“Hứa tổng, xảy ra chuyện gì vậy.”
Lúc thư ký đẩy cửa bước vào, giọng của Lâm Ôn Việt dường như cùng lúc từ đầu
dây điện thoại bên kia truyền đến.
Minh Thù ngẩng đầu nhìn thư ký vội vội vàng vàng, hỏi vào điện thoại: “Có
chuyện gì?”
Lâm Ôn Việt chỉ nói một câu: “Xem tin tức giải trí đi.”
Cô thư ký bên kia cũng xông tới: “Hứa tổng, người đăng bài nói Lục Chước mắc
bệnh tâm thần.”
Minh Thù bình tĩnh: “Có ai mà không bị bệnh có gì mà kinh ngạc, hắn hiện tại
đã khỏe rồi.”
Thư ký mang máy tính bảng đến trước mặt Minh Thù.
Trên đó không phải ghi Lục Chước có bệnh tâm thần sao, lại còn có tin giải trí
vào một năm trước Bắc Thần giúp Lục Chước che giấu sự thật hắn suýt chút nữa
giết chết người, lấy tiền che miệng phóng viên.
Bài viết dài lên án giải trí Bắc Thần lừa dối quần chúng, phong danh hiệu lừa
gạt cho giải trí Bắc Thần và Lục Chước.
Lục Chước thần kinh.#
Lục Chước giết ngươi.#
Giải trí Bắc Thần giả dối.#
Nội dung từ khóa tìm kiếm như vậy cũng được lên đầu danh sách, tốc độ lan
truyền cũng nhanh chóng tăng cao.
Lục Chước bên kia đang tham gia hoạt động có không ít phóng viên ở đó, sau khi
sự việc xảy ra không kịp rút lui đã bị phóng viên vây chặn lại.
“Xin hỏi anh, một năm trước anh biến mất là có liên quan đến bệnh tâm thần hay
sao?”
“Xin hỏi anh, trên mạng truyền thông tin anh giết người là thật hay sao?”
“Xin hỏi…”
Lục Chước bị ánh đèn máy ảnh chiếu đến đau đầu, thế nhưng trợ lý không ngừng
nhắc nhở hắn đừng nói chuyện, việc quan trọng bây giờ là rời khỏi nơi này.
Trợ lý Lục Chước hoàn toàn không thể chen ra khỏi đám phóng viên này, chỉ có
thể liều mạng che chở cho hắn, trong đoàn người hỗn loạn phía sau đột nhiên
vang lên một giọng hét thất thanh.
Tiếp đó đám phóng viên mới giãn ra.
Một đám bảo vệ từ phía sau tiến đến, mỗi người đều có khí thế mạnh mẽ, có
nhiều điểm không giống với bảo vệ bình thường.
Bảo vệ kiên quyết từ bên ngoài dùng tay tạo thành một đường cho Lục Chước đi
qua an toàn. Những phóng viên này đều là dân chuyên nghiệp sao dễ dàng hù dọa
được họ, lại tiếp tục đuổi theo Lục Chước.
“Này này… Những người kia không được chen lấn, bảo vệ của tôi mang trên
người đều là đồ quý giá, nếu chen lấn phá hỏng nó các người phải bồi thường
đấy.”
Tiếng loa truyền đến đã khiến đám hỗn loạn yên tĩnh trở lại.
Mọi người nhìn theo nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy một chiếc xe dừng cách đó
không xa, cô gái ngồi trên mui xe cầm một cái loa màu đỏ, tiếng nói vừa nãy rõ
ràng là của cô ta.
Đồ quý giá ư?
Các phóng viên ở đây chuyện gì cũng đều đã gặp qua, đương nhiên có thể nhận ra
những thứ bảo vệ mang trên người có phải là thứ đắt tiền hay không.
Màu sắc những trang phục này đều không khác nhau là mấy, thế nhưng mỗi món đều
có điểm khác nhau, hơn nữa ống tay áo và cổ áo đều khảm viên đá có giá trị
không nhỏ, đều là hàng hiệu…
Lẽ nào đám bảo vệ này không giống nhau.
Bảo vệ mà mang đồ tốt như vậy hả!
Tiếng loa lại truyền đến: “Được rồi, trên người bảo vệ đều mang trang sức giá
trị, mọi người không cần lo lắng tùy ý chạm vào cam đoan chạy không thoát, tôi
nhất định sẽ kiện các ngươi đến phá sản.”
Các phóng viên xác định đám người kia đến là để gây sự.
Bảo vệ đưa Lục Chước thoát khỏi vòng vây của phóng viên, đám phóng viên này
muốn lên trước lại gặp phải ánh sáng lóe lên của những thứ quý giá trên người
những người kia, không dám bước lên trước.
Lục Chước được đưa đến trước xe Minh Thù, Minh Thù từ trần xe nhảy xuống:
“Nhìn cái gì, lên xe.”
Lục Chước rất nghe lời bước lên xe, Minh Thù từ một bên khác bước vào xe,
chiếc xe nhanh chóng rời khỏi nơi lộn xộn này.
Lục Chước mở cúc áo ra cho thoải mái: “Hứa tổng, cô sẽ không để đám bảo vệ kia
mang lên người những bộ đồ giá mấy triệu chứ?”
