Người bình thường không được thì quỷ bình thường cũng được vậy!
Giờ hắn không muốn có thực lực, hoàn toàn không muốn đứng dậy.
Lão tử muốn yên tĩnh.
“Ta muốn xem giới hạn của ngươi ngang đâu.”
Linh Yển: “…”
Đánh trả hay không đánh trả?
Linh Yển chọn tha thứ cho cô. Dù sao phản diện đều là thiểu năng trí tuệ, cần
sự quan tâm của hắn, nếu không… giờ hắn cũng không lại ở chỗ này.
Một ngày nào đó, lão tử sẽ vùng lên, đừng nên xem thường người yếu đuối!
Linh Yển bị đánh đến hoài nghi nhân sinh, đợi lúc Minh Thù buông ra hắn, hắn
lập tức trốn đến chỗ tối nghiến răng nghiến lợi đờ đẫn.
Minh Thù lắc lắc tóc mái ngố, mỉm cười móc điện thoại di động ra.
“Đại nhân làm gì thế?” Tiểu Hồng giờ mới dám qua đây, trong lòng còn sợ hãi,
đại nhân đúng là lợi hại, ngay cả người con trai kia mà cô cũng dám đánh.
“Tố cáo.”
Tiểu Hồng nghi hoặc: “Tố cáo gì?”
Minh Thù cười: “Tuyên truyền mê tín phong kiến.”
Tiểu Hồng: “…”
Linh Yển: “…”
Bản thân cô mê tín phong kiến, không biết xấu hổ mà còn đòi đi tố cáo người
khác tuyên truyền mê tín phong kiến sao?
Là ai cho cô thể diện?
Các đại lão địa phủ đấy có biết không?
Minh Thù tố cáo rất có hiệu quả, dù sao tiểu lâu la bên dưới không thể nào
biết bộ phận đặc biệt trên này. Vừa nghe có người làm những việc này thì gọi
một cái đã tới rồi.
Người bên trên không ngờ cảnh sát đến nhanh như vậy, cơ bản là không kịp dọn
dẹp, người đàn ông kia và mấy người khác bỏ chạy nhưng cũng bắt được vài
người.
Cảnh tượng bên trong phòng khiến cho người thường hơi hoang mang, run cầm cập
báo cáo lên.
Bên trên lại gọi điện thoại cho Tạ Hồi ở thành phố Đông Hoa, Tạ Hồi mang dép
lê mặc quần cộc, vác theo kiếm gỗ đào chạy như điên đến đó.
Liếc mắt đã thấy Minh Thù quang minh chính đại đứng ở dưới lầu xem trò vui.
Khóe miệng hắn giật giật, sao mà ở đâu cũng đều có thể gặp cô chứ.
Nhân viên công vụ địa phủ đều rảnh rỗi như vậy sao?
“Cô ở đây làm gì vậy?” Tạ Hồi tiến đến gần:
“Đừng nói với tôi rằng cô là ngươi báo cảnh sát đấy.”
Minh Thù mỉm cười thừa nhận: “Không cần cám ơn, tạo ra xã hội yên bình, người
và quỷ đều có trách nhiệm.”
Tạ Hồi: “…” Cái gì mà người và quỷ đều có trách nhiệm chứ.
Cô không gây sự chính là xã hội yên bình rồi.
Tạ Hồi nhìn cô một lúc, lại liếc nhìn một đống đen thùi lùi cách đó không xa.
Hắn không nhìn ra đó là gì nhưng hơi thở có chút quen thuộc, cũng như lần
trước gặp người đàn ông kia.
“Tôi đi lên xem một chút.” Tạ Hồi run run cầm kiếm gỗ đào lên lầu.
Trong phòng.
Gian phòng không có có thứ khác, mặt đất vẽ một Bát Quái trận, Bát Quái trận
có màu máu đỏ, vừa nhìn đã biết không phải dùng nguyên liệu chính thức để vẽ.
