồ cảm thấy được sự bất thường của Lưu
Phong, vộ vàng dùng khuỷa tay huých nhẹ hắn một chút, lên tiếng nhắc nhở. Nghĩ
Lưu Phong lớn mật như vậy, dám nhìn kỹ bệ hạ cùng nương nương, nếu bị phát
hiện, tuyệt đối đáng bị khép vào tử tội.
Phùng Nguyệt có chút giật mình, Lưu Phong lần đầu tiên diện kiến bệ hạ, lần
đầu tiên đứng trước đại điện, theo lý hẳn là rất lo lắng, khẩn trương. Nhưng
giờ xem bộ dáng của hắn, chẳng những không có khẩn trương mà ngược lại, còn
dám giương mắt can đảm nhìn kỹ bệ hạ và nương nương, thật sự là không thể ngờ
tới.
“Nhân tài, tuyệt đối là nhân tài…” Khí độ của Lưu Phong làm cho Phùng Nguyệt
cũng phải âm thầm tán tụng.
Đáng tiếc, hắn cũng không biết thân phận thật sự của Lưu Phong. Một người sinh
tại xã hội tiên tiến, sinh trưởng ở thời hiện đại, làm sao có tư tưởng giống
người cổ đại được, dĩ nhiên đối với vị đế vương này sự kính trọng cũng không
giống nhau.
Lưu Phong nao nao, vội vàng cúi đầu, mặc dù hắn cũng không quan tâm, nhưng dù
sao cũng không phải là không quan tâm đến Hoa Hạ đại đế, dù gì cũng để tránh
những phiền phức không đáng.
“Ha… ha… hôm nay rốt cuộc cũng là ngày tốt…”
Hoa Hạ đại đế mỉm cười, khoát tay nói: “Hôm nay là yến hội mừng công, không
phải triều hội, mọi người không cần khẩn trương, tùy ý ngồi xuống đi…”
“Phó soái tiễu phỉ Lưu Phong đâu? Để cho trẩm nhìn một chút vị anh hùng hào
kiệt này?” Ánh mắt Hoa Hạ đại đế chuyển về bốn hướng, tựa hồ như muốn trong
đám người tìm ra Lưu Phong.
Ngay khi Lưu Phong còn đang sững sờ thì Phùng Nguyệt từ phía sau đẩy hắn một
cái, thấp giọng nói: “Bệ hạ gọi ngươi kìa”
Bị người nào đẩy mạnh một cái, đang muốn mở miệng chửi to, lại cảm giác được
hình như đang có một ánh mắt sắc bén quét về chính mình.
“Ngươi chính là tiễu phỉ phó soái Lưu Phong?” Hoa hạ đại đế nhìn Lưu Phong có
chút hứng thú, mỉm cười hỏi.
“Bái kiến bệ hạ, Chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, chúc hoa hạ đế quốc
thiên thu vạn đại, nhất thống thiên hạ, viễn viễn cường thịnh!” Lưu Phong
không dám chậm trễ, vội vàng cung kính hành lễ. Ngay lập tức những từ bái lễ
nghe từ Nhật Nguyệt Thần Giáo dùng để vỗ mông ngựa phun ra…
“Ha… ha… !” Hoa hạ đại đế tựa hồ rất thích lời nói của Lưu Phong, cười lớn
một tiếng đứng lên nói: “Hảo, hảo, Thiên thu vạn đại, nhất thống thiên hạ,
vĩnh viễn cường thịnh. Hay, vì một câu đế quốc thiên thu vạn đại, mọi người
cụng một chén…”
Mọi ánh mắt như đổ dồn vào Lưu Phong. Nói thật, mặc dù đã sống tại đây lâu như
vậy, nhưng Lưu Phong vẫn không thể nào thích cái xã hội ăn thịt người này.
Mọi người trong lúc nâng chén, Hoa hạ đại đế cười nói với Lưu Phong: “Lưu
Phong ngươi lần này có công lớn, trẩm đương nhiên sẽ trọng thưởng”
Nói vòng vo nữa ngày rốt cuộc cũng chuyển vào chánh đề rồi, Lưu Phong có chút
kích động, kim tiền, mỹ nữ, quyền lợi, … cũng sẽ đến rồi.
“Ngươi muốn ta ban thưởng cái gì?”
Lưu Phong cố gắng bình tỉnh trở lại, miệng thốt ra lời khiêm tốn nói: “Thân là
người của đế quốc, có thể vì bệ hạ, đế quốc công hiến là nghĩa vụ, cũng là
vinh hạnh của thần. Lần này trừ tiễu phỉ không nhục sứ mạng, thật sự không dám
cầu xin bệ hạ ban thưởng” Mặc dù Lưu Phong cũng biết được lời nói của mình là
dối trá, nhưng là điều nên làm. Căn cứ vào kinh nghiệm xem cổ trang tại kiếp
trước, đế vương mỗi người đều có hắc tâm mong muốn mọi người đều phải vô tư
phụng hiến.
Quả nhiên, Hoa Hạ đại đế nghe xong, trong lòng mừng rỡ, âm thầm khen ngợi Lưu
Phong, hảo cảm đối với hắn tăng lên 180 độ.
“Lưu ái khanh, mau mau bình thân” Hoa Hạ đại đế trầm giọng nói: “Đế quốc luôn
luôn thưởng phạt phân minh, ngươi lần này xông vào địch doanh chém địch giết
tướng, công lớn như thế há có thể không thưởng. hãy nói ngươi có yêu cầu gì?”
Yêu cầu? Đương nhiên là kim tiền nhiều hơn, mỹ nữ nhiều hơn, quyền thế lớn
hơn. Đáng tiếc, lời này Lưu Phong chỉ có thể nghĩ trong lòng, không thể nói ra
ngoài miệng. Dọc đường, Vương Đức Vọng đã sớm dặn dò trước.
“Bệ hạ, thần hiểu được làm việc cho đế quốc là vinh hạnh của thần, thật sự
không dám cầu thêm ban thưởng gì” Lời dối trá thốt ra Lưu Phong cũng có chút
đỏ mặt, nhưng không thể không nói. Mặc dù ai cũng biết là hắn đang diễn trò,
nhưng cũng phải diễn.
“Tuổi còn trẻ đã hiểu được đạo tiến thoái như vậy, hảo, thật không hổ là người
do lão Thiên Sư tiến cử…” Hoa hạ đại đế trong lòng vô cùng vui vẻ…