“Bởi vì, lúc đó cảnh sát Đinh chỉ nói qua điện thoại, chị không ghi âm, càng
không có chứng cứ chính xác, bây giờ báo cảnh sát điều tra Lệ Minh Vũ thì chỉ
phí công vô ích. Lệ Minh Vũ sẽ không thừa nhận. Hơn nữa…” Hòa Vy chần chừ, thở
dài thườn thượt, nhấp một ngụm rượu, “Chị vẫn hoài nghi cái chết của ba liên
quan đến Lệ Minh Vũ.”
Tô Nhiễm nghe cô giải thích cũng nắm được phần nào. Lời Hòa Vy nói rất đúng.
Điều quan trọng nhất hiện nay là phải tìm ra chứng cứ trực tiếp nhất là Đinh
Minh Khải đề cập. Lúc này túm lấy Lệ Minh Vũ chẳng giải quyết được vấn đề gì,
càng quan trọng hơn là pháp y ở hiện trường đã xác định sơ bộ thời gian tử
vong của Đinh Minh Khải. Thời gian đó cô đang ở cạnh Lệ Minh Vũ, bắt đầu điều
tra thì cô lại thành người làm chứng trực tiếp nhất cho Lệ Minh Vũ, chứng minh
anh không ở hiện trường. Đây là nguyên nhân quan trọng khiến cô giấu diếm.
Hòa Vy rót thêm rượu, lần này là rượu mạnh, bồi bàn mang thùng đá lên rồi hiểu
chuyện rời đi ngay. Hòa Vy vừa gắp đá bỏ vào ly, vừa hỏi Tô Nhiễm, “Cảnh sát
Đinh cũng gọi em tới?”
Tô Nhiễm gật đầu, cầm ly nước trầm ngâm.
“Em cho rằng chuyện ba nhảy lầu liên quan đến Lệ Minh Vũ?” Hòa Vy lại hỏi.
Tô Nhiễm lắc đầu, “Em không biết.” Trước khi chưa có bằng chứng xác thực, mọi
hoài nghi cũng chỉ là hoài nghi.
“Nhưng nếu chính miệng cảnh sát Đinh nói, vậy có nghĩa anh ta đã tìm được gì
đó. Biết đâu Lệ Minh Vũ liên quan nhiều thì sao, dù anh ta không phải chủ mưu,
thì cũng là tòng phạm.” Tô Nhiễm bổ sung.
Ngón tay Hòa Vy cứng đờ, một lúc sau mới nói, “Bởi vì không rõ chuyện gì xảy
ra, nên chị hoài nghi rốt cuộc có thật là do cảnh sát Đinh gọi điện kêu chúng
ta đến hay không.”
Tô Nhiễm khó hiểu nhìn Hòa Vy.
“E rằng hung thủ nhái giọng Đinh Minh Khải gọi chúng ta đến đó? Số điện thoại
gọi chị là số lạ, không phải số thường dùng hằng ngày của cảnh sát Đinh.” Hòa
Vy ngờ vực.
Điều này Tô Nhiễm không chú ý, vì số luôn lưu trong máy cô là số từ bàn làm
việc của Đinh Minh Khải.
“Nếu đúng thì tại sao hung thủ phải làm như vậy? Mục đích là gì?”
Hơi thở của Hòa Vy thoáng nặng nề, gằn từng chữ, “Giết chị và em.”
Tô Nhiễm thảng thốt.
“Tiểu Nhiễm, trước giờ chị luôn muốn tâm sự với em. Nếu không vì Lệ Minh Vũ,
thì quan hệ chị em chúng ta sẽ không ra nông nỗi thế này.” Vẻ mặt Hòa Vy xúc
động, “Em biết chị rất yêu Lệ Minh Vũ, yêu đến mức sẵn sàng chết vì anh ấy.
Tuy vậy, chị vẫn nghi ngờ chuyện bốn năm trước liên quan đến anh ấy. Nếu suy
đoán của chị là đúng, thì hung thủ nhất định là Lệ Minh Vũ hoặc người do anh
ấy phái tới.”
