Hào Môn Kinh Mộng – Chương 113: Như hình với bóng – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng - Chương 113: Như hình với bóng

“Tiểu Nhiễm?” An Tiểu Đoá đặt dĩa trái cây lên bàn,thấy Tô Nhiễm kinh ngạc
nhìn chằm chằm tivi đến mất hồn, không kìm được gọi cô.

Tô Nhiễm bỗng bừng tỉnh, bắt gặp An Tiểu Đoá cười gian trá, cô vội cầm một
miếng táo, gò má lẳng lặng ửng đỏ.

“Ơ? Đỏ mặt, cậu nghĩ gì vậy?” An Tiểu Đoá cười trêu chọc.

Tô Nhiễm gượng gạo cắn táo, khẽ nói, “Không có gì. Chẳng phải mình đang xem
tivi à?”.

“À…” An Tiểu Đoá cố tình kéo dài giọng, ngó qua tivi một cái, cười cười,
“Trông thấy ông xã của mình trên tivi, cảm giác rất tuyệt phải không?”

Lúc này, Tô Nhiễm mới nhận ra tivi đang phát sóng trực tiếp Lệ Minh Vũ đọc báo
cáo của chính phủ. Anh ăn vận âu phục, vẻ mặt trầm tĩnh, giọng anh âm vang
hùng hồn, giống hệt như lần đầu cô gặp anh, nhưng bây giờ lòng cô rất khó bình
thường trở lại.

Nhìn gương mặt anh nghiêm túc, nhìn phong tái anh quyết đoán, cô bất giác nhớ
đến anh của buổi tối, nhất là trải qua tối hôm qua và sáng nay, sự dịu dàng
của anh , sự triền miên của anh, sự săn sóc sau đó của anh…tất cả chỉ như
vừa kết thúc, bên tai cô còn vương vấn hơi thở và giọng nói của anh.

“Đừng nói linh tinh.” Cô lật đật thoát khỏi suy nghĩ hoang đường này, nhìn An
Tiểu Đoá, cất giọng quan tâm, “Cậu chuẩn bị thi cử thế nào rồi?”. Ngày hôm
nay, An Tiểu Đoá nghỉ ngơi ở nhà, sắp đến ngày thi chuyển khoa, An Tiểu Đoá
gần như phát điên, nằng nặc kéo Tô Nhiễm qua đây.

“Chuyện nhỏ! Cậu nhìn nè, đây đều là võ công bí kiếp của mình.” An Tiểu Đoá
đứng dậy, vụt chạy vào phòng sách, loáng cái cô ôm một chồng sách chạy ra, đặt
trên bàn, “Có chúng, chắc chắn mình sẽ thi đậu.”

Tô Nhiễm hiếu kỳ, lật ra xem, “Đây là… chữ viết của Mộ Thừa?”

An Tiểu Đoá gật đầu lia lịa, cô măc áo ở nhà thật to, tóc búi tuỳ tiện, có
chút lười biếng và đáng yêu. “Mộ Thừa nói đây là bùa để thi đậu. Hơn nữa, muốn
làm một bác sĩ khoa ngoại thần kinh ưu tú, trước hết phải tìm một người thầy
thích hợp.”

“Mộ Thừa chính là một người thầy tốt.” Tô Nhiễm hiểu lầm tâm tư của cô.

An Tiểu Đoá cười che miệng, cẩn thẩn quan sát Tô Nhiễm, thăm dò cô lần nữa,
“Tiểu Nhiễm, cậu nói thật với mình đi, cậu không yêu Mộ Thừa thật ư?”.

Tô Nhiễm nở nụ cười, nâng mặt cô lên, nhìn cô nghiêm túc, đáp lời: “Mình không
yêu Mộ Thừa. Mộ Thừa giống An Tiểu Đoá, đều là bạn tốt nhất trên cuộc đời này
của mình. Con người có thể làm bất cứ chuyện gì vì bạn tốt, nhưng điều duy
nhất không cách nào dành cho là tình yêu, cậu hiểu không?”

“Hiểu rồi!” An Tiểu Đoá cười, giơ tay chào, “Đã vậy mình cứ yên tâm, dũng cảm
theo đuổi anh ấy.”

Tô Nhiễm thở dài, “Tiểu Đoá, Mộ Thừa không dễ theo đuổi.” Cô lại nhớ tới lời
Mộ Thừa nói với cô ngày đó, đáy lòng cô bất giác nặng trĩu.

