Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích – Chương 474: Vương Miện Bóng Đêm (2) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Chương 474: Vương Miện Bóng Đêm (2)

“Hả?” Quý Việt An có chút mơ hồ.

Gia thế của Quý Việt An coi như không tệ, không tính là hào môn nhưng cũng sắp
chạm tới rồi. Mẹ hắn chết sớm, cha cưới mẹ kế, kết quả không bao lâu đã đem về
một cậu bé trạc tuổi hắn.

Quý Việt An khi đó mới biết được cha hắn đã sớm quá trớn.

Sau khi mẹ kế được gả vào đương nhiên không muốn để cho Quý Việt An kế thừa
gia sản, tìm mọi cách chèn ép Quý Việt An.

Trước đây không lâu, cha Quý Việt An phát hiện ra bệnh ung thư, khả năng không
còn sống lâu nữa. Mà Quý Việt An sắp tốt nghiệp đại học, trong tay có một hạng
mục đang muốn tìm người hợp tác.

Mẹ kế chắc chắn không muốn để cho Quý Việt An kế thừa gia sản nên đã tìm người
lừa Quý Việt An, còn khiến cho Quý Việt An bị đưa tới nơi này.

“Tôi đầu tư cho anh, thế nào?”

Minh Thù nói ra chính xác tin tức về hắn khiến Quý Việt An cảm thấy bất an,
sau đó nghĩ nơi cô kinh doanh thế này mà tra được cũng có chút kỳ quái.

Kỳ quái hơn chính là…

“Cô… tại sao cô muốn giúp tôi?”

“Có người giúp anh không tốt sao?”

“Không có lợi tuyệt đối không làm, đạo lý này tôi hiểu.” Quý Việt An không cảm
thấy mình may mắn gặp được một người giúp mình vô điều kiện.

Ở một nơi như thế này.

Mấy năm nay hắn cũng trải nghiệm không ít, không phải là kẻ ngây thơ.

“Anh có phiền không, có muốn phát tài không?”

“Đại tiểu thư cho cậu thì cậu cứ nhận, dông dài làm gì!” Mặc dù Lục Mao không
hiểu đại tiểu thư nhà mình muốn làm gì nhưng điều đại tiểu thư làm nhất định
là đúng.

Quý Việt An: “…”

Đầu hắn xoay mòng.

“Cô… không phải cô đánh giá cao tôi chứ?” Ngoại trừ thân thể này, hắn cũng
không còn thứ khác để người ta mơ ước.

Minh Thù cười nhẹ: “Anh đánh giá cao bản thân quá đấy.”

Quý Việt An: “…”

Lục Mao cùng Minh Thù đi trên lối đi riêng của night club, Lục Mao cảm thấy
rất khó hiểu: “Đại tiểu thư, sao cô phải giúp cái tên Quý Việt An đó? Hắn có
gì đặc biệt sao?”

Nam chính có đủ đặc biệt không?

Về sau có thể chuyển mình.

Minh Thù ôm một túi hạt dẻ cười: “Cậu hãy theo dõi Quý Việt An, đừng để cho
người khác phá hỏng.”

Lục Mao càng khó hiểu, đại tiểu thư chẳng lẽ thật sự coi trọng tên Quý Việt An
đó?

“Vinh ca, điện thoại của anh.”

Vệ sĩ bên cạnh đưa điện thoại cho Lục Mao. Lục Mao nghe điện thoại, một lát
sau xin chỉ thị của Minh Thù: “Đại tiểu thư, phía dưới có người làm loạn, tôi
đi xử lý một chút.”

“Ừm.” Minh Thù gật đầu, Lục Mao lập tức đi vào thang máy.

Minh Thù vốn dĩ muốn rời khỏi nơi này nhưng nghĩ đến Lương Thần có lẽ sẽ xuất
hiện ở đây nên cô cũng xoay người đi xuống phía dưới.

Minh Thù đứng trong căn phòng vừa tối vừa ồn, người của vệ sĩ phân tán ra
không quá gần cũng không quá xa cô.

Minh Thù đi về phía trước. Dòng người rất đông, cô đi khá chậm rãi nhưng vào
lúc này, một người đàn ông đột nhiên đụng vào cô.

Chất lỏng lạnh như băng đổ xuống quần áo cô, theo lớp áo “tí tách” chảy xuống
mặt đất.

“Ây da, xin lỗi.” Người đụng phải cô vội vàng xin lỗi. Lúc hắn ngẩng đầu lên
lại ngây ngẩn cả người, một lát sau lại lắc đầu:

“Thật ngại quá, quần áo của cô không sao chứ?”

Minh Thù nhìn người đàn ông trước mặt ăn mặc đúng mức, tướng mạo anh tuấn
nhưng có đôi mắt dâm tà phảng phất tràn đầy thâm tình khiến tinh thần người ta
rạo rực.

“Lương thiếu, cậu làm gì vậy!” Có người gọi hắn.

Người bên kia đáp lại.

Lương thiếu…

Nếu như không trùng hợp nhiều như vậy thì đây chính là Lương Thần rồi.

“Anh tên gì?”

“Lương Thần.” Khuôn mặt Lương Thần áy náy, rất chân thành nói:

“Thật ngại quá, quần áo cô đều ướt cả rồi. Tôi bồi thường cho cô nhé?”