Trái tim Tô Nhiễm đập rộn trong ***g ngực, “Chị nói đi.”
Hòa Vy liếm môi, hơi nóng của rượu mạnh xộc từ cổ họng sưởi ấm khắp người cô.
“Hẳn em biết Lệ Minh Vũ đang dần khống chế toàn bộ Hòa thị?”
Tô Nhiễm do dự, nhưng vẫn gật đầu. Cô ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói ra nghi vấn
luôn chôn sâu trong lòng, “Cho nên em không hiểu làm thế nào mà Lệ Minh Vũ lại
khống chế Hòa thị? Chẳng phải chị là chủ tịch Hòa thị sao?”
“Nói chuyện này thì phải kể từ lúc ba nhảy lầu.” Hòa Vy động đậy môi, đè nén
cảm xúc, kể Tô Nhiễm biết.
Bốn năm trước, sau khi Hòa Tấn Bằng nhảy lầu, trên dưới nhà họ Hòa đều lâm vào
khủng hoảng, trụ cột gia đình sụp đổ, đây chính là đại họa. Tô Nhiễm rời đi,
châm ngòi nổ cho cuộc hôn nhân chính trị của hai nhà họ Hòa và họ Lệ. Khi đó,
tập đoàn Hòa thị như rắn mất đầu, tuy tính cách Hòa Vy kiên cường, nhưng cô
chỉ rành về thời trang, muốn xen vào việc kinh doanh đâu phải chuyện dễ dàng?
Nhằm giữ vững địa vị Hòa thị, cô kiên quyết từ chối mời người quản lý chuyên
nghiệp đến theo ý kiến các cổ đông, cố chấp ngồi trên ghế chủ tịch tập đoàn.
Mấy tháng đầu mọi việc khá tốt, người trong giới nể mặt Hòa Tấn Bằng nên thuận
theo Hòa Vy, công ty coi như vận hành suôn sẻ thuận lợi. Những nguy cơ đối
ngoại nảy sinh chốc lát cô cũng thu xếp tốt, giải quyết êm đẹp việc đối ngoại
là sở trường của cô, chỉ cần điều động nguồn lực của giới truyền thông là
được.
Nhưng vào một phiên giao dịch của nửa năm sau, tập đoàn Hòa thị hứng chịu
luồng công kích không rõ từ đâu. Có người ác ý thu mua cổ phần tập đoàn Hòa
thị, tạo nên cục diện hỗn độn trên thị trường chứng khoán. Hòa Vy kiêu căng
ngạo mạn, chỉ đạo thu vào một lượng lớn cổ phiếu chống chọi, nào ngờ bị người
khác giật dây thị trường, buộc phải ngừng phiên giao dịch. Tập đoàn Hòa thị
rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Một công ty niêm yết trên thị trường chứng
khoán khi bị ngừng phiên giao dịch, sẽ giống như miếng thịt tươi rớt vào đầm
cá sấu, mọi con cá sấu sẽ vồ vập không tha, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cắn
chết.
Rơi vào đường cùng, Hòa Vy đành nhờ Lệ Minh Vũ giúp đỡ. Cũng bắt đầu từ ngày
đó, cuộc đời kinh doanh của cô hoàn toàn bị Lệ Minh Vũ khống chế.
Lệ Minh Vũ không đích thân ra mặt, anh phái bạn bè thân thuộc có tiếng tăm
trong giới kinh doanh dẹp yên, đồng thời cũng ám chỉ với Hòa Vy rằng anh muốn
cổ phần Hòa thị, đương nhiên không nhiều và cũng không chuyển thẳng qua danh
nghĩa của anh, mọi thứ đều chia ra cho bạn bè anh tin tưởng nắm giữ, để họ trở
thành cổ đông mới của tập đoàn Hòa thị.
Hòa Vy không còn đường lựa chọn, hơn nữa do bản thân sai lầm, đánh mất lòng
tin của cổ đông dành cho cô. Không tốn nhiều cổ phần công ty nhưng thiết lập
lại được cục diện thành viên ban giám đốc, biết đâu cô còn gầy dựng được thế
lực riêng cho mình, vì vậy cô liền đồng ý yêu cầu của Lệ Minh Vũ.
