Chàng trai ném túi máu xuống, lấy túi xách bên cạnh bắt đầu làm bài tập.
Minh Thù không gì làm cả, cô chỉ ngồi bên cạnh nhìn hắn. Quần áo hắn mặc không
khác gì của cô, có vẻ nhìn qua như là đồng phục học sinh.
Người này sao lại kỳ lạ như thế?
“Là cậu cứu tôi sao?”
Chàng trai vẫn tiếp tục làm bài tập chỉ khẽ gật đầu, không trả lời Minh Thù.
“Cậu tên gì?”
Chàng trai đẩy một quyển sách đến, mặt trên viết một cái tên rất đẹp.
Hạ Phù. Khối 11 lớp 7 học viện Tường Vi.
“Cám ơn cậu.”
Minh Thù nở nụ cười xán lạn với chàng trai.
Hạ Phù sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn cô, một lát sau cúi đầu tiếp tục làm
bài tập.
Tốc độ làm bài tập rất nhanh, vừa nhìn là biết học giỏi.
Minh Thù vùi mình trên sô pha ánh mắt nhìn xa xăm, hiện tại cô cũng là học
sinh học viện Tường Vi.
Học viện Tường Vi không giống những học viện khác, không phân biệt ngày đêm,
Huyết tộc và con người đều đi học ban ngày, một lớp có Huyết tộc lẫn con
người.
Nguyên chủ mới vào học không lâu, bây giờ còn đang ở khu trung học cơ sở.
Khoan đã! Trung học cơ sở sao?
Tuổi của Vi Hề muốn làm tổ tiên của cô cũng không thành vấn đề, vì sao vẫn còn
ở cấp hai chứ?
Minh Thù đứng lên đi tới phòng tắm.
Phòng tắm có cái gương, cô nhìn chằm chằm người trong gương… yên lặng không
nói gì.
Lolita(*) ư?
Tuy rất xinh xắn nhưng tại sao là Lolita? Đã không cho ta duyên dáng, cũng
phải cho ta mạnh mẽ chứ?
Ta là nữ vương mà.
Cái mặt bánh bao ư? Đã không ăn được thì thôi, còn cho trẫm một cơ thể như
thế. Ta có thể tự sát không?
[Cô tự sát cũng tái sinh trở lại.]
Minh Thù: “…”
Minh Thù cảm thấy mình khá cao, còn cao hơn Lolita một chút, ít ra cũng an ủi
cô được vài phần.
Nguyên chủ không phải bộ dạng này, nhưng sau khi tỉnh lại không biết vì sao
lại biến thành bộ dạng Lolita thế này, có lẽ và vì năng lượng hoặc là nguyên
nhân khác.
Nhưng thế này vẫn còn kém quá nhiều.
Minh Thù lẳng lặng đi ra, lười biếng nằm dài trên sopha.
Hạ Phù đã làm xong bài tập, bỏ sách vở lại vào trong cặp đang cầm trong tay.
Hắn nhìn Minh Thù: “Đi học.”
“Học cái gì, không đi không đi.”
Trẫm phải tưởng nhớ thanh xuân đã mất.
“Trừ điểm, không có máu.”
Hạ Phù nói từng chữ nhưng giọng nói hắn rất êm tai, kết hợp với gương mặt đẹp
trai lạnh lùng không khiến người khác cảm thấy nguy hiểm.
Trừ điểm đồng nghĩa với không có máu.
Huyết tộc rất khó giáo dục, cho nên vì để đám Huyết tộc này không gây chuyện,
học viện đã nghĩ ra biện pháp như thế. Huyết tộc đánh nhau, trốn học, tất cả
đều bị trừ điểm, trừ điểm sẽ không phát lương thực.
Không phát lương thực! Trẫm phải đi cướp bệnh viện. Đừng cản trẫm!
Minh Thù không tìm được túi sách của mình, cũng không biết là đánh mất hay là
quên mang, cô từ trên sô pha đứng dậy theo Hạ Phù ra ngoài.
Bây giờ là lúc nghỉ trưa, chỗ ở của Hạ Phù là một chung cư, cửa phòng xung
quanh đều đóng chặt. Hạ Phù xuống lầu hơi nhanh, khiến Minh Thù phải nhanh
chóng chạy theo hắn.
Thời tiết rất nóng, Minh Thù đứng trong hành lang không muốn ra ngoài.
Cô là Huyết tộc thuần chủng, nên vô cùng chán ghét ánh mặt trời.
Hạ Phù đột nhiên quay trở lại mở dù trong tay. Minh Thù mỉm cười đi tới, Hạ
Phù nghiêng dù ngăn cản ánh mặt trời.
Trên lối đi bộ có người quấn như bánh chưng, vừa nhìn đã biết chắc đây là
Huyêt tộc.
“Tại sao cậu muốn cứu tôi?” Minh Thù hỏi.
“Đi ngang qua.” Hạ Phù đáp.
