Hào Môn Kinh Mộng – Chương 130: Bệnh nặng – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng - Chương 130: Bệnh nặng

Mấy ngày nay, Tô Nhiễm luôn thấy là lạ. Chỉ cần vừa ra khỏi cửa, cô liền có
cảm giác ai đó đang theo dõi và nhìn trộm mình. Do cô áo giác hay có người đi
theo thật, thì cô không biết. Nhưng nó mãnh liệt đến đỗi dù cô hoà mình vào
dòng người ngược xuôi đông đúc, cô vẫn cảm giác rõ điều này.

Cho đến khi xảy ra hai tin tức chấn động, cảm giác này mới dịu đi đôi chút.

Mọi phương tiện truyền thông báo chí đều đăng cùng một tin đầy bàng hoàng: Bộ
trưởng Hạ Minh Hà chủ động đề cập chuyện yêu đương trong quá khứ của bản thân.
Ông ta nói mẹ của Trình Nhật Đông là người ông ta yêu nhất. Ông ta nghẹn ngào,
kể lể vô vùng sống động về mối tình thầm kín đó, hệt như bằng chứng sống cho
một mối tình thiêng liêng khắc cốt ghi tâm. Nhưng cái này chẳng là gì, so với
sự việc đáng sợ diễn ra tiếp sau đó. Ông ta bày tỏ sở dĩ con trai Trình Nhật
Đông phạm pháp, nguyên nhân là do ông ta quá bận việc nước việc dân, nên dạy
dỗ con cái sơ suất. Ông ta thay mặt con mình thẳng thắn nhận lỗi và bồi thường
cho gia đình người bị hại trước mặt giới truyền thông. Đồng thời với thân phận
là một quan chức chính phủ, ông ta cũng làm gương, yêu cầu Trình Nhật Đông chủ
động khai thật tình tiết vụ án, đứng ra tự thú ngồi tù.

Lúc tin tức này phát sóng, Tô Nhiễm đang ăn mì cá viên ở tiệm Tử Ký, tivi vừa
chiếu đến, tay cô run rẩy, cá viên rơi đầy mặt đất. Trình Nhật Đông ở tù là
kết quả khó tin, cô không ngờ Hạ Minh Hà đi nước cờ như vậy.

Hôm nay, về đến phòng làm việc thì trời đã tối đen. Cô đi giao bản thảo tới
nhà xuất bản, gửi lọ màu đen tìm thấy trong phòng Bạch Lâm cho Lạc Tranh rồi
mới trở về. Loay hoay ngoài đường suốt một ngày, Tô Nhiễm mệt mỏi rã rời. Có
thể do thời tiết mỗi lúc một ơi bức, nên gần đây cô thường xuyên mệt lả, lúc
nào cũng buồn ngủ, thỉnh thoảng còn ngủ thiếp ngoài ghế sô pha.

Cô vốn định tắm rửa rồi ngủ, nhưng vô tình nghĩ đến chuyện Hạ Minh Hà, lòng cô
không thắc mắc chuyện Trình Nhật Đông có liên quan đến Lệ Minh Vũ hay không,
nhưng ít nhất cô có thể kết luận, Hạ Minh Hà bất lợi thì người được lợi nhất
là Lệ Minh Vũ. Hai đảng phái đấu tranh gay gắt, chẳng phải chỉ vì lợi ích thôi
sao? Nhưng lần này thay vì Hạ Minh Hà bao che Trình Nhật Đông, ông ta lại chủ
động đẩy Trình Nhật Đông vào tù? Chắc chắn ông ta muốn chuyển bị động thành
chủ động, mặc kệ dư luận phản ứng thế nào, Hạ Minh Hà lần này cũng giành được
quyền chủ động, còn Lệ Minh Vũ lại trở nên lép vế.

Anh tính thế nào?

Tô Nhiễm trầm tư giây lát, cô cầm điều khiển mở tivi.