Nguy cơ mau chóng vượt qua, nhưng nảy sinh rắc rối mới!
Khi cổ đông mới gia nhập, các cổ đông cũ bất mãn nhiều hơn với Hòa Vy, ngay cả
hội nghị thành viên ban giám đốc cũng không tham dự. Những người do Lệ Minh Vũ
phái đến nhân cơ hội tấn công, bắt đầu thu mua cổ phần công ty của cổ đông cũ.
Lúc này Hòa Vy mới phát giác nguy hiểm rình rập, hóa ra đánh đuổi lang sói
nhưng lại dẫn hổ báo tới.
Cô dần mất quyền lực, bị cô lập, thậm chí chức chủ tịch của cô cũng chỉ như
một con bù nhìn, đằng trước không ai giúp đằng sau không ai đỡ, địa vị của cô
lâm vào khốn đốn.
Nói đến đây, Hòa Vy tự giễu mình, “Chị rất ngốc phải không? Chị biết chị rất
ngốc, ngốc đến mức chị luôn cho rằng Lệ Minh Vũ sẽ cưới chị, lúc đó chị còn
nghĩ, nếu chị và anh ấy thành đôi, thì hết thảy tài sản nhà họ Hòa chẳng có ý
nghĩa gì với chị.”
Tô Nhiễm nghe xong mới biết, hóa ra suốt bốn năm qua, nhà họ Hòa xảy ra nhiều
chuyện như vậy. Cô hơi chau mày, trầm ngâm một lúc, rồi hỏi: “Tình hình Hòa
thị luôn ổn định, nổi tiếng trong giới kinh doanh, lúc ba nhảy lầ tại sao
không vấp trắc trở mà phải đến mấy tháng sau mới gặp sóng gió trên thị trường
chứng khoán? Chị có từng nghĩ sóng gió đó là cái bẫy do người khác bày ra?”
Hòa Vy thừ người, mấy năm nay cô không nghĩ tới vấn đề này, giọng cô khàn khàn
hỏi, “Em hoài nghi… Lệ Minh Vũ?”
Tô Nhiễm cũng không muốn đưa ra giả thiết này, nhưng mọi chuyện có vẻ quá
trùng hợp chăng? Anh sẵn lòng đồng ý giải quyết sóng gió trên thị trường chứng
khoán thay Hòa Vy, đồng thời lấy cổ phần Hòa thị làm điều kiện, quan trọng hơn
anh có thể phái người tin tưởng thâm nhập vào tập đoàn Hòa thị một cách nhanh
chóng. Anh là quan chức chính phủ, coi như là bộ trưởng cũng không có khả năng
thu vén tàn cuộc trôi chảy như vậy?
“Em chỉ thấy lạ mà thôi.” Tô Nhiễm bình thản trả lời, hỏi tiếp Hòa Vy, “Tại
sao lúc đó chị không nhờ dì Bạch và Quân Hạo giúp đỡ? Họ cũng là cổ đông của
Hòa thị mà.”
“Em tin tưởng Bạch Sơ Điệp?” Hòa Vy đột nhiên cười nhạt, “Nếu không vì người
đàn bà đê tiện đó, mẹ sẽ không ly hôn với ba!”
Tô Nhiễm bất đắc dĩ nhìn Hòa Vy, “Ba mẹ ly hôn đã là sự thật, đến giờ chị vẫn
chưa thể đối mặt?”
“Thực tế là chị thấy bộ mặt ác độc của người đàn bà đó, còn em thì không!” Hòa
Vy nhíu chặt mày, ngửa đầu uống một ngụm rượu lớn, vì quá kích động làm cô ho
khan sặc sụa.
Tô Nhiễm giật ly rượu của Hòa Vy, nhẹ giọng khuyên ngăn, “Chị uống ít thôi.”
