Sở Việt càng nghe càng thấy lạ, Quan Sa có quan hệ gì với cô? Lần trước hình
như cô…
Nhưng Quan Sa nói không quen cô.
Sở Việt cảm thấy Minh Thù vẫn là nhắm vào hắn, dù sao hắn và cô đều là Huyết
tộc.
“Phất Vũ, cô có gì thì nhắm vào tôi đây!”
Minh Thù lắc đầu: “Không được, anh không phù hợp với tiêu chuẩn.”
Sở Việt: “…” Tiêu chuẩn gì cơ?
Minh Thù nhướng mày, nhìn Quan Sa đang luống cuồng: “Tôi nói với anh một bí
mật, anh có muốn nghe không?”
Sở Việt không biết Minh Thù muốn làm gì cảm thấy là lạ.
“Bí mật gì?”
Sắc mặt Quan Sa trắng bệch, cô ta kéo cánh tay Sở Việt nói nhỏ: “Sở Việt, em
không sao, chúng ta đi thôi.”
Sở Việt thấy Quan Sa tái mặt, trên người lại ướt nhẹp nhìn vô cùng đáng
thương, lập tức không nghe tâm tình bí mật gì nữa dẫn Quan Sa rời đi.
Minh Thù ở phía sau gọi với theo: “Sở Việt, bé đáng yêu bên cạnh anh tên là
Thụy Sa, Thụy Sa Durant.”
Nếu như Sở Việt không nhớ cái tên Thụy Sa này lắm, nhưng họ Durant này hắn
không hề xa lạ gì.
Sở Việt đang chuẩn bị quay đầu, Quan Sa đột nhiên ngất xỉu mềm nhũn trong tay
hắn.
Sở Việt gác lại nghi ngờ trong lòng, ôm ngang người Quan Sa nhanh chóng rời
đi.
Trong phòng học, Đồng Diệp như vừa lấy lại tinh thần: “Cô vừa mới nói Quan Sa
kia là ai?”
“Thụy Sa.”
“Con gái nhà Durant?” Đồng Diệp tỏ ra vẻ mặt cô đùa à: “Cô ta là người.”
Minh Thù nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát: “Biến dị!”
“…”
Biến dị bà nội cô á!
Tuy hắn từng gặp người này lúc còn rất nhỏ, nhưng hắn có thể nhớ cô gái trung
thực kia là một Huyết tộc.
Đồng Diệp nhìn chằm chằm Minh Thù: “Vừa rồi sao cậu lại nghĩ lâu như vậy mới
trả lời?”
Minh Thù chớp chớp mắt: “Như vậy chứng tỏ tôi trả lời rất trịnh trọng, không
phải nói bừa.”
“Cho nên cậu vẫn là nói bừa?”
“Tôi nói nghiêm túc.”
“…” Sao còn ác liệt hơn cả trước đây vậy.
Đồng Diệp lo lắng nhìn Minh Thù mấy cái, sau đó nằm lên bàn cắn ống hút, hút
một cách sung sướng trước mặt bạn học cả lớp…
Tim hơi nhói.
Các bạn học càng ngơ ngác, Thụy Sa Durant là ai?
Vừa mới xảy ra chuyện gì, sao bọn họ lại cảm thấy không hiểu lắm nhỉ.
…
Sở Việt đưa Quan Sa đến phòng cứu thương, bác sĩ xem qua xong rời đi, Quan Sa
yếu ớt tỉnh lại.
“Thấy thế nào?” Sở Việt đỡ cô ta.
“Không sao, chỉ là hơi lạnh.” Quan Sa yếu ớt ngang nhiên nhào qua, cơ thể Sở
Việt có chút căng thẳng, sau đó chỉ có thể ôm lấy cô ta.
Quan Sa bắt đầu diễn xuất: “Việt, Thụy Sa là ai? Là… bạn… trước kia của anh
sao?”
Thứ áp chế huyết mạch trên người cô ta, cho dù là Sở Việt cũng không phát hiện
ra cô ta là Huyết tộc.
Bây giờ nghĩ lại, cô ta quá căng thẳng rồi.
Tuy Quan Sa hối hận về phản ứng lúc đó của mình, nhưng bây giờ hối hận cũng vô
ích, chỉ có thể mau chóng gạt bỏ nghi ngờ của Sở Việt.
Ánh mắt Sở Việt sâu thẳm, hắn nắm lấy cổ tay Quan Sa, lặng im không nói gì.
Trên người cô ta không có khí tức của Huyết tộc.
Cô ta là người…
Một lúc lâu mới nói: “Người cô ấy gọi là em, anh nên hỏi em mới phải.”
“Em?” Quan Sa tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên, giọng nói và tay chân cũng vô cùng
đúng chỗ: “Em không biết Thụy Sa gì cả, em tưởng anh biết, có phải Phất Vũ kia
nhận lầm người rồi không?”
Quan Sa cắn môi dưới: “Lần trước cô ấy cũng từng gọi em như vậy, em đã nói với
anh em chưa từng nghe thấy cái tên này, có phải là dáng dấp rất giống Thụy Sa
kia không?”
Sở Việt nhìn chằm chằm Quan Sa một lát, dường như muốn nhìn ra dấu hiệu nói
dối từ cô ta.
Nhưng kỹ xảo của Quan Sa rất tốt, Sở Việt không nhìn ra điều gì cả.
“Cô ta chỉ nhắm vào anh, em đừng nghĩ lung tung.”
