Lữ Long chưa từng gặp qua Lưu Phong, nhưng nghe qua khẩu khí thì tên tiểu tử
mới lọt lòng mẹ này chính là tân nhậm Phó soái đại nhân.
“Ti chức Lữ Long ra mắt Phó soái đại nhân.” Lữ Long chỉ chắp tay không cúi
người, thái độ rất ngạo mạn. Đã sớm nghe nói Lưu Phong hỉ mũi chưa sạch, ngay
cả, quả nhiên ngay cả râu cũng chưa có.
“Phó soái, không biết gia đệ đã phạm tội gì, mà phải bị ác hình (hình phạt tàn
ác) này?” Lữ Long giọng lạnh lùng hỏi.
Trương Đại Đầu bên cạnh liền nói: “Lữ Hổ xúc phạm quân kỷ, ngạo mạn vô lễ, cầm
binh không đúng, Phó soái đại nhân nể mặt Doanh quan đại nhân ngươi nên mới
phạt nhẹ, phạt hai mươi quân côn.” Nói xong, Trương Đại Đầu lại tiếp tục đánh,
tiếng kêu thảm thiết nhất thời từ miệng Lữ Hổ phát ra.
Lữ Long kinh hãi, vội vàng quay lại, cắn răng nhìn Lưu Phong nói: “Phó soái
đại nhân, Lữ Long cầu ngươi tha cho gia đệ, để ta đem về nhà quản giáo. Được
không?”
Hàn Tử Vân nhân cơ hội khuyên nhủ: “Công tử, Lữ Hổ đại nhân tuổi trẻ nông nổi,
tuy có mạo phạm, nhưng chỉ là vô tâm, hiện tại đánh cũng đã đánh, giáo huấn
hắn như thế cũng được. Giờ giảm cho hắn một nửa trượng hình được được không?”
Trương Trì cũng vội vàng khuyên nhủ: “Phó soái đại nhân, Lữ tham tướng ngày
thường yêu binh như con, xin ngươi nể mặt toàn quân mà tha thứ cho hắn một lần
đi.”
Lưu Phong gật gật đầu, trầm giọng nói: “Nếu hai vị tướng quân đã mở lời cầu
xin, bổn soái cũng đành bỏ qua một lần. Lữ Long đại nhân, Lữ Hổ giao lại cho
ngươi, hy vọng ngươi có thể hảo hảo dạy hắn làm người, đạo lý làm quan.”
“Đa tạ phó soái đại nhân đã nương tay. Ân tình hôm nay Lữ Long khắc cốt ghi
tâm.” Lữ Long ôm quyền nói.
Lưu Phong lạnh nhạt cười: “Chỉ là chuyện nhỏ, không cần để ý đến. Nhưng mà,
bổn soái chỉ hy vọng Lữ đại nhân có thể hảo hảo giáo huấn lệnh đệ phép tắc làm
người.”
“Đa tạ đại nhân chỉ bảo.”
Lữ Long rất tức giận, nhưng cũng không dám phát tác, ít nhất là vào lúc này
hắn không có cách nào phát tác. Lưu Phong và quan viên trước kia không giống
nhau. Quan viên trước kia lớn nhất cũng chỉ là quan chức tham tướng, thân là
doanh quan hắn tự nhiên có thể đưa ra một vạn lý do để thu thập bọn họ. Nhưng
Lưu Phong bây giờ là tiễu phỉ phó soái, là quan viên lớn nhất Lương Châu Thần
Cơ Doanh, Lữ Long lá gan có lớn cũng không dám trước mặt phó nguyên soái mà
tranh hơn thua.
Đương nhiên, công khai thì không dám, nhưng sau lưng giở trò âm độc thì hắn
vẫn còn dám.
Sau khi trở lại doanh trướng, Lữ Long vội tìm quân y tốt nhất giúp Lữ Hổ xử lý
vết thương.
Sau đó hắn triệu tập bè đảng cũng nhau thương nghị kế hoạch đối phó Lưu Phong.
Lữ Long chậm rãi ngồi xuống, hai tay chống xuống bàn nói: “Các ngươi đến gần
đây.”
