Nam Ưu Ưu cầm vũ khí này, vốn dĩ chính là lựa chọn sai lầm, người ăn hàng
trong phòng làm việc mười người có chín, ai cũng chạy không thoát.
Thấy Minh Thù, cô ta liền nghĩ đến chuyện tối hôm qua, sau đó liền không khống
chế được bản thân.
Trong lòng Nam Ưu Ưu liền kiên định, nhưng bây giờ mình phải xuống sân khấu
như thế nào đây?
“Ưu Ưu, em qua đây nhìn cái bảng này giúp chị với.” Có người giải vây cho Nam
Ưu Ưu.
Nam Ưu Ưu thở phào, lập tức đi qua bên kia.
…
Giang Đóa gục đầu từ phòng làm việc đi ra, Nam Ưu Ưu làm như vô tình ngẩng đầu
nhìn Giang Đóa, đáy mắt lóe lên ý thù hận chỉ cô ta mới biết.
Giang Đóa không chú ý đến ánh mắt Nam Ưu Ưu, nhưng Minh Thù thấy được. Nam Ưu
Ưu vừa quay đầu, thì thấy Minh Thù cười tủm tỉm. Nụ cười ấy rất dịu dàng,
nhưng Nam Ưu Ưu nghĩ nụ cười ấy như một cây kim ghim vào trong lòng cô ta, sợ
hãi từ trước đến nay chưa từng có.
Cũng may Giang Đóa che giữa hai người, vừa lúc ngăn cản ánh mắt hai người chạm
nhau.
…
Chuyện nguyên chủ cần làm không nhiều lắm, dù sao vẫn còn đang thực tập, việc
quan trọng không thể nào giao cho cô.
Minh Thù nhớ lại nguyên chủ trước đây làm gì, ăn xong bánh bao liền bắt đầu
công việc.
Công việc hiện tại của cô rất buồn chán, chính là làm vài cái bảng hoặc là
giúp người khác sửa tư liệu gì đó.
So sánh tới so sánh lui, Giang Đóa bận rộn hơn nhiều, thân hình không ngừng di
chuyển từ chỗ ngồi đến phòng làm việc của Thẩm Viễn Chiêu.
Những người còn lại hoặc đố kỵ hoặc ước ao, Nam Ưu Ưu như có điều suy nghĩ
nhìn thân hình Giang Đóa.
Chờ Thẩm Viễn Chiêu rời đi, Giang Đóa mới có thời gian nghỉ ngơi mệt mỏi nằm
trên bàn thở dốc.
Minh Thù ngồi đối diện bàn Giang Đóa, có thể thấy gương mặt tuyệt vọng của
bánh bao Giang Đóa.
“Tiểu Ly, cậu nói đại ma vương cố ý chỉnh tớ phải không?”
Trong máy tính Minh Thù, đột nhiên bật ra một khung đối thoại.
Chủ nhân đang ở đối diện.
Minh Thù nghĩ ngợi một chút, một tay gõ chữ.
Nguyễn Ly: “Đánh là thương, mắng là yêu, có lẽ Thẩm tổng yêu thích cậu.”
Giang Đóa run rẩy ngẩng đầu nhìn Minh Thù, sau đó cúi đầu đánh chữ, bàn phím
bị cô gõ lách cách.
Giang Đóa: “Cậu có từng thấy thích một người lại giày vò người ta không? Hắn
thích ngược sao?”
Nguyễn Ly: “Tổng tài mà. Buổi trưa ăn cái gì?”
Nói nửa ngày, Minh Thù cuối cùng cũng hỏi ra suy nghĩ trong lòng.
Giang Đóa: “Căn tin công ty hôm nay có thịt kho tàu, sườn lợn và gà Cung Bảo.
Tớ rất đói.”
Nguyễn Ly: “Đi, đi ăn.”
Giang Đóa: “Còn chưa tan làm… Còn năm phút nữa, kiên trì!”
Minh Thù dừng gõ chữ, ngẩng đầu nhìn Giang Đóa. Giang Đóa cũng nhìn Minh Thù
với vẻ mặt u ám.
“Giang Đóa, cô làm cái này, sau đó đưa mấy phần tài liệu này xuống phía dưới.”
Một phụ nữ đột nhiên đập một xấp tài liệu đến bàn Giang Đóa. Không đợi Giang
Đóa phản ứng, người phụ nữ kia lại mang vài phần tài liệu đập lên bàn Minh
Thù:
“Đây là tài liệu ngày mai cần, sửa lại cho tôi trước hai giờ.”
Đồng hồ điểm mười hai giờ.
Cô gái lập tức xoay người, nói với những người khác: “Mấy chị em, đi ăn cơm.”
Giang Đóa dường như đã quen bị người khác sai bảo, khuôn mặt nhỏ nhắn tuy rằng
rất khó chịu, nhưng vẫn cầm tài liệu lên bắt đầu xem.
Bé con uất ức nhưng bé con không nói. Cái phòng làm việc này tổng cộng có ba
thực tập sinh, Giang Đóa, Nguyễn Ly và Nam Ưu Ưu. Nam Ưu Ưu là thiên kim tiểu
thư thì ai dám sai bảo cô ta chứ?
Cho nên người bình thường hay bị sai là Nguyễn Ly và Giang Đóa.