“Chính chị chứng kiến ba và bà ta làm chuyện tồi tệ lừa dối mẹ. Thật là đê
tiện!” Hòa Vy sẵn giọng, vẻ mặt cực kỳ dự tợn, nghiến răng nói, “Chị hận không
thể đuổi người đàn bà xấu xa đó ra khỏi nhà, mỗi lần trông thấy gương mặt bà
ta, chị liền nhớ ngay chuyện đêm đó.”
“Chuyện đêm nào? Rốt cuộc chị trông thấy gì?” Tô Nhiễm tưởng Hòa Vy ghét Bạch
Sơ Điệp vì bà ta là người thứ ba, nhưng có vẻ chuyện chẳng hề đơn giản như cô
nghĩ.
Hòa Vy mím môi, kể bí mật mà cô luôn chôn sâu trong lòng. Kỳ thực, người biết
chuyện này không phải chỉ một mình cô, chứng kiến cảnh lúc đó còn có… Tô Ánh
Vân.
Khi đó nhà họ Hòa rất hòa thuận đầm ấm, ba mẹ vẫn chưa ly hôn. Có một đêm Hòa
Vy đói bụng, muốn xuống nhà bếp lấy đồ ăn, ai dè vừa mở cửa phòng liền trông
thấy hai bóng người ôm nhau đi lên lầu, Hòa Vy sợ thót tim, thoạt đầu cứ ngỡ
là ma quỷ. Dù gì lúc đó Hòa Vy cũng là một đứa trẻ nên trí tưởng tượng phong
phú vô cùng.
Nhưng nhờ ánh sáng lờ mờ cô liền trông rõ hai cái bóng đó. Một cái bóng là Hòa
Tấn Bằng, còn cái bóng kia là một người đàn bà xa lạ. Hai người họ kéo nhau đi
thẳng lên gác lửng, Hòa Vy hiếu kỳ bèn rón ra rón rén đi theo.
Gác lửng thường chỉ có người làm mới lên, còn người trong gia đình hiếm khi
đến đây, nên hai người trên gác lửng không chút e dè băn khoăn. Cứ như vậy,
thông qua khe hở của cánh cửa, Hòa Vy chứng kiến trọn vẹn chuyện xảy ra bên
trong!
Hòa Vy thấy ba ôm chầm người đàn bà xa lạ, vừa ôm vừa hôn cuồng nhiệt, hai
người cũng ngã xuống chiếc giường nhỏ, sau đó quần áo của người đàn bà đó bị
cởi từng món từng món. Người đàn bà xa lạ này trẻ hơn mẹ rất nhiều, tuổi chỉ
chừng mười bảy mười tám, ánh trăng sáng loáng rọi bóng trên thân thể trẻ tuổi
tràn ngập sức sống.
Hòa Vy nghe thấy tiếng thở dồn như dã thú của ba, sau đó ba nằm đè lên người
đàn bà đó, hai người quấn chặt lấy nhau, thanh âm thở gấp dồn dập của người
đàn bà đó như giai điệu bị kiềm nén, không để bật ra ngoài.
Hòa Vy còn bé nên không hiểu chuyện gì xảy ra, cô tưởng ba có chuyện nên sợ
hãi lùi về sau, dợm đi xuống lầu gọi mẹ. Nhưng vừa xoay người liền bắt gặp Tô
Ánh Vân đứng sau lưng, gương mặt bà giàn giụa nước mắt.
Nói đến đây, Hòa Vy dừng lại, viền mắt đỏ hoe, “Bây giờ em đã biết chị căm hận
ba và mụ hồ ly tinh kia thế nào rồi chứ? Chuyện này mẹ chưa bao giờ nhắc đến,
dù tới tận ngày ly hôn, mẹ vẫn giữa tôn nghiêm đến cuối cùng cho ba. Thế nhưng
ba có nhớ, có cảm kích không? Ông chẳng hề cảm kích mẹ dù chỉ một chút. Một
mặt ông cùng mẹ duy trì hình ảnh hạnh phúc đầm ấm cho chúng ta xem, một mặt
ông dẫn mụ hồ ly tinh kia lên gác lửng vụng trộm? Hành vi này hết sức kinh
tởm!”
