Lần cuối cùng Minh Thù thấy Hứa Du Nhiên là trên thời sự.
Giết người.
Hứa Du Nhiên giết Đường Tử Hiên, giết ở nhà của bọn họ. Thời điểm cảnh sát phá
cửa vào, Hứa Du Nhiên còn đang ôm thi thể đã bắt đầu hư thối của Đường Tử
Hiên, tinh thần bất thường không cho người mang Đường Tử Hiên đi.
“Nếu như cô ta an phận ở chung với Đường Tử Hiên, cũng sẽ không rơi vào kết
cục này.”
Giang Vọng đột nhiên ôm lấy Minh Thù từ phía sau.
Đoạn thời gian trước đó, khi Đường Tử Hiên không xảy ra chuyện, kỳ thực đã sắp
thuyết phục được Đường gia chuẩn bị mang Hứa Du Nhiên ra nước ngoài.
Minh Thù tùy ý đổi kênh, Giang Vọng lẳng lặng ôm cô đột nhiên phát hiện vợ
mình rất tốt.
Ngoại trừ chấp nhất với đồ ăn, tiền quyền cô đều không để ý, đương nhiên…
Dường như cũng không thường xuyên để ý tới hắn.
Hắn mỗi ngày làm gì, ăn cơm hay không có mệt hay không, lúc nào về nhà cô cũng
không hỏi đến.
Đột nhiên Giang Vọng có chút phiền muộn, khi nào thì cô mới quan tâm hắn một
chút.
“Theo tin tức mới nhất, hôm qua Trần ảnh đế cầu hôn thành công, sang năm cử
hành hôn lễ cùng Hạ tiểu thư…”
Kênh giải trí phát tin tức mới nhất, Minh Thù nhìn nam nữ chính trên màn ảnh
sửng sốt vài giây.
Sau đó, cô đột nhiên xoay người ôm lấy cổ Giang Vọng, thời điểm Giang Vọng
kinh ngạc tự hôn lên mặt hắn.
Giang Vọng còn chưa lấy lại tinh thần, Minh Thù đã đứng dậy rời đi.
Có ý gì!
Đột nhiên hôn lão tử.
Hôn xong liền chạy?
“Vợ à…”
Lúc Giang Vọng đuổi theo Minh Thù chạy vào phòng, Minh Thù ngồi trước máy vi
tính làm thiết kế của cô, Giang Vọng hí ha hí hửng chạy tới:
“Vợ à, em hôn anh làm gì?”
“Hôn anh một cái còn phải trả phí sao?”
Minh Thù ấn chuột lách cách.
Đương nhiên phải trả phí, hôn lão tử một cái đó là giá trên trời, bán cô cũng
không mua nổi.
“Vậy em hôn lại đi, hai bên đối xứng.”
Giang Vọng mất hết sự uy nghiêm giơ mặt ra.
Đối xứng? Anh cho mặt anh là thiên xứng (*) à!
Minh Thù chê hắn phiền phức: “Đi ra ngoài.”
“Hôn một chút anh liền đi ra.”
“Không hôn.”
“Vậy em đừng mong làm việc, anh cởi quần áo…”
Minh Thù mỉm cười: “Em livestream.”
“Em…”
Giang Vọng hít sâu, không tính toán với bệnh thần kinh.
Cô không hôn đúng không!
Cô không hôn lão tử tự mình hôn!!
Hắn khom lưng bẹp một cái trên môi Minh Thù, cảm thấy chưa hết giận cạy miệng
Minh Thù môi lưỡi dây dưa.
Di động trên bàn đột nhiên vang lên, Giang Vọng nhìn cũng không thèm nhìn,
vươn tay tắt máy cho Minh Thù ôm cô ngồi lên người mình.
“Ong ong…”
“Ong ong…”
Minh Thù vươn tay sờ di động: “Đừng quấy.”
Cô gỡ tay Giang Vọng ra, ôm cổ hắn nghe điện thoại:
“A lô, anh họ, chuyện gì…”
Giang Vọng tựa đầu lên vai Minh Thù, mơ hồ có thể nghe âm thanh đầu dây bên
kia điện thoại.
“Mất tích? Không có, chị ấy ra nước ngoài.”
“Ra nước ngoài à? Đi làm gì?”
“Xem mắt.”
Lam Tử Khanh ở bên kia trực tiếp cười lạnh một tiếng:
“Xem mắt cái gì? Xem đến tận nước ngoài? Tô Mãn, em nói thật cho anh, Lâm Vy
đi đâu?”
“Mua đồ ăn vặt cho em!”
Lam Tử Khanh nhanh chóng bổ sung một câu.
“Đi Thái Lan.”
Minh Thù mặt mày rạng rỡ: “Chị ấy nghĩ anh thích đàn ông, nên đi Thái phẫu
thuật.”
Bên Lam Tử Khanh một trận âm thanh kỳ quái, điện thoại đã bị cúp.
Tối hôm qua Lâm Vy tìm đến cô khóc bù lu bù loa, Minh Thù còn chưa kịp nói,
Lâm Vy liền quyết định đi Thái Lan phẫu thuật.
Cuối cùng Minh Thù khó khăn lắm mới ngừng được cái ý định này của Lâm Vy, để
cho Lâm Vy ra nước ngoài nhưng không phải đi phẫu thuật, mà chờ Lam Tử Khanh
đi tìm.
Lam Tử Khanh không biết vì sao không nói cho Lâm Vy hắn thích cô, nhưng thấy
Lâm Vy thích đến cực khổ, vì trả lại ân tình Lâm Vy mua đồ ăn cho cô. Minh Thù
giúp một lần.