“Vậy anh nói em biết, Thụy Sa là ai?” Quan Sa hoàn toàn coi Thụy Sa là một
người khác, hiện giờ cô ta là Quan Sa không phải là Thụy Sa gì cả.
“Không quen.” Sở Việt nói: “Có điều anh biết cha cô ta.”
Quan hệ giữa cha của Thụy Sa và hắn có thể nói là rất tệ.
Phất Vũ làm như vậy, nếu muốn thọc gậy bánh xe… thì dễ như trở bàn tay.
Quan Sa lại xác nhận thêm một lần, Sở Việt cam đoan hắn không có quan hệ gì
với Thụy Sa kia, Quan Sa nghe ra vẻ hờ hững với Thụy Sa từ trong giọng nói của
hắn, trong lòng cảm thấy không dễ chịu cho lắm.
Cô ta trước sau đều nhằm vào thân phận của người khác.
Nếu như cô ta trọng sinh trở về sớm một chút, trước khi Quan Sa chưa cứu được
hắn thì đâu cần phải phiền toái như vậy.
Xem ra vẫn phải nhanh chóng đuổi Quan Sa chân chính đi, còn cả Phất Vũ kia
nữa… cũng không biết có mục đích gì.
Tất cả những gì cản trở cô ta và Sở Việt đến với nhau, đều phải diệt trừ.
Quan Sa làm nũng với Sở Việt: “Việt, em muốn uống nước.”
Sở Việt thuận thế buông cô ta ra: “Anh đi mua.”
Sở Việt vừa đi khỏi, Quan Sa lập tức lấy di động ra soạn tin nhắn.
Nhưng khi cô ta nhìn thấy tin nhắn trả lời từ đối phương, cả người đều sững
sờ.
… Phất Vũ.
Sao lại là cô ta?
Tại sao cô ta phải giúp Liễu Loan Nguyệt? Quan hệ giữa cô ta và Liễu Loan
Nguyệt là thế nào? Chuyện hôm nay là cô ta đang giúp Liễu Loan Nguyệt trả thù
cô ư?
Hay là cô ta có âm mưu khác?
Quan Sa đánh chữ rất nhanh.
… Chắc chắn không?
… Chính là cô ta, chúng tôi không nhìn nhầm được. Cô ta đánh chúng tôi, trước
đó cô không hề nói sẽ xảy ra chuyện như vậy, phí tổn thất tính thế nào đây?
Quan Sa bắt mình tỉnh táo lại, chuyển tiền cho đối phương, cắt đuôi bọn họ.
Dù sao bọn họ cũng chỉ giao dịch qua điện thoại, cho dù điều tra cũng không
tra ra được chỗ của cô.
Cô phải nghĩ xem…
Tiếp theo nên làm gì.
Liễu Loan Nguyệt dễ đối phó rồi, nhưng Phất Vũ kia…
Cô ta là Huyết tộc, vẫn là kẻ điên mà đa số bộ phận Huyết tộc không muốn trêu
chọc vào, nếu có thể cô cũng không muốn động đến cô ta, thêm phiền phức cho
mình.
Nhưng bây giờ không ổn, cô ta đang cố ý nhắm vào cô.
…
Sở Việt rời khỏi phòng cứu thương, có chút không yên lòng bước đi.
Vô tình đụng phải người trước mặt, nữ sinh ôm đồ trong tay, bị hắn đụng phải
liền lăn thẳng xuống cầu thang.
Cũng may không cao, không xảy ra vấn đề té ngã gì.
Sở Việt chưa kịp lên tiếng thì nữ sinh kia đã xin lỗi trước: “Xin lỗi.”
Áo sơ mi trên người nữ sinh bị bẩn, cúc áo trên tay bị đứt, lộ ra cổ tay loang
lổ vết máu.
Sở Việt nghe được hương vị ngọt ngào.
Hắn nhìn về phía cô gái, cô gái tự mình nhặt đồ trên đất, ma xui quỷ khiến Sở
Việt ngồi xổm xuống nhặt giúp cô.
Hiện giờ đã bắt đầu vào lớp, xung quanh yên tĩnh không có học sinh.
Sở Việt đưa mấy thứ kia cho cô gái, cô gái không ngẩng đầu, nhanh chóng nhận
lấy: “Cám ơn.”
Sở Việt nhíu mày, dường như thấy hành vi của hắn hơi lạ, hắn cũng không lên
tiếng lách qua cô gái mà rời đi.
Khi hắn quay đầu đã không thấy cô gái vừa rồi còn như chim sợ cành cong kia.
Sở Việt ở phòng cứu thương với Quan Sa một ngày, tuy là bây giờ trường học cấm
yêu sớm, nhưng Sở Việt thân phận tôn quý, trường cũng một mắt nhắm một mắt mở.
…
Liễu Loan Nguyệt lo lắng cả ngày, mấy nữ sinh trước đó vẫn gây phiền phức cho
cô chưa xuất hiện… tuy cô vẫn như trước, không thuận lợi cho lắm.
“Liễu Loan Nguyệt, phiền cô trực nhật giúp tôi nhé.”
Hôm nay không phải là ca trực nhật của cô.
Nhưng người trực nhật trong lớp một tháng gần đây đều là cô…
Liễu Loan Nguyệt biết nếu mình phản đối thì sẽ chỉ nhận thêm càng nhiều nhạo
báng hơn.
Cô phải cố gắng học hành, cố gắng trở nên nổi bật!
“Chuyện của mình mà tự mình không biết làm?”
Giọng nói thanh thúy từ cửa phòng học truyền đến, bạn học của Liễu Loan Nguyệt
đang lùi vào trong phòng học.