Càn Châu vẫn lưu giữ kiến trúc phục cổ, nhà cửa không xây cao quá năm tầng,
cảnh sắc vùng Giang Nam thanh bình tĩnh lặng rất phù hợp làm nơi dưỡng lão.
Nhưng mảnh đất Càn Châu lại là nơi tấc đất tấc vàng.
Ở chốn này chọn bừa một người bất kì đều có thể là một vị đại gia trên người
đáng giá cả triệu bạc.
Phong cảnh ở đây đều được dựng lên bằng tiền, đặc biệt là những căn tứ hợp
viện lâu đời, dù có tiền cũng chưa chắc đã mua nổi.
Ôn gia ở Càn Châu tiếng tăm lừng lẫy không chỉ bởi vì sự nghiệp hiển hách, mà
còn vì họ là một thế gia truyền đời cả trăm năm nay.
Mà Ôn gia có một căn nhà không ai mua nổi, rất rộng lớn giống căn nhà của tầng
lớp địa chủ thời xưa vậy.
“Đại tiểu thư về rồi.”
“Đại tiểu thư trở về rồi.”
Minh Thù rảo bước vào gian nhà chính, đám người hầu mừng rỡ xúm xít lại. Ấn
tượng đầu tiên về họ là như vậy, Minh Thù bình tĩnh bước vào trong.
Ông Ôn đang bận một bộ đồ thái cực vội vàng chạy ra, khuôn người ông khá phát
tướng thế nên lúc ông chạy từng tảng mỡ cứ thế rung rinh: “Con gái quý hóa của
cha đã về đây rồi.”
Ông cười sung sướng đến nỗi cả mặt nhăn nhúm lại, trông không có vẻ gì giống
một lão đại oai phong hô mưa gọi gió cả, ngược lại giống một ông trung niên về
hưu nhàn nhã uống trà hơn.
“Cha.”
Ông Ôn kéo Minh Thù đi vào trong: “Biết con về nên cha đã chuẩn bị sẵn món vịt
sốt cho con. Sao lại gầy gò như khỉ thế này hả con, người ngoài nhìn vào lại
tưởng cha không lo cho con đủ ăn đủ mặc mất.”
Nhắc đến ăn là Minh Thù đã sung sướng tít mắt đi theo ông Ôn vào phòng.
Người hầu đã chuẩn bị tươm tất cả rồi, vì ông Ôn gặp con gái việc đầu tiên là
phải ăn no uống đẫy.
Nhưng lạ là Ôn Ý ăn uống rất kém, ông Ôn lần nào cũng phải thúc ép mãi. Còn
lần này biến thành Minh Thù, ông cuối cùng cũng có thể ép cô ăn thỏa thích
rồi.
“Con gái có người yêu rồi nên ăn uống tốt hẳn nhỉ.” Ông Ôn cười khà khà nói:
“Này con, không phải con dính bầu rồi đấy chứ?”
“Phụt.”
Thiếu chút nữa thì Minh Thù phun hết cả vào mặt ông Ôn, cô nuốt vội để tránh
lãng phí đồ ăn.
“Ai nói với cha là con đã có người yêu rồi?” Dù có Thượng Quan Kỳ theo đuổi
thật nhưng cô đã bằng lòng đâu, ông Ôn chắc cũng biết chuyện này cơ mà.
“Tiểu Vinh đó.” Vẻ mặt ông rất ngây thơ.
“Nó nói hình như con có người yêu rồi. Thằng bé nhà Thượng Quan đang theo đuổi
con đó thôi. Con à, nhà ta không có lệ một chân đạp hai thuyền đâu con.”
Minh Thù nhìn Lục Mao đang đứng cạnh cửa sổ có vô số những đám mây trắng muốt,
rốt cuộc hắn đã nói gì với ông Ôn rồi.
Ai chân đạp hai thuyền chứ?
Thuyền trẫm còn chưa lên cơ mà.
Ông nói tiếp: “Con à, cha thấy thằng bé nhà Thượng Quan cũng được đấy, con
đừng dính vào mấy người lai lịch không rõ ràng. Yêu cậu nhà Thượng Quan mình
biết rõ gốc tích, cha rất ưng, cậu ta mà dám bắt nạt con thì cha sẽ trị cho
tan cửa nát nhà.”
Tóm lại là túm được chỗ sơ hở của người ta tiện tay hại người ta tan cửa nát
nhà luôn thể chứ gì.
Không dám chọc vào.
Thôi tập trung ăn vậy.
Ông Ôn tuy độc diễn một mình nhưng vẫn rất nỗ lực, nhưng cứ lặp đi lặp lại một
điệp khúc, ấy là không được bắt cá hai tay.
“Cha à, bạn trai con còn chưa có thì bắt cá hai tay kiểu gì.” Minh Thù định
ngắt lời ông:
“Cha để con yên ổn ăn cơm có được không?”
“Thế thì con cũng không nên cùng một lúc dây dưa với hai cậu con trai được.
Nghe Tiểu Vinh kể lần trước con cứu một người, đã đó đó với người ta rồi.” Ông
còn đặc biệt làm động tác chu môi đáng yêu, làm trợn cả mắt vểnh cả râu lên:
“Nhà ta không bao giờ như thế đâu con.”
Minh Thù cười: “Cha an tâm, dù có cả chục con thuyền la liệt trước mặt con
cũng không thèm lên, đã được chưa ạ.”
“Như thế sao được, con phải chọn con thuyền tốt nhất để mà lên chứ. Nếu không
sau này ai sẽ chăm lo cho con, ai lo cơm nước, ai cho con tiền tiêu pha.”
