Giới truyền thông không phanh phui nhiều vụ án cường bạo liên quan đến đám
người Trình Nhật Đông, nhưng sự việc liên quan đến Tô Nhiễm thì không có bất
cứ thông tin nào.
Căn cứ theo phỏng đoán của giới truyền thông đưa ra, Trình Nhật Đông không
phải côn đồ đầu đường xó chợ, mà là con riêng của bộ trưởng Hạ Minh Hà. Tin
đồn này loáng cái như bom nổ tung giới kinh doanh. Tất cả mọi người đều líu
lưỡi với thân phận thật sự của Trình Nhật Đông. Báo chí, ti vi, tạp chí cùng
internet đều kéo nhau đưa tin. Chuyện này đối với Hạ Minh Hà muốn liên nhiệm
thành công lần nữa là một tai họa bất ngờ
Truyền thông ở một mức độ nào đó là một công cụ quan trọng được chính khách
thường xuyên sử dụng để công kích đối phương hay lấy lòng cử tri. Càng đến gần
ngày cử chi bỏ phiếu, chính khách hai đảng phái càng vận dụng sức mạnh đang
thép của truyền thông, nhằm mục đích nâng cao hình tượng bản thân, tổn hại đối
phương.
Dân chúng bao giờ cũng chỉ xem tin tức, họ không quan tâm có phải là mánh khóe
công kích của chính khách hay không, cái họ quan tâm là bề nổi của tin tức,
chứ không phải mục đích đằng sau nó.
Thời đại công nghệ thông tin, kiểu tin giựt gân này một khi đã lan truyền thì
không có ai có thể chống đỡ. Đối mặt với mật độ tin đồn xuất hiện dày đặc,
trong một lúc bộ trưởng Hạ cũng không kịp đưa ra một lời giải thích nào. Chỉ
một buổi trưa ngắn ngủi, mọi phỏng đoán đầu biến thành đề tài tán gẫu.
Tất nhiên đề tài bàn tán của mọi người không có Tô Nhiễm
Truyền thông đồn đa số sự chú ý vào hoàn cảnh thân phận đầy kinh ngạc của
Trình Nhật Đông, nhưng điều cô lo lắng chỉ có một mình Tiêu Diệp Lỗi. Đối
phương không vì tin tức bỗng lan rộng mà hủy án, ngược lại Trình Nhật Đông
càng muốn tranh thủ đồng tình của nhiều người, nhất quyết không tha Tiêu Diệp
Lỗi.
Hơn mười giờ sáng, Tô Nhiễm đúng giờ ngồi đợi tại một quán cà phê trong trung
tâm thương mại, cô tháo kính mát, đặt một bên, lướt mắt qua tờ báo đặt trên
giá, toàn bộ mặt báo đều đưa tin về Hạ Minh Hà và Trình Nhật Đông.
Càng xem càng phiền, cô dứt khoát quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, đáy mắt cô tuy
lãnh đạm, nhưng trống rỗng như đã hiểu từ lâu. Là cô sai rồi, hôm qua khi Lệ
Minh Vũ dẫn cô đến sở cảnh sát nhận diện, có một phút chốc cô thật sự tin lòng
tốt của anh. Mọi việc anh giải quyết nhanh chóng khiến cô ngộ nhận sự quan tâm
giả dối của anh là thật.
Nhưng hôm nay, khi cô thấy mọi tin tức tiêu điểm lan truyền mọi nơi, cô đột
nhiên hiểu rõ, việc này là kế hoạch do Lệ Minh Vũ cố tình sắp xếp. Báo cảnh
sát chỉ là một thủ đoạn đánh đổ dối phương mà thôi, mục đích của anh chỉ là
đốn bộ trưởng Hạ. Tuy cô không biết tin tức giới truyền phóng đại lên lấn này
có phải do anh ngấm ngầm tiến hành hay không, nhưng việc Trình Nhật đông phạm
tội lần này, chắc chắn có ích với Lệ Minh Vũ.
Rất nhiều chính khách vì đạt dược mục đích của mình, nhiều thời điểm sẽ dùng
sự trợ giúp từ báo chí. Những sự trợ giúp này có thể là con người hoặc của cải
có sẵn, dùng làm quân cờ gia tăng giá trị cho họ.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính rọi sáng gương mặt Tô Nhiễm, môi cô cười nhạt miễn
cưỡng. Cô và Diệp Lỗi rõ ràng là quân cờ anh nắm trong tay để đánh bại bộ
trưởng Hạ.