Đến khi ba kẻ quan quân tay chân đến gần, Lữ Long mặt cau lại một chút, âm
lãnh nói: “Con thỏ con này rõ ràng là muốn gây khó dễ cho chúng ta. Theo ta
thấy, lần này sợ rằng Quân Bộ chính là chỗ dựa của hắn, nếu không hắn tuyệt
đối không lớn gan như vậy.”
Lữ Hổ đang trên giường, đột nhiên nói: “Đại ca, hôm nay ta nghe người ta nói
hắn là Giang Nam Phượng viên đại thiếu gia.
Lữ Long nhíu mày nói: “Giang Nam Phượng viên là địa phương nào?”
Tạ Thế Kiệt thầm kinh hãi, lời này hắn cũng nghe qua, nếu quả thật Lưu Phong
là Giang Nam Phượng viên thiếu gia, địa vị này quả thật là lớn, đừng nói doanh
quan Thần Cơ Doanh ngươi, mà ngay cả tướng quân môn của Quân Bộ đối với người
này cũng kiêng kỵ ba phần. Thầm cười Lữ Long này đúng là ếch ngồi đáy giếng,
còn tưởng rằng minh là Lương Châu quân doanh là vua một cõi, không để ai vào
mắt.
“Đại nhân, tứ cô nương của Giang Nam Phượng viên thủ đoạn phi thường, nghe nói
ngay cả đương kim Hoàng Thái Tôn gặp mặt cũng khách khí vài phần. Lần này
chúng ta có chút phiền toái lớn.” Nói chuyện chính là một vị quan quân hơn hai
mươi tuổi, người này chính là cháu họ Lữ Long, tên là Lữ Vĩ Bình, một thân bản
lĩnh không tệ, hai năm trước đã được Lữ long đề bạt chức vị phó tham tướng đội
3.
“Mẹ nó, tiểu tử này có thật là có lai lịch như vậy không?” Lữ Long hơi kinh
hãi, không nghĩ tới một tiểu tử chưa ráo máu đầu lại có chỗ dựa cường ngạnh
đến vậy. Thật ra, cho tới bây giờ hắn cũng không biết chuyện Phượng viên và Tứ
cô nương. Nhưng hắn hiểu rằng, người có thể để cho Hoàng Thái Tôn phải nhượng
lễ ba phần tuyệt đối hắn không thể thất lễ được.
“Các vị, theo chủ ý của các ngươi, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Lữ Long thấy
mọi người thở mạnh cũng không dám, sắc mặt có chút âm trầm.
Tạ Thế Kiệt do dự một chút, nói: “Đại nhân, tiểu tử này có chỗ dựa lớn, chi
bằng lần này chúng ta tận lực giúp hắn hoàn thành việc tiêu diệt thổ phỉ. Sau
này nước giếng không phạm nước sông, coi như không có chuyện gì là được. Người
xem thế nào?”
Lữ Bình lắc đầu, nói: “Tạ đại nhân, sợ rằng chuyện này không đơn giản như
ngươi nghĩ xem, hai ngày nay ta cẩn thận quan sát qua, ta thấy vị tiểu nguyên
soái này muốn tiêu diệt chúng ta.”
“Mẹ nó, hoàng mao tiểu tử, đừng tưởng rằng ngươi có chỗ dựa thì không biết
trời cao đất rộng.” Lữ Long đập bàn, lớn tiếng nói: “Theo ta thấy, dứt khoát
đã làm thì phải làm tới cùng, liều mạng với hắn một phen, cá chết thì lưới
rách, tìm cơ hội giết tiểu tử. Triều đình có hỏi tới thì nói là chết trong
tiễu phỉ đại chiến.”