Lần này mà không được, cô chỉ có thể đề nghị Lâm Vy từ bỏ.
Giang Vọng hôn lên cổ Minh Thù một cái: “Tiếp tục sao?”
“Giang tổng, công ty anh phá sản à? Ban ngày ở nhà làm loại chuyện này?”
Minh Thù liếc Giang Vọng.
“Hôm nay là cuối tuần.”
“Tổng tài không có cuối tuần.”
Giang tổng tài bị đuổi ra khỏi nhà đi làm lòng tràn đầy phiền muộn, sao tổng
tài lại không thể có cuối tuần? Tổng tài không phải người sao? Kỳ thị tổng tài
là như thế nào?
“Miao miao.”
Bệ Hạ ngậm cá khô nhỏ đi ngang qua hắn, nhàn rỗi đi thông đồng với quất miêu
(**) sát vách mới đến.
Giang tổng: “…”
Còn không bằng một con mèo!
…
Minh Thù cho rằng lần này cũng sẽ chết thật sớm, không ngờ sống tới hơn mười
năm.
Bệ Hạ đã già rồi nhưng trên mạng vẫn cập nhật hoạt động của nó, chỉ là bên
người nó có thêm một con mèo béo.
Dân mạng kêu cha gọi mẹ ngay cả con mèo cũng có đối tượng, không cần ngược đãi
như thế.
Lam Tử Khanh và Lâm Vy có mấy đứa nhỏ chạy đầy nhà, đuổi theo Giang An Ngôn
nói phải gả cho hắn.
Lâm Vy nhéo mấy đứa nhóc dạy dỗ một trận, sau đó dạy mấy đứa nhỏ cách trang
điểm về sau biến thành một người đẹp theo đuổi Giang An Ngôn.
Ấn tượng lúc ban đầu của Giang An Ngôn chính là một thằng nhóc. Dù sau này
biến thành một bé gái, hắn cũng cảm thấy giống như mình. Cho nên hắn lầm tưởng
bé gái nhà người ta là con trai rất nhiều năm, ngay khi hắn hoài nghi mình có
phải cong hay không, bỗng dưng phát hiện tên nhóc đó căn bản không phải con
trai.
Thỉnh thoảng Minh Thù sẽ đi ra ngoài vạch trần bọn vô lại, chụp hình cho Kiều
Vũ. Lúc không có chuyện gì làm liền trêu chọc Giang Vọng nhìn hắn xù lông,
cuộc sống gà bay chó sủa ở chung nhiều năm, giống như mấy đứa nhỏ mới vừa yêu
đương.
“Vợ, thấy hợp đồng anh cầm về hôm qua không?”
“Không.”
“Trên tay em cầm cái gì?”
Minh Thù nhìn nhìn giấy bọc hoa quả trên tay, gương mặt bình tĩnh:
“Nhặt trên đất.”
“Anh đặt trên bàn em lại có thể nhặt trên đất, em thật lợi hại!”
Sao cô không nhặt vũ trụ luôn đi! Coi lão tử là kẻ ngốc mà gạt à! Giang Vọng
nhặt giấy bọc trái cây bị rơi:
“Em biết hợp đồng này giá trị bao nhiêu không? Xấp xỉ một trăm triệu.”
“Có thể là Bệ Hạ làm rớt.”
Minh Thù vẫn mặt không đổi sắc.
“Miao miao.”
Bệ Hạ ở bên cạnh phản bác yếu ớt.
Giang Vọng tức giận đến muốn đánh Minh Thù, nhưng cuối cùng cũng chỉ là lột
trái cây trước mặt bỏ vào trong tay cô, lúc này mới cầm một trăm triệu dính
dấu vết bỏ đi.
Cô là mục tiêu nhiệm vụ, cô được yêu thích.
Không thể tức giận.
Coi như là lão tử xuống nông thôn sưởi ấm.
Giang Vọng rời đi không bao lâu, Minh Thù thấy hắn rớt di động nghĩ không có
gì làm, đồ ăn vặt cũng sắp ăn hết đưa qua cho hắn thuận tiện mua đồ ăn vặt.
Không biết sao xui xẻo gặp cướp, vốn cô có thể cực kỳ uy phong kiểm soát đám
trộm cướp, vinh quang lấy được huân chương anh hùng giới người đẹp. Nhưng mà
kết quả thực thương tâm – cô bị cướp đâm chết.
Một đời hiên ngang liền ngã xuống.
[Ký chủ có thể bình thường chút không?]
Ký chủ càng ngày càng không bình thường là sao? Nói chuyện yêu đương nói đến
đầu óc hỏng luôn rồi?
Minh Thù ngồi trong phòng mây trắng, nhìn hình ảnh Giang Vọng cầm ô đen ôm Bệ
Hạ đứng trước mộ cô.
Minh Thù không nhịn được cười cười.
Hài Hòa Hiệu cảm thấy nụ cười kia kỳ quái, nó cân nhắc một chút, bên trong hệ
thống không quá đủ lười đoán tâm tư ký chủ đổi mới tư liệu.
Dù sao nó chỉ muốn giá trị thù hận.
Họ tên: Minh Thù
Giá trị thù hận: 130000
: *
Nhiệm vụ nhánh: Chưa hoàn thành
Không có giá trị thù hận của Giang Vọng, nhiệm vụ nhánh thất bại.
Nhưng những nhiệm vụ nhánh khác hoàn thành, giá trị thù hận coi như khả quan.
“Không gian tiếp theo.”
(*) Thiên xứng: Libra Thiên Bình, ý chỉ cán cân.
(**) Quất miêu: Bên Trung người ta gọi mèo nhà màu cam là quất miêu.