Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích – Chương 682: Lão Sư Không Chịu Lấy Chồng (1) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Chương 682: Lão Sư Không Chịu Lấy Chồng (1)

Đầu đề vườn trường: Nam Chi một lời không hợp liền mạo phạm.#

“Ngày mai lại có bài kiểm tra, thật là phiền, cách ba ngày một bài kiểm tra,
cách năm ngày lại một bài thi.”

“Sớm biết thi vào Thanh Vân mệt như vậy, trước đây ta không nên thi vào Thanh
Vân”.

“Đi chết đi, thành tích kia của ngươi có chỗ nào phải lo lắng.”

Tiếng bàn luận xôn xao từ phòng ngoài truyền tới, tiếng nước chảy vang lên,
mùi nhà vệ sinh bốc lên.

Lúc này Minh Thù đang ngồi trên bồn cầu, trên người cô ướt nhẹp, đồng phục học
sinh dán chặt lên người, cô run lẩy bẩy vì lạnh, đầu óc càng hỗn loạn, mí mắt
dường như không mở ra được.

Tình huống gì vậy?

“Ôi chao, dù sao còn có nam thần, trái tim đang gào thét của ta cuối cùng cũng
có chút thoải mái, nếu không… ta cũng không biết còn mong đợi được gì ở
Thanh Vân.”

“Si mê rồi à…”

“Ngươi không si mê, cả ngày ngươi không nhìn ảnh của Bùi Cẩn sao? Dáng người
kia, ôi, ta không có lời nào diễn tả được.”

“Đi chết đi.”

Âm thanh ồn ào chơi đùa của nữ sinh dần dần đi xa.

Minh Thù chuẩn bị mở cửa, lại phát hiện không mở được cửa nhà vệ sinh, như vậy
thì chỉ có thể là cửa bị khóa ở bên ngoài, hiện tại cửa không đẩy ra được chắc
là có vấn đề?

Nhà vệ sinh rất yên tĩnh, trước hết Minh Thù tiếp nhận cốt truyện.

Nữ chính giả tên An Khả Khả.

An Khả Khả chuyển đến trường cấp ba Thanh Vân, vì trang phục An Khả Khả mặc
tương đối nam tính nhìn qua giống như con trai, kết quả bị thầy cô giáo tưởng
nhầm là nam sinh nên phân đến ở ký túc xá nam.

Ở trong ký túc xá nam của trường trung học Thanh Vân đều là nhân vật có địa
vị, nhưng cũng có loại người nhìn thấy là ngứa mắt, trong ký túc xá bình
thường tràn ngập mùi thuốc súng.

An Khả Khả vào sau, trở thành loài giun dế dựa vào kẽ hở để sinh tồn, thường
hay gặp sóng gió.

Nhưng vài nhân vật có địa vị lại phát hiện bắt nạt An Khả Khả rất thuận tay,
không bao lâu thân phận An Khả Khả là con gái dần dần bị bọn họ phát hiện.

An Khả Khả sớm thiết lập được mối quan hệ mang tính cách mạng với mấy nhân vật
có địa vị này.

Đơn giản mà nói, đây là một bộ… dạng không thể miêu tả.

Nguyên chủ Nam Chi và An Khả Khả cùng lúc chuyển tới trường, vừa mới từ nước
ngoài trở về, toàn thân hung dữ không ái dám đụng vào, ngày đầu tiên đến
trường liền gây thù lớn với đại tỷ của trường nữ sinh bên này.

Lúc nguyên chủ và vị đại tỷ này đánh nhau, An Khả Khả không biết từ đâu xông
vào, đại tỷ lỡ tay làm An Khả Khả bị thương.

Sau đó bạn cùng phòng An Khả Khả cực kỳ bất mãn, đòi sống đòi chết bắt xin
lỗi.

Ngày đầu tiên nguyên chủ có thể đánh nhau với đại tỷ, mà còn có khả năng chửi
mắng mấy nhân vật có địa vị kia?