Quả nhiên, tất cả mọi kênh đều đưa tin Hạ Minh Hà “Vì việc nước quên tình
nhà.” Thần sắc Tô Nhiễm lo lắng, thủ đoạn của Hạ Minh Hà quá tàn nhẫn, không
tiếc hy sinh con mình để đắp nặn hình tượng và quyền lợi của ông ta. Thật là
nhẫn tâm.

Cô chuyển kênh tùm lum, bỗng xuất hiện một hình ảnh thu hút mọi lực chú ý của
Tô Nhiễm.

Cũng là một kênh tin tức, nhưng nhân vật trong đó vừa lúc là Lệ Minh Vũ, anh
đang đi thi sát doanh nghiệp, vóc dáng anh cao lớn nổi bật giữa dám đông, Đồng
Hựu đi theo, cầm áo khoác cho anh, vài lãnh đạo ở đằng sau cũng tỏ vẻ kính
cẩn.

Điều khiển trên tay Tô Nhiễm bất giác trượt xuống ghế sô phe, cô lặng lẽ ngắm
nhìn Lệ Minh Vũ trên tivi. Phong thái của anh trầm ổn, nghiêm túc khi làm
việc, và hoà đồng khi trò chuyện với mọi người xung quanh.

Anh vẫn đứng đó, nhưng tựa hồ cách rất xa, không tài nào chạm đến.

Thế giới của anh, cô chưa từng bước vào. Nhưng thế giới của cô đã từng mời anh
tiến vào, song anh từ chối.

Phải rồi, một người đàn ông kiêu ngạo như anh, sao có thể dễ dàng đi vào thế
giới của cô?

Cô thở dài một hơi, ánh mắt vẫn nhìn chằm chặp ti vi, màn hình lúc này chuyển
đến mặt chính diện của Lệ Minh Vũ, Tô Nhiễm ngây người, sắc mặt anh có vẻ hốc
hác, mệt mỏi. Có phải anh…bệnh không?

Cô xem thời gian đưa tin, đây là tin tức phát lại, giờ phát gốc là đêm qua.

Về sau, tivi chiếu đến chương trình gì cô không biết, đầu cô chỉ lẩn quẩn
gương mặt tái nhợt của anh. Lòng cô bứt rứt không yên. Cô đứng bật dậy, chạy
đến nhà bếp, mở tủ lạnh, định lấy lon nước ngọt, nhưng chết lặng tại chỗ.

Bên trong tủ lạnh chứa đầy đồ anh mang tới hôm trước, chẳng hạn như thức ăn,
nước uống, đồ ngọt, nguyên liệu nấu ăn…Cô cất hết mọi thứ vào đó, mỗi lần
trông thấy chúng, cô lại đờ ra.

Buổi tối hôm đó nhất định là anh, cô nhận ra chiếc xe.

Tô Nhiễm đóng cửa tủ lạnh dựa người sang bên, thần sắc cô thoáng chần chừ, cô
có nên gọi điện cho anh không?

Có rất nhiều lý do nói với anh, ví dụ cám ơn đồ ăn anh mang tới, hay hỏi anh
chuyện liên quan Hạ Minh Hà. Nhưng những lý do sứt sẹo này may chóng bị phủ
định. Vốn dĩ anh chẳng muốn cô biết những thứ này là anh mang tới, nếu không
anh sẽ không bỏ đi, còn hạ minh hả, chuyện của ông ta liên quan gì đến cô?

Cô quay về ghế sô pha ngồi lần nữa, cầm điện thoại xoay tới xoay lui. Kỳ thực
cô biết rõ cô chỉ muốn gọi hỏi anh có khoẻ hay không? Có thể do bản thân cô
mệt mỏi nên mới thấy sắc mặt anh phờ phạc.

Tô Nhiễm lưỡng lự, nên gọi hay không?

Cô siết chặt tay. Quên đi, dẫu thế nào cũng được, cứ coi như gọi cám ơn anh,
vậy là được phải không?

Cô sợ bản thân hối hận, liền cầm ngay điện thoại, bấm lưu loát một dãy số.

Điện thoại gọi đi, không tắt máy, cũng không chuyển hướng cuộc gọi, tiếng
chuông đổ vang vọng vào màng tai Tô Nhiễm đến phát đau, nhịp tim cô lên xuống
bất ổn theo từng hồi chuông.

Mãi lâu vẫn không ai nghe máy.

Ánh mắt chờ mong dần đổi thành buồn bã. Có lẽ cô không nên gọi. Khi mong muốn
chuyển thành thất vọng, lòng tự tôn của nữ giới bắt đầu quấy phá.

Cô thở dài sườn sượt, vừa muốn cúp điện thoại, đối phương lại nghe máy, giọng
nói trầm thấp đã lâu rồi không nghe thấy truyền đến, “Tô Nhiễm?”

Tô Nhiễm run bắn người, tim đập thình thịch, nhất thời cô nói không nên lời,
cô chỉ muốn cúp ngay điện thoại, nhưng cô quyến luyến âm thanh này.

“Tô Nhiễm, phải em không?” Giọng nói đàn ông dịu dàng lại vang lên.

Tô Nhiễm cố gắng trấn tĩnh, hắng giọng, “Ừm…”

Chỗ khác lâm vào trầm mặc trong giây lát.

“Em…”

“Tôi…”

Cô và anh cùng lên tiếng.

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ của anh, “Em nói trước đi.” Giọng
nói có vẻ như hài lòng nhưng lộ ra mệt mỏi.

“Anh sao vậy?” Tô Nhiễm cảm thấy anh ơi lạ, hỏi, “Anh khó chịu phải không?”

“Không có.” Thanh âm êm dịu khác thường.

“Nhưng tôi nghe giọng anh rất mệt.” Tô Nhiễm cau mày, buột miệng nói, “Với lại
sắc mặt của anh cũng không được tốt.”

Anh cất giọng nhẹ nhàng, “Em xem tin tức?”

Tô Nhiễm ý thức mình lỡ lời, nói nhỏ, “À…lúc nãy chuyển kênh vô tình nhìn
thấy.”

Anh im lặng, mỉm cười.

“Anh…không sao thật chứ?” Tô Nhiễm lo lắng, truy hỏi.

“Không sao thật.” Hình như anh vừa trở mình.

Tô Nhiễm nhạy cảm, ánh mắt nao nao, “Anh đang ở đâu?”

“Bán Sơn.” Giọng anh có chút nặng nề.

“Ừm.” Tô Nhiễm xem giờ, giờ này còn sớm, sao anh lại về Bán Sơn nghỉ ngơi?

“Anh ăn chưa?” Cô hỏi tiếp.

Anh ngập ngừng giây lát, “Ăn rồi.”

“Vậy… không có gì nữa, tôi cúp máy.” Cô liếm môi, hạ thấp giọng.

“Ừ.” Giọng anh càng nhẹ nhàng, ngay khi cô định bấm nút tắt, anh đột nhiên
hỏi, “Em sống tốt không?”

Tựa như làn nước tươi mát đảo qua lòng cô, ngón tay cô run run, cô nín thở,
“Rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.” Thanh âm của anh đầy thoả mãn.

Tô Nhiễm tắt máy, buông thõng điện thoại. Nỗi đâu vô cơ bỗng dưng lan tràn, cô
sống tốt không? Thật sự rất tốt ư?

Cô dựa người vào ghế sô pha, lòng cô hoảng loạn khôn nguôi, giọng anh trong
điện thoại kỳ lạ vô cùng.

Cô vô thức cầm tách nước trên bàn, muốn uống nhưng bên trong trống rỗng. Cô
lại đặt xuống, lòng dạ rối bời, nhìn đồng hồ vừa chỉ đúng bảy giờ. Cô muốn xem
tivi, nhưng xem không vào, cô muốn lên lầu viết bản thảo, nhưng không có tâm
trạng.

Cảm giác này dằn vặt đến mức cô gần như phát điên. Cô suy nghĩ rất lâu, cuối
cùng vẫn quyết định cầm giỏ xách ra khỏi nhà.


