Hơi nóng dày đặc tỏa ra từ bồn tắm, giăng sương mờ mịt khắp kính phòng.
Tô Nhiễm miễn cưỡng đi đến thấy Lệ Minh Vũ vẫn đứng yên tại chỗ, cô thở dài,
còn chưa lên tiếng anh đã kéo cô đến bên cạnh, vươn tay cởi cúc áo trước ngực
cô.
“Anh làm gì?” Cô vội túm tay anh, đôi mắt trong vắt trừng to.
“Bỏ tay ra.” Lệ Minh Vũ thoáng bực bội, nhàn nhạt cất giọng: “Tẩy sạch mùi đàn
ông khác trên người em.”
Ơ…
Lúc này Tô Nhiễm mới ý thức được hóa ra anh tắm cho cô.
“Tôi tự tắm được rồi.” Dù anh không nói, cô cũng muốn tắm. Vừa nghĩ đến chuyện
xảy ra ban ngày, cô vừa buồn nôn vừa sợ hãi. Nếu khi đó Diệp Lỗi đến chậm hơn
thì cô coi như tiêu đời.
Cô ngượng nghịu khiến Lệ Minh Vũ càng thêm bất mãn, “Lải nhải”. Chỉ buông ra
hai chữ, anh tiếp tục cởi áo thay cô. Tô Nhiễm còn chưa kịp ngăn cản, loáng
cái cảnh xuân đã lộ ra hết.
Trống ngực cô đập dồn dập, xung quanh rãnh ngực sâu còn lưu lại vết cắn mút
xanh tím, có dấu vết cũ, còn có… dấu vết mới.
Áo tuột đến đầu vai, Lệ Minh Vũ hơi nheo mắt, dau đó anh lại lần lượt cởi hết
quần áo trên người cô. Tô Nhiễm không biết anh đang nhìn gì, chỉ cảm thấy ánh
mắt anh quá sắc bén, cô liền theo bản năng giơ tay ôm ngực.
“Bỏ tay xuống!” Anh bình tĩnh ra lệnh, hơi thở nặng nề như đang kìm chế cơn
giận.
Nhướng mắt lướt qua anh, cô bỗng kinh hãi, mắt anh ngập tràn giận dữ. Cô vội
vàng thả tay xuống, căng thẳng nắm tay thành nắm đấm, anh làm sao vậy? Anh,
anh sao đột nhiên thay đổi cảm xúc bất chợt? ông trời ơi, bây giờ cô không còn
sức đối mặt với những cảm xúc thất thường của anh nữa, tiếp tục như vậy cô sẽ
phát điên mất.
Hơi nước tản khắp gương mặt anh tuấn của Lệ Minh Vũ, anh nhìn cô chằm chằm rất
lâu.
Anh đưa tay thuần thục cởi áo con của cô, áo con rơi xuống, bầu ngực bung ra
đập vào mắt Lệ Minh Vũ, vẽ nên đường cong hoàn mỹ nhất trong không trung. Gò
má Tô Nhiễm ửng hồng, cô cảm thấy xấu hổ và nhục nhã. Anh sao lại dùng ánh mắt
dò xét hàng hóa quan sát cô?
Khuông ngực cô phập phