Chuyện này rất náo nhiệt, nhiều người chơi tụ họp lại khiếu nại.
Game Master không còn cách nào, chỉ có thể đăng bài giải thích trên diễn đàn.
Dựa theo cách nói của công ty, ban đầu bọn họ chỉ tuyên truyền ra mức chênh
lệch lớn nhất và phương pháp đơn giản nhất của trận đấu, nhưng bọn họ chưa
từng nói chỉ có một cách mở ra trận đấu.
Bởi vì ban đầu có người chơi đốt cây, kích thích phương pháp ẩn mở ra trận
đấu, cho nên hiện tại mới lấy hình thức này.
Đốt cây?
Mọi người tự động dời mắt nhìn đám người Trường An Minh đốt cây lúc đầu.
Vốn dĩ bọn họ có thể mở ra hình thức đơn giản, nhưng chỉ vì đám người kia đốt
cây, cho nên bây giờ phải dùng hình thức trắc trở.
Trường An Minh tỏ ra vẻ rất vô tội, bọn họ chỉ đuổi giết người ai ngờ lại đốt
cây, muốn trách phải trách Lan Chỉ.
Như đã nói qua, xảy ra chuyện lớn như vậy sao Lan Chỉ lại không online.
Phía công ty còn nói ID Ma Vương sẽ có sự thay đổi rất dễ nhận biết, cũng sẽ
không để mọi người loay hoay tìm Ma Vương trong server.
Thấy vậy, những người chơi mới thở phào.
Vì vậy mọi người bắt đầu kiểm tra danh sách bạn bè, xem có ẩn giấu Ma Vương
không.
Lúc Minh Thù không online, trên ID sẽ không xuất hiện điểm sáng lấp lánh của
Ma Vương, tạm thời không ai phát hiện cô đã thăng chức.
Những người chơi trong server khác có chút mơ hồ đều hỏi thăm đã xảy ra chuyện
gì, nghe nói còn có thể chơi như vậy, hào hứng chạy đến đốt cây.
Người chơi trong toàn server muốn hỏi toàn bộ người chơi của server kế bên, và
server kế bên của kế bên của kế bên.
Bọn họ chơi hình thức này đã trắc trở lắm rồi.
Đừng đến tổn thương bọn họ!
…
“Đinh đoong…”
Minh Thù mới ăn cơm xong quay về, vừa mới thay đồ xong chuông cửa liền vang
lên.
Cô ôm một túi rong biển ra mở cửa, đứng ngoài cửa là thiếu niên Minh Thù đã
gặp lần trước, tóc mềm mại phủ trên trán, một đôi mắt trong sáng lanh lợi nhìn
vô cùng đáng yêu.
“Có việc gì?”
Thiếu niên chớp mắt, mang theo chút vui vẻ: “Là chị!”
Minh Thù hất cằm: “Chuyện gì?”
“À… Nhà chị có bị rỉ nước không?”
“Không có.”
“Nhưng… Ở nhà của em toàn là nước, chị có thể cho em kiểm tra một chút
không?” Thiếu niên cẩn thận đề nghị.
Minh Thù liếc hắn một cái, cười lạnh đi vào trong, thiếu niên cẩn thận nhìn
xung quanh, lại nhìn vào trong nhà bước nhẹ vào.
Minh Thù nghiêng người nhìn hắn một cái, thiếu niên cười cười lấy lòng lộ ra
lúm đồng tiền đáng yêu: “Em có thể vào xem không?”
Minh Thù cắn một miếng rong biển, rong biển kêu răng rắc giòn tan.
Thiếu niên thấy cô không cản mình, lấy dép trong tủ giày đi vào nhà.
Mở cửa phòng bếp và phòng tắm cho thiếu niên nhìn, thiếu niên cẩn thận xem vài
lần, cuối cùng thất vọng nói: “Xem ra thật sự không phải ở chỗ chị, phía dưới
vẫn rỉ nước em cũng không biết phải làm sao… Chị có điện thoại của chủ khu
này không?”
“Không có.” Có cũng không nói cho cậu biết.
Minh Thù bảo hắn ra ngoài.
Thiếu niên oan ức đi ra ngoài, đứng ở cửa, hắn nói: “Em là Thư Lâm, lúc trước
chúng ta đã gặp qua, không ngờ chị ở lầu trên nhà em, lần trước…”
“Ầm!”
Thiếu niên nhìn cửa bị đóng lại, biểu cảm đơ ra.
Lão tử đáng yêu như vậy, lẽ nào không có chút rung động nào sao?
“Kẽo kẹt!”
Cửa phòng đột nhiên mở ra, người ở bên trong thò đầu ra: “Cậu nói cậu tên gì?”
Thiếu niên hốt hoảng thu biểu cảm lại, ngước mặt nói: “Thư Lâm, Thư trong thư
thái, Lâm…”
“Ầm!”
“… trong lâm hành (1).”
Cửa phòng bị đóng lại lần nữa, Thư Lâm xoay người nụ cười trên mặt dần chìm
xuống.
Khỉ chứ…
“Sao cơ, cô mới dọn tới sao?”
Thư Lâm lạnh lùng nhìn Liễu Nhan từ trong thang máy đi ra, hừ lạnh một tiếng.
Tức giận đi vào thang máy, chẳng còn được nửa phần dịu dàng đáng yêu.