Vì vậy sau một tuần nguyên chủ chuyển đến trường, chẳng những đắc tội đại tỷ
của trường nữ sinh, mà còn đắc tội với các vị đại lão nam sinh bên này.

Có thể tưởng tượng được cuộc sống của nguyên chủ ở trường học buồn phiền cỡ
nào.

Nhưng nguyên chủ không sợ khó khăn nguy hiểm, chuyện mình mình làm, ai cũng
mặc kệ, thế giới này ta là lớn nhất, ta là giỏi nhất.

Bộ dạng nguyên chủ như vậy, gây chú ý cho một bạn cùng phòng của An Khả Khả,
thường dẫn An Khả Khả đi tìm nguyên chủ, có điều nguyên chủ vẫn như cũ mặc kệ
đối phương.

Thế nhưng An Khả Khả phát hiện, cô cảm thấy nguyên chủ quyến rũ người đàn ông
của cô, cô liền lén lút tố cáo với mấy bạn cùng phòng khác, để cho bọn họ đứng
ra dạy dỗ nguyên chủ.

Ở trường cuộc sống của nguyên chủ càng khó sống hơn, những người trong ký túc
xá càng hứng thú về cô ta hơn, hành động mờ ám của An Khả Khả cũng càng ngày
càng nhiều, ban đầu còn xem là đùa cho vui, nhưng sau này hoàn toàn dẫn nguyên
chủ vào chỗ chết.

Tính cánh nguyên chủ vốn là có vấn đề, trở thành mục tiêu trả thù như vậy
giống như mở hộp Pandora (*) ra.

Cuối cùng nguyên chủ thành công leo lên ngôi vị Boss phản diện.

Đương nhiên là An Khả Khả thắng rồi, nguyên chủ chết vì bị tai nạn xe.

An Khả Khả không chỉ là đối xử với một mình nguyên chủ như vậy, mà còn đối xử
như vậy với bất cứ ai tiếp cận người đàn ông của cô ta, từ đầu chỉ là làm
khiến các cô biết khó mà lui, nếu như không được thì bắt đầu dùng thủ đoạn
cưỡng ép.

Chỉ có điều đẳng cấp của nguyên chủ tương đối cao là người sống sót cuối cùng,
các nữ sinh còn lại đều đi được nửa đường thì chết hết.

Cho nên thật ra đây là một nữ chính giả tâm địa đen tối.

Minh Thù: “…”

Một cô gái sao lại trở thành con trai được phân đến ký túc xá nam? Hồ sơ chỉ
là để trưng bày sao?

Đều là theo kịch bản!

Thời gian này những người cô đã đắc tội đều đắc tội rồi, thân thể nguyên chủ
sốt cao rất khó chịu, sức chiến đấu giảm mạnh, kết quả bị người của đại lão
đuổi theo trả thù, vô tình bị giam ở trong nhà vệ sinh.

Bà nó chứ, cái này thực sự kích thích!

“Ắt xì…”

Minh Thù day day mũi, đầu thì càng choáng váng.

Bây giờ đã là mùa thu, nhà vệ sinh lạnh hơn chỗ khác một chút, trên cánh tay
Minh Thù nổi hết cả da gà.

Cảm giác vừa lạnh vừa đói.

Chỉ mong nhanh chóng đi ra ngoài… Cô thử đẩy cửa lần nữa, cửa vẫn đóng kín,
Minh Thù cẩn thận nhìn sát cánh cửa một chút, đây là có người dùng keo bôi lên
rồi.

Bà nội nó!

Con gái bây giờ đều hung dữ như vậy?

Trần nhà vệ sinh đều đóng kín, cũng không có khả năng bò ra ngoài.

Điện thoại… Đúng, gọi điện thoại!

