Hi Du Hoa Tùng – Chương 206: Loạn Thế Tu Dụng Trọng Điển – Botruyen

Hi Du Hoa Tùng - Chương 206: Loạn Thế Tu Dụng Trọng Điển

Đây là người sao? Độ cứng của tượng sư tử bằng đá mọi người đều biết, ngay cả
Hồng Y đại pháo của Thần Cơ Doanh cũng không chắc một phát ra có thể khiến
tảng đá này thành từng mẩu vụn.

Chúng nhân không ai không kinh hãi, một kiếm cường đại của Lưu Phong khiến
trong lòng ba quân chấn động không ngừng, nguyên lai tướng sĩ Thần Cơ Doanh
còn hò hét, giờ phút này không còn tiếng động. Mọi người lẳng lặng nhìn Lưu
Phong, ánh mắt không phải là ánh mắt nhìn người. Không sai, mọi người đang
nhìn thần, một vị Kiếm Thần Nguyên soái trẻ tuổi.

Quân đội cho tới bây giờ đều là tôn sùng sức mạnh tập thể, đặc biệt là quân
đội xây dựng ở thời đại binh khí lạnh. Một kiếm nọ của Lưu Phong, nói gì cũng
đủ sức thuyết phục. Mặc kệ mọi người nhìn Lưu Phong như thế nào, nhưng sau một
kiếm nọ, cơ hồ cái nhìn của mọi người cũng đều thay đồi. Đương nhiên, Lữ Long
giờ phút này cũng không có chứng kiến kiếm thế của Lưu Phong, hắn nằm ôm đàn
bà trên giường trong quân doanh, vẫn cho rằng Lưu Phong chỉ là một xú tiểu tử,
đối với hắn căn bản là không sinh ra uy hiếp.

“Đi theo ta, ta không yêu cầu nhiều, ta chỉ hy vọng mọi người tham gia quân
ngũ thật tốt, nhớ kỹ sứ mạng của quân nhân, trách nhiệm của quân nhân.” Lưu
Phong dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua tướng sĩ ba quân, trầm giọng nói:
“Tướng sĩ, ta hi vọng các ngươi có thể sớm điều chỉnh lại tình trạng bản thân
các ngươi. Ba ngày sau, ta suất lĩnh đại quân chặn đường Già Dương Sơn và Sơn
Mộc trấn, sau đó tiêu diệt thổ phỉ. Cơ hội kiến công lập nghiệp đến, ta hi
vọng mọi người có thể nắm chắc cơ hội này.”

“Ngày mai, bổn soái tự mình xem cái vị tướng sĩ thao diễn thực tế. Tướng sĩ
biểu hiện xuất sắc, ta sẽ đích thân chỉ điểm thêm.” Lưu Phong rất thành thật
nói.

Tướng sĩ bên dưới nghe Lưu Phong sẽ đích thân chỉ điểm, nhất thời nhiệt huyết
sôi trào. Kiếm thế của Lưu Phong tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy, quả
thật có thể được hắn chỉ điểm, là chuyện mọi người chỉ dám nghĩ trong mơ.

Phải biết rằng thời đại này quân đội được xây dựng phụ thuộc vào binh khí thời
này. Trên chiến trường ngoại trừ mưu lược bố trí, nhân tố thủ thắng lớn nhất
chỉ là tố chất quân sự của tướng sĩ, và bản lĩnh kết hợp đao thương giết địch.
Ai chẳng muốn chính mình một thân bản lĩnh. Lưu Phong cũng chính là dựa vào
điểm này, vừa rồi mới có ý lộ ra thân thủ. Nếu có thể thì Lưu Phong cũng nhân
cơ hội này đào tạo, bồi dưỡng thân tín cho mình trong vạn nhân mã tại đây.