Liễu Nhan: “…”
[Cửu thiếu, ngươi lại tức giận rồi, xin giữ gìn hình tượng thiếu niên dịu dàng
đáng yêu của ngươi, được không?] Hệ thống đinh đinh đoong đoong trừ đi điểm
tích lũy, nhắc nhở Thư Lâm.
“Cô ta không biết ta, làm sao biết được ta là hạng người gì, đây không tính là
phá hủy thiết lập, ngươi mau trả lại điểm tích lũy cho ta bằng không ngươi cứ
chờ xem.”
[Cửu thiếu, đây là phạm quy.]
“Ngươi nói lại xem.”
[…]
Hệ thống cố gắng nói sang chuyện khác: [Cửu thiếu, cậu phải cố gắng lên, cậu
và mục tiêu nhiệm vụ mới gặp nhau hai lần, tiếp tục như vậy thì khi nào mới có
thể hoàn thành nhiệm vụ.]
“Trả lại điểm cho ta.”
Hệ thống cố gắng nói sang chuyện khác lần nữa: [Cửu thiếu, cậu cũng đừng quá
áp lực, chúng ta vẫn còn cơ hội.]
“Trả điểm tích lũy cho ta.”
Thư Lâm dừng lại một chút, trên gương mặt thiếu niên lộ ra nụ cười, đôi mắt
trong sáng đáng yêu đầy xảo quyệt: “Nếu không ta sẽ phá thế giới này cho ngươi
xem, nói không chừng Bộ Phục Hồi sẽ tìm ngươi để tính chuyện bồi thường.”
[…] Trả trả trả, trả là được chứ gì!
Mất hết nét đáng yêu, hắn căn bản là đáng yêu không nổi, lúc hắn hung tàn cả
ngành đều lạnh run.
Đặc biệt là đám người của Bộ Phục Hồi kia, hận không thể giết chết hắn, ném sự
tinh tế cho sâu ăn.
Nó sắp táng gia bại sản rồi.
Hu hu, sao mạng nó khổ như vậy.
Thư Lâm đã vào thang máy đi xuống dưới, Liễu Nhan vẫn đứng chỗ đó.
Liễu Nhan nhìn chỗ Thư Lâm vừa đứng, lại nhìn cửa thang máy đóng chặt, người
kia là bạn của cô gái kỳ lạ? Nhìn thế nào cũng kỳ lạ giống nhau.
Vẫn là nhanh chóng thuyết phục Tiêu Cảnh Hàn dọn nhà đi.
Liễu Nhan nghĩ đến thái độ gần đây của Tiêu Cảnh Hàn đối xử với mình, cô ta có
chút tức giận, đều tại Lan Chỉ kia làm bây giờ Tiêu Cảnh Hàn đối xử với mình
thờ ơ, muốn gặp mặt cũng khó.
“A lô.”
Liễu Nhan gọi điện thoại: “Giúp tôi điều tra một người…”
…
Minh Thù nằm kiểu “cát ưu than” (2) trên ghế sô pha, Thư Lâm ở nhà dưới lầu
của cô, nghĩ đi nghĩ lại nếu hắn muốn tấn công mình thì phải ở sát bên cạnh
mình mới phải chứ.
Minh Thù so sánh thiếu niên vừa nãy với Tây Tử Lâm giả nữ trong game kia.
Nếu nhìn bên ngoài, hai người rất giống nhau đều rất đáng yêu.
Cho nên rốt cuộc là hắn đã chập dây nào lại chọn nhân vật nữ.
Hay đầu có lỗ thủng?
Ừ, nhất định là đầu có lỗ thủng.
Minh Thù không đăng nhập, cô đang lên kế hoạch phải làm thế nào.
[Ký chủ, không phải là hôm nay mua nhiều đồ ăn vặt không muốn nhúc nhích sao?]
Hài Hòa Hiệu không chút lưu tình vạch trần Minh Thù.
Minh Thù nằm trong đống đồ ăn vặt, nụ cười hạnh phúc: “Ta đang nghiêm túc suy
nghĩ, đồ ăn vặt giúp ta suy nghĩ, hệ thống như ngươi làm sao hiểu được.”
[…] Đúng là không hiểu được, thả vài tiểu yêu tinh đánh nhau đi.
“Khỉ chứ!”
Minh Thù chửi thầm một tiếng, hệ thống một lời không hợp liền để tiểu yêu tinh
đánh nhau, phải làm sao đây.
Minh Thù ăn đồ ăn vặt một lúc, thấy thời gian còn sớm sờ sờ mở máy tính lên.
[Tin tức hệ thống] Ma Vương đã online.
[Tin tức hệ thống] Ma Vương đã online.
[Tin tức hệ thống] Ma Vương đã online.
Thông báo trên toàn server.
Liên tục ba lần.
Kiểu chữ to còn thêm hiệu ứng, vô cùng chói mắt.
Minh Thù: “…”
Bà nội nó, không ai nói cho bố mày biết lúc đăng nhập có nhắc nhở!
(1) Lâm hành: Kịp lúc đi
(2) Cát ưu than: Chỉ tư thế nằm chán chường, chỉ để buôn dưa lê nói chuyện
phiếm, xuất phát từ tư thế sân khấu của diễn viên Cát Ưu trong hài kịch “Ta
yêu nhà ta” tập 17, 18 năm 1993.