Ông vẫn còn nhắm chuyện đó mãi, gắp thêm hai gắp rồi lại ngồi nghĩ ngợi chuyện
lên thuyền.“Lên lên, được chưa, ăn cơm thôi.” Ăn có bữa cơm thôi mà sao gian
nan vậy.
Thuyền: “…” Tôi đã làm gì sai chứ, lúc thì lên lúc thì đừng.
Ông Ôn và Minh Thù hàn huyên chuyện về chuyến đi cả ngày, đến đêm mới cùng
nhau bàn chuyện về Thanh Thị và những việc xảy ra gần đây.
Nhờ ông Ôn mà Minh Thù mới biết bên Diêm Trạm xảy ra nội loạn rất nghiêm
trọng.
Ông Ôn vốn không định nhúng tay vào chuyện này, từ đầu chí cuối ông chỉ coi
như đang xem kịch vui mà thôi. Nhưng chỉ cần động chạm đến đứa con gái quý hóa
của ông thì ông nhất định sẽ nổi điên lên.
Mới đây thôi bên Diêm Trạm có thư đến giải thích rõ sự tình của Thanh Thị, ông
đã thấy lạ rồi. Ông và bên đó vốn không có giao tình gì cho lắm, ông cũng
không phải kiểu người nổi giận vô lí, chuyện Thanh Thị tuy là bởi vì ông nhưng
ông không phải người gây ra, ông sẽ không trút giận lên người hắn mà.
Thế mà Diêm Trạm lại tự tay viết thư gửi đến đây, không biết là có ý gì nhưng
người ta đã thể hiện ý tốt thì mình cũng nên nhận lấy mới phải đạo.
Ông giấu chuyện Diêm Trạm gửi thư, chỉ nói với cô là hiện giờ tình hình bên
Diêm Trạm không ổn, đi sai một bước là sẽ mất hết tất cả, đến cũng nhà không
có để về luôn.
Tuy vậy trong giọng điệu ông có vẻ khen ngợi Diêm Trạm.
Minh Thù chỉ im lặng lắng nghe.
Cô ở đây ba ngày thì bên Thanh Thị đã giục giã cô quay về, dù ông Ôn luyến
tiếc cũng chỉ đành để cho cô đi.
Vì thời tiết nên máy bay diện tích lớn không thể cất cánh, Lục Mao đành phải
mua vé tàu vậy.
Minh Thù một mình bá chiếm cả một gian tàu giường mềm. Thỉnh thoảng Lục Mao có
ghé vào một lát để uống ngụm nước, còn gần như toàn bộ thời gian đều đứng
ngoài cửa bảo vệ.
Mười một giờ đêm Minh Thù đã đi ngủ rồi nhưng lại chợt nghe thấy tiếng cửa mở.
Một người lẻn vào cùng với một luồng khí lạnh lẽo đè chặt Minh Thù, cô toan
vung chân đá lên.
Chân bị ép chặt trên giường, một nụ hôn lạnh lẽo đặt trên mũi cô, một giọng
nói quen thuộc thì thào: “Ôn tiểu thư, cô muốn làm hại cả hạnh phúc sau này
của cô hay sao?”
Minh Thù thôi không giãy giụa, trong tia sáng yếu ớt cô nhỏ giọng nói: “Diêm
tiên sinh, anh đổi nghề làm trộm từ bao giờ vậy?”
Nếu không phải vì biết đó là anh thì tên ngốc nhà anh đi vào nổi sao?
Tưởng trẫm ăn chay sao?
“Cô có thể trở thành viện trưởng viện tâm thần, sao tôi không thể làm trộm
được chứ?” Diêm Trạm buông lỏng một chút rồi hôn luôn vào môi cô, hai người
cuộn vào nhau triền miên ám muội. Minh Thù mềm nhũn nằm dưới người hắn, Diêm
Trạm cảm thấy trong lòng như đang rực lửa, hắn khẽ thì thầm:
“Nếu trộm được Ôn tiểu thư đây thì tôi có phải là nên được lãnh thưởng hay
không?”
Minh Thù cười khan: “Anh tự đề cao mình quá rồi đó. Làm ăn trộm thì chỉ có thể
ăn cơm nhà nước thôi, Diêm tiên sinh muốn thử trải nghiệm hay sao?”
Coi như là cô giỏi ăn nói đi.
Lão tử không so đo với cô làm gì.
Diêm Trạm lườm một cái, khi đó ánh sáng trong khoang mờ ảo Minh Thù không nhìn
thấy được, Diêm Trạm không hề che đậy chút nào cứ thế hôn cô ngấu nghiến.
Giống như đang phát tiết cái gì đó, lại giống như là muốn chiếm hữu một thứ gì
đó.
Cảm giác này vừa thân thuộc lại xa lạ.
Minh Thù bị hắn hôn đến mức thấy không thoải mái, lại bắt đầu giãy giụa. Diêm
Trạm nắm hai tay cô đè xuống: “Sao thế, vừa nãy không phản kháng, bây giờ phản
kháng có phải là hơi muộn rồi không?”
“Không thoải mái.” Minh Thù khẽ kêu một tiếng.
Giọng của cô mềm nhũn yếu ớt như đang nỉ non giận dỗi vậy. Tim Diêm Trạm chợt
loạn mất một nhịp, không kịp suy nghĩ thốt lên: “Có phải tôi làm cô bị đau
không?”
“Anh nói xem, cắn người ta như thế, coi tôi là đồ ăn sao?”