Minh Thù trở lại phòng của đệ tử tạp dịch. Ở đây có năm người cùng ở, không
gian nhỏ hẹp. Ánh sáng trong phòng dần dần tối lại. Tiếng bước chân nhỏ nhẹ từ
xa truyền đến, có người vào phòng, rất nhanh lại đi ra ngoài. Sau đó, trong
phòng lại lần nữa vang lên âm thanh, tiếng bước chân tới gần chỗ Minh Thù đang
ngủ.
Nàng khẽ trở mình, mở mắt ra vươn tay ngăn chậu gỗ sắp đổ xuống đỉnh đầu. Nàng
nhẹ nhàng dùng sức một cái, chậu gỗ thoát khỏi tay chủ nhân rơi xuống mặt đất.
“Rầm!”
Nước trong chậu hắt lên mặt đất. Minh Thù xoay người ngồi dậy, xốc váy che hai
chân lại, vuốt vuốt mái tóc hơi rối. Nàng nâng mí mắt nhìn thiếu nữ đứng trước
mặt đang lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nàng ngáp dài: “Nửa đêm nửa hôm, chuẩn bị cho ta niềm vui bất ngờ lớn như vậy,
thật vất vả quá.”
Thiếu nữ có chút sợ hãi nhìn hành động của Minh Thù, nhưng chợt nhớ mục đích
mình tới đây, nghênh mặt lên:
“Ngươi còn chưa làm xong việc tối hôm nay, còn dám ngủ ở đây sao? Ngươi cho
rằng mình là thiên kim tiểu thư sao? Không có số như vậy thì cũng đừng mơ mộng
viển vông. Mau đi làm việc!”
“Không đi.”
“Không đi sao?”
Giọng thiếu nữ bén nhọn: “Huyền Cơ, ngươi to gan thật, ngươi cho rằng mình là
đệ tử ngoại môn sao? Mau đứng lên cho ta.”
Minh Thù thuận tay kéo nàng ta xuống giường.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết như heo bị thọc tiết của thiếu nữ vang lên, khiến các đệ
tử ở mấy phòng xung quanh chạy đến. Có người quát lớn, cũng thuận thế nhảy
vào:
“Huyền Cơ, ngươi làm gì vậy? Mau buông Hương Lan tỷ ra.”
“Buông ra sao?”
Minh Thù cười với người kia: “Được.”
Nàng lôi Hương Lan đứng dậy, buông ra. Hương Lan bị nhấc lên trên không, một
giây sau liền rơi xuống ngã trên mặt đất đầy nước. Hương Lan thở phì phò, vừa
nãy nàng ta có cảm giác mình không hít thở được.
“Hương Lan tỷ.”
“Hương Lan tỷ không sao chứ? Mau đứng lên.”
Hương Lan được người đỡ dậy, sắc mặt tái nhợt nhìn Minh Thù, căm hận nói:
“Dạy dỗ con tiện nhân này cho ta, dạy dỗ một ngày một đêm.”
Minh Thù cong môi cười cười.
Trong đệ tử tạp dịch Hương Lan này đứng đầu, trước kia thường hay bắt nạt
nguyên chủ. Ban đầu nguyên chủ còn phản kháng, nhưng các nàng ta người đông
thế mạnh, nguyên chủ căn bản không phản kháng lại bọn họ.
Nếu không phải bị ép làm những việc không phải của mình, thì cũng là bị người
ta cắt xén cơm nước. Như đêm nay, đang ngủ bị dội nước lạnh cũng là chuyện
bình thường.
Nguyên chủ ngoại trừ mặt cứng nhắc không thích giao tiếp với người khác, cũng
không làm chuyện gì quá đáng, những người này lại cứ coi thường và bắt nạt
nàng.
Cũng không biết là nhìn nguyên chủ dễ bị bắt nạt, hay là bởi vì nguyên chủ
không nhượng bộ làm cho các nàng ta khó chịu.
“A…”
“Ôi…”
“Đau quá, đau quá, người đâu cứu mạng!”
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, người nằm đầy trên mặt đất trong
căn phòng nhỏ hẹp, người ngoài vây xem, biểu cảm phức tạp lại mang chút sợ hãi
nhìn Minh Thù.
Sao trước đây bọn họ không phát hiện ra, Huyền Cơ này lại có công phu quyền
cước lợi hại như vậy.
Hương Lan có thể làm đại tỷ ở nơi này, đương nhiên là vì nàng ta có chút công
phu, nhưng bây giờ lại bị Minh Thù giẫm đạp dưới chân.
Thật quái dị.
Minh Thù cúi đầu nhìn đại tỷ dưới chân: “Còn muốn dạy dỗ ta sao?”
Hương Lan bị đánh đến đầu quay mòng, nàng ta hoảng hốt lắc đầu:
“Không không… Không dám.”
Minh Thù mím môi cười, giọng nói nhẹ nhàng như đang tâm sự:
“Sau này còn ai dám đến trêu chọc ta, ta đảm bảo sẽ không lấy mạng, nhưng có
cụt tay cụt chân hay không thì khó nói trước được. Nếu các ngươi không để ý
thì có thể đến.”
Nàng thu chân nói: “Cút!”