Lần đầu tiên Tô Nhiễm nghe thấy câu chuyện này, trái tim cô nhói lên. Hóa ra
còn một chuyện như thế!
“Chuyện xảy ra khi nào?” Thanh âm Tô Nhiễm run run.
Hòa Vy suy nghĩ, đột nhiên nhớ điều gì đó, “Em nhớ có một lần em lên gác lửng
rồi sợ hãi chạy xuống khóc lóc nức nở không? Chuyện này tính đến lúc đó thì
xảy ra được chừng một tháng.”
Lòng Tô Nhiễm tê tái khôn cùng. Đột nhiên cô đã hiểu thấu đáo hết thảy!
Hóa ra cái bóng xuất hiện trên gác lửng không phải ma quỷ cũng chẳng phải trộm
cắp, mà là ba ngoại tình với Bạch Sơ Điệp! Bao nhiêu năm qua, cuối cùng cô
cũng tìm được nguyên nhân tạo thành bóng mờ trong tâm lý mình, nhưng đáp án
này khiến cô thất vọng, đau đớn đến tận cùng.
“Bạch Sơ Điệp trước giờ luôn dòm ngó nhà họ Hòa, ban đầu chị muốn dùng Minh Vũ
đối phó Bạch Sơ Điệp. Nhưng rồi chị phát hiện rằng Minh Vũ còn đáng sợ hơn
Bạch Sơ Điệp.” Hòa Vy nói giọng buồn buồn, “Tiểu Nhiễm, em rất may mắn, ít
nhất em cũng giành được sự quan tâm của Lệ Minh Vũ, nhưng còn chị… Bây giờ chị
chỉ muốn đoạt lại nhà họ Hòa trong tay anh ta.”
“Chị định đấu với anh ta?” Tô Nhiễm sững người.
“Chị không còn năng lực tranh đấu với anh ta nữa rồi, nhưng em có.” Hòa Vy
nhìn cô, “Các cổ đông mất hết niềm tin với chị, nếu chị đấu với anh ta thì chỉ
như trứng chọi đá. Nhưng em thì ngược lại. Em thừa hưởng khứu giác nhạy bén
của nhà họ Tô, các cổ đông tự nhiên sẽ nhìn em bằng con mắt khác. Nếu em có
thể thâu tóm phần nào cổ phần công ty từ tay họ, vậy em cũng có thể ngồi trên
hàng ghế ban giám đốc, ít ra là đồng vai vế với Lệ Minh Vũ. Có sự trợ giúp từ
các cổ đông, ý kiến của em sẽ được tiếp nhận, Lệ Minh Vũ không thể một tay che
trời.”
Tô Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, dõi mắt ngắm hạt trái cây di chuyển trong ly
nước, trầm lặng suy tư.
Tô Nhiễm về đến phòng làm việc thì trời đã tối đen.
Cô mệt mỏi lấy chìa khóa, vừa định mở cửa, liền vô tình bắt gặp một bóng dáng
đứng dưới tàng cây, vẻ mặt cô chuyển lạnh lùng, lại là Lệ Minh Vũ!
Dưới ánh trăng, Lệ Minh Vũ tiến đến gần, dừng trước mặt cô, ánh mắt trầm tĩnh
lộ vẻ quan tâm không dễ nhận biết, “Em đến sở cảnh sát?”
Cô hơi ngẩn người, im thin thít mở cửa phòng.
Vốn dĩ cô chẳng muốn đoái hoài đến anh, nhưng vừa định đóng cửa, anh liền vươn
tay chắn cửa, sức lực của cô không địch lại, đành phải thôi, buông thõng tay.
Lệ Minh Vũ đi vào, quay người đóng cửa.
“Anh muốn gì?” Tô Nhiễm điềm nhiên nhìn anh, đặt giỏ xách sang bên.
Lệ Minh Vũ nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt điển trai ẩn hiện nỗi niềm khó tả. Một
lúc lâu sau, giọng anh nhàn nhạt nhưng chất chứa uy nghiêm không cho phép xem
thường cất lên, “Đừng tới số 45 đường Hoa Đôn nữa.”