Tập đoàn Hoà thị về đêm vẫn bận rộn như ban ngày. Ờ thành phố này, tăng ca đã
trở thành thói quen.

Tiêu Diệp Lỗi gõ cửa phòng Hoà Vy, vừa lúc Hoà Vy đang nói chuyện điện thoại,
thấy anh tới cô tỏ ý kêu anh ngồi đợi.

Anh ngồi xuống một bên ghế sô pha, nới lỏng cravat, thở dài một hơi.

Hoà Vy kết thúc cuộc gọi, nhìn Tiêu Diệp Lỗi nói, “Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ lần
này ly hôn thật rồi.”

“Cái gì mà ly hôn thật?” Tiêu Diệp Lỗi khó hiểu, “Chẳng phải bốn năm trước họ
ly hôn rồi ư?”

“Tôi cũng tưởng vậy, kết quả…” Hoà Vy nhún vai, cười nhạt, “Tôi không biết
nguyên nhân ly hôn thất bại, mà cũng chẳng muốn biết làm gì. Tôi chỉ cần họ
không dính đến nhau giống bây giờ là được.”

Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi ngấm ngầm chịu đựng, lười biếng nói, “Cô gọi tôi tới để
nói chuyện này à?”

“Tôi muốn nói cậu biết, bây giờ Tô Nhiễm sống một mình ở phòng làm việc.” Hoà
Vy nói.

“Nói vậy tôi phải cám ơn cô à?”

“Chẳng lẽ khỏi phải cám ơn?”

Tiêu Diệp Lỗi đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng, “Chỉ cần cô đừng tiếp tục thương
tổn Tô Nhiễm, thì tôi biết ơn trời biết ơn đất lắm rồi.”

“Cậu…” Hoà Vy giận dữ đứng phắt dậy, đôi mắt cáu kỉnh.


Tô Nhiễm bắt xe đến thẳng Bán Sơn, cô không biết bản thân thế nào, đã ly hôn
mà vẫn luống cuống chạy về đây, chỉ đơn giản là vô tình quan tâm anh ư? Hay là
vì giọng nói không có sức lực của anh trong điện thoại?

Bên ngoài biệt thự cực kỳ yên lặng, khác với trước đây, đèn ngoài sân và vòi
phun nước đều tắt ngúm, trong nhà tối om, không một ánh đèn.

Tô Nhiễm bước lên bậc thềm, nhìn cửa nhà đóng chặt trước mắt, cô muốn nhấn
chuông nhưng lại thôi, cô đột nhhiên khom người xoay nhẹ chậu hoa bên cạnh,
rốt cuộc cũng tìm thấy chìa khoá.

Trước đây còn ở Bán Sơn, có lần cô quên chìa khoá, sau đó Lệ Minh Vũ đưa chìa
khoá của anh, chỉ cần ra ngoài cô sẽ giấu vào chậu hoa, không ngờ nó vẫn nằm ở
đây. Lệ Minh Vũ làm thêm chìa mới hay mở cửa xong lại giấu nó vào chậu hoa?

Nghĩ vậy, có lẽ cửa đã được mở khoá, một tiếng tách vang lên, cô bước vào nhà.

Phòng khách lạnh ngắt tối đen như mực, nhưng…Tô Nhiễm biết Lệ Minh Vũ đang ở
biệt thự, bởi vì không phí vẫn loáng thoáng mùi hổ phách dịu nhẹ, và cặp xách
của anh nằm lăn lốc trên ghế sô pha.

Cô đưa mắt về phía cầu thang, anh ở trên lầu ư? Tại sao im phăng phắc như vậy?

Tô Nhiễm thả giỏ xách xuống, đi thẳng lên lầu hai, cửa phòng ngủ khép hờ, ánh
sáng yếu ớt từ bên trong toả ra. Tim cô đập dồn dập, cô hơi chần chừ rồi tiến
lên trước đẩy cửa phòng.

