Hào Môn Kinh Mộng – Chương 145: Tin nhắn thoại – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng - Chương 145: Tin nhắn thoại

Nghĩa trang đìu hiu vang vọng tiếng ve sầu râm ran, âm thanh đó tựa như hạt
giống trồi lên từ bùn đất.

Rời khỏi nhà họ Lệ, Lệ Minh Vũ lái thẳng đến nghĩa trang.

Anh xuống xe, đi bộ qua con đường dẫn vào trong. Dưới chân núi là thành phố
phồn hoa sầm uất, còn trên núi là thế giới tịch liêu của người sống và người
chết.

Ngôi mộ đôi của cặp vợ chồng kia vẫn cao lớn sừng sững, bắt mắt đến khác
thường, tựa như sự trang trọng mài dũa qua năm tháng. Lệ Minh Vũ ngồi trước
ngôi mộ, bên cạnh là hai bó hoa, một bó hoa thiên điểu và một bó cúc trắng,
hương cúc trắng thanh đạm, tỏa mùi thơm thanh mát trong không khí, tựa hồ đang
phiêu diêu kể chuyện đời xưa của người chết.

Anh loay hoay điếu thuốc trên tay, nhưng thật lâu vẫn không châm hút. Cuối
cùng anh thả tay, điếu thuốc rơi xuống mặt đất, làn gió thổi ngang cuốn điếu
thuốc xoay tròn vài vòng rồi dừng lại.

Trên mộ bia, vẫn là hình Cố Hoài Dương và Giang Lăng như dĩ vãng, một người
đàn ông anh tuấn và một người phụ nữ điềm đạm.

Lệ Minh Vũ lặng lẽ ngắm hai bức hình trên bia mộ. Gương mặt của người đàn ông
trên bức hình đó y hệt anh, đôi mắt sâu lắng dần toát lên vẻ hoang mang và mệt
mỏi.

Hồi lâu sau, anh nhìn chăm chú bức ảnh của Cố Hoài Dương, giọng anh như mất
hết sức lực, “Con phải làm gì bây giờ?”

Thanh âm trầm thấp như đang thều thào trong nỗi đau…


Tin cảnh sát cao cấp Đinh Minh Khải bị giết lan truyền khắp nơi, trở thành đầu
đề nổi bật trên các mặt báo, ti vi. Nhưng cánh báo chỉ tập trung vào chuyện
Đinh Minh Khải bị giết, còn hiện trường vụ án ở số 45 đường Hoa Đôn thì không
ai khoét sâu tìm hiểu. Mọi người chỉ đồn lác đác rằng nơi đây được chính phủ
trưng thu, tiếp đó liệt kê vài vụ án mạng diễn ra trong mấy năm qua ở gần
đường Hoa Đôn. Rồi cuối cùng kết luận rằng bởi do đường Hoa Đôn hẻo lánh, nên
trở thành nơi dễ ra tay của bọn biến thái cuồng giết người.

Tin tức truyền ra, người dân đều hoảng hốt, dù sao người chết cũng là cảnh sát
cao cấp, nếu chỉ là người bình thường thì sẽ không khiến xã hội hoang mang như
vậy. Nhưng tin này nhanh chóng bị sở cảnh sát yêu cầu loại bỏ, đồng thời sở
cảnh sát cũng không ngừng xoa dịu lòng dân. Dưới áp lực của xã hội, cảnh sát
cũng đành tăng thêm nhân lực, lập ra một tổ chuyên trách vụ án này.

Tô Nhiễm không biết cảnh sát lập tổ chuyên trách vụ án này thế nào, cô chỉ
biết Đinh Minh Khải chết ở số 45 đường Hoa Đôn không phải chuyện tình cờ. Cô
cũng thử tra tìm tài liệu về số 45 đường Hoa Đôn, nhưng ngoài tin tức rao bán
thì không tìm được điều gì khác.

Vốn dĩ cô muốn đến đó lần nữa, nhưng khu vực ấy đã bị cảnh sát phong tỏa. Thêm
nữa, cô thường nhớ tới lời dặn của Lệ Minh Vũ, tuy cô không thể tự tìm hiểu,
nhưng cô không thể không nghi ngờ số 45 đường Hoa Đôn.

Sáng hôm nay, cô vùi đầu vào máy tính, lướt khắp các trang web tìm kiếm thông
tin về số 45 đường Hoa Đôn. Không tìm không biết, tin này khiến Tô Nhiễm giật
mình, tuy trang web không miêu tả về số 45 đường Hoa Đôn, nhưng nhiều diễn đàn
đang bàn tán về trường hợp của Đinh Minh Khải, còn gắn tên cho số 45 đường Hoa
Đôn thành nơi chuyên giết người.

Tô Nhiễm không ngừng theo dõi hết trang này đến trang khác, nhưng càng xem
càng thất vọng. Mọi người chỉ toàn suy đoán, còn nguồn gốc về số 45 đường Hoa
Đôn thì trống rỗng. Đang định thoát khỏi diễn đàn, mắt cô chợt lia đến thành
viên tên “Hạt đậu đỏ”, người này gửi bài lúc năm giờ sáng.

Điều hấp dẫn Tô Nhiễm chính là nội dung bài viết của “Hạt đậu đỏ”, xem cách
nói chuyện có vẻ là một cô gái. Hạt đậu đỏ bảo rằng có duyên với đường Hoa
Đôn, bởi vì ba mẹ từng sống ở đó, sau khi hạt đậu đỏ sinh ra thì mới dọn đến
nơi khác sống.

Bài viết này khiến Tô Nhiễm hưng phấn vô cùng, cô lật đật tìm kiếm tất cả bài
viết của hạt đậu đỏ.

Có vài người cũng hùa theo bài viết của hạt đậu đỏ, còn vài người thì trêu
chọc bảo hạt đậu đỏ là thương gia giàu có, bởi vì cả thành phố này đều biết
người sống ở đường Hoa Đôn ngày xưa đều là người có tiền có quyền.

Hạt đậu đỏ mau chóng hồi âm, kể rằng số 45 đường Hoa Đôn là chỗ ở của ma quỷ,
nguyên nhân họ dọn đi cũng là vì điều này . Khi ba mẹ hạt đậu đỏ vừa dọn đến
đây, thì ở ngay số 46, cạnh số 45 đường Hoa Đôn. Mà lúc đó, số 45 đã bỏ hoang
không ai ở, nhưng có một buổi tối mẹ hạt đậu đỏ khó ngủ nên ra ngoài ban công
hóng gió, vô tình trông thấy ánh sáng mơ hồ toả ra từ biệt thự số 45. Lúc đó,
mẹ hạt đậu đỏ sợ hết hồn hết vía, tưởng là trộm cướp, nhưng sau đó trông thấy
một người đàn bà mặc váy trắng dài bước chầm chậm đến cửa sổ, cúi đầu khom
người, làn tóc dài của người đó che nửa bên mặt, cứ để vậy bước tới bước lui.

Mẹ hạt đậu đỏ sợ đến mức nhập viện.

Kể từ ngày đó, gia đình hạt đậu đỏ dọn đi nơi khác sống. Từ lúc ở đến khi dọn
khỏi đường Hoa Đôn chỉ vỏn vẹn một tháng.

Đằng sau bài gửi này có rất nhiều người cũng lao vào hỏi, hạt đậu đỏ viết
không nhiều, chỉ xoay quanh số 45 đường Hoa Đôn là chỗ ở của ma quỷ, nhìn
chung thì chẳng có giá trị gì, nhưng Tô Nhiễm khẳng định hình ảnh mẹ hạt đậu
đỏ thấy đêm đó không phải ma quỷ, mà chính là chủ nhân căn biệt thự.

Nghĩ vậy, Tô Nhiễm liền đăng ký thành viên, chủ động liên hệ với hạt đậu đỏ.
Hạt đậu đỏ không lên mạng, nên cô gửi tin nhắn, kêu hạt đậu đỏ liên lạc với
mình.

Làm xong những chuyện này cũng gần đến trưa, Tô Nhiễm vừa xuống lầu một,
chuông cửa lại vang lên.

Người đứng bên ngoài là nhân viên công ty chuyển phát nhanh.

Tô Nhiễm ký xác nhận, nghi hoặc mở gói hàng. Nhìn thấy bên trong gói hàng, cô
liền cứng đờ người.

Trong gói hàng là một chiếc điện thoại di động.

Cõi lòng bình ổn chợt rối loạn như tơ vò. Người biết điện thoại cô biến mất
chỉ có một, và cũng chính người này vứt bỏ điện thoại của cô.

