Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích – Chương 1259: Tuân Lệnh Darling (17) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Chương 1259: Tuân Lệnh Darling (17)

Y Tích không ở chỗ này, bị Khôn ca giam ở chỗ của hắn.

Khôn ca cuối cùng lựa chọn phương án của Minh Thù, mặc dù hắn cũng cảm thấy
rất thao đản, nhưng suy nghĩ kỹ một chút chỉ có cái phương án này bảo đảm
nhất.

Vạn nhất bọn hắn là đến giết Y Tích, coi như hắn đem người giao nói không
chừng cuối cùng còn bị xử lý.

Nhưng vạn nhất bọn hắn là tới cứu Y Tích…

Hiển nhiên Khôn ca cược đúng rồi.

Đối phương chính là tới cứu người.

Cho nên thời điểm người của Khôn ca ưỡng ép Y Tích xuất hiện, người đối diện
đều dồn dập nắm chặt vũ khí trong tay.

Khôn ca thấy thế liền từ chỗ núp ra ngoài.

Sắc mặt Y Tích khó coi, mặc trên người một bộ quần áo kỳ quái, rộng lớn vô
cùng, che đậy từ đầu đến chân.

“Giao Y Tích cho chúng tôi, chúng tôi sẽ lập tức rời đi.”

“A…” Vừa chiếm thế thượng phong, Khôn ca liền không nhịn được đắc ý: “Các
người giết nhiều anh em của tôi như vậy, hiện tại cứ muốn như thế mà đi?”

Người đối diện ghìm súng, nhắm vào bọn họ: “Không nên tìm chết.”

Khôn ca đem họng súng nhắm vào Y Tích: “Coi như các người bắn chết tôi, dựa
vào một chút khí lực cuối cùng tôi cũng có thể bắn chết cô ta.”

Đối phương: “…”

Ánh mắt oán hận của Y Tích trừng mắt nhìn Khôn ca, tựa hồ muốn uống máu ăn
thịt hắn.

Minh Thù nhìn Khôn ca cùng đối phương đàm phán, nội dung nói chuyện không có
gì mới lạ, bắt đầu gặm đồ ăn vặt.

Lát nữa dùng tư thế gì kéo giá trị hận thù thì tốt đây?

“Đều lùi ra ngoài cho tôi!” Khôn ca nghiêm ngặt một tiếng: “Không thì tôi liền
bắn chết cô ta!”

Người bên kia kiêng kị, giằng co một lát liền bắt đầu lui về phía bên ngoài.

Hai bên cách nhau một cánh cửa.

“Cẩn thận nha.” Minh Thù đột nhiên lên tiếng.

Giọng nói này làm Y Tích bỗng nhiên quay đầu lại.

Vừa rồi cô đứng ở phía sau, Y Tích không có quay đầu nhìn, căn bản không biết
cô đang đứng phía sau.

Nữ nhân này vì sao lại ở đây?

Không đúng…

Ngày đó mình vừa chạy ra liền bị bắt, đây không phải trùng hợp, là cô ta…
Nhất định là cô ta!

Là cô ta để cho bọn họ bắt cóc chính mình.

Hận ý trong lòng Y Tích bộc phát: “Giáng Tuyết! Là cô! Là cô sai khiến bọn hắn
bắt cóc tôi!!”

“Tôi vì cái gì…” Minh Thù dừng một chút, nhếch môi cười: “Đúng vậy a, chính
là tôi.”

Hiệp sĩ đổi vỏ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị kỹ năng đổ vỏ!!

Mặc kệ là cái vỏ gì, trước tiên cứ nhận rồi nói.

Khôn ca: “…”

Không phải!

Đây là Xuân Thu đường của hắn, Xuân Thu đường khi nào lại nghe lệnh Độ Kỷ!

Khuôn mặt vốn khó coi của Y Tích vặn vẹo, hận ý trong mắt bắn ra: “Giáng Tuyết
cô là tiện nhân!”

Minh Thù cười đến “Tà mị cuồng quyên”, tại lúc mọi người đang nhìn chăm chú,
hơi khẽ nâng tay lên đọc diễn văn.

“Người không tiện, làm sao tranh thiên hạ!”

Khôn ca: “…”

Đám người: “…”

“Tại sao cô lại đối với tôi như vậy!!” Thời điểm này sau khi mình sống lại,
mình căn bản cùng cô ta không có quan hệ gì.

Kiếp trước cô ta thấy chết không cứu, bây giờ lại đối phó mình như vậy.

Y Tích nghĩ mãi mà không rõ, bởi vì mình trọng sinh nên mới thay đổi quỹ đạo
lịch sử hay sao?

Người đối diện nhìn động tĩnh bên này, không ai chú ý tới bọn hắn im lặng giao
lưu.

Vèo ——

Ầm!

Soạt ——

Thủy tinh bên ngoài vỡ nát, mảnh kiếng văng tung tóe, có bóng người từ ngoài
cửa sổ rơi xuống, cấp tốc nhảy vào bên trong gọn gàng xử lý một người.

Người bên ngoài đồng thời hành động.

Khôn ca bị đánh cho trở tay không kịp.

Minh Thù tránh khỏi khu giao chiến, hô về phía Khôn ca: “Tôi đã nói anh phải
cẩn thận.”

Khôn ca mắng một câu thô tục, bất quá rất nhanh liền không có tinh lực mắng
người, trong phòng lâm vào hỗn chiến, thỉnh thoảng có tiếng súng vang lên.

Minh Thù đi về phía Y Tích bên kia.

Y Tích bị người ta cưỡng ép, đang cảnh giác có người lợi dụng sơ hở cứu
người.

Y Tích thấy Minh Thù tới, cô ta cắn một cái lên tay của người đang cương ép
mình, người kia bị đau có chút buông ra, cô ta lập tức đạp vào hạ thân của
người kia.

Người bên cạnh hỗ trợ giải quyết người kia, kéo cô ta tới hướng cửa sổ bên
cạnh.

Có người thả bom khói trong phòng, ánh mắt liền bị ngăn trở.

Minh Thù còn đang bị đại bộ đội sáp lá cà ngăn lại, người kia đem dây thừng
buộc trên người Y Tích, Y Tích cuối cùng âm trầm nhìn Minh Thù một chút, sau
đó bỗng nhiên bị người ta kéo lên.

Âm thanh máy bay trực thăng từ xa lại gần vang lên.

Minh Thù: “…”

Tình cảm là nhảy dù đến!

Đuổi theo khẳng định không đuổi kịp, vừa rồi giá trị hận thù cũng không ít
lắm, lần sau liền tiếp tục là tốt rồi.

Y Tích thành công được cứu đi, bọn hắn xác định được mục tiêu cũng không làm
bất luận cái gì dư thừa, những người còn lại cấp tốc rút lui.

Trong giây lát, mới vừa rồi còn là chiến trường hỗn loạn cũng chỉ còn lại đám
người của Khôn ca.

Khôn ca tổn thất nặng nề, đen mặt mắng cha chửi mẹ.

Minh Thù ngồi trên bàn bị bắn không ít đạn, nhẹ giọng lên tiếng: “Khôn ca,
chúng ta còn chưa có tính sổ đâu.”

Khôn ca: “??”

Vừa trải qua một trận ác chiến, lại bị Minh Thù đè xuống đánh một trận.

Minh Thù đánh người xong, vỗ vỗ tay: “Lần sau tìm người giết tôi nhớ tìm người
có kỹ thuật tốt một chút, không thì không xứng với thân phận của tôi, hiểu
chưa?”

Khôn ca nằm rạp trên mặt đất.

Ngày hôm nay đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Trước đó không phải cô còn dạy hắn cách đối phó đám người kia sao?

Minh Thù thản nhiên rời đi, cả Xuân Thu đường thê thảm như bị người ta lăng
nhục qua mấy chục lượt.

Giải quyết xong chuyện của Xuân Thu đường, Minh Thù mỗi ngày đều vẫn làm cho
người ta tan vỡ cuộc sống, Diệp Tịch cả ngày không có việc gì làm vẫn cứ trêu
chọc cô.

Về sau cô lại thử gọi điện thoại cho lão ba lại lần nữa.

Bất quá rốt cuộc cũng không có gọi được.

Nếu không phải tình huống như thế là trạng thái bình thường, Minh Thù sẽ cho
rằng vị lão ba này đã bị người ta bắt đi.

Tình huống của Diệp Tịch đến cùng là xảy ra chuyện gì?

“Đại tiểu thư…”

Trợ lý Hạ vội vã tiến vào, cầm trong tay một phần báo chí, nhìn tiêu đề là khu
Đông Thành.

“Đây là tin tức ngày hôm nay của khu Đông Thành.”

Minh Thù lên mặt báo, hình ảnh được phóng to, là một hiện trường tử vong.

Tiêu đề phi thường bắt mắt —— kẻ cướp đoạt tuổi thọ vẫn cứ hung hăng ngang
ngược, là các người buông thả!

Lực chú ý của Minh Thù không ở tiêu đề bên trên, cô nhìn kỹ người chết kia hai
lần.

Người này…

Tựa như là người lần trước Diệp Tịch đuổi theo.

Minh Thù ung dung thản nhiên buông tờ báo xuống: “Mỗi ngày đều có dạng này tin
tức này, có cái gì kỳ quái?”

Mỗi ngày đều có người bị cướp đoạt tuổi thọ tử vong, mỗi ngày đều có đưa tin,
nhưng dạng đưa tin này đã hoàn toàn chết lặng.

Mà người đưa những tin này cơ hồ rất nhanh liền thay người, không ai có thể
kiên trì.

Thế giới này…

Chính là như vậy.

Trợ lý Hạ lấy ra mấy tấm hình đặt trước mặt Minh Thù.

Căn phòng kia lờ mờ, có rất nhiều người, nhưng bắt mắt nhất vẫn là Diệp Tịch.

Người chết đứng bên cạnh Diệp Tịch.

“Những tấm ảnh này lúc đầu cũng nên tuyên bố ra, tôi đã kịp thời chặn lại, đại
tiểu thư…”

Trợ lý Hạ dừng một chút.

“Căn cứ theo tin tức tôi biết được, Diệp tiên sinh… Tựa hồ cùng không ít
người làm qua giao dịch nào đó, hơn nữa… Người cùng cậu ấy làm qua giao
dịch… đều chết hết.”

Minh Thù nhìn tấm ảnh, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi biết rồi.”

“Đại tiểu thư… Không phải tôi muốn nói Diệp tiên sinh cái gì, nhưng lai lịch
của Diệp tin sinh… cô có muốn điều tra hay không?”

“Chuyện này tôi sẽ xử lý, có tin tức khác thì hãy chặn xuống.”

“Đại tiểu thư!”

Minh Thù ra hiệu hắn ra ngoài.

Hạ trợ lý mày nhíu lại thành chữ Xuyên (川), cuối cùng thở dài, rời khỏi phòng
làm việc.