Cô trông thấy ánh trăng và ánh đèn cùng bao trùm người đàn ông nằm trên
giường, mái tóc đen rậm loà xoà trước mặt anh. Cô cũng trông thấy sắc mặt anh
trắng bệch vô cùng.

Cô đến gần, đứng cạnh giường nhìn anh. Hình như anh đang ngủ, nhưng anh chau
chặt mày, Tô Nhiễm hoài nghi đặt tay lên trán anh. Anh đang sốt cao!

Sao anh lại sốt đến mức này?

Tô Nhiễm vọi vàng xuống lầu, cầm hộp y tế vào phòng ngủ, lấy nhiệt kế cặp vào
nách anh, tiếp đó đắp khăn ướt lên trán anh, “Lệ Minh Vũ…”

Anh nằm mê man, môi đóng chặt, đôi mắt nhắm nghiền.

Tô Nhiễm vô cớ sốt ruột. Lần đầu tiên cô chứng kiến anh bệnh, trong ấn tượng
của cô, anh giống như người sắt, chưa từng thấy anh đổ bệnh bao giờ, nhưng hôm
nay…Chẳng trách điện thoại đổ chuông hồi lâu anh mới nghe máy, chẳng trách
giọng anh vô lực như vậy trong điện thoại, anh không khoẻ nhưng vẫn nghe máy.

Cô kéo chăn đắp cho Lệ Minh Vũ, lại thấy điện thoại rơi khỏi bàn tay anh, lòng
cô bỗng tưng tức nghẹt thở. Anh không khoẻ nhưng vẫn tỏ ra bình thường nghe
điện thoại của cô. Cô rút nhiệt kế khỏi nách anh, con số cao trên nhiệt ký doạ
cô hoảng hốt. Cô sợ có chuyện bất trắc xảy ra, lập tức gọi điện cho bác sĩ gia
đình.


Gần tới chín giờ, bác sĩ gia đình đến khám cho Lệ Minh Vũ xong xuôi, gọi Tô
Nhiễm dặn dò.

“Bộ trưởng do bị cảm nên sốt cao, tôi đã tiêm thuốc hạ sốt cho anh ấy, còn túi
thuốc đang truyền là thuốc kháng sinh, giúp bệnh tình thuyên giảm, nhưng tác
dụng không nhanh. Tốt nhất ngày mai cô nên dẫn bộ trưởng đến bệnh viện kiểm
tra. Đêm nay, phiền cô thường xuyên lau mình để anh ấy nhanh giảm sốt.”

Tô Nhiễm gật đầu, không yên lòng hỏi, “Anh ấy chưa bao giờ bệnh nặng như vậy,
có khi nào còn bệnh gì khác không?”


Bác sĩ trầm tư, “Kỳ thực sốt cao cũng là quá trình đào thải của cơ thể, chỉ
cần uống thuốc đúng giờ là được. Còn chuyện bộ trưởng đột nhiên đổ bệnh, là có
nguyên nhân cụ thể. Vài ngày trước, tôi đã tới, khuyên anh ấy chú ý nghỉ ngơi.
Anh ấy suốt mấy ngày liền không hề chợp mắt, tiếp tục như vậy thần tiên cũng
ngã quỵ.”

Tô Nhiễm nghe xong liền ngây người. Mấy ngày rồi không hề chợp mắt?

“Tôi xin phép đi trước, bộ trưởng có chuyện gì cứ gọi tôi, lúc nào cũng được.”
Bác sĩ đưa thêm thuốc hạ sốt, thuốc kháng sinh cho Tô Nhiễm, rồi đi.

Trở lại phỏng ngủ, Tô Nhiễm ngồi bên giường nhìn anh, nhìn từng chút thuốc
truyền vào máu. Cô cúi đầu, đau lòng nhìn Lệ Minh Vũ, tay cô phủ lên gò má
anh, hạ thấp giọng: “Chuyện gì xảy ra với anh vậy? Vì sao anh không chịu nghỉ
ngơi?”

Sóng mắt anh giật giật, hình như có chút phản ứng.

“Lệ Minh Vũ…” Mắt Tô Nhiễm sáng lên, vội vàng gọi anh.