Cô hít thật sâu, cầm ly nước cam uống một ngụm, thoáng xem giớ giấc, đáy mắt
cô thoáng thắc mắc. Cô nghe người trong giới kể rằng luật sư này luôn có thói
quen đến đúng giờ cơ mà.
Đang nghĩ ngợi, tấm mắt cô lơ đãng lướt qua góc đường bên ngoài, bỗng bắt gặp
một chiếc xe thể thao xa hoa không biết ngừng từ lúc nào. Một cô gái từ trên
xe bước xuống, vận đồ công sở chuyên nghiệp. Cô gái đó rất trẻ giống người
trong hình, gương mặt cô gái trắng sáng hiện rõ sự thông minh cơ trí, quyết
đoán và thẳng thắn.
Song giây tiếp theo cô gái đột nhiên bị một cánh tay vươn khỏi xe kéo lại,
ngay sau đó cửa xe chầm chậm mở ra.
Tô Nhiễm cảm thấy hiếu kì, không kìm được buông ly nước cam xuống, dời hết mắt
vào cô gái ngoài cửa sổ.
Một người đàn ông từ trên xe bước xuống. Mới nhìn có thể nói ngay, dáng người
cô gái cao dong dỏng nổi bật trước đám đông, nhưng kết hợp vời người đàn ông
trước mặt lại càng xinh xắn lanh lợi khác thường.
Ánh mặt trời hắt bóng lên tấm lưng đàn ông cường tràng, tôn thêm nét cương
quyết ngạo mạn của anh ta. Tô Nhiễm cảm thấy khuôn mặt anh ta không giống Hoa
kiều, đường nét trên gương mặt lại hết sức cương trực.
Cô gái muốn bỏ đi, lại bị anh ta kéo lấy. Cô gái có vẻ bực bội nhưng cố gắng
chịu đựng. Người đàn ông cong môi cười tà mị, bất chấp đường xá công cộng, anh
ta thu tay, cả người cô gái chếnh choáng ngã vào lòng anh ta, anh ta cúi đầu
hôn cô gái.
Cảnh tương nóng bỏng này khiến Tô Nhiễm dời tầm mắt nhìn theo bản năng, lại
thấy cô gái tức giận đẩy mạnh người đàn ông, anh ta cười thỏa mãn ngắm nhìn cô
gái, tựa nhu đang lưu luyến hương thơm từ đôi môi cô gái. Không biết người đàn
ông nói gì, ánh mắt cô gái khôi phục bình tĩnh, sắc mặt lạnh lùng nói với anh
một câu rồi xoay người rời đi.
Tô Nhiễm nhìn thấy anh ta dõi mắt theo cô gái đi váo quán cà phê.
Cô nghi hoặc, người đàn ông đó thể hiện rõ anh ta yêu cô gái ấy, ánh mắt anh
ta sâu hun hút chứa chan tình cảm nồng nàn và say mê.
Đợi đến khi cô gái ngồi đối diện với Tô Nhiễm, người đàn ông ngoài cửa sổ mới
rời đi.
“Xin lỗi cô, tôi đến muộn.” Cô gái lên tiếng trước, thấy Tô Nhiễm dời đường
nhìn ngoài cửa sổ sang bản thân, giọng nói lạnh lùng thoáng xấu hổ.
Tô Nhiễm cười nhẹ, “Từ lâu đã nghe nói 'Hoa anh túc độc' tuổi rất trẻ, tôi
cũng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng luật sư Lạc vẫn gây chấn động lớn với
tôi.”
Cô dồn hết sức chú ý vào gương mặt cô gái vừa ngồi xuống, nhưng cẩn thận thấy
sắc mặt cô gái mệt mỏi, vô thức nghĩ đến người đàn ông ban nãy, hai người thật
sự rất xứng đôi.