“Còn có một điểm mọi người phải chú ý.” Lưu Phong cao giọng nói: “Quân đội có
kỷ luật quân đội, quân đội có thể chiến thắng ở chiến trường hay không, phụ
thuộc rất lớn vào binh sĩ có vi phạm cấm chỉ hay không. Đi theo ta, phải
nghiêm chỉnh tuân thủ quân lệnh của ta, trên chiến trường, ta cho các ngươi
tiến, các ngươi phải tiến, ta cho các ngươi lui, các ngươi phải lui. Đối với
mệnh lệnh của ta, tuyệt đối không được chần chờ. Đương nhiên, mọi ngươi có thể
yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không mặc kệ sống chết của mọi người. Bổn soái dùng
binh so với người khác có bất đồng, ta coi tính mạng binh sĩ trong quân đội
cao hơn hết. Bất luận chỗ nào, bất luận lúc nào, chuyện gì cũng không thể
trọng yếu hơn tính mạng của tướng sĩ. Cho nên xin mọi người yên tâm, đi theo
ta, tuyệt đối sẽ không dễ dàng chết ở chiến trường. Cho dù chết cũng phải chết
có giá trị, chết oanh oanh liệt liệt.” Thanh âm Lưu Phong rất lớn, hắn biết rõ
thêm một chút linh lực trong thanh âm, như vậy các tướng sĩ tại trường đều
nghe thấy lời nói của hắn.

Hàn Tử Vân và Trương Trì thầm bội phục, không ngờ nguyên soái có vẻ thư sinh,
nhưng thanh âm lại lớn đến vậy. Quân bộ và bệ hạ quả nhiên có mắt.

Nói đến tính mạng là cao hơn hết, khiến cho mỗi tướng sĩ ở đây cơ hồ cảm thấy
ấm áp. Trước kia, bất kể là ai cầm quân, chỉ biết nhấn mạnh quân kỷ, mà không
quản đến sống chết của binh lính. Hơn nữa, rất nhiều tướng quân đều cho rằng,
binh lính vốn là phải chết. Không chết, vậy còn chiến tranh sao? Một vài tướng
quân thậm chí còn công khai tuyên truyền lý luận, ”nhất tướng công thành, vạn
cốt khô”. Bọn họ cho rằng, chiến tranh chỉ có nhiều người chết, mới có thể có
công lao lớn.

Ba đội binh sĩ dưới đài lần đầu tiên nghe được tính mạng binh sĩ cao hơn hết
thảy.

“Mẹ ơi, vị Nguyên soái này mới là người. Lão tử rất thích.”

Lưu Phong cũng không biết, bởi vì câu nói tính mạng cao hơn hết thảy của hắn,
mà đại bộ phận tướng sĩ Thần Cơ Doanh trong lòng đều đã hướng hết về hắn.

“Còn một điểm cuối cùng nữa, Lưu Phong ta làm người, coi trọng nhất là chữ
‘Nghĩa’. Ta tuy là Nguyên soái, các ngươi là binh, nhưng trong lòng Lưu Phong
ta, các người đều là huynh đệ của ta. Đối với huynh đệ ta luôn luôn có nghĩa
khí, chỉ cần các ngươi hảo hảo đi theo ta, ta cam đoan với các ngươi ta ăn
thịt, các ngươi cũng ăn thịt, ta uống canh, các ngươi cũng có thể uống canh,
có Lưu Phong ta, tuyệt đối cũng có không ít huynh đệ các ngươi. Chỉ cần lần
này tiêu diệt thổ phỉ thành công, ta cam đoan để cho mọi người ăn khối thịt
lớn, uống rượu chén lớn…” Làm binh lính phần lớn đều xuất thân là nghèo khổ,
có vị tướng quân nào xem họ là huynh đệ của mình mà đối đãi. Nghe Lưu Phong
nói xong, một ít tướng sĩ nhất thời nhiệt huyết sôi trào, lớn tiếng hoan hô.

Trương Trì và Hàn Tử Vân liếc mắt nhìn nhau, thầm bội phục thủ đoạn của Lưu
Phong. Chỉ vài lời nói hôm nay, bọn họ dám chắc Thần Cơ Doanh đã có hơn phân
nửa tướng sĩ lòng hướng về Lưu Phong.