Vừa rồi hắn bị trợ lý ngăn lại, cũng không chú ý xem trang phục trên người bảo
vệ.
“Anh cảm giác bản thân đáng để tôi bỏ ra mấy triệu ư?” Minh Thù khẽ cười với
bộ dạng đáng sợ: “Tôi trông không có đầu óc đến thế ư?”
Lục Chước: “…” Cô đang ghét bỏ lão tử sao?
Cô dựa vào cái gì mà ghét bỏ lão tử?
Điên ư!
Lão tử muốn đâm chết cô, đừng ngăn cản lão tử.
Thư ký lái xe phía trước mặt tối sầm lại, gì mà mấy triệu hơn mười triệu đó!
Thư ký lần đầu tiên cảm giác được sự giàu có của Hứa gia không phải là khoe
khoang.
Cũng là lần đầu tiên được nhìn thấy cảnh đối xử với phóng viên như vậy.
Thật là hiếm có.
Đám phóng viên kia có lẽ cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này mới
không có phản ứng gì.
Minh Thù đón Lục Chước trở về công ty, bảo Lâm Ôn Việt đưa đi. Dương Dương và
Phương Thất đợi cô ở sảnh công ty, thấy cô trở về Dương Dương lập tức xông
lên: “Bắc Bắc, sao rồi, đáng tin không?”
Minh Thù xoa đầu cô: “Cám ơn Dương tiểu thư đồng ý giúp đỡ.”
“Đừng có sờ vào đầu tôi, đầu tôi là để cho bạn trai tôi sờ đấy.” Dương Dương
không chịu, Phương Thất ở bên cạnh cười, Dương Dương trừng mắt sang: “Cười cái
gì mà cười.”
Phương Thất nhún vai.
Minh Thù cho bảo vệ phía sau cởi trang phục ra đặt tất cả vào trong hộp.
Dương Dương sai Phương Thất sắp xếp xong trang phục, lại quay đầu về hỏi Minh
Thù: “Đúng rồi, chuyện này cậu tính làm như thế nào? Chuyện này không bình
thường, có người cố ý gây sự có cần các anh em hỗ trợ không?”
“Chút chuyện nhỏ này tôi có thể làm được.” Minh Thù rất tự tin.
“Thật ư?”
“Đương nhiên là thật, tôi chưa từng nói dối với cậu.”
Dương Dương suy nghĩ, cảm thấy Minh Thù nói có lý: “Được rồi, nếu cần thì báo
cho tôi, chúng tôi đều là hậu thuẫn vững chắc, ai dám ức hiếp cậu chúng tôi
đánh cho bố mẹ hắn không thể nhận ra luôn.”
“Bắc Bắc, cậu cẩn thận một chút.” Phương Thất căn dặn Minh Thù: “Có chuyện gì
cứ gọi điện cho chúng tôi.”
Minh Thù trả lời biết rồi, tiễn bọn họ ra cổng công ty.
Sau Dương Dương và Phương Thất, ông Hứa và bà Hứa cũng lần lượt gọi điện đến
hỏi cô có cần giúp đỡ gì không, Minh Thù trả lời không cần.
Ông bà Hứa nhiều chuyện quá.
Bọn họ ngay từ đầu đều có tâm lý không quan tâm đến chuyện giải trí Bắc Thần
phá sản, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng con người, bọn họ muốn con gái
nhà mình trưởng thành trải qua một số chuyện cũng tốt.
Nhưng bây giờ thực sự là có chuyện rồi, bọn họ vẫn có lo lắng.
Bà Hứa còn đích thân hỏi Lục Chước, hỏi cô có phải là đã thích tên Lục Chước
kia không, còn nghe ngóng xem có phải Lục Chước bị thần kinh không nữa.
Minh Thù tốn cả nửa ngày mới làm bà Hứa yên lòng.
Minh Thù bảo thư ký lấy tài liệu của một năm trước xem.
Lục Chước một năm trước tại đoàn phim đột nhiên đánh đập một người tàn nhẫn,
đâm đối phương hai nhát may là không có đâm trúng chỗ hiểm.
Người đại diện trước đây của Lục Chước là anh Đoàn, anh Đoàn trước đây đã thực
sự thấy Lục Chước có đôi khi không đúng lắm, có lúc nói rất nhiều giống như
một chàng trai chói sáng, nhưng có đôi khi vừa giống như một tên giết người
tàn ác, thời gian kéo dài rất ngắn có lẽ là trong chớp mắt liền trở lại bình
thường.
Lúc đó có một nhân vật tương tự với Lục Chước lúc bấy giờ, anh Đoàn cho là hắn
không thích ứng lắm với việc quay phim, không suy nghĩ đến chuyện này.
Mãi cho đến sau khi gặp chuyện không may, kết quả kiểm tra Lục Chước bị rối
loạn đa nhân cách.
Giải trí Bắc Thần không muốn vì chuyện này khiến công ty gặp phải những tin
tức không hay, nên đã thương lượng riêng với người bị hại, cũng đã dùng tiền
để bịt miệng người đó và những người có liên quan ở hiện trường.
Biết Lục Chước có bệnh tâm thần, và còn hiểu rõ chuyện đã xảy ra một năm về
trước như vậy…