“Khát…” Anh lẩm bẩm.

“Anh đợi một chút.” Cô lật đật đi xuống phòng ăn dưới lầu rót nước. Bước ngang
qua tủ lạnh, cô mở ra xem xét bên trong, nhưng tủ lạnh hầu như trống không. Cô
càng khẳng định lúc nãy trong điện thoại anh nói dối, anh bệnh nặng như vậy
sao có thể ăn rồi?

Cô đi nhanh lên lầu, sau khi cho anh uống nước, cô lại cặm cụi vào phòng ăn,
dùng vài thứ còn sót lại nấu cháo. Con người khi bị bệnh, ăn gì cũng không
thấy ngon.

Khi cô mang cháo lên, nhìn lướt qua bình dinh dưỡng đang truyền vào anh. Cô hy
vọng thuốc này sẽ giúp anh mau khoẻ hơn.

“Lệ Minh Vũ…” Cô nhẹ giọng gọi anh.

Anh nằm trên giường, mơ mơ màng màng lên tiếng.

Lòng Tô Nhiễm thoáng nhẹ nhõm, cô lại cầm nhiệt kế kẹp vào nách anh. May quá,
anh bớt sốt rồi. Cô ngồi xuống, cất giọng dịu dàng: “Anh ăn chút cháo được
không?”

Đôi mắt anh giật giật, cô ngẫm nghĩ một hồi, lại cẩn thận giữ ghim kim trên
tay anh, đỡ anh dậy. Mồ hôi túa đầy trán Lệ Minh Vũ, có lẽ thuốc hạ sốt đang
phát huy tác dung.

Tô Nhiễm bưng cháo, múc một muỗng nhỏ đặt bên môi, thổi nhẹ, lại chạm môi thử
độ nóng, rồi mới đút anh ăn. Anh vẫn chưa tỉnh táo, nên đút mãi anh cũng không
ăn, sau đó anh còn ho sặc sụa. Cô phát hoảng, vỗ nhẹ lưng Lệ Minh Vũ.

Không ăn cũng không được. Tô Nhiễm trầm mặc, đành dùng cách khác đút cháo cho
anh ăn. Cô ngậm một muỗng cháo, nâng gương mặt anh lên, dán môi cô vào môi anh
truyền cháo.

Cô sợ cháo chảy ra ngoài, nên luôn vít chặt môi Lệ Minh Vũ, đến khi anh vô
thức nuốt xuống mới thôi.

Cứ như vậy, một chén cháo được Lệ Minh Vũ thấm thoát nuốt vào bụng. Nhưng đến
ngụm cháo cuối cùng, khi cô muốn tách khỏi miệng anh, lưỡi anh đột nhiên giật
giật, hơi thở nặng nề, biến động tác đút thức ăn thành hành vi hôn môi.

Tô Nhiễm kinh ngạc, đẩy anh ra. Cô còn tưởng anh đã tỉnh, nhưng nhìn anh nhíu
mày khó chịu, cô không khỏi cười khổ. Người đàn ông này đúng là háo sắc, vẫn
đang mê man nhưng không quên loại chuyện này.

Cô đỡ anh nằm xuống, nhưng phát hiện cả người anh đầm đìa mồ hôi. Chắc anh về
nhà rồi vào ngay phòng ngủ, nên anh vẫn mặc nguyên áo sơ mi và quần tây. Cứ
tiếp tục như vậy anh sẽ khó chịu.

Tô Nhiễm đành cởi áo ra giúp anh. Vóc người anh cao lớn, vì thế cô phải hao
tổn khá nhiều sức lực mới làm được 'nhiệm vụ cao cả'. Vòm ngực đàn ông cường
tráng lộ ra hoàn toàn, hai má Tô Nhiễm nóng bừng bừng, gương mặt cô đỏ ửng. Cô
lật đật ngoảnh mặt sang bên, càm khăn ướt lau người Lệ Minh Vũ.

