Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích – Chương 1147: Lão Bản Không Hẹn (16) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Chương 1147: Lão Bản Không Hẹn (16)

“Kiều Khởi…” Nhan Tuyết nhìn người đứng ở cửa, trên mặt viết lên mấy chữ không
thể tin được: “Tại sao lại là cô? Cô…”

“Vì sao không thể là tôi, nhìn thấy tôi cảm thấy rất bất ngờ sao?”

Toàn thân Nhan Tuyết run lên, nghiến răng nghiến lợi: “Cô muốn làm gì với
tôi?”

Minh Thù buông tay: “Cô đã cảm nhận được rõ ràng như vậy, tại sao còn muốn hỏi
tôi.”

Trong đôi mắt Nhan Tuyết dâng lên một cơn lửa giận, nhưng nhiều hơn chính là
sự khủng hoảng và sợ hãi, thân thể của cô ta… Cô về sau làm sao dám gặp người
khác.

Cô…

“Kiều Khởi, tại sao cô lại ác độc như vậy.”

Nhan Tuyết căn bản đã quên chuyện này là do ai bắt đầu trước.

Minh Thù cười khẽ: “Đây chẳng phải là điều cô muốn làm với tôi ư, tại sao giờ
còn nói tôi ác độc? Được rồi, coi như là tôi độc ác, cô có thể làm gì được
tôi? Hận tôi sao? Rất hoan nghênh nha, mời cô dùng hết sự nhiệt tình của cô mà
hận tôi đi!”

Vai phản diện mà không độc ác thì sao được coi là vai phản diện chứ!

Trẫm chính là một nhân vật phản diện chuyên nghiệp đó!

Sắc mặt Nhan Tuyết trắng bệch, nhưng cô không hiểu vì sao mọi chuyện lại trở
thành như vậy.

Sao cô ta lại biết?

Cô chưa từng thông qua tay bất cứ người nào làm chuyện này, chính là vì sợ bị
người khác biết được.

Vì sao người xảy ra chuyện lại là cô, không phải cô ta.

Rốt cuộc xảy ra vấn đề gì rồi!

“Một lát nữa Úc tổng sẽ tới đón cô trở về nhà.” Minh Thù tiếp tục nói: “Không
cần cám ơn tôi, việc gọi một cuộc điện thoại khiến tôi rất vui, khi có thể vì
vị tiểu thư đáng yêu đây mà cống hiến một chút sức lực.”

Nhan Tuyết trợn to mắt nhìn Minh Thù: “Cô…”

Úc Đình?

Úc Đình tới đón cô ư?

Không…

Không được.

Minh Thù mỉm cười đi ra khỏi cửa phòng, cánh cửa đóng lại “bộp” một tiếng.

Nhan Tuyết từ trên giường bổ nhào xuống: “Thả tôi ra, mau thả tôi ra.”

Không thể để cho Úc Đình thấy bộ dạng này của cô, không thể để cho Úc Đình
biết được chuyện xảy ra trên người cô được.

Kiều Khởi…

Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô!

Úc Đình đậu xe ở bên ngoài, đây là một cái nhà nhỏ cũ kỹ, Úc Đình xác định
được là ở đây theo sự hướng dẫn của trợ lý, bước vào trong nhà.

Vừa bước vào đã thấy mùi thịt nướng đập vào mặt.

Trên vỉ nướng ở khoảng sân trống có những xiên thịt đang được nướng tí tách,
một người đàn ông cơ bắp mặc áo lót kẻ đang đứng trước vỉ nướng lật xiên thịt,
rồi thuần thục rắc gia vị lên đó.

Úc Đình: “…”

Nếu không nhìn thấy người đang ngồi trên bàn ở phía bên cạnh, Úc Đình chắc
chắn sẽ hoài nghi liệu có phải hắn đi nhầm hay không.

“Kiều Khởi, tại sao cô lại ở cùng một chỗ với mấy tên côn đồ như thế này?”

Những người này chỉ cần nhìn cũng biết là không tốt đẹp gì rồi.

Anh Long ở bên cạnh hung tợn trừng mắt nhìn Úc Đình, bọn họ là côn đồ sao? Bọn
họ có thể so sánh cùng với mấy tên côn đồ hay sao?

“Tôi ở cùng một chỗ với ai thì có liên quan gì tới anh?” Minh Thù cầm xâu thịt
cắn một miếng: “Nhan Tuyết đáng yêu nhà anh đang ở bên trong đó, xin mời.”

“Cô…” Sắc mặt Úc Đình cực kém: “Cô bắt cóc Nhan Tuyết! Cô làm vậy là đang phạm
pháp đó!”

Minh Thù cười cười không quan tâm.

Toàn thân Úc Đình trở nên vô cùng lạnh lùng, hắn đi về phía Minh Thù vừa chỉ
rồi đẩy cửa phòng ra, sau khi đẩy cửa ra liền thấy Nhan Tuyết quần áo không
chỉnh tề đứng ở sau cánh cửa.

Nhìn thấy Úc Đình, nước mắt Nhan Tuyết liền tuôn rơi: “Úc Đình.”

Nhan Tuyết nhìn qua dường như không bị gì nghiêm trọng, chỉ là quần áo có cút
lộn xộn, trong phòng bốc lên mùi khó ngửi.

Úc Đình vốn dĩ cho rằng lá gan Minh Thù có lớn thế nào đi nữa, cũng sẽ không
làm việc gì quá điên cuồng, nhưng hắn đã quá xem thường cô rồi, sự điên cuồng
của Minh Thù thực sự khiến hắn sợ hãi.

Úc Đình mang Nhan Tuyết ra ngoài, nhìn Minh Thù đang nhàn nhã ăn thịt nướng:
“Có chuyện gì thì cứ nhằm vào tôi là được.”

Minh Thù giơ tay ra, đầu ngón tay chỉ vào khoảng không giữa hắn và Nhan Tuyết:
“Không được đâu, anh và cô ta, tôi đều muốn ức hiếp một chút.”

“Úc Đình…” Nhan Tuyết mang theo tiếng khóc nức nở: “Em muốn rời khỏi nơi này,
em sợ.”

Không thể để cho Úc Đình và Kiều Khởi tiếp tục nói nữa, nếu để cho Úc Đình
biết…

Úc Đình ôm chặt Nhan Tuyết: “Kiều Khởi, nếu cô còn dám ra tay với Nhan Tuyết
thì đừng trách tôi không nể mặt.”

“Không cần, hoan nghênh anh ra tay lúc nào cũng được.” Không bới móc thì trẫm
làm sao kéo được thù hận.

Úc Đình nhíu mày: “Cô tại sao lại trở nên ngang ngược vậy chứ? Trước đây cô
đâu có như vậy…”

Minh Thù nháy mắt với anh Long.

Anh Long lập tức vỗ tay, một đám người từ bên ngoài sân tiến đến, trợ lý của
Úc Đình còn chưa kịp phản kháng đã bị khống chế.

Úc Đình cất cao giọng quát lớn một tiếng: “Kiều Khởi, cô làm cái gì vậy!”

“Ngang ngược đó.” Minh Thù cầm xiên thịt nướng khua khua trong không khí: “Để
chứng minh cái tội danh này thôi, có vấn đề gì không?”

Úc Đình: “…”

Hôm nay đến đây hắn lại không mang nhiều người theo.

Vậy nên dù cho thân thủ Úc Đình không tệ, cũng không thể an toàn rời đi dưới
sự vây hãm của nhiều người như vậy.

Minh Thù gác chéo chân nhìn đám người kia đánh Úc Đình một trận.

Minh Thù đem một xấp ảnh đặt ở trước mặt Úc Đình: “Ha, đây là tặng phẩm. Đừng
nhìn tôi như vậy, tôi sẽ sợ đó.”

Giọng nói kia đâu có chút gì sợ hãi chứ.

“Những thứ này đều là điều mà bảo bối nhà anh muốn làm với tôi, có điều là may
mà tôi lợi hại, nếu không… kết cục hiện tại này lại thuộc về tôi rồi.”

Lúc Nhan Tuyết bị người lôi đi, còn bị người ta dán chặt miệng lại, vậy nên
lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn Úc Đình nhìn thấy những tấm hình kia.

Úc Đình tự mình xem hết một lượt những bức ảnh kia rất nhanh, hắn ngẩng đầu
đáy mắt không còn có thể kìm nén lửa giận nữa.

“Kiều Khởi, cô làm sao có thể làm ra loại việc này chứ?”

“Cái này thì anh nên hỏi Nhan Tuyết đáng yêu của anh đi.”

Úc Đình cứng đờ.

Cô nói rồi, những thứ này là điều mà Nhan Tuyết muốn làm với cô.

Minh Thù cảm thấy lòng thù hận cũng đã tàm tạm, bèn phân phó anh Long: “Ném
bọn họ ra ngoài.”

Úc Đình và Nhan Tuyết, cùng với gã trợ lý đã bị đánh ngất đi bị ném ra sân,
cánh cửa khép lại tại trước mặt bọn họ.

Úc Đình vịn vào chiếc xe đậu ở bên ngoài đứng lên, trong tay còn giữ hai tấm
hình.

“Úc Đình…” Nhan Tuyết mắt đỏ nhào tới bên người Úc Đình: “Những tấm hình đó
đều là giả, không phải em… là cô ta lừa gạt anh…”

Úc Đình trong lúc giật mình mới nhớ ra một vấn đề rất quan trọng.

“Cô ta tại sao lại quen biết em?”

Cho tới tận bây giờ hắn chưa từng mang Nhan Tuyết tới gặp Kiều Khởi, cô ta tại
sao lại có thể quen biết Nhan Tuyết?

Lúc trước, hắn đã bỏ quên vấn đề này.

“Em… Em không quen cô ta…” Nhan Tuyết lắp bắp.

Úc Đình đột nhiên mở cửa xe, đẩy Nhan Tuyết vào trong xe rồi đóng cửa lại, Úc
Đình sầm mặt xé quần áo của Nhan Tuyết, về sức lực Nhan Tuyết làm sao có thể
so với Úc Đình.

Trên ngực, từng mảng lớn dấu vết lộ ra.

Trong đầu Nhan Tuyết trống rỗng.

Có lẽ Úc Đình thích cô, nhưng khi nhìn thấy những dấu vết ở trên người cô thì
trong lòng hắn sẽ thế nào?

Người phụ nữ của mình lại bị kẻ khác vấy bẩn.

Nhan Tuyết biết Úc Đình có bệnh sạch sẽ, cô tình nguyện không tính toán với
Minh Thù rồi nhanh chóng rời đi, cũng chỉ vì không muốn để cho Úc Đình biết
chuyện này.

Nhưng…

Con tiện nhân kia, cô ta chính là muốn hủy diệt cô, cướp Úc Đình bên cạnh cô
đi hay sao?

Trong đầu Nhan Tuyết nhanh chóng suy nghĩ, cuối cùng đột nhiên bắt đầu khóc:
“Úc Đình, xin lỗi, xin lỗi, đêm hôm qua em ở nhà ngủ, nhưng khi tỉnh dậy đã
như vậy rồi, em thực sự không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa rồi em rất sợ… Xin
lỗi, em không cố ý lừa gạt anh đâu.”

Thấy Úc Đình không có phản ứng, Nhan Tuyết cắn răng, quyết định đánh cược một
lần: “Em như vậy… sống còn có ý nghĩa gì nữa, chi bằng chết đi cho xong.”

Cô ta bổ nhào về phía trước, cầm lấy dao gọt trái cây rồi hướng về phía cổ tay
mình mà cắt một đường.

Úc Đình ngay lập tức đè lại cổ tay cô, rồi dùng sức ép Nhan Tuyết buông dao
gọt trái cây xuống.

Một lúc lâu sau, Úc Đình nói: “Chuyện này… anh sẽ điều tra rõ ràng, sẽ không
để em chịu thiệt thòi.”