Trời đã về hè, nên màn đêm đến rất trễ, ve sấu trên bụi cây kêu râm ran.
Dạo gần đây, Tô Nhiễm hay nhốt mình trong phòng làm việc. Lý do thứ nhất là cô
sợ nóng, thứ hai là cô muốn dồn hết sức lực và tinh thần vào điều chế nước hoa
và viết bản thào. Cô sắp xếp công việc kín lịch. Mỗi sáng thứ bảy, cô thức
dậy, chạy bộ, ăn sáng. sau đó tắm rửa thoải mái rồi vào phóng điều chế nước
hoa. Khứu giác của con người vào buổi trưa là nhạy nhất, vì vậy có niều người
không thích chọn nước hoa vào chiều tối.
Sau khi đánh một giấc ngủ trưa, cô bắt đầu sáng tác tiểu thuyết, tới tối thì
xem phim hoặc đi dạo phố mua sắm. Nói chung cuộc sống của cô rất phong phú,
Chỉ có đôi khi cộ chợt tỉnh giấc giữa khuya, rồi mất hết cảm giác buồn ngủ.
Tình huống này không xảy ra thường xuyên nhưng khiến cô khó chịu vô cùng.
Sáng hôm nay, Tô Nhiễm nhận được điện thoại của Lạc Tranh, bảo vụ án của Tiêu
Diệp Lỗi có tiến triển. Nhưng điều Tô Nhiễm không ngờ là Trình Nhật Đông chủ
động hủy kiện Tiêu Diệp Lỗi. Cô gặng hỏi mới biết Lạc Tranh dùng giai đoạn rối
ren phân tích thiệt hơn với Trình Nhật Đông. Có kẽ Trình Nhật Đông bị bộ
trưởng Hạ mắng nhiếc đủ thứ, nên cũng không muốn gây thêm sóng gió, đồng ý hủy
bỏ kiên cáo.
Đây là tin mừng với Tô Nhiễm. Biết Diệp Lỗi bình an vô sự, cô cảm thấy nhẹ
nhõm hẳn. Hai người hàn thuyên thêm một lát, điện thoại lại báo có cuộc gọi
tới, Tô Nhiễm vội vã dừng nói chuyện với Lạc Tranh.
Cuộc gọi đó là của Đinh Minh Khải.
Lòng Tô Nhiễm chùng xuống, cô gọi lại cho Đinh Minh Khải. Điện thoại vừa đổ
chuông, Đinh Minh Khải liền nghe ngay, hỏi, “Cô Tô, theo góc nhìn chuyên
nghiệp của cô, mùi nho đen ngoại trừ có trong nước hoa, thì còn có thể dùng
làm gì khác nữa không?”
Tô Nhiễm thông cảm thói quen không vòng vo, đi ngay vào vấn đề chính của anh,
cô không hề thấy quá đường đột, trầm ngâm giây lát, “theo tôi được biết tinh
dầu cũng có loại mùi này.”
Đinh Minh Khải thở dài, “Chúng tôi đã thử nhưng mùi vẫn không giống.”
“Bên giám chứng hoặc pháp y không có ý kiến sao ạ?” Tô Nhiễm hỏi, hỏi xong cô
lại hối hận. Nếu bên kia có manh mối, chắc Đinh Minh Khải cũng không gọi cuộc
điện thoại này.
Đinh Minh Khải nhẫn nại trả lời, “Họ chỉ đưa ra kết luận rằng nó có dạng lỏng,
còn chính xác là gì không biết.”
Chất lỏng?
Tô Nhiễm hết sức khó hiểu, không phải nước hoa, không phải tinh dầu. Nhưng
không thể là đô uống, hoa quả, vậy còn cái gì phù hợp với điều kiện là chất
lỏng?