Nguyễn Ly tốt xấu gì cũng có người chống lưng, tính tình cao ngạo cũng không
dễ bắt nạt như vậy, cho nên cuối cùng cũng chỉ còn lại Giang Đóa.
Có đôi khi bởi vì công việc đột nhiên tới, không kịp ăn cơm.
Những người này rõ ràng cố ý, buổi sáng dài như vậy không đưa, lại cứ đè lúc
sắp tan làm giao việc tới.
Minh Thù cũng không thèm nhìn tài liệu này, đứng dậy duỗi người chống hông.
Xét thấy biểu hiện Giang Đóa mang bữa sáng cho mình, Minh Thù gõ bàn đối diện
một cái:
“Đi ăn cơm.”
Giang Đóa nhìn Minh Thù:
“Nhưng còn nhiều công việc như vậy…”
“Đây không phải công việc của cậu.”
Minh Thù ném đồ trong tay Giang Đóa nói:
“Mấy người đó cố ý làm khó dễ cậu mà thôi.”
“Thế nhưng…”
Giang Đóa đương nhiên biết mấy người kia cố ý, thế nhưng cô muốn giữ việc,
phải nhẫn nhịn.
Cô chỉ là một thực tập sinh, không có chống lưng gì bây giờ tìm việc rất khó
khăn.
“Có đi không?”
Minh Thù lười nghe Giang Đóa nói nhảm.
“Tớ… tớ không đi, cậu đi đi. Đưa xấp tài liệu kia cho tớ, tớ làm giúp cậu.”
Giang Đóa nhỏ giọng nói.
Minh Thù mặc kệ Giang Đóa, thoáng một cái rời đi. Giang Đóa hít sâu một hơi,
bắt đầu làm việc.
Chế độ công ty rất tốt, buổi trưa có hai giờ nghỉ ngơi, hai giờ mới bắt đầu
làm việc. Giang Đóa làm xong, nhìn tài liệu trên bàn còn chưa đưa đi, thì vội
vàng cầm văn kiện xuống lầu.
Thang máy mở, Giang Đóa nhào tới, cô không cẩn thận đụng vào một người.
“Xin lỗi, xin lỗi.”
“Làm gì đó, phía sau có quỷ đuổi cậu à?”
Giọng nói dịu dàng của Minh Thù vang lên trong thang máy.
Giang Đóa nghe được giọng nói quen thuộc, thở phào:
“Không, tớ vội đi đưa cái này.”
“Tớ đi giúp cậu.”
Giang Đóa ngơ ngẩn cầm hộp, lẩm bẩm:
“Không có việc gì, tớ sẽ nhanh trở lại.”
Minh Thù lấy tài liệu trong tay nữ chính:
“Đừng lãng phí đồ ăn.”
Giang Đóa đấu tranh, quả thực cô đói đến không chịu nổi, dạ dày quặn đau từng
cơn.
“Vậy làm phiền Tiểu Ly, hôm nay tan làm tớ mời cậu về nhà tớ ăn.”
Minh Thù đồng ý.
Nữ chính đại nhân làm đồ ăn ngon, thảo nào tổng tài này thích loại cô gái nhỏ
biết nấu cơm.
Mình cũng thích.
Minh Thù mang tài liệu đưa đến phòng được chỉ định, đối phương yêu cầu ký tên
Minh Thù cầm bút chuẩn bị ký, một giây sau dừng lại:
“Trước đây đưa tài liệu cũng không cần ký tên, hôm nay tại sao phải ký tên?”
Người phụ trách giải thích: “Phần tài liệu cần giao lại cho những bộ phận
khác, nếu như xảy ra vấn đề, đến lúc đó dễ dàng tìm thấy người phụ trách cho
nên cần ký tên.”
Minh Thù đặt bút xuống: “Anh đưa tài liệu cho tôi xem.”
Người phụ trách nhìn cô đầy nghi ngờ, nhưng vẫn trả tài liệu lại cho cô.
Minh Thù mở tài liệu đọc nhanh như gió.
“Tài liệu này có vấn đề, tôi mang về trước.”
Dường như người phụ trách biết gì đó, tranh đấu trong công sở vốn kịch liệt,
hắn nói một tiếng:
“Vậy trước khi tan làm, cô phải đưa cho tôi.”
Minh Thù mỉm cười, vỗ vỗ tài liệu: “Đây không phải công việc của tôi, tôi chỉ
là chân chạy vặt. Vì vậy, anh có vấn đề gì tìm người phụ trách của tập tài
liệu này nhé.”
Thời gian Minh Thù lên lầu, đúng lúc gặp Thẩm Viễn Chiêu ở trong thang máy.
Minh Thù không chút kiêng dè quan sát hắn vài lần, quả thực dáng vẻ cũng đẹp
trai.
Minh Thù nhếch môi: “Sao tổng tài lại chen thang máy cùng chúng tôi vậy?”
Thẩm Viễn Chiêu có thang máy chuyên dụng.
Mà khoan… Nếu bây giờ không phải cô đến đưa tài liệu, thì người đó chính là
Giang Đóa.
Hừ, đều là kịch bản.
Thẩm Viễn Chiêu có ấn tượng không sâu với cô gái ở đối diện này, nhưng tối hôm
qua hắn vẫn nhớ rất rõ.
“Thang máy hỏng.”
Thẩm Viễn Chiêu hờ hững lên tiếng.