Ngay cả Hàn Tử Vân cũng có chút hoài nghi, Lưu đại công tử có đúng là từ nhỏ ở
trong quân doanh không, nếu không sao có thể nói ra những lời thật tâm thế
này.

“Mọi người yên lặng một chút!” Lưu Phong giơ hai tay, vẫy vẫy mấy cái, ý bảo
mọi người yên lặng, trầm giọng nói: “Để sớm chính đốn quân bị, lên đường tiêu
diệt thổ phỉ, bổn soái bây giờ tuyên bố một số quy định mới.”

Hơi nhẹ giọng, Lưu Phong tiếp tục nói: “Từ giờ cho đến ngày khởi hành, tướng
sĩ ba đội thống nhất do ta chỉ huy, nguyên Doanh quan Lữ Long bởi vì có bệnh
liệt giường, không có cách nào làm việc, tạm thời đình chỉ chức vụ.”

“Từ ngày mai trở đi, ba quân tướng sĩ tiến hành diễn luyện, bổn soái sẽ giám
sát toàn bộ. Buổi chiều ba ngày sau, sẽ cử hành kiểm tra đánh giá diễn luyện,
đối với kiếm tra, tướng sĩ không quá quan sẽ bị khai trừ khỏi quân tịch, cho
về nhà. Nói trước cho mọi người biết một chút, về phần kiểm tra, ta định loại
bớt hai phần tướng sĩ.”

Lời vừa nói ra, mọi người xôn xao, loại bỏ hai phần tướng sĩ, vậy chẳng phải
có mấy ngàn tướng sĩ rời Thần Cơ Doanh. Trong quân doanh, có binh lính đã liên
tục phục dịch năm sáu năm, bây giờ ngoại trừ làm binh, cái gì cũng không rõ.
Rời khỏi quân đối, ngay cả cuộc sống cũng thành vấn đề.

Trương Trì vội hỏi: “Nguyên soái, việc này tuyệt đối không thể, không sợ quân
đội sẽ có biến?”

Hàn Tử Vân cũng khuyên: “Công tử, có việc ngươi không biết, căn cứ pháp chế đế
quốc, chỉ có phê văn của Quân Bộ mới có thể thực hiện được.”

Lưu Phong khoát tay: “Hai vị không cần nhiều lời. Tình huống Lương Châu Thần
Cơ Doanh các ngươi cũng đều thấy được, nếu ta không đề ra một chút áp lực, các
ngươi có thể làm cho đội ngũ này có thể tiêu diệt thổ phỉ được không? Về
chuyện khai trừ quân tịch, ta sẽ bảo Cẩm Y Vệ liên lạc Quân Bộ, sẽ sớm được
giao quyền.”

Trương Trì do dự một lúc, tiếp tục khuyên nhủ: “Nguyên soái, khai trừ mấy ngàn
tướng sĩ khỏi quân tịch, chuyện như vậy tại đế quốc cho tới bây giờ chưa từng
xảy ra. Ti chức lo Nguyên soái làm như vậy, có thể sẽ khiến cho quân phương ở
đế quốc một lần rung động mãnh liệt. Không bằng chúng ta tìm ra biện pháp
khác?”

Được rồi, Trương tham tướng, Hàn tướng quân các ngươi cũng không cần khuyên
nữa.” Lưu Phong ngẩng đầu lên, sớm đứng một bên tướng sĩ, nhìn hai người giải
thích: “Trong lúc loạn lạc thế này, tình huống của Lương Châu Thần Cơ Doanh
phải mạnh tay mới có thể cai trị được. Ta cũng biết cách làm của ta có thể có
chút quá khích, nhưng là đối với một đội ngũ như vậy, các ngươi có thể nghĩ ra
biện pháp gì tốt hơn? Thời gian không đợi người a, vạn nhất chậm trễ kế hoạch
tiêu diệt thổ phỉ, chính ta cũng không tránh khỏi trách nhiệm.”