Tạ Thế Kiệt đột nhiên đứng lên, sắc mặt đại biến, run giọng nói: “Tuyệt đối
không thể. Đại nhân, tuyệt đối không thể. Đại nhân, kế này không được, Lưu
Phong mặc dù không là gì nhưng thế lực sau lưng hắn quá lớn. Với thủ đoạn của
Phượng viên và Quân bộ chúng ta muốn giấu diếm cái chết của Lưu Phong, tuyệt
đối không thể. Đến lúc đó chúng ta sẽ bị trả thù điên cuồng. Nghĩ lại một
chút, cho dù chúng ta thật sự có thể giấu diếm chuyện Lưu Phong chết trận cũng
không ổn. Ngươi ngẫm lại xem, đường đường một vị phó Nguyên soái chết trận
nhất định triều đình và dân chúng chấn động, đám thuộc hạ như chúng ta cũng
khó tránh khỏi bị liên lụy…”
Lữ Long âm trầm cười nói: “Thế Kiệt, ngươi sợ cái gì. Tiểu tử kia không cho
chúng ta đường sống, ngươi nói chúng ta phải làm sao bây giờ? Thần Cơ Doanh
này chính là địa bàn ta khổ tâm kinh doanh hai mươi năm qua, chẳng lẽ ngươi để
cho ta cứ như vậy chắp tay đưa cho người khác. Ta nói cho ngươi hay, không thể
được.”
Lữ Hổ năm trên giường, giãy dụa thân thể một chút nói: “Đúng vậy, tiểu tử này
căn bản là không cho chúng ta đường sống, dù sao cũng chết, chúng ta sợ gì
không động binh một lần.”
Lữ Long mở tở đôi mắt đỏ rực, cười ác độc: “Quyết định như vậy đi, tìm cơ hội
giết hắn. Đến lúc có chuyện xảy ra, huynh đệ chúng ta lên núi làm cướp. Dù sao
việc này chúng ta cũng đều đã rất quen thuộc.”
… Gió mát chậm rãi thổi qua, trăng sáng trên cao đọng giữa không trung, phát
ra vầng sáng khiết bạch, cả vùng đất kia cũng nhờ vầng sát này mà trở nên mỹ
lệ, tràn đầy sinh cơ.
Vân Mộng Trạch, Phiêu Hương Cốc, trên ngọn núi bên cạnh Hàn Nguyệt Thủy Đàm,
một vị tuyệt sắc nữ tử ngẩng đầu nhìn bầu trời, con mắt mỹ lệ cũng không dao
động, tựa hồ đang tập trung suy nghĩ.
Chung quanh nàng, cây cối um tùm, hoa dại như những chấm nhỏ màu bạc rơi từ
trên núi rơi xuống hồ nước xanh biếc.
Nữ tử đến gần thủy đàm, để cho những giọt sương lạnh rơi trên người mình,
thoải mái cảm nhận sự lạnh giá.
Phía dưới đầm nước lạnh, hiện lên khuôn mặt nàng, bộ cẩm bào màu tím trên
người nàng, làm hiện ra một phong tư cao quý mỹ lệ. Thân thể mềm mại đầy đặn,
bên trong bộ y phục màu tím là những được cong tinh tế. Phong đỉnh cao vút cực
kỳ dụ nhân, tiểu yêu nhỏ nhắn làm hiện ra một thân hình uyển chuyển. Phía dưới
là ngọc đồn căng tròn và ngọc thối thon dài mượt mà. Những đường cong thật
khiến người ta kinh tâm động phách.
Nếu Lưu phong ở đấy, dám chắc sẽ phát hiện ra vóc dáng tam sư tôn ngày càng
trở nên hoàn mỹ.
“Tam muội, đã trễ thế này, sao ngươi lại không nghỉ ngơi?” Đột nhiên trong
trời đêm cách đó không xa truyền đến một âm thanh nữ nhân.
Tuyệt sắc nữ tử xoay người lại, đã thấy giữa không trung một nữ tử phi thân
đến. Diện mạo chỉ mới hai mươi sáu, bảy tuổi, phong thái thướt tha diện mạo
thanh tú. Khuôn mặt mỉm cười, sóng mắt đung đưa, môi đỏ mọng kiều diễm, trên
đầu đeo một cây Phượng châm, trên ngực thêu hình ngũ sắc tường vân, khí chất
thoát tục, vẻ phong tình tự nhiên mà có, thật ung dung quý phái.
Không thể nghi ngờ, mỹ nhân này chính là nhị sư tôn của Lưu Phong Thủy Mị Nhi.
“Nhị tỷ, sao ngươi cũng đến đây?” Nghê Thường lạnh nhạt hỏi.
Thủy Mị Nhi khẽ cười một tiếng, đáp xuống, tiến đến nắm tay Nghê Thường, cười
hỏi: “Tam muội lại ở chỗ này nhớ đến tiểu quỷ sao?”
Nghê Thường nghe thấy nhị tỷ nói đúng tâm sự của mình, có chút thẹn thùng, vội
hỏi: “Có thể sao, muội đang suy nghĩ chuyện tu luyện.”
“Thật không?” Thủy Mị Nhi thở dài một tiếng, nói: “Ta còn tưởng ngươi nghĩ đến
Phong nhi, vốn ta còn có một tin tức tốt của Lưu Phong muốn nói cho ngươi, bây
giờ xem ra không cần thiết rồi.”
“Tin tức của Phong nhi?” Nghê Thường có vẻ có chút kích động, nắm lấy cánh tay
Thủy Mị Nhi, lắc một chút hỏi: “Nhị tỷ, rốt cuộc là tin tức gì, mau nói cho
muội biết.”
“Sao? Không phải ngươi không quan tâm đến Phong nhi sao?” Thủy Mị Nhị vẻ mặt
mỉm cười trêu chọc.
Nghê Thường làm nũng nói: “Hảo nhị tỷ của ta, tỷ đã biết còn giễu cợt ta, còn
không nhanh nói tin tức kia đi?”
Thủy Mị Nhi cười hắc hắc, nói: “Nói đến tiểu quỷ kia cũng thật là mệnh lớn. Tứ
muội vừa truyền đến một tin tức, nói là Phong nhi được Tuyệt Sắc Kiếm Tiên coi
trọng, hơn nữ được thần điểu trợ giúp đã có được thần binh Hạo Thiên Kiếm.”
Nghê Thường nghe vậy, nhất thời mừng rỡ: “Thật tốt quá, thật sự là tốt quá.
Muội đã nói Phong nhi là đứa nhỏ có phúc khí mà.”
Thủy Mị Nhi lại nói tiếp: “Còn tin giật mình phía sau đây. Theo tứ muội nói,
tu vi của tiểu quỷ đầu bây giờ sợ rằng đã tiến vào Kim Đan Kỳ.”
“Kim Đan Kỳ?” Nghê Thường có chút giật mình: “Điều này sao có thể? Tứ muội
không nhìn lầm chứ?”
“Ta nghĩ là không lầm.” Thủy Mị Nhi nói: “Tiểu quỷ đầu tựa hồ không tín nhiệm
tứ muội, trước mặt tứ muội vẫn ẩn dấu tu vi, nhưng hôm đấy nàng đã tận mắt
thấy Lưu Phong cùng Tuyệt Sắc Kiếm Tiên giao thủ. Phong nhi hoàn toàn thể hiện
ra tu vi cường đại Kim Đan Kỳ.”
“Thật tốt quá, thật sự tốt quá.” Nghê Thường vui vẻ nói: “Nhị tỷ, muội sớm nói
qua Phong nhi tương lai dám chắc sẽ có thành tựu, hắn thật sự là rất tốt.”
Thủy Mị Nhi cười nói: ‘Đúng vậy, Đại tỷ sau khi nghe tin tức này cũng rất cao
hứng. Kể cả thần điểu, Phiêu Hương cốc chúng ta bây giờ có sáu đại cao thủ.
Ngay đến Huyền Tâm chính tông đối với chúng ta cũng phải nhượng bộ ba phần.”
“Được rồi Tam muội, còn có chuyện thiếu chút nữa quên nói với ngươi.” Thủy Mị
Nhi nhíu mày nói: “Hoa Hạ đại đế đã vì Phong nhi tứ hôn, ngày đại hôn cũng đã
đến gần. Tứ muội hỏi chúng ta có đến tham gia không? ’