Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích – Chương 1473: Truyền Thuyết Người Cá (20) – Botruyen

Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Chương 1473: Truyền Thuyết Người Cá (20)

Thiếu niên ngồi ở một nơi cao nhất tộc người cá, đuôi cá màu trắng bạc theo
dòng nước chảy đong đưa.

Ánh mắt hắn nhìn về một phương hướng nào đó, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện căn
bản không có mục tiêu.

Ngay tại thời điểm thiếu niên đang xuất thần, một bóng người từ phía dưới bơi
lên.

Cô có chút đột ngột xuất hiện trước mặt thiếu niên, xông vào con ngươi không
có mục tiêu của hắn.

Minh Thù tại trước khi thiếu niên lấy lại tinh thần liền bơi qua trực tiếp ôm
lấy hắn: “Gần đây cậu trốn tránh tôi làm gì? Hả?”

An Liễm đang ngồi ở một chỗ dưới “Vách núi”, Minh Thù tới ôm lấy mình như thế,
toàn bộ thân thể đều treo ở bên ngoài.

Hắn không biết là có cái gân nào không đúng lại duỗi tay vịn chặt eo của cô.

Chờ hắn làm xong liền trầm mặc nhìn tay mình, hận không thể lập tức chém đứt
nó.

Tại sao hắn lại không biết thận trọng một chút.

Ôm cũng đã ôm rồi, buông ra lại chẳng phải là thật mất mặt nên An Liễm chỉ có
thể bảo trì động tác này.

Tay Minh Thù đang khoác trên vai hắn có chút dùng sức bóp một chút: “Hỏi cậu
đó?”

“Tôi không trốn tránh cô, tộc người cá có nhiều việc, tôi bận bịu…”

“Bận bịu đến đây ngắm phong cảnh?”

“…”

An Liễm trầm mặc vài giây, bàn tay hơi dùng sức để cô ngồi vào trong ngực
mình.

Hắn nâng cằm Minh Thù lên, cúi đầu xuống ngậm lấy cánh môi cô, trằn trọc cọ
xát, phát tiết tơ vương trong lòng mình.

Hắn rất nhớ cô.

Rất nhớ rất nhớ.

Nhớ đến phát điên.

“Nếu người cá thích con người nhưng không được con người thật lòng thích, cô
có biết sẽ rơi vào kết cục gì không?”

Thanh âm của thiếu niên cực thấp giống như là đang lẩm bẩm.

Minh Thù hơi mở mắt, thiếu niên đã dừng lại động tác đang nhìn cô không chớp
mắt.

Minh Thù không rõ cho lắm, hỏi: “Như thế nào?”

An Liễm rũ nhẹ mi mắt xuống: “Sẽ mất đi tất cả những gì tộc người cá ban tặng,
ở trong nước không thể thở nổi, ở lục địa không có cách nào sống sót.”

Tộc người cá cùng con người vẫn luôn đứng ở trạng thái đối lập.

Nhiều năm như vậy, không phải là không có người cá thích con người, đáng
tiếc…

Có thể đi đến cuối cùng cũng không có bao nhiêu.

Cuối cùng đều là con người phản bội người cá, người cá bị trừng phạt.

Trở thành người cá không có cách nào hô hấp trong biển cả, đuôi cá cũng sẽ làm
cho bọn họ không thể sinh hoạt trên đất bằng.

Kết quả thảm hại.

Minh Thù ôm lấy cổ thiếu niên, trán tựa trán, chóp mũi đụng chóp mũi, cô nhẹ
nhàng hôn một cái: “Vậy cậu muốn đánh cược một phen không?”

Thiếu niên hỏi lại: “Cô sẽ thật sự thích tôi sao?”

“Cậu có dám đánh cược hay không?”

An Liễm lẳng lặng nhìn cô, hắn nhấp môi một chút, thanh âm kiên định: “Tôi
dám.”

Hắn nguyện ý đem tương lai mình giao cho cô.

Minh Thù nâng lên một nụ cười, thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu: “Vậy cậu phải lấy
lòng tôi thật tốt, không thì nói không chừng tôi quay đầu liền không thích cậu
nữa.”

“Lấy… Lấy lòng?”

Từ này đối với An Liễm mà nói rất lạ lẫm, thế nào là lấy lòng?

Minh Thù nêu ví dụ: “Tỉ như mỗi ngày bắt cho tôi hai con hải sản.”

“Chỉ… Như vậy?”

“Ừ.”

An Liễm hạ mắt, đột nhiên kịp phản ứng: “Ý vừa rồi của cô là…cô thích tôi?”

Minh Thù giả ngu: “Tôi nói qua sao? Tôi chưa nói qua, nhưng tôi có thể dành
cho cậu một vị trí, nếu tôi muốn thích ai thì nhất định sẽ cân nhắc cậu.”

An Liễm: “…”

Câu nói mới vừa rồi kia rõ ràng chính là ý tứ này.

“Cô gạt tôi.” Cô không thích mình, tại sao phải vì mình làm nhiều chuyện như
vậy?

“Không có.” Minh Thù có lý chẳng sợ phủ nhận.

Trẫm nhiều lắm là hết lần này tới lần khác gạt cá, sao có thể là gạt người?

An Liễm: “…”

An Liễm tự mình biết Minh Thù nói dối, dứt khoát trực tiếp dùng hành động ngăn
chặn miệng của cô lại.

Biển Vu từng nói, chỉ có người yêu mến mình mới có thể tiếp nhận hành động
như vậy.

Cô chính là thích hắn!

Lừa đảo!