Thật ra lau thân trên rất dễ dàng. Đến khi lau đến thân dưới, Tô Nhiễm phải vỗ
vỗ gò má bản thân, dốc hết dũng khí mới dám cởi quần tây của anh xuống, lúc
này chỉ còn mỗi chiếc quần con che chắn người anh.

Cứ thế một cơ thể đàn ông hoàn mỹ hiện ra trước mắt Tô Nhiễm, nếu nói không
bối rối, không suy nghĩ lung tung là giả. Tô Nhiễm buộc phải thừa nhận đến tận
lúc này, cô vẫn không đủ sức chống chọi sự quyến rũ toả ra từ anh. Cô khó khăn
nuốt nước bọt, bắt đầu chà lau đùi anh.

Nhiệt độ cơ thể của anh dưới sự chăm sóc dịu dàng của cô hạ xuống từng chút
một. Tô Nhiễm chỉ toàn tâm mong muốn anh hạ sốt, nên không hề phát giác, thực
ra lau mình nhẹ nhàng cũng là một loại ma sát. Và 'cái' ẩn núp trong cơ thể
đàn ông chính là một dạng điển hình của việc không thể kiểm soát được bằng
tinh thần.

Hoàn thành xong 'nhiệm vụ', Tô Nhiễm liền thở phào nhẹ nhõm. Cô kéo chăm đắp
lên người Lệ Minh Vũ, cũng thuận thế che đậy 'cái' đang phồng lên kia. Cô sờ
trán anh, hình như anh đã bớt sốt.

Chất dinh dưỡng cũng đã truyền vào người anh hơn một nữa.

Cô vừa muốn rút tay, Lệ Minh Vũ đã tóm chặt tay cô. Cô đờ đẫn nhìn Lệ Minh Vũ
đang đóng chặt hai mắt.

Lệ Minh Vũ nhíu mày, nhưng nắm chặt tay Tô Nhiễm đặt lên ngực anh. Tô Nhiễm
thấy lòng bàn tay anh nóng hổi, muốn thu về nhưng loáng thoáng nghe anh nói,
“Đừng bỏ anh đi…”

Lòng Tô Nhiễm đau như dao cắt, cả người cô cứng đờ nhìn anh, hơi thở trở nên
gấp gáp hơn.

Anh mong muốn ai không bỏ anh đi? Là… cô hay người khác?

Nước mắt làn tràn khoé mi, cô không biết bản thân ra sao, chỉ biết nghe anh
nói câu đó lòng cô đau đơn vô bờ. Dự cảm luôn ẩn núp dưới đáy lòng ngày càng
mãnh liệt. Hay là anh không muốn rời đi? Nhưng rốt cuộc anh đang muốn thế nào?

Nước mắt từ hai má cô rơi xuống gương mặt anh. Có thể do nước mắt nóng hỏi kéo
anh tỉnh giấc hoặc do thuốc đang dần phát huy tác dụng. Lệ Minh Vũ lờ mà lờ mờ
mở mắt.

Tô Nhiễm quệt nước mắt, gương mặt toát lên niềm vui khó nói thành lời, “Anh
tỉnh rồi?”

Khuôn mặt hốt hoảng của người phụ nữ trước mặt đập vào đôi mắt Lệ Minh Vũ,
giống hệt người trong giấc mơ anh hay thấy hằng đêm, mùi hương của cô, ánh mắt
của cô cùng với nụ cười mừng vui của cô. Tất cả đều chân thật làm sao. Nhưng
anh chần chừ, đầu óc anh hỗn độn khiến anh nảy sinh nghi vấn, phải chăng đó
lại là cái bóng của cô mà anh tưởng tượng suốt thời gian qua.

“Anh khó chịu ở đâu? Anh có đau đầu không?” Tô Nhiễm thấy anh không nói không
rằng nhìn mình đau đáu, cô sốt ruột cúi đầu quan sát anh.

Rốt cuộc giọng đàn ông khàn khàn cũng cất lên…

“Nhiễm?” Tay anh chầm chậm giơ lên vuốt ve gò má Tô Nhiễm.