Trên vách tường cũng dùng cách đó để vẽ bùa, nhìn qua không có bất kỳ sự
nghiêm túc trang trọng nào, chỉ có sự tối tăm quái dị.
Nghe nói khi bọn họ đến, trong Bát Quái trận này còn đặt một cô gái.
Nhưng giờ cô gái đó đã được đưa đến bệnh viện.
Tạ Hồi nhíu mày quan sát hồi lâu. Bùa trên tường này vô cùng lộn xộn, cứ như
là người nào thuận tay vẽ linh tinh. Hắn chưa thấy qua loại bùa này, nhưng
dường như cũng đã từng thấy…
Tạ Hồi lấy điện thoại di động ra quay lại toàn bộ, sau đó gửi đến diễn đàn
Thiên Sư hỏi.
Diễn đàn Thiên Sư vẫn rất náo nhiệt, Tạ Hồi phát video xong, yên lặng một hồi
thì rất nhanh đã có thiên sư xuất hiện trên đó.
“Tiểu Tạ à, cậu lại đùa chuyện gì nữa vậy, vẽ cái gì vậy? Thiên sư giả mạo gạt
người ở thành phố Đông Hoa cũng không học hỏi một chút đúng đắn, bùa quỷ không
phải vẽ như thế đâu, thực sự là làm cho giới lừa đảo mất mặt mà.”
Tạ Hồi oán thầm, nếu tôi biết cái này là gì còn cần phải hỏi mọi người sao? Kẻ
lừa gạt học được cách đúng đắn vậy còn phải đi lừa gạt sao?
“Thành phố Đông Hoa lại xảy ra chuyện sao?”
“Gần đây thành phố Đông Hoa sao cứ hay gặp chuyện không may, mấy ngày hôm
trước tôi thấy hướng thành phố Đông Hoa âm khí đại thịnh, chưa nhìn ra nguyên
nhân đột nhiên đã tiêu tan.”
“Tôi cũng nhìn thấy, còn cố ý đi đến xem thử, không phát hiện ra có chỗ nào
khác thường, thật là quái lạ.”
“An Ca của địa phủ không phải ở thành phố Đông Hoa sao, có cô ấy sẽ không xảy
ra chuyện gì đâu.”
Nhìn câu nói sau cùng kia, Tạ Hồi im lặng cất điện thoại di động vào lại trong
túi.
Việc này chính là do cô ấy làm.
Tạ Hồi bảo mọi người không được động vào căn phòng. Hắn nhanh chóng xuống lầu
tìm Minh Thù hỏi một vài điều, dù sao cô ấy sống lâu… nhưng bên dưới chỉ có
cảnh sát tới, đâu có con quỷ nào.
Lật bàn!
Cô ta nói đi liền đi ngay sao!
Cũng không chào hỏi một tiếng!
–
Minh Thù đưa Tô Đồng trở về, cũng không biết Tô Nhu đã cho cô ấy uống cái gì
mà ngủ một đêm mới tỉnh lại.
“A!”
Tiếng thét chói tai giữa sáng sớm ngày thường.
Tiểu Hồng ôm đầu của mình, mắt trợn ngược, Tô Đồng thở phì phò chào hỏi: “Chào
chị Tiểu Hồng.”
Tiểu Hồng đầu gật một cái.
Tô Đồng: “…”
Không kìm được mà nhìn thẳng.
Vẫn là chị An Ca đẹp, bởi chị ấy sẽ không lấy đầu mình xuống ôm một cách kỳ
dị.
Minh Thù ngồi bên cạnh ăn điểm tâm rất an nhiên, căn bản không để ý tới một
người một quỷ bên này.
“Tại sao tôi lại ở chỗ này?” Tô Đồng lúc này mới phản ứng lại, mình đang ở
trong phòng là sao.
“Đêm qua dường như tôi…”
Cô ôm đầu, trong đầu là một mớ hỗn loạn. Cô chỉ nhớ rõ mình và Tô Nhu vào KTV,
có người rót rượu cho Tô Nhu uống, Tô Nhu nói khó chịu, sau đó cô uống giúp…
tiếp đó trí nhớ cô chỉ còn rất mơ hồ.