Minh Thù lục lọi trên cơ thể, lấy ra một chiếc điện thoại di động, nhưng mở
danh bạ ra Minh Thù trợn tròn mắt.

Một số cũng không có, thật ra trong danh bạ có vài số, nhưng đều ghi chú là
quảng cáo chuyển phát nhanh.

Minh Thù quay lại bàn phím nhấn số điện thoại, ấn ra ba chữ số.

“Alo, Yêu Yêu Linh sao? Ta bị nhốt ở nhà vệ sinh của trường… bạn học? Ta không
có số điện thoại của bọn họ, ta cũng không có số của thầy cô giáo, ta sắp chết
rồi, các ngươi mau tới đây cứu ta, ta đang ở nhà vệ sinh phòng thí nghiệm, lầu
năm trường cấp ba Thanh Vân, mang cho ta chút… Alo? Alo alo?”

Minh Thù liếc mắt nhìn cái điện thoại, điện thoại đã tắt rồi.

Minh Thù: “…” Ông trời muốn diệt trẫm!

Minh Thù thử đạp cửa, sau đó thân thể này phát sốt, toàn thân bất lực, đạp cửa
một chút hiệu quả cũng không có.

Thật là!

Trẫm là đồ ngốc sao?

Nhất định là chỉ số thông minh của trẫm bị đốt cháy đến mất trí rồi!

Minh Thù móc thú nhỏ ra, trước đổi một bộ quần áo sạch sẽ sau đó tìm dụng cụ
từ trong không gian của thú nhỏ, chuẩn bị mở cửa ra.

Minh Thù đang lấy cưa điện ra, lúc chuẩn bị cưa cánh cửa, đột nhiên bên ngoài
có tiếng động vang lên.

“Chỗ này sẽ không có người đến chứ?” Giọng nói của một nữ sinh vang lên.

“Đều đang là giờ học ai lại tới chỗ này… vào đi.” Nam sinh hơi mất kiên nhẫn
lên tiếng.

Cánh cửa cách vách bị mở rồi đóng vào, tiếp theo Minh Thù nghe thấy tiếng quần
áo ma sát, âm thanh răng rắc, một lát sau chính là tiếng thở dốc, cùng với các
loại âm thanh không thể miêu tả.

“Bùi… Bùi Cẩn… cậu… cậu chậm một chút…” Giọng nói ấm ức của cô gái vang lên
không ngớt.

Đáp lại của cô là hành động kịch liệt hơn, Minh Thù ngồi xổm trên bồn cầu,
lắng nghe bản giao hưởng, sắc mặt đổi tới đổi lui.

Loại này không giống với lần trước, sao mà kịch tính như vậy.

Cô nhìn cưa điện trên tay một lát, còn trẫm cưa hay không cưa đây? Ý nghĩ chơi
đùa dọa cho mềm nhũn, có thể bồi thường đồ ăn vật cho trẫm hay không?

Minh Thù cảm giác ngày càng khó chịu, không được, trẫm phải rời khỏi nơi này.

Cô nhảy xuống bồn cầu, kéo cưa điện ra.

“Xì xì xì két…”

Tiếng cưa điện lập tức lấn át âm thanh cách vách.

Cửa nhà vệ sinh cũng không tính là rắn chắc, rất nhanh liền bị cưa đứt.

Minh Thù tắt cưa điện đi, đẩy cửa bước ra ngoài, cửa cách vách vẫn còn đóng
kín, nhưng lúc này một chút âm thanh cũng không có.

Minh Thù vỗ vỗ cánh cửa nói: “An Khả Khả, chú ý thận của ngươi.”


(*) Hộp Pandora: nguồn gốc từ thần thoạt Hy Lạp, cụm từ “Chiếc hộp Pandora”
cũng là để ám chỉ một hành động nhỏ bé nhưng có thể gây ra tác hại rất lớn,
hay chỉ những thứ hấp dẫn con người ta nhưng ẩn chứa những điều không tốt lành
bên trong.