“Chấn động dù sao vẫn dễ chịu hơn thất vọng.” Cô gái dường như biết cô thấy
cảnh vừa rồi, sắc mặt thiếu tự tin, nhưng nhanh chóng điều chỉnh. đôi mắt cô
gái sáng ngời nhìn thẳng Tô Nhiễm, lấy ra một tấm danh thiếp trong cặp tài
liệu đưa tận tay Tô Nhiễm, giới thiệu lại từ đầu, “Chào cô Tô Nhiễm, tôi là
luật sư Lạc Tranh mà cô hẹn ngày hôm nay. Mọi tư liệu cô fax qua, tôi đã xem
hết. Vụ án của Diệp Lỗi, tôi đồng ý tiếp nhận.”
Giọng Lạc Tranh lưu loát rõ ràng, tốc độ lời nói cũng nhanh, vừa nghe liền
biết xuất thân từ luật sư.
Tô Nhiễm nhận danh thiếp, cười dịu dàng: “Có thể mời được đại luật sư Lạc
Tranh giúp đỡ, tôi rất yên tâm. Luật sư Lạc chưa từng thua kiện, lần này Diệp
Lỗi xin nhờ cô.”
“Cô Tô khách sáo quá. Tôi cũng vinh hạnh chọn một đương sự như cô.” Lạc Tranh
cười nhìn Tô Nhiễm tán thương, “Có thể tiếp nhận vụ án do nhà văn nổi tiếng ủy
thác là vinh hạnh của tôi mới đúng.”
Biểu hiện trên tòa và vụ án mà đại luật sư Lạc Tranh phụ lý, Tô Nhiễm từng
nghe qua. Trên tòa án, người trong nghề gọi cô là “Hoa anh túc độc”, nổi tiếng
công kích sắc sảo, nhiều luật sư nam hành nghề lâu năm đều bại dưới tay cô.
Chỉ điều này cũng đủ chứng tỏ người phụ nữ này cực kỳ lợi hại.
Do tuồi tương đương nên Tô Nhiễm và Lạc Tranh mới quen đã thân, cô không nói
chuyện theo cách xã giao mà đi ngay vào chủ đề chính, “Luật sư Lạc, nhìn theo
góc độ nghề nghiệp của cô, Diệp Lỗi có khả năng bị phán tội bao lâu?”
Nhân viên phục vụ bưng tách cà phê lên, Lạc Tranh cầm nhưng không uống ngay,
cô xoay nhè nhẹ trong lòng bàn tay, thần sắc có vẻ trầm ngầm, “Em trai cô Tiêu
Diệp Lỗi gây thương tích cho người khác là sự thật, hiện tại để giúp cậu ta
thoát khỏi tù tội không ngoài hai tình huống. Thứ nhất là đối phương tự bãi bỏ
tố cáo, nhưng rõ ràng điều này không có khả năng xảy ra. Thứ hai là cô tự mình
ra mặt giải thích chuyện này với cảnh sát, tôi sẽ dựa theo tình huống, giúp
tội danh đánh người của Diệp Lỗi không thành lập, phóng thích cậu ấy.”
Tô nhiễm gật đầu, nhẹ giọng, “Nếu như tôi làm chứng có thể giúp Diệp Lỗi, vậy
tôi sẽ nghe theo.”
“Nhưng như vậy chẳng phải phí tâm sức của bộ trưởng Lệ sao ?” Lạc Tranh uống
một ngụm cà phê, đặt tách xuống, cười bình thản nhưng đánh trúng chỗ hiểm.
Nước cam trong ly run nhẹ, Tô Nhiễm ngẩng đầu, đáy mắt vụt lên vẻ ngạc nhiên.
“Tôi xin lỗi vì nói những lời này, thực tế trước khi tôi nhận một vụ án, tôi
đều phải tìm hiểu tỉ mỉ vài thông tin ngoài lề, những thứ này sẽ trở thành
trọng điểm giúp tôi đánh thắng tố tụng.” Lạc Tranh không uổng là luật sư, liếc
mắt liền có thễ nhìn thấu tâm tư của Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm thu lại cảm xúc không khống chế được, chỉ cười thản nhiên.
Phản ứng của cô ánh váo mắt Lạc tranh, giọng Lạc tranh thân thiết, “Cô phải
biết, muốn khai thác thông tin có ích từ cảnh sát là một chuyện không khó. Ví
dụ như trường hợp này, ít ra chồng cô Lệ Minh Vũ không muốn dính dáng vào. Một
mai cô đứng ra làm chứng cho Diệp Lỗi, thì chứng tỏ cô là người bị hại, điểm
này trái ngược với mong muốn ban đầu của chồng cô. Hay là cô nên bàn bạc đôi
chút với chồng cô?”