Cách làm của Lưu Phong nếu ở kiếp trước của hắn, không có gì là sai, bất quá
cũng chỉ là tinh giảm nhân viên, là chế độ ưu việt. Đương nhiên, ở chế độ
trước đó mấy trăm năm, thậm chí hơn một ngàn năm xuất hiện tại lịch sử loài
người quả thật có chút lớn mất và quá khích. Nhưng giờ phút này đối mặt với
đội ngũ như vây, Lưu Phong cũng chỉ có thể làm như vậy.

“Mọi người yên lặng một chút, ta nói khai trừ quân tịch là chuyện tuyệt đối
không phải nói chơi, trong ba ngày ra sẽ xin ý chỉ bệ hạ và mệnh lệnh của Quân
Bộ. Các huynh đệ muốn tiếp tục ở lại trong quân, hy vọng các ngươi có biểu
hiện thật tốt.” Lưu Phong trầm giọng nói: “Được rồi, hôm nay có thể dừng tại
đây. Sáng sớm mai bắt đầu diễn luyện.”

… Tướng sĩ lùi về phía sau, Trương Đaị Đầu xin ý kiến Lưu Phong: “Công tử
gia, người này xử trí thế nào?”

Lưu Phong liếc nhìn Lữ Hổ, cười lạnh một tiếng nói: “Người này không biết quân
kỷ, thất lễ thượng ti, ngạo mạn vô lễ, niệm tình nhiều năm trong quân đội,
phạt hai mươi quân côn.”

Trương Đại Đầu lĩnh mệnh, giải khai huyệt đạo cho Lữ Hổ. Lữ Hổ vội vàng lớn
tiếng cầu xin: “Nguyên soái đại nhân, cầu xin người nể mặt đại ca thuộc hạ,
tha cho ty chức lần này, ti chức sau này tuyệt đối không tái phạm.”

Lưu Phong hừ một tiếng, thầm nghĩ, ca ca ngươi là cái gì. Nể mặt hắn, thật là
chuyện đùa, chọc đến ta ngay cả hắn cũng không thoát.

“Lúc này sắp tiêu diệt thổ phỉ, nếu ta không thực hiện quân kỷ nghiêm minh,
nếu ta thả ngươi, như thế nào khiến người ta phục.” Lưu Phong xoay sang Trương
Đại Đầu, nói: “Hành hình!”

Lưu Phong chính là đang giết gà dọa khỉ, cố ý để cho Trương Đại Đầu hành hình
ngay tại điểm tướng đài.

Để cho hiệu quả rõ ràng, Trương Đại Đầu tự mình vung côn hành hình, một tiếng
kêu thảm thiết truyền khắp quân doanh.

Đến khi Lữ Long nhận được tin tức do Tạ Thế Kiệt, tự mình chạy đến thì hai
mươi quân côn đã đánh xong một nửa, hạ thân Lữ Hổ da thịt đã toác ra, ngay cả
tiếng thét cũng đã nhỏ rất nhiều.

“Hỗn trướng kia, thả đệ đệ ta ra, ai, kẻ nào bảo ngươi hành hình.” Lữ Long
tiến lên hét lớn một tiếng, đưa tay muốn giữ lấy quân côn của Trương Đại Đầu
lại, nhưng không ngờ lực lượng Trương Đại Đầu cường đại, ngược lại bị té nhào
trên mặt đất.

Phản rồi, các ngươi phản rồi.” Lữ Long tức giận quát một tiếng, nói: “Người
đâu, bắt nghịch tặc này cho ta.”

Hô lên một tiếng, mười mấy tên thân binh Lữ Long mang đến sớm bao vây Trương
Đại Đầu lại, đúng lúc này, Lưu Phong, Hàn Tử Vân, Trương Trì đã đến.

Lưu Phong nhìn thoáng qua Lữ Long, lạnh nhạt nói: “Nghe nói người này bị bệnh
không ngồi dậy rời quân doanh được mà? Như thế nào hôm nay bộ dáng lại như
sinh long hoạt hổ vậy? Được rồi, ngươi mang nhiều thân binh như vậy đến đây để
làm gì?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.