Minh Thù hỏi vài câu, đa số Hạ Phù chỉ trả lời hai chữ, nếu như cần trả lời
quá dài, hắn không phải im lặng thì sẽ gật đầu hoặc lắc đầu.
Học viện Tường Vi cách nhà Hạ Phù không xa, đi qua hai con đường là đến.
Để chăm sóc cho Huyết tộc học viện Tường Vi bỏ công sức rất lớn, mọi chỗ đều
được che ánh mặt trời có thể cho Huyết tộc đi qua.
Hạ Phù học khối mười một, Minh Thù học khối bảy, hai người đi hai hướng khác
nhau. Hắn đưa dù cho Minh Thù, sau đó không nói gì nhanh chóng rời đi, như vừa
nãy chỉ là tiện tay giúp cô.
Khối mười một, lớp bảy.
Nữ chính giả hình như cũng học lớp đó.
Minh Thù quyết định nhảy lớp.
Không ở bên cạnh nữ chính giả, thì làm sao có thể để cho cô ta cảm nhận được
sự quan tâm như gió xuân của trẫm được chứ?
Khối bảy lớp hai mười ba, Minh Thù ung dung đi vào. Trong phòng học đã có
người, ba tên Huyết tộc côn đồ đang vây bắt một người.
Người kia run rẩy, trên mặt còn rỉ máu, hoảng sợ cầu xin tha thứ.
Minh Thù ung dung đi vào đụng phải bàn, phát ra tiếng động làm cho tên Huyết
tộc côn đồ bên kia lập tức nhìn sang, sau đó chán ghét hừ một tiếng, tiếp tục
bắt nạt người kia.
Minh Thù đi đến chỗ cách tên côn đồ không xa, đó là chỗ ngồi của cô.
Minh Thù suy nghĩ một chút liền quyết định ra ngoài.
Đi báo với giáo viên chuyện này, có thể thêm điểm có thêm đồ ăn.
Năm phút sau, giáo viên cầm giáo án bước vào phòng học, đánh mấy tên côn đồ
một trận.
“Trừ điểm!”
Sau khi giáo viên đánh xong, đẩy mắt kính, hừ lạnh: “Tất cả trừ điểm!”
Sau khi giáo viên rời đi, Minh Thù mới bước vào phòng học, vừa vào đã bị tên
côn đồ chặn đường.
“Con nhỏ chết tiệt kia chán sống rồi sao? Mày dám nhiều chuyện của tụi tao,
mày muốn làm bạn với tên rác rưởi thấp kém này sao?
“Làm ơn nhường đường.”
Minh Thù mỉm cười: “Rác rưởi thấp kém không biết cản đường, xem ra các ngươi
không bằng rác rưởi thấp kém rồi.”
Khốn kiếp! Lại dám mắng bọn họ!
Tên Huyết tộc côn đồ bị chọc tức: “Hay cho con nhỏ chết tiệt dám đối nghịch
với bọn tao, kéo nó lại đây cho tao! Hôm nay, tao nhất định phải dạy nó một
bài học.”
Minh Thù chạy ra bên ngoài hướng về phía phòng giáo viên hô to:
“Thầy ơi, có người muốn đánh em!”
Giáo viên mới vừa lên lầu lập tức chạy xuống, thấy mấy tên côn đồ chạy khỏi
phòng, dáng vẻ hùng hổ muốn đánh Minh Thù, lửa giận lại bùng lên.
“Mấy người các cậu theo tôi qua đây!”
Đa số giáo viên trong trường đều do Huyết tộc đảm nhiệm, có con người nhưng
cũng không phải người bình thường, cho nên những tên Huyết tộc này nào dám hỗn
xược, hung tợn trừng mắt với Minh Thù vài lần, sau đó vùng vẫy theo sau giáo
viên.
Giáo viên nhéo tai một người trong đó, vừa mắng vừa đi về văn phòng.
Minh Thù đi vào phòng học.
Người mới vừa bị bắt nạt ban nãy ngồi xổm ở đó nhìn Minh Thù đi qua, hắn có
chút ngây người.
Hắn nhớ cô nữ sinh này là một Huyết tộc, thế nhưng trước đây cô ấy luôn tỏ ra
lạnh lùng, rất ít giao tiếp với bạn trong lớp, hành vi còn có chút quái lạ,
bình thường còn bị Huyết tộc khác bắt nạt.
Hắn miễn cưỡng cười cười, nhỏ giọng nói: “Cám ơn.”
Minh Thù mỉm cười: “Cậu còn muốn ngồi chỗ tôi bao lâu nữa?”
Hắn nhìn xung quanh, lúc nãy mình chạy trốn không biết tại sao lại chạy xuống
cuối lớp. Chỗ này là chỗ của cô gái Huyết tộc trước mặt. Hắn nhanh chóng đứng
dậy, sẵn tiện dựng bàn học lên.
(*) Lolita: Chỉ những bé gái có ngoại hình nhỏ nhắn, xinh xắn, có suy nghĩ về
tình dục sớm. (Định nghĩa dựa theo tiểu thuyết cùng tên)