“An Liễm đại nhân, không xong rồi, Yaze…”

Người cá từ dưới đáy xông lên, nhìn thấy tư thế thân mật của hai người liền
kinh ngạc không thôi, nhưng sau đó cũng không để ý nhiều như vậy, đem câu phía
trên câu nói cho xong.

“An Liễm đại nhân, Yaze bị cứu đi.”

Yaze ở trong tộc người cá còn có người của mình, An Liễm cầm bảo hạp, bọn hắn
không dám không nghe theo, nhưng trong lòng vẫn luôn không thừa nhận.

Cho nên lập mưu cứu đi Yaze.

Minh Thù cảm thấy việc này rất bình thường.

Tiểu tinh nghịch làm sao có thể lĩnh cơm hộp nhanh như vậy.

Không trốn thoát, làm sao xứng đáng với danh hiệu tiểu tinh nghịch của hắn.

An Liễm phái người cá đuổi theo, cuối cùng cũng không bắt lại được, Yaze mất
tung tích, mấy ngày trôi qua cũng chưa có tin tức, cũng chỉ có thể bỏ qua một
bên trước.

Chuyện này qua đi, tộc người cá liền bắt đầu lan truyền An Liễm cùng Minh Thù
có quan hệ không thể nói.

An Liễm đối với chuyện này cũng không để ý tới, mỗi ngày đều để người cá đưa
hải sản tới cho Minh Thù.

Đáy biển chính là không bao giờ thiếu hải sản.

Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Hôm nay người cá đưa hải sản xong, Minh Thù gọi bọn họ lại: “An Liễm đâu?”

Mấy ngày nay cô đều không nhìn thấy hắn.

Hai người cá liếc nhau, một người cá nhỏ nhắn xinh xắn trong đó tựa như muốn
nói nhưng lại bị người cá kia ngăn lại, lạnh lẽo cứng rắn nói: “An Liễm đại
nhân có việc đang bận.”

Đáy mắt của người cá đó viết rõ ràng sự bất mãn.

Minh Thù nhìn sang bên cạnh: “Bận cái gì?”

Người cá kia hừ lạnh một tiếng: “Chuyện này không liên quan tới cô.”

Người cá bên cạnh kéo cô ta lại, ngữ khí có chút gấp: “Mộng Du, đừng nói nữa.”

Mộng Du bất mãn: “Cô kéo tôi làm gì, tôi nói sai sao? Cô ta là con người, là
kẻ thù của chúng ta!”

“Không phải, Mộng Du, An Liễm đại nhân phân phó chúng ta không được bất kính
với cô ấy, nếu An Liễm đại nhân biết, An Liễm đại nhân sẽ tức giận.”

Mộng Du nghĩ đến thiếu niên, tâm thần có chút dập dờn.

Nhưng vừa chuyển ý nghĩ, nhớ tới những lời đồn mấy ngày nay của đám người cá,
lửa giận dưới đáy lòng của Mộng Du liền từ từ bốc lên.

Cô là con người, dựa vào cái gì có thể được An Liễm đại nhân xem trọng?

Nghĩ đến đây, Mộng Du mang theo sự phẫn nộ nói” “Cô ta chỉ là một con người,
căn bản không có tư cách cùng An Liễm đại nhân đứng chung. Tôi không biết cô
làm thế nào để hoạt động được dưới đáy biển, nhưng tôi hi vọng cô thức thời
một chút, rời khỏi nơi này, rời khỏi An Liễm đại nhân.”

Câu nói phía trước là nói với người cá kia, một câu tiếp theo là nói với Minh
Thù.

Minh Thù nâng lên nụ cười nhạt: “Tôi không có tư cách, vậy ai có tư cách? Cô
sao?”

“An Liễm đại nhân đương nhiên phải kết giao cùng người cá!” Coi như ngươi
không phải cô ta, cũng sẽ không phải là một con người!

Minh Thù nở nụ cười sâu sắc: “Lúc trước hắn bị Yaze nói xấu phản bội tộc, các
người giúp hắn nói chuyện sao?”

Mộng Du lập tức cứng đờ.

An Liễm không nói, không có nghĩa là không nhớ rõ những người cá này tại thời
điểm Yaze đuổi tận giết tuyệt hắn chỉ có thái độ hờ hững đứng bên ngoài quan
sát.

“Cô thì biết cái gì!” Mộng Du thẹn quá hoá giận: “Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất cô
nên rời khỏi nơi này! Không thì đừng mong có kết quả tốt!”

Hiện tại tộc người cá đối với sự tồn tại của cô đã rất bất mãn.

An Liễm đại nhân dẹp bỏ nghị luận, sớm muộn gì cũng vì cô mà xảy ra chuyện.

“Tôi sẽ không đi, cô đến đánh tôi đi!” Nơi này nhiều hải sản như vậy, sao có
thể đi, không thể bỏ qua bất kỳ một con hải sản nào.

Mộng Du trợn mắt líu lưỡi: “Các người… Con người đều không biết xấu hổ như
vậy?!”

Minh Thù nhún vai, cười híp mắt nói: “Người không biết xấu hổ vô địch thiên
hạ.”

Mộng Du trợn mắt nhìn: “Cô…”

“Mộng Du đừng nói nữa, đi thôi…” Người cá kia túm lấy Mộng Du lôi đi.

“Tôi…”

“Mộng Du tôi xin cô!!”

Mộng Du cùng người cá kia biến mất ở cổng.

Minh Thù nhìn phương hướng bọn họ rời đi, khóe miệng nâng lên nụ cười có
chút không hiểu được.