“Cô Tô, chúng tôi không liên lạc được với chị cô – Hòa Vy, vì không có lệnh
khám xét nên chúng tôi không thể đến nhà họ Hòa. Nều tiện, cô có thể đến đó dò
xét một chuyển thay cảnh sát chúng tôi, đồng thời hỏi thăm tình hình của chị
cô được không?”
“Chuyện này…” Tô Nhiễm khó xử. Muốn đến nhà họ Hòa?
Vấn đề then chốt là Hòa Vy không ở nhà họ Hòa, nơi có khả năng tìm thấy Hòa Vy
lớn nhất chính là Bán Sơn. Cô không muốn đến đó lần nữa.
Nghe thấy giọng cô ngập ngừng, Đinh Minh Khải vội nói: “Tôi biết yêu cầu này
có chút quá đáng, nhưng mong cô hiểu giúp. Tôi hy vọng có thể phá án nhanh
chóng, vụ án nảy kéo dài càng lâu càng ảnh hưởng xấu đến quá trình điều tra.
Việc này không dám miễn cưỡng cô, nhưng tôi mong được cô giúp đỡ. Biết đâu đến
nhà họ Hòa có thể tìm thấy ít manh mối nào đó, Hơn nữa, ngày nào còn chưa tìm
ra hung thủ, Hòa Vy bất cứ lúc nào cũng chịu lệnh triệu tập.”
Tô Nhiễm suy nghĩ một lúc, quyết định, “Được, tôi đồng ý với anh.”
“Cảm ơn cô.” Giọng Đinh Minh Khải nhẹ nhõm, “Đến đó khi cô nói chuyện cô nhớ
phải lưu tâm.”
“Anh yên tâm, tôi sẽ lo liệu.”
Cúp điện thoại xong, Tô Nhiễm dựa người vào ghế sopha, xoay xoay điện thoại
vài cái, rối ngừng lại, hạ quyết tâm.
Cô gọi điện thoại rất lâu, nhưng người cô đang gọi không bắt máy, cô thử nhiều
lần vẫn không được.
Thần sắc cô hoài nghi, sao Hòa Vy không nghe máy? Điện thoại của Hòa Vy đều
chuyển đến chế độ tin nhắn thoại.
Hòa Vy đang bận, hay đang ở… Bán sơn?
Cô vô thức nắm chặt điện thoại tới đau buốt. Không lẽ Hòa Vy ở cạnh anh ta?
Nhờ đến bóng dáng đàn ông đứng lặng dưới mưa, tim bỗng đau nhói. Có ông trời
làm chứng, giây phút đó cô muốn kêu Quân Hạo dừng xe vô cùng.
Tối đó về phòng làm việc, cô dọn dẹp sắp xếp chỗ ngủ, đến khi tắt đèn ngủ, cô
nằm lặng im nghe tiếng mưa rơi bên ngoài tới nỗi mất ngủ.
Tóc cô lưu giữ mùi hổ phách dịu nhẹ thuộc về riêng anh, nhưng từng giây trôi
qua, mùi hương này cũng tan dần đi. Bắt đầu từ hôm đó, cô hiếm khi xem báo,
tạp chí, thậm chí là ti vi, lên mạng cũng không dám đọc tin tức, cô sợ mình vô
tình bắp gặp tên anh. Cô không biết vì sao rõ ràng bản thân đả tự do nhưng nỗi
đau lòng càng uất ức phiền toái.
Tô Nhiễm đành đổ thừa do ” thói quen” quấy phá. Thói quen là một thứ đáng sợ,
nó sẽ khiến con người sản sinh tâm lý dựa dẫm. Nhiều khi một cặp tình nhân hia
tay, đau khổ không phải vì hết tình cảm, mà là vì thay đổi thói quen. Con
người không phải động vật thay đổi tập quán theo hoàn cảnh.
Tô Nhiễm thở dài, điện thoại của Hòa Vy gọi mãi không được nên đành thôi. Vừa
đặt máy xuống, điện thoại cô lại đổ chuông, báo có tin nhắn.
Cô cầm lên xem là tin nhắn của Mộ Thừa. Anh nhắn ngắn gọn: Anh muốn biết quyết
định của em.
Tô Nhiễm ủ rũ. Mấy hôm nay là ngày nghĩ của Mộ Thừa, Băng Nựu vàTiểu Đóa. Cô
không rõ tình hình ở bên đó, Tiểu Đóa không gọi về cô cũng không tiện hỏi. Còn
tình hình của cô ở đây, đương nhiên họ không biết, cô vẫn phải chịu đựng mọi
thứ cô đơn giày vò một mình giống hệt bốn năm trước.
Cô nhắn trả lời anh, cũng là một tin nhắn ngắn gọn: Tốt với Tiểu Đóa.
Đây chính là câu trả lời của cô. Lời Mộ Thừa từng nói, không phải cô không
nhớ, anh mong muốn khi cô từ bỏ Lệ Minh Vũ, cô sẽ chọn lựa anh. Nhưng cái cô
muốn rất đơn giản, dù không có Tiểu Đóa, cái cô cần cũng không phải Mộ Thừa.
Tuy rằng anh là một người đàn ông tốt.
Tuy rằng cô thích anh.
Mãi lâu sau, điện thoại vẫn không đổ chuông, Mộ Thừa không hồi âm, Tô Nhiễm
nhìn điện thoại chằm chặp, tựa như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của anh. Cô
xoa huyệt thái dương, nhớ lời cảnh sát Đinh nói, xem chừng cô không đi Bán Sơn
thì cũng phải đến nhà họ Hòa một chuyến.
Ánh mặt trời bao trùm nhà họ Hòa, Tô Nhiễm vừa đến trước cổng, quản gia mới đã
lật đật đi ra. Trông thấy cô, quản gia cung kính chào hỏi. Tô Nhiễm cũng chào,
hỏi chuyện liên quan Hòa Vy. Quản gia mới là một người đàn bà trung niên, mặt
mày phúc hậu, nhưng không hiểu nhiều vể nhà họ Hòa.
Quản gia lắc đầu, “Tối qua, cô chủ có ghé về nhà một lúc, nhưng buổi tối không
ngủ ở nhà. Hôm nay cũng không rõ khi nào cô chủ mới về ạ.”
“Vậy mấy hôm nay, chị ấy có hay về không?” Tô Nhiễm thuận miệng hỏi.
Quản gia nghĩ ngợi, “Tối nào cũng về ạ.”
Tô Nhiễm sửng sốt. Không phải Hòa Vy nên ở Bán Sơn à?
“Cô ba, bà chủ ra ngoài rồi ạ. Hay là cô gọi cho điện thoại bà chủ đi ạ?” Quản
gia hỏi nhỏ.”Không cần đâu, tôi đến phòng Hòa Vy lấy ít đồ, chị cứ lo việc của
mình.” Tô Nhiễm nói.
Quản gia gật đầu, cũng không phản bác, dù sao đều là người một nhà.
Đợi quản gia khuất bóng, Tô Nhiễm lên lầu. Cô nhắm mắt cũng có thể nhớ rõ bố
cục của nhà họ Hòa, đây là nơi cô sinh ra. Lầu hai là phòng tập thể thao và
phòng sách, còn phòng dành cho khách và phòng ngủ đều nằm ở lầu ba. Bước dọc
theo hành lang về phía trước, phòng của Hòa Vy nằm trong cùng, Tô Nhiễm đi
thẳng đến đó, cô không muốn gặp Hòa Vy, cô cảm giác mấy ngày qua có cảm giác
mấy ngày qua có những chuyện xảy ra mà bản thân cô không hề hay biết. Không
gọi được Hòa Vy, cô cũng chỉ biết đến phòng Hòa Vy, không chừng tìm thấy thứ
gì đó.
Khi đi ngang qua phòng Bạch Lâm, cô bỗng dừng bước.
Cô bất giác nhớ lời nói của Bạch Sơ Điệp và Bạch Lâm ở sở cảnh sát. Bạch Sơ
Điệp nói vừa về tới nhà thấy Trần Trung đánh quản gia, Trần Trung bị dao nhỏ
đâm chết, còn Bạch Lâm cũng tỏ vẻ không có mặt khi đó, về chung lúc với Bạch
Sơ Điệp.
Dựa theo khẩu cung, quản gia đúng là hung thủ, vụ án cũng đơn giản đến không
thể đơn giản hơn, nhưng Tô Nhiễm và Đinh Minh Khải luôn hồ nghi, vụ án này có
khi nào không đơn giản như vậy, quản gia tự tay giết người? Quản gia sao phải
làm vậy?
Y như lời cảnh sát Đinh, dù Hòa Vy không ở nhà, thì tìm kiếm trog nhà họ Hòa
có manh mối hay không cũng tốt.
Cô vô thức đẩy cửa phòng Bạch Lâm, cành cửa mở ra. Bên trong tối om như lỗ đen
thần bí của vũ trụ, rèm buông kín khắp phòng, che hết ánh sáng rọi từ ngoài
vào. Tim Tô Nhiễm đập mạnh vô cớ, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đặt chân vào
phòng.
Trong phòng còn vương vấn mùi đàn ông nồng nặc xen lẫn hương nước hoa nam. Tô
Nhiễm biết Bạch Lâm quen dùng nước hoa khử mùi hôi nách của ông ta. Cô luôn
kính trọng ông ta nhưng không dám đến gần, có một chút cũng là vì nguyên nhân
này.
Vì thế, vừa vào phòng cô liền hối hận, lấy khăn tay trong giỏ xách che mũi. Cô
đang dợm bước đi, một giọng nói truyền đến từ ngoài cửa…
“Tiểu Nhiễm, con làm gì ở đây?”
Thanh âm bất ngờ dọa Tô Nhiễm run bắn người, cô va trúng bàn chân, bàn lung
lay, cô vội vàng đỡ nó, rồi nhìn Bạch Sơ Điệp đứng ngoài cửa.
Ánh mắt trời ngoài hành lang hắt sáng lên mệt Bạch Sơ Điệp, có một cái nháy
mắt thần sắc bà ta hoảng sợ vô cùng. Tô Nhiễm bị bắt quả tang, ngây người
nhìn, bà ta gấp rút đến gần, giọng nói dịu dàng, khác hẳn thanh âm hoảng hốt
vừa nãy, “Sao con lại đến phòng của cậu? Ngay cả người làm cũng không thích
vào phòng cậu con đâu đấy. Thối chết mất, mau ra ngoài đi con.”
Bà ta lôi Tô Nhiễm ra ngoài, thấy bà ta đóng cửa phòng, cô khẽ nói, “Con muốn
đến phòng Hòa Vy nhưng nhớ nhầm.”
“À, con bé này thật là. Đều do con lâu quá không về nhà, khi nào rảnh rỗi phải
về đây thường xuyên hơn. Dì Bạch lúc nào cũng hoan nghênh con.” Bach Sơ Điệp
cười.
Tô Nhiễm không nói không rằng, lặng lẽ quan sát Bạch Sơ Điệp. Cô cứ thấy vừa
rồi vẻ mặt bà ta thoát lên vẻ lo lắng khiếp sợ, thậm chí còn có…phẫn nộ. Cô
mất tự nhiên, vén tóc lòa xòa trên trán gọn gàng hơn, vô thức hỏi, “Dì Bạch,
tối qua dì ngủ không ngon ạ?”
Nát mặt bà ta phờ phạc, mệt mỏi.
“Hà? À, do trời oi bức quá.” Bạch Sơ Điệp gượng gạo xoa xoa gò má, nghe Tô
Nhiễm hỏi, trống ngực bà ta đập thình thịch. Bà ta mới từ chỗ Hạ Minh Hà trở
về.
Bầu không khí thoáng chốc lúng túng.
Một người bị phát hiện khi đang lén lút vào phòng, một người bởi vì sợ sự xuất
hiện bất ngờ của người khác mà đánh mất vẻ tao nhã cố hữu.
Đúng lúc này, tiếng cửa mở chợt vang lên, Hòa Vy đã về.
“Hòa Vy?” Tô Nhiễm đứng ở hành lang kêu to. Giọng cô vang vọng khắp không gian
như gợn sóng khuếch tán.
Hòa Vy ngớ người, không ngờ Tô Nhiễm đến nhà họ Hòa.
“Không ngờ chị lại về nhà.” Trong quán cà phê, Tô Nhiễm nói thẳng.
Ánh nắng tỏa sáng khắp nơi, đổ bóng lên xe đậu bên ngoài của Hòa Vy.
Hòa Vy uống một hớp cà phê, cười nhạt, “buồn cười, đó là nhà của ba, chị không
về chẳng lẽ lại để cho bà hồ ly tinh kia à?”
“Chị hiểu sai ý em rồi, ý em là…”
“Em tưởng chị ở Bán Sơn?” Hòa Vy chen ngang.
Tô Nhiễm muốn lắc đầu nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. Chính xác thì cô nghĩ như
vậy
Hòa Vy buông tách, nhìn Tô Nhiễm, cô lảng tránh đề tài này, hỏi thẳng, “Em tìm
chị làm gì? Không phải muốn tái hôn với Lệ Minh Vũ chứ?”
“Em tìm chị vì chuyện Trần Trung.” Tô Nhiễm cất giọng bất đắc dĩ.
Hòa Vy sửng sốt, “Trần Trung?” Hòa Vy cau mày, “Em có gì thắc mắc à? Cứ hỏi
đi.”
“Hòa Vy, lời khai của quản gia không đủ để tạo nên chứng cứ phạm tội. Kho nào
còn chưa tìm ra manh mối, thì chị vẫn bị thình nghi. Lẽ nào chị muốn đến sở
cảnh sát lần nữa?” Giọng Tô Nhiễm nặng nề, ngôn từ khẩn khoản.
Lời cô nói khiến Hòa Vy bần thần. Hòa Vy siết chặt tay, lát sau giọng Hòa Vu
hòa hoãn hơn, : Thời gian trước, không phải em đã giúp cảnh sát Đinh sao? Vụ
án của Trần Trung còn nghi vấn ở điểm nào?”
“Hòa Vy, chị chỉ cần nhớ kỹ tình huống hôm đó thôi, còn việc liên quan đến vụ
án, chị biết ít thì tốt hơn.” Vấn đề nho đen có cô và người ở sở cảnh sát
biết.
Hòa Vy thở dài sườn sượt, cũng đành phải thôi. Cô lặp lại lời mình từng nói
lần nữa, cuối cùng bổ sung thêm một câu, “Thật lòng mà nói, chị đã kể hết mọi
chuyện, còn những cái khác chị không biết.”
Tô Nhiễm tin Hòa Vy không dính dáng chuyện này, nhưng bằng chứng thích hợp vẫn
chưa tìm ra, rốt cuộc chất lỏng chứa thành phần nho đen là gì?
Hòa Vy thấy cô trầm mặc, hơi nheo mắt, đột nhiên hỏi, “Tiểu Nhiễm, em không về
Bán Sơn nữa thật không?”
Lòng Tô Nhiễm chùng xuống, cười khổ, “Hòa Vy, em và Lệ Minh Vũ đã là quá khứ
rồi. Chị còn muốn nghe gì nữa?”
“Chị chỉ lo lắng cho em. Tiểu Nhiễm, em biết không Lệ Minh Vũ rất biến thái!”
Hòa Vy đột nhiên nỏng nảy, nắm tay Tô Nhiễm.