Minh Thù bỏ vào miệng một hạt dẻ cười rồi cười nói: “Không sao, tôi đánh gãy
chân anh là được.”

Lương Thần: “…”

Lương Thần ngẩn ra trong nháy mắt, nhanh chóng cười nói: “Cô thật biết nói
đùa.”

“Tôi không đùa với anh.” Trong tình huống đó giọng nói Minh Thù vẫn rất dễ
nhận biết:

“Bắt anh ta đi cho tôi.”

Cô không đặc biệt nói với ai nhưng người của vệ sĩ lập tức xông về phía Lương
Thần.

Tim Lương Thần đập mạnh. Thủ đoạn của Ôn Ý trong ấn tượng của hắn tuy có chút
độc nhưng cũng không đến nỗi bị người ta làm ướt áo liền muốn đánh gãy chân
hắn.

Lẽ nào bởi vì mình trọng sinh nên đã thay đổi điều gì?

Lương Thần bị đưa đến một căn phòng, Minh Thù ăn hạt dẻ cười chậm rãi tiến
đến. Cửa phía sau đóng lại, vệ sĩ đứng canh cửa như thần bảo vệ.

“Lương Thần, Lương đại thiếu gia?”

Giọng nói chậm rãi vang lên trong phòng giống như gió xuân mềm mại không chút
mạnh yếu.

“Cô biết tôi?” Lương Thần vô cùng kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên hắn và cô gặp
mặt, sao cô lại biết hắn nhỉ.

Không đúng…

Nhất định có chỗ nào đó không đúng.

“Đã nghe danh từ lâu.” Minh Thù đưa một hạt dẻ cười cho vệ sĩ: “Bóc cho tôi.”

Lương Thần: “…”

Vệ sĩ không nói gì, nhanh chóng lột hạt dẻ.

“Bộ đồ này của tôi…” Minh Thù vân vê trang phục trên người, cô ngừng lại
quay đầu hỏi vệ sĩ:

“Bao nhiêu tiền nhỉ?”

“Mười vạn.” Bóc xong hạt dẻ, vệ sĩ mặt không đổi sắc trả lời.

Minh Thù liếc nhìn vệ sĩ. Vệ sĩ đeo kính râm, thần sắc nghiêm túc giống như bộ
đồ cô mặc thực sự trị giá mười vạn.

Vệ sĩ rất có tiền đồ nha.

Minh Thù mỉm cười nhìn về phía Lương Thần: “Lương thiếu muốn cà thẻ hay trả
tiền mặt?”

Lương Thần: “…” Đùa hắn ư?

Một bộ quần áo mà mười vạn?

Nạm kim cương hay nạm vàng vậy!

Ôn Ý có ý gì…

“Bỏ đi, cũng không cần anh bồi thường, cho tôi luyện tay một chút là được.”
Minh Thù cầm mấy hạt dẻ cười từ chỗ vệ sĩ bỏ vào miệng.

“Đến đây nào Lương thiếu, lần gặp gỡ đầu tiên tôi sẽ chiêu đãi anh tử tế.”

Lương Thần nghe ra ý tứ của Minh Thù: “Đợi đã, mỹ nữ ơi, tôi có chỗ nào đắc
tội với cô? Hay là có người muốn cô đối phó với tôi?”

Minh Thù nghiêm túc: “Anh làm dơ quần áo của tôi.”

“Tôi sẽ bồi thường cho cô.” Mười vạn với hắn mà nói chỉ là một số lẻ.

Minh Thù lộ ra hàm răng trắng, cười đến xán lạn: “Tôi không muốn anh bồi
thường”

Trẫm chỉ muốn giá trị thù hận của ngươi.

Đến đây đi, bấy bi à!

Lương Thần trọng sinh cũng chỉ là một phú nhị đại yếu ớt, Minh Thù đánh hắn
hoàn toàn rất dễ dàng.

Lương Thần bị đánh một trận đến ngơ ngác, rốt cuộc hắn đắc tội với cô chỗ nào!

Minh Thù thở hổn hển, sai vệ sĩ mang đồ ăn vặt tới: “Ném anh ta ra ngoài.”

Lương Thần bị người ta lôi ra ngoài, hắn không thể tin được hoặc cảm thấy rất
kỳ quái.

Minh Thù đứng phía sau vệ sĩ, phất phất tay: “À đúng rồi, tôi là Ôn Ý. Nhớ kỹ,
ngàn vạn lần đừng quên nha.”

Thật vất vả để tăng giá trị thù hận, đương nhiên không thể nhường cho người
khác.

Lương Thần: “…”

Nhất định có chỗ nào không đúng.

Chẳng lẽ có người sai cô ta đối phó với mình?

Nhất định là như vậy, nếu không… tại sao cô ta đột nhiên đánh mình.

Nhưng ai có thể khiến cô động thủ, là ai?

  • [Hài Hòa Hiệu]

Lương Thần: Nhất định là cách tôi sống lại không đúng, tôi muốn thử lần nữa.

Tiểu tiên nữ: Xin lỗi, trọng sinh chỉ có một lần.

Lương Thần:… Cái này không giống với trọng sinh mà tôi tưởng tượng!

Tiểu tiên nữ: Nói nhảm, người ngươi gặp là thúc của ta.

Lương Thần:…

Tiểu tiên nữ: Đến đây bỏ phiếu đi, ta sẽ nói Minh thúc bớt ngược đãi ngươi.

Lương Thần:…