Trong lòng Hương Lan sinh ra sợ hãi, không dám dừng lại, được người dìu ra
khỏi phòng.
Những người còn lại vây xem lập tức giải tán.
Kinh người. Chuyện Minh Thù đánh Hương Lan lập tức truyền ra, đệ tử ngoại môn
đều nghe được.
Đương nhiên, Hương Lan không phục, sáng sớm hôm sau liền kéo người đến muốn
dạy dỗ Minh Thù, nhưng thật bất hạnh đúng lúc cắt ngang Minh Thù đang dùng
bữa.
Một đám người bị Minh Thù đánh cho một trận, sau đó còn phải vội vàng cống
hiến bữa sáng của mình mới qua chuyện.
Dần dần đệ tử tạp dịch không còn ai dám bắt nạt Minh Thù, cũng không dám kêu
nàng làm việc, thấy nàng đều đi đường vòng.
…
Trên sân lớn như vậy, đệ tử ngoại môn đang luyện tập. Vân Dao xuyên sách đến
thay đổi tính tình chua ngoa lắm điều, có thiên phú lại xinh đẹp, ra tay hào
phóng lại dễ nói chuyện, rất được hoan nghênh trong đệ tử ngoại môn.
Minh Thù quan sát mấy ngày đều thấy em gái này là một nhân tài ngoại giao.
“Huyền Cơ.”
Lâm Cẩn không biết ở đâu chui ra, mang theo mấy người tùy tùng mặt mũi bầm dập
đi tới.
Minh Thù nhìn sang, một đám người đang run rẩy nhìn nàng.
“Tại sao ngươi lại nhìn lén những người này? Ngươi muốn học sao?”
Minh Thù im lặng nhìn hắn, người này sau khi bị nàng đánh cho một trận, quay
về đột nhiên bắt đầu lẽo đẽo theo nàng.
Bệnh!
Lâm Cẩn này cũng không phải quá tệ, chỉ là có hơi thiếu chín chắn, bị người
khác kích động một chút liền không biết phương hướng.
“Ta ngay thẳng đàng hoàng ngồi nhìn bọn họ, nhìn lén chỗ nào?”
“Ngươi muốn học, ta có thể dạy ngươi.”
Lâm Cẩn căn bản không nghe Minh Thù nói.
Đệ tử bên ngoài ngoại môn không được phép học cùng đệ tử ngoại môn, Lâm Cẩn
bắt gặp nàng nhiều lần ngồi ở chỗ này, cho rằng Minh Thù muốn học liền hào
hứng đề cử mình.
“Tuy rằng tam linh căn kém một chút, nhưng chỉ cần sau này có linh đan tẩy đi
thì vẫn có cơ hội bước lên đại đạo.”
Minh Thù cười như không cười nhìn hắn:
“Linh đan tẩy là đan dược cấp bảy, ngươi cho là đá trên núi mà tùy tiện lấy
được sao?”
Chỉ cần một viên linh đan tẩy, tam linh căn sẽ biến thành song linh căn, song
linh căn sẽ biến thành đơn linh căn. Một người chỉ có thể dùng một lần trong
đời, không có trở ngại gì đối với tu luyện, chỉ là thởi điểm chuyển cấp và phi
thăng trắc trở hơn người khác.
Lâm Cẩn nhức đầu, có chút lúng túng:
“Phải không?”
Hắn chỉ nghe đám tùy tùng kia nói, hoàn toàn quên hỏi phẩm cấp của đan dược.
Cấp bảy…
Cho dù là đệ tử nội môn cũng chưa chắc có được.
“Hồng trưởng lão, Huyền Cơ lại ở đó học trộm.”
Chúc Tiêu Vũ đột nhiên lớn giọng tố cáo.
Người bên trong sân luyện tập đều nhìn về phía Minh Thù.
Vân Dao đứng sát phía ngoài cũng nhìn qua theo mọi người, gần đây Minh Thù đều
ngồi ở đó.
Nam nhân trung niên được gọi là Hồng trưởng lão từ tòa lầu bên cạnh đi tới
thấy Lâm Cẩn trước tiên, ông ta giận tái mặt quát lớn:
“Lâm Cẩn, ngươi ngồi trên đó làm gì? Xuống đây!”
Lâm Cẩn quăng một ánh mắt cho Minh Thù, nhảy xuống như một làn khói mang theo
đám tùy tùng run lẩy bẩy trở lại chỗ của mình.
“Huyền Cơ, ngươi làm việc xong rồi sao?”
Hồng trưởng lão nhìn Minh Thù, sắc mặt không nhìn ra là vui hay giận.
Gần đây, ông ta có nghe loáng thoáng về chuyện của nàng. Ban đầu, đứa trẻ này
mới lên núi ông ta còn rất coi trọng, ai ngờ lại là tam linh căn, hơn nữa…
“Ta không phải đến làm việc.” Minh Thù nhẹ giọng trả lời.
Hồng trưởng lão lại hiểu thành nàng muốn tu luyện, thở dài: “Linh căn của
ngươi như vậy… Điều này là sự thật không thể thay đổi. Muốn ở lại tông môn
chỉ có thể làm đệ tử tạp dịch, trở về đi.”