Cô trầm tư một lúc, nhưng vẫn mở ra. Đây là điện thoại hiện đại dành cho giới
nữ sắp phát hành trên thị trường, chiếc điện thoại này màu trắng tinh tế sang
trọng. Ngón tay cô run rẩy cầm điện thoại lên, vô thức bấm nút mở nguồn.

Điện thoại khởi động cực nhanh, chương trình hiển thị toát lên phong thái sang
quý của nó. Điện thoại vừa mở, màn hình liền nhấp nháy báo có tin nhắn, là một
tin nhắn thoại, biểu tượng lá thư màu trắng tựa như con mắt dõi nhìn từ phương
xa…

Tựa như một bức thư gửi từ thiên đường, biểu tượng bì thư màu trắng, hết sức
hài hoà với phong cách tinh tế của điện thoại.

Tô Nhiễm rụt rè, không dám mở ra. Cô không đoán được nội dung của tin nhắn
này, nhưng lòng cô mơ hồ biết chủ nhân của tin nhắn.

Đang nghĩ xem nên từ chối điện thoại này thế này, ngón tay cô lơ đãng chạm
trúng biểu tượng bì thư, nó như chiếc hộp Pandora đang chầm chậm mở ra. Tin
nhắn thoại lập tức vang lên…

“Mong em tha thứ cho tính tình nóng nảy của anh lần trước, nhưng câu xin lỗi
này chỉ giới hạn trong lời nói thiếu tôn trọng mà anh nói với em tối qua. Còn
hành vi anh gây ra, anh rất xin lỗi nếu thời gian quay lại, anh vẫn sẽ làm
vậy. Nếu chỉ có cách đó mới giữ được em, anh cam tâm, có lẽ chỉ như vậy mới
khiến em nhớ em là của anh.”

“A…” Tô Nhiễm ném điện thoại sang bên theo bản năng, mắt cô dán chằm chặp vào
điện thoại như gặp trúng ma quỷ, thần sắc cô tái nhợt. Cô biết anh sẽ không
tha cho cô.

Trong tin nhắn thoại, thanh âm của Lệ Minh Vũ trầm thấp vững vàng như mọi khi,
giống như mọi thứ đều nằm trong tay, không mảy may nào tránh thoát khỏi tầm
nhìn của anh, một giây một phút anh cũng chưa từng rời khỏi…

Tô Nhiễm ngộp thở, dạ dày cuộn lên, giống như ai đó đang ngắt mạnh, giống như…
bàn tay anh ve vuốt từng tấc da thịt trên thân thể cô, khiến cô kinh sợ tột
cùng rồi bối rối khổ sở.

Anh thả cô tự do, nhưng không buông tha con người cô.

Tô Nhiễm lại run cầm cập cầm điện thoại, vừa muốn tắt máy, điện thoại đột
nhiên đổ chuông!

Âm thanh quen thuộc ngân nga, âm thành này là bài hát mà cô thích nhất, dù đổi
sang điện thoại nào cô đều cài bài hát này thành nhạc chuông điện thoại. Đây
vốn là một bài nhạc jazz vui tươi, nhưng dòm tên hiển thị trên màn hình, Tô
Nhiễm lại cảm thấy bài hát này như thanh âm ma quỷ chui ra từ khe hở địa ngục
đáng sợ.

Là Lệ Minh Vũ, không ngờ anh nắm chính xác thời gian cô nhận được điện thoại,
thời gian cô mở máy và thời gian cô nghe tin nhắn… Cô bất giác hoài nghi, con
mắt của anh phải chăng lưu lại phòng làm việc.

Nhạc chuông không ngừng vang lên, dường như chẳng hề có ý định cắt đứt.

Tô Nhiễm không nghe máy, nhưng nhạc chuông như đang đua tính kiên nhẫn với cô,
cứ ngừng một lát rồi gọi lại, nhạc chuông tiếp tục reo. Tính nhẫn nại của cô
cuối cùng cũng cạn sạch, đành thoả hiệp nghe máy.

Ở đầu dây bên kia điện thoại, giọng nói Lệ Minh Vũ trầm thấp thong dong theo
đúng phong cách cố hữu của anh, âm thanh đó tươi mát như mặt biển xanh thẳm
yên ả không gợn sóng, nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm.

Cô yêu anh nhưng cô rất… sợ anh.

“Không cần nghĩ cách trả lại điện thoại cho anh. Em phải nhớ cái này cũng là
tài sản của nhà họ Hoà.” Giọng anh thấp thoáng ý cười.

Lời Tô Nhiễm vừa muốn nói thoáng cái nuốt ngược vào trong, cô nói, “Làm sao
anh biết?” Cảm giác bị theo dõi khiến cô khó chịu cực kỳ.

Người đàn ông trong điện thoại bật cười, “Công nghệ cao cấp của điện thoại
ngày nay chỉ có em mới không biết. Em cứ yên tâm dùng nó, người có thể nhìn
trộm em chỉ có một mình anh mà thôi.”

“Lệ Minh Vũ, anh…” Tô Nhiễm nghiến răng giận dữ, nhưng vẫn cố tỏ vẻ dửng dưng,
“Anh làm nhiều chuyện như vậy cũng chỉ muốn cổ phần của tôi. Nhưng anh đừng
nằm mơ, tôi sẽ không cho anh.”

Lệ Minh Vũ không để tâm, giọng anh vẫn tràn ngập cuốn hút, “Bây giờ em không
cho anh cũng không sao, chúng ta còn nhiều thời gian.”

“Ai còn nhiều thời gian với anh. Lệ…”

Chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đã cúp máy, hiển nhiên anh không cho cô cơ
hội phản kháng.

Tô Nhiễm tức giận muốn vứt ngay điện thoại, nhưng…

Tô Nhiễm là một “cô bé ngoan” sống tiết kiệm, nghĩ lại vẫn nên thôi thì tốt
hơn. Nếu Lệ Minh Vũ muốn biết hành tung của cô, dù không có điện thoại này thì
cũng không khó với anh.

Tô Nhiễm cảm thấy vừa đau lòng vừa buồn cười.

Cô yêu anh, nhưng không sao chống lại sự thật tàn nhẫn. Anh đối xử tốt với cô,
chỉ vì cổ phần Hoà thị trong tay cô.

Một người đàn ông dùng tình cảm để thu lấy lợi ích cho bản thân, người đàn ông
như vậy, vì sao cô vẫn mong đợi và hy vọng vào anh?

Nỗi đau trong tim lại quẫy lên…


Lệ Minh Vũ tắt máy, độ cong trên môi tắt lịm, vẻ tự giễu và bất lực khó nói
thành lời hiện lên trên gương mặt anh. Anh làm sao vậy? Hoá ra anh chỉ biết
dùng cách này để đến gần một người phụ nữ.

Lời nói lạnh lùng ban nãy trong điện thoại của cô xé rách trái tim anh làm hai
nửa, nếu oán hận có thể khiến cô nhớ đến anh, vậy cô cứ oán hận cũng được.

Có lẽ từ trước đến giờ anh luôn khiến cô oán hận mình.

Khi Đồng Hựu gõ cửa đi vào, vừa lúc bắt gặp Lệ Minh Vũ nhíu mày trầm tư, bước
chân Đồng Hựu khựng lại, chần chừ không dám đến báo cáo công việc, bởi vì anh
rất hiếm khi thấy dáng vẻ khổ não của Lệ Minh Vũ.

Thanh âm bất chợt kéo Lệ Minh Vũ sực tỉnh, anh ngước nhìn Đồng Hựu, cất giọng
nhàn nhạt, “Sao rồi?”

Đồng Hưu đưa Lệ Minh Vũ một phần tài liệu, vẻ mặt Đồng Hựu nghiêm túc, “Con
cáo già Hạ Minh Hà đang lên như diều gặp gió, công tác vận động lôi kéo phiếu
bầu của ông ta rất thành công. Ý kiến dân chúng đang chuyển dần sang ông ta,
nếu để ông ta liên nhiệm lần nữa, vậy thế lực của đảng bảo thủ sẽ tăng mạnh
trong giới chính trị, cực kỳ bất lợi với chúng ta.”

Lệ Minh Vũ không nêu ý kiến, anh cầm văn kiện lật xem vài trang, rồi đặt lên
bàn, nhắm mắt.

Đồng Hựu lặng thinh. Đồng Hựu biết thói quen của Lệ Minh Vũ, anh nhắm mắt
nghĩa là tự hỏi, anh đang tính toán đối phó với con cáo già này như thế nào.

Phòng làm việc sa vào tĩnh lặng. Vài phút sau, Lệ Minh Vũ mở mắt nhìn Đồng
Hựu, thản nhiên nhếch miệng, “Theo ý cậu, tỷ lệ Hạ Minh Hà liên nhiệm thành
công là bao nhiêu?”