“Suýt chút nữa cô đã bị hại chết.” Mắt Tiểu Hồng trợn ngược:
“Cô chị gái tốt của cô cho người giả dạng làm bắt cóc để bắt cô đi, nếu không
phải là đại nhân cứu, bây giờ nói không chừng cô đã chết rồi.”
Thần trí mù mờ của Tô Đồng chuyển sang khiếp sợ rồi lại trở nên không thể tin
nổi: “Làm sao có thể vậy được?”
“Bùa hộ mệnh của cô vẫn còn chứ?” Minh Thù quay đầu lại hỏi một câu.
Tô Đồng duỗi tay lần mò, bùa hộ mệnh đã không thấy đâu.
Đêm qua rõ ràng cô còn sờ qua, nó được đeo trên cổ, tại sao giờ không thấy
nữa?
Tô Đồng tìm một lần nữa ở trên người, rồi đứng ở trên giường rũ chăn nhưng
cũng không có.
Lúc này cô nhìn thấy ngoài cửa sổ có một con quỷ thiếu nửa gương mặt đang nhìn
lén vào phòng cô, đó là ánh mắt vừa độc ác vừa tham lam.
Sắc mặt Tô Đồng liền trắng nhợt, đi đến kéo rèm cửa sổ lại, sau đó lại nhảy
lên giường, núp ở phía sau Tiểu Hồng: “Có quỷ…”
“Hai con quỷ đều ở trong phòng cô, cô sợ cái gì.” Tiểu Hồng ôm đầu của mình
quay người:
“Đồ nhát gan.”
“Hai người không giống với bọn họ.” Tô Đồng yếu ớt phản bác, cô liếc mắt nhìn
Tiểu Hồng, chỉnh lại:
“Chị An Ca không giống với bọn họ.”
Lúc Tiểu Hồng nhìn cô cũng có sự tham lam, dường như muốn ăn cô vào bụng nhưng
có An Ca nên Tiểu Hồng cùng lắm chỉ đành nhìn cô chảy nước miếng, bộ dạng nín
nhịn. Tô Đồng không cảm thấy đáng sợ, ngược lại cảm thấy có vài phần đáng yêu.
“Sao bùa hộ mệnh của tôi không thấy đâu nữa, tôi nhớ rõ ràng có mang theo
người.” Tô Đồng nói chậm rãi, tiếp tục đề tài vừa rồi.
“Nhất định là bị Tô Nhu cầm đi rồi, người chị kia của cô không có ý tốt, đại
nhân bảo cô đề phòng cô ta, cô lại không nghe, đáng đời.”
“Chị ấy… đối xử với tôi rất tốt.” Trong lòng Tô Đồng đầy ắp hoài nghi:
“Chị ấy sao lại hại tôi được.”
“Lòng người khó dò, làm sao biết sau lưng cô cô ta nghĩ gì.” Tiểu Hồng khinh
bỉ.
Có đôi khi người còn độc ác hơn so với quỷ.
Tô Đồng: “…”
Cô hơi luống cuống nhìn về phía Minh Thù, đáng tiếc Minh Thù và Tiểu Hồng lại
cùng một chiến tuyến: “Biết suy nghĩ chút đi, nếu cô chết thì người nào sẽ làm
chân giò cho tôi đây… À, chừng nào thì cô làm chân giò cho tôi?”
Tô Đồng: “…”
Tô Đồng xuống giường mở cửa, cô liếc nhìn về phía phòng khách, không thấy thứ
gì giống quỷ cả, cô nhanh chóng chạy đến phòng bên cạnh gõ cửa, gõ một lúc lâu
cũng không có ai. Tô Đồng mở cửa thì thấy giường chiếu Tô Nhu gấp rất gọn
gàng.
Tô Nhu không có ở đây, mẹ Tô cũng không có.
Bình thường giờ này mẹ Tô đã về nhà…