“Mình biết, điều kiện của anh ấy rất tốt, các đồng nghiệp nữ độc thân trong
bệnh viện mình đều thích anh ấy, nhưng trái tim anh ấy chỉ có một mình cậu.”
An Tiểu Đoá thoáng buồn hiu, nhưng mau chóng mỉm cười, “Có điều mình suy nghĩ
kỹ rồi, chỉ cần anh ấy chưa tìm được hạnh phúc, mình vẫn theo đuổi anh ấy.
Mình từng nói yêu anh ấy chỉ là chuyện của mình, không liên quan bất kỳ ai.
Nếu ngày nào đó anh ấy tìm thấy hạnh phúc thật sự, mình cũng sẽ cười chúc phúc
cho anh ấy.”

“Tiểu Đoá…” Tô Nhiễm cảm động, trầm ngâm, “Nếu cậu muốn thành công,, vậy cậu
nhất định phải tập trung vào Băng Nựu. Mộ Thừa yêu thương nhất chính là Băng
Nựu, cậu hiểu ý mình không?”

An Tiểu Đoá gật đầu liên tục, “Mình hiểu, mình thích Băng Nựu lắm. Mấy hôm nay
cứ đúng lúc mình chơi đùa cùng Băng Nựu, thì mẹ ruột con bé lại ầm ĩ, cả ngày
đều muốn tranh giành Băng Nựu. Thực ra có ai không hiểu tâm tư cửa cô ta cơ
chứ? Tranh giành con là giả, muốn phục hôn với Mộ Thừa mới là thật. Cô ta biết
Mộ Thừa không thể sống xa con, một khi cô ta giành được quyền nuôi nấng Băng
Nựu, vậy chắc chắn Mộ Thừa sẽ vì Băng Nựu phục hôn với cô ta.”

“Dù sao Quý Hâm Dao cũng là mẹ ruột Băng Nựu, không ai có tư cách ngăn cấm mẹ
gặp mặt con. Tuy chuyện Quý Hâm Dao làm khi xưa rất quá đáng, nhưng không cách
nào lãng quên quan hệ huyết thống.” Tô Nhiễm phân tích lý trí, “Cậu không cần
lo lắng chuyện phục hôn, Mộ Thừa tuyệt đối không phải mẫu đàn ông sống đối
phó, anh ấy là người đàn ông có nguyên tắc. Đối với anh ấy mà nói kết hôn với
Quý Hâm Dao chính là một chọn lựa sai lầm, anh ấy sao còn có thể đã sai thì cứ
làm liều?”

“Haizz…”, An Tiểu Đoá đột nhiên thở dài, dựa vào người Tô Nhiễm, “Vẫn là cậu
hiểu Mộ Thừa nhất.”

Tô Nhiễm khẽ cười, vỗ vỗ An Tiểu Đoá, “Mình hiểu anh ấy vì anh ấy là bạn tốt
nhất của mình. Vật hợp theo loài, con người thấu hiểu lẫn nhau mới có thể
thành tri kỷ. Dễ hiểu nhất chính là bạn bè, khó hiểu nhất chính là vợ
chồng…”

Giọng điệu cô mềm nhẹ, nhìn Lệ Minh Vũ trên tivi, lòng cô trào dâng chua xót.

Lúc này là giờ làm việc, nên quảng trường không đông người lắm, Tô Nhiễm bước
ra từ ngân hàng, bèn ngồi trên ghế nghỉ ngơi, ngắm nhìn dòng người qua lại, có
thanh niên, có nam, có nữ, có bạn bè, có người yêu, lòng cô không khỏi cảm
thán. Một người có thể phân chia, sắm thành nhiều kiểu khác nhau, nếu không
như vậy thì làm sao mỗi ngày đều than mệt?

Cô lấy laptop ra đặt trên chân, dựa người vào ghế bắt đầu sáng tác. Tuy thời
tiết hanh khô, nhưng ngồi dưới bóng râm, cô vẫn cảm thấy mát mẻ vui sướng khác
thường. Tô Nhiễm thích ngồi ở nơi thoáng đãng tìm kiếm linh cảm, thích sáng
tác hình ảnh tràn ngập sắc thái xã hội. Điều này sẽ giúp ý tưởng của cô mở
rộng, linh cảm không ngừng phát triển.


Âm thanh truyền ra từ màn hình lớn trên quảng trường.