“Không cần. đây là việc riêng của tôi.” Tô Nhiễm bình thản trả lời, ngực cô
như bị thứ gì đó khuấy trộn, cô nhướng mắt sửa lời Lạc tranh, “Còn nữa, anh ta
không phải chồng tôi.”
Ánh mắt Lạc Tranh ngơ ngác, thần sắc có vẻ nghi hoặc
Nghi vấn của Lạc Tranh đập vào mắt Tô Nhiễm, cô lúng túng nhếch miệng, “Vì vậy
luật sư Lạc, chúng ta cứ trao đổi về vụ án này đã.”
Giọng điệu Tô Nhiễm lãnh đạm có chút không thực lòng, lại có chút bất đắc dĩ
trong đó. Lạc Tranh cầm tách cà phê , chậm rãi đưa lên môi, ánh mắt suy tư, vô
tình lướt qua gương mặt của Tô Nhiễm, thấy thần thái` cô có chút bất lực và
hốc hác, lòng Lạc tranh xao động. Lát sau, Lạc Tranh buông tách xuống, cất
gọng nhẹ nhàng, “Cô Tô, với tư cách là luật sư, dĩ nhiên tôi hoan nghênh cách
làm của cô, nhưng với tư cách là phụ nữ tôi muốn khuyên cô. Vụ án này liên
quan đến con cái của quan chức giới chính trị, cô là nhà văn, là nhà điều chế
hương được ủy thác bởi công ty nước hoa nổi tiếng của Pháp, một khi ra tòa làm
chứng, có nghĩa cô phải phơi bày mọi thứ với giới truyền thông. Điều này đối
với danh dự của cô, thậm chí là sự nghiệp đều sẽ bị ảnh hưởng cực lớn.”
“Những điều này…” Tô Nhiễm hít sâu, như đưa ra quyết định trọng đại, nhìn
Lạc Tranh, “Không quan trọng bằng người thân của tôi. Diệp Lỗi là em trai tôi,
tôi nhất định phải giúp cậu ấy.”
Lạc Tranh cảm động nhìn cô. Một nguời có thể vì người thân hy sinh danh dự và
sự nghiệp của bản thân, tâm tình luôn luôn lương thiện. Lạc Tranh gật đầu,
“Được rồi.”
Tô Nhiễm nở nụ cười.
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Là điện thoại của Lạc Tranh.
“Xin lỗi cô.” Lạc Tranh cầm điện thoại, đứng dậy đi tới một góc khác, nghe
điện thoại.
Tô Nhiễm uống một ngụm nước cam, ngắm nhìn dòng người ngược xuôi trên đường
bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt cô hơi ngẩn ngơ, gần đây hình như cô rất có duyên với
cảnh sát. Bôn năm trước là vụ án của ba, bốn năm sau đầu tiên là Lệ Minh Vũ,
vừa rồi là Trần Trung, bây giờ là Hòa Vy và Diệp Lỗi. Ông trời ơi, đây là sao?
Vô thức nhớ tới Lệ Minh Vũ, lòng cô chua xót vừa cảm giác khó nói thành lời.
Anh cũng mua điện thoại giống y chang cái Mô Thừa tặng cô, cô không dám xác
nhận điện thoại đó có phải mua cho cô hay không. Nhưng nếu như không phải, có
nghĩa anh còn có phụ nữ khác, nếu vậy, anh… Tô Nhiễm không dám suy nghỉ sâu
xa hơn.
Vừa lúc Lạc Tranh nói chuyện điện thoại xong về chỗ ngồi. Lạc Tranh nhìn Tô
Nhiễm, trên môi hiện lên ý cười bất đắc dĩ, lắc đầu.
Tô Nhiễm trông thấy, khó hiểu, “Có chuyện gì sao?”
“Cô Tô, lần này dù cô muốn ra tòa làm chứng, tôi cũng không đồng ý.” Lạc Tranh
khẽ nói, cấm điện thoại lắc lắc trước mặt cô, “Tôi không muốn vì một vụ án mà
đắc tội với chính khách.”