Tô Nhiễm vô thức ngước đầu nhìn, trên màn hình lại là tin tức liên quan đến
chỉnh phủ, có thể do sắp bỏ phiếu bầu cử vòng một, hai đảng phái bắt đầu vận
động đủ kiểu.

Trên màn hình, ký giả đang phỏng vấn Lệ Minh Vũ, phía sau là văn phòng của
anh, vấn đề các kỷ giả đặt ra rất sắc bén, mỗi vấn đề đều xoay quanh việc phát
triển đời sống người dân, chính trị, kinh tế. Anh trả lời lưu loát, từng vấn
đề đều đưa ra đáp án hùng hồn nhắm đúng trọng tâm.

Bóng dáng anh khuếch đại trên màn hình, ngồi ngay ngắn ở đó càng giống như
thánh sống, vai anh dày rộng, tác phong trầm tĩnh lộ vẻ điềm nhiên và khí
phách của một chính trị gia. Nhất thời, Tô Nhiễm sững người, trầm tư nhìn
người đàn ông trên màn hình.

Cuộc sống như phim anh, phim ảnh lại như cuộc sống.

Người đàn ông trên màn hình, bốn năm trước và bốn năm sau đều quấn quýt cùng
cô. Mãi đến sáng nay, anh và cô vẫn triền miên say đắm. Đối với người đàn ông
này, rốt cuộc cô nghĩ như thế nào?

Khi thông suốt một việc. Tô Nhiễm thường thấy sống vui vẻ là quan trọng nhất.
Đã từng tổn thương cũng được, vui sướng cũng được, quá khứ là quá khứ, cô
không thích sống oán trời trách đát, cứ sống bình thản là thật nhất. Nhưng bốn
năm sau, người từng tổn thương cô lại dùng thư thái hoàn toàn mới can dự vào
cuộc sống của cô, đồng thời đẩy mối quan hệ phức tạp đến nỗi cô không cách nào
xác định đáp án.

Là ông chủ của cô, vì anh đầu tư “Midi”.

Là anh rể của cô, vì anh cưới Hoà Vy

Là “Chồng” của cô, cái này do anh tự xưng.

Thành phố này rất nhộp nhịp, nhộn nhịp đến mức khiến không ai có đủ thời gian
suy nghĩ xem bản thân muốn gì. Vậy cô muốn gì? Cuộc sống vui vẻ cũng được, bi
thương cũng được, tất cả đều như nhau, chẳng qua cuộc sống co trải qua cùng
anh sẽ kết thúc trong vòng chín ngày.

Cô còn yêu anh?

Hoặc là…

Có phải cô vẫn không quên chuyện bốn năm trước, hận anh?

Cô không biết, chỉ biết một đoạn tình cảm từng có cứ mãi vướng mắc, vướng mắc
theo thời gian, tới khi gặp lạ đôi bên đã thay đổi.

Yêu và không yêu thì sao?

Trước mặt một người đàn ông không tài nào nắm bắt, phụ nữ luôn cảm thấy thất
bại. Cô không còn tin tưởng tình yêu, cũng không còn tin tưởng Lệ Minh Vũ. Sự
dịu dàng ấm áp của anh, vẻ trầm tĩnh của anh, thậm chí sự săn sóc của anh đều
có thể là mặt nạ anh quen dùng mê hoặc người khác, nhưng vĩnh viễn không thuộc
về cô.

Cô không muốn đón nhận thất bại nữa.

Tô Nhiễm khẽ thở dài, điều chỉnh tư thế ngồi, không ngờ lại đối diện với một
đôi mắt đàn ông quen thuộc.

“A…” Người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mắt doạ Tô Nhiễm giật mình, cô
bật ra một tiếng sợ hãi, trợn to mắt ngửa đầu nhìn anh, như nhìn người hành
tinh từ trên trời rớt xuống.

Thân hình anh cao lớn che khuất ánh sáng mặt trời, bao trọn cô dưới bóng anh.

Thấy tròng mắt cô sắp rớt ra ngoài, Lệ Minh Vũ không kìm được cong môi, đôi
mắt từ trên cao. Tô Nhiễm bất giác ngoảnh đầu đưa mắt qua màn hình lớn, rồi
nhìn người thật trước mặt, phảng phất như cách cả thế hệ.

“Không ngờ em có thói quen sáng tác nơi náo nhiệt.” Anh mở miệng, giọng anh
trầm thấp hứng thú.

Tô Nhiễm biết bản thân viết không được nữa, gập laptop lạo, thản nhiên hỏi.
“Sao anh ở đây?”

“Tìm em.” Anh bất ngờ trả lời, bèn ngồi xuống, có lẽ thời tiết nóng bức, anh
cởi cúc áo trước ngực màu đồng gợi cảm lộ ra khiến cô suy nghĩ miên man khôn
nguôi.

Một câu nói làm Tô Nhiễm cảm thấy kỳ lạ, cô cau mày hồ nghi.

Lệ Minh Vũ chống hai tay trên đùi, nghiêng đầu nhìn cô, hồi lâu vẫn không thấy
lên tiếng. Tô Nhiễm bị anh nhìn đến phát hoảng, hắng giọng hỏi: “Nhìn tôi như
vậy làm gì?”

Anh bất giác bật cười, giọng điệu hơi chế nhạo, “Khi em khắc hoạ nhân vật có
thể cân nhắc nguyên mẫu từ em một chút, nữ chính có thói quen xấu thì chân
thật hơn.”

Tô Nhiễm khó hiểu, liếm môi nói, “Anh tìm tôi để nói mấy lời này?”

“Ừ.” Anh đáp ngắn gọn, dán mắt vào cô, “Điện thoại em lại tắt.”

Tô Nhiễm thảng thốt, vội vàng cầm điện thoại từ giỏ xách ra nhìn, cất giọng
bối rối, “Tôi quên sạc pin.”

Lệ Minh Vũ cười bất đắc dĩ, “Xem ra sau này anh lại có thêm một việc để làm.”

Tô Nhiễm không giải thích được.

“Mỗi ngày phải kiểm tra xem điện thoại em còn pin hay không.” Anh nhẹ giọng.

“Không cần…” Câu trả lời thót ra theo phản xạ có điều kiện, thấy anh nhìn
bản thân chằm chặp, ngực cô nghẹn ngào, hai mắt anh như tia X làm cô bất an.
Sau một lúc, cô cất giọng nhàn nhạt, “Lần này tôi chỉ quên thôi.”

Ngày chia ly đã gần kề, anh vừa nhắc tới “Mỗi ngày” khiên tim cô đập loạn
nhịp. Hẹn ước chín ngày do anh đề ra, anh hoàn toàn không cần chỉnh sửa quy
tắc trò chơi.

Dường như xem thấu suy nghĩ của cô, môi Lệ Minh Vũ mím chặt, cằm anh cứng
ngắc, lát sau anh mới lên tiếng, “Không sao, dù tắt máy, anh vẫn tìm được em.”

Tô Nhiễm cảm thấy là lạ, nghe như có ngụ ý.

Chốc lát, cả hai đều lặng thinh, chỉ còn thanh âm của anh trên màn hình lớn
rung động không gian.

“Hôm nay, anh không cần đi làm à?” Cô mất tự nhiên hỏi anh, không khí vốn đang
chuyển động bởi vì sự hiện diện của anh mà trở nên gượng gạo, im lặng như lúc
này cô không biết phải đối mặt thế nào.

Lệ Minh Vũ nhìn cô, “Hôm nay em phải đi tái khám. Bác sĩ đều chờ hết rồi, đi
thôi em.”

Tái khám?

Cô suýt quên chuyện con mắt, nhờ anh nhắc cô mới sực nhớ hôm nay cô ra ngoài
lại không đeo kính.

Lệ Minh Vũ đứng lên trước với dáng vẻ không cho phép cự tuyệt.

“Việc đó…” Tô Nhiễm cất laptop xong xuôi, đột nhiên nhớ tới một việc.

Anh dừng chân, nhìn cô

“Nhất định phải tái khám ư?”

Anh gật đầu.

Tô Nhiễm nướt nước bọt, lát sau cô mới thốt ra được một câu, “Tái khám có đau
lắm không?”

Hoá ra là lo lắng chuyện này. Lệ Minh Vũ buồn cười, môi hơi nhếch lên, đi tới
cạnh cô, khẽ nói: “Không có cảm giác gì hết. Em yên tâm.” Nói xong, anh cầm
giỏ xách từ tay cô, “Đi thôi.”

“Ờ.” Tô Nhiễm nhìn anh xách giỏ đi trước, không biết tại sao cô đột nhiên muốn
cười. Nói thật, đàn ông xách giỏ giúp phụ nữ trên đường không ít, nhưng hành
động này áp dụng vào người anh dù sao vẫn rất kỳ lạ.

Thấy cô hồi lâu cũng không đi theo, anh xoay đầu, Tô Nhiễm lật đật bước theo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.