Lấn này đến phiên Tô Nhiễm ngây ra, “Đắc tội với chính khách? Ý của luật sư
Lạc là sợ đắc tội với bộ trưởng Hạ? Rõ ràng những điều này là suy đoán của báo
chí, bộ trưởng Hạ vẫn chưa thừa nhận Trình Nhật Đông là con riêng của ông ta.”
Lạc Tranh vội lắc đầu, “Cô hiểu lầm ý của tôi rồi. Vụ án của Tiêu Diệp Lỗi,
tôi chắc chắn tiếp nhận. Có điều…” Cô ngập ngừng, cau mày nhìn Tô Nhiễm, thở
dài một hơi, “Để tôi nói thẳng luôn với cô vậy. Cuộc gọi vừa rồi là của bộ
trưởng Lệ, ý tứ của anh rất rõ ràng và đơn giản vô cùng, nhưng lại giao cho
tôi một vấn đề nan giải.”
“Anh ta muốn cô không chấp nhận yêu cầu ra tòa của cô?” Tô Nhiễm hít một hơi,
thốt ra suy đoán trong lòng, sóng lưng cô bỗng dưng lạnh toát.
Thật không ngờ anh biết cô sẽ tìm luật sư Lạc.
“Hơn nữa..” Lạc Tranh bổ sung, “Còn yêu cầu tôi nhất định phải thắng.”
“Hả?” Tô Nhiễm không ngờ. Lệ Minh Vũ chẳng phải không quan tâm đến sống chết
của Diệp Lỗi ư?
Lạc Tranh giơ tay gọi thêm một tách cà phê, cười gượng, “Bộ trưởng Lệ đúng
thật không đơn giản. Đây là số điện thoại cá nhân của tôi, anh ấy cũng có thể
tìm ra được.”
“Luật sư Lạc, cô biết rõ nếu vụ án này tôi không ra tòa, Diệp Lỗi tuyệt đối
không có khả năng trắng án, không phải sao?” Tô Nhiễm hoảng hốt sốt ruột dò
hỏi.
“Nhưng tôi thật sự không thể để cô ra tòa. Cô yên tâm, nếu tôi đã nhận định cố
gắng hết sức. Tôi sẽ nghĩ cách khác.” Lạc Tranh thở dài. Đàn ông mạnh mẽ không
phải cô chưa từng gặp, nhưng vô hình trung cô cảm thấy mẫu đàn ông này không
nhiều. Điện thoại bất ngờ từ bộ trưởng Lệ như một lá bùa đòi mạng Lạc Tranh.
Cô chưa từng gặp bộ trưởng Lệ, nhưng theo giọng nói trầm tĩnh, cô nghe ra sự
uy hiếp.
Trong điện thoại, bộ trưởng Lệ chỉ nói “Luật sư Lạc, phiền cô ngăn cản hành
động sai lầm cảu vợ tôi, nhưng kiện cáo lần này yêu cầu phải thắng.” Một câu
đơn giản lộ rõ trầm tĩnh và xa cách, đồng thời ngập tràn quyền uy, không cho
phép trái ý. Cảm giác này khiến cô khó chịu nhưng không dám tùy tiện khước từ.
Cảm giác này ngoài bộ trưởng Lệ còn có một người…
Tô Nhiễm thấy ánh mắt Lạc tranh chần chờ, trong lòng cô có chút bất an. Xem
chừng Lệ Minh Vũ đã gây áp lực với Lạc Tranh.
Cứ như vậy, hai người lại tiếp tục trao đổi chi tiết liên quan đến vụ án.
Lạc Tranh đã chuẩn bị cách khác để giúp Diệp Lỗi có thể thắng kiện.
Đến buổi trưa hai người cùng dùng cơm, Tô Nhiễm và Lạc Tranh trò chuyện vui vẻ
với hau.
“Tiểu Nhiễm, tôi tò mò một việc.” Lạc Tranh nhướng người hết mức về phía
trước, thoát ly hoàn toàn với tác phong khi làm việc. Trái lại, cô lúc này mất
đi sự mạnh mẽ của một người phụ nữ thành đạt, chỉ còn vương nét ngây thơ.
Tô Nhiễm nhìn cô cười, “Luật sư Lạc cũng biết tò mò nữa à?”
“Đương nhiên. Lẽ nào đặc quyền này chỉ có nhà văn giống cô mới có sao?” Lạc
Tranh hỏi vặn lại, nhìn cô bằng ánh mắt nghiền ngẫm, “Hôn nhân của cô và bộ
trưởng Lệ hơi lạ lùng. Cô nói anh ấy không phải là chồng cô, nhưng trong điện
thoại anh ấy lại xưng cô là vợ.”
Bộ đồ ăn trong tay Tô Nhiễm hơi sững lại, cô rủ mắt, nụ cười có vẻ bối rối.
Trong lúc nhất thời, cô không biết giải thích thế nào, mà có lẽ ngay cả bản
thân cô cũng mơ hồ không rõ.
Lạc Tranh thấy vẻ mặt Tô Nhiễm buồn hiu, cô suy nghĩ một lát, khẽ cất giọng,
“Tôi không biết tình cảm giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng tôi cảm thấy
anh ấy rất yêu cô.”
Tay Tô Nhiễm run nhẹ, trái tim cô như bị những chữ cuối cùng của Lạc Tranh nện
mạnh, không ngừng đập dồn dập, cảm giác bối rối và khó thở lần kéo tới. Cô
không biết bản thân tại sao lại như vậy.
“Tiểu Nhiễm, cô không sao chứ?” Lạc Tranh thấy sắc mặt cô tái nhợt, lo lắng
hỏi thăm.
Tô Nhiễm điều hòa nhịp thở, ngước mắt lên, lắc đầu. Đôi mắt cô chăm chú nhìn
Lạc Tranh, “Còn theo tôi, người đàn ông đưa cô đến mới là người yêu cô thật
lòng.”
Bất cứ việc gì đầu là người ngoài cuộc tỉnh táo, còn trong cuộc thì u mê? Cô
không phủ nhận, nhưng có trường hợp ngoại lệ giống như cô và Lệ Minh Vũ.
Cô vừa dứt lời, lại đến phiên Lạc Tranh sững sờ…
“Yeah…” Trong lớp học ở nhà trẻ, Cách Lạc Băng vui vẻ giơ cao tác phẩm thủ
công.
Các bạn học khác đều bĩu môi.
“Mọi người có thấy không? Búp bê vải Cách Lạc Băng may vừa nhanh vừa đẹp. Vậy
nên đóa hoa màu đỏ này, chúng ta sẽ dành cho Cách Lạc Băng.
Cách Lạc Băng phấn khời chạy ngay về chỗ ngồi của mình, An Tiểu Đóa giơ tay
sẵn từ trước, vui vẻ đập tay với Cách Lạc Băng. Hôm nay, An Tiểu Đóa mặc áo
thun tay ngắn, phối cùng yếm jean, ngắm thế nào cô cũng giống một đứa trẻ to
xác. Hôm qua, cô hứa với Băng Nựu hôm nay đến tham dự giờ học thủ công, chuẩn
bị suốt một đêm cô quyết định may búp bê vải cùng Băng Nựu.
“Dì Đóa, hoa của cô phải tặng dì mới đúng.” Cách Lạc Băng cười híp mắt,
nghiêng đầu nhìn cô.
“Vì sao nào?”
“Vì dì làm búp bê cho con. Tên dì là Tiểu Đóa nữa, một đóa hoa nhỏ màu đỏ. Hí
hí.” Băng Nựu cười ngây ngô.
An Tiểu Đóa vui vẻ ôm Băng Nựu, “Được, vậy dì không khách sáo đâu! Chúng ta
cùng nhau làm nữa nào.”
“Dạ.” Băng Nựu khoa tay múa chân.
Bên ngoài lớp, Mộ Thừa đứng lặng ở đó, ngắm Băng Nựu và An Tiểu Đóa qua cửa
kính, một dòng nước ấm áp rung động lạ thường không tiếng động chảy xuôi lòng
anh.
Khi Tô Ánh Vân đến văn phòng làm việc của Tô Nhiễm, vừa lúc cô mang đổ toàn bộ
chiết xuất nho đen.
Tô Ánh Vân vừa ngồi xuống liền nói ngay. “Chị con với Diệp Lỗi không biết năm
nay phạm phải thái tuế nào mà cứ liên tiếp nối bước nhau đến sở cảnh sát.”
Tô Nhiễm đặt tách trà trước mặt bà, ngồi xuống, “Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa. Vụ
án của Diệp Lỗi đã giao luật sư Lạc toàn quyền giải quyết nên sẽ không sao
đâu. Còn chị con, cảnh sát chỉ bước đầu hoài nghi thôi, vẫn chưa có bằng
chứng. Con vừa thử mùi nho đen trong nước hoa nhưng không đúng, lát nữa con sẽ
viết một phần báo cáo chuyên môn gửi đến cảnh sát Đinh, dể anh ấy tập trung
vào phương diện khác. Con luôn thấy hương nho đen phát hiện trên thi thể Trần
Trung không thể bất nguồn từ nước hoa.”
Tô Ánh Vân gật đầu, nhìn cô xót xa, “Trong con gầy rộc hẳn, đợt này lại làm
con vất vả.”
“Đều là người một nhà mà mẹ nói gì lạ vậy?” Tô Nhiễm mang trái cây đã lột vỏ
lên, Tô Ánh Vân cầm lấy nhưng không có tâm trạng ăn, bà thở dài, nhìn Tô Nhiễm
muốn nói rồi lại thôi.
“Mẹ, muốn nói gì ạ?”
Tô Ánh Vân trầm ngâm, kéo tay Tô Nhiễm, “Mẹ biết có những việc là bề trên
không hỏi nhiều thì tốt hơn. Nhìn chị con, mẹ đau lòng lắm. Con, chị con và Lệ
Minh Vũ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Bậy giờ chị ấy thế nào rồi ạ?” Tô Nhiễm lo lắng.
“Có thể thế nào? Nghỉ ở nhà được hai ngày thì đòi đi ngay, nhưng mẹ kiên quyết
giữ lại. Chị con tiều tụy, luôn miệng nói bốn năm trước và bôn năm sau con
cướp đi người đàn ông của nó. Nhiễm à, con và chị con đều là máu thịt trên
người mẹ cắt xuống. Hai con gặp bất cứ nỗi khổ nào, mẹ đều đau lòng. Chuyện
này trước đây mẹ và con đã từng nói với nhau, lúc đó con trả lời lấp lửng thế
nào cũng được, ngày hôm nay mẹ cũng muốn nghe thêm lý do. Mẹ chỉ muốn hỏi con
một câu, con có thể từ bỏ Lệ Minh Vũ ngay lập tức được không?” Tô Ánh Vân hỏi
Thẳng thừng.
“Mẹ…” Tô Nhiễm không biết trả lời thế nào. Kỳ thực, cô rất muốn nói, sắp,
sắp rồi, con sẽ rời khỏi Lệ Minh Vũ ngay.
“Con là con của mẹ. Bốn năm trước, Lệ Minh Vũ tổn thương con thế nào, trong
lòng mẹ biết rất rõ. Mệ không biết xuất phát từ nguyên nhân nào con lại sống
cùng cậu ta. Mẹ chỉ nhắc nhở con, dẫu sao Lệ Minh Vũ cũng đã lấy chị con, dù
con phản đối thì điều này vẫn là sự thật, Lệ Minh Vũ là anh rể của mình thì ra
thể thống gì? Chuyện này lỡ lan truyền ra ngoài, danh dự của con , chị con,
toàn bộ nhà họ Hòa đều mất hết.”
Tô Nhiễm nắm chặt tay, tím cô đau nhói, ánh mắt cô hồ nghi, “Mẹ, chị Hòa Vy
lấy Lệ Minh Vũ thật không?”
Cô có một nghi vấn trong nháy mắt, nếu Lệ Minh Vũ đã lấy Hòa Vy thật, vậy sao
anh đều ở biệt thự hằng đêm? Anh còn nói anh chưa bao giờ chạm Hòa Vy, câu này
có ý gì? Điều khiến cô khó hiểu nhất chính là vì sao Lệ Minh Vũ công khai với
người ngoài cô là vợ của anh, mà không phải Hòa Vy?
Tất cả mọi thứ đều là bí ẩn to lớn, khiến cô nghĩ không ra, hỏi cũng không
cách nào hỏi.
Tô Ánh Vân nghe cô nói vậy bà bần thần, “Tiêu Nhiễm, tai sao con lại thắc mắc
điều này? Lẽ nào con vẫn chưa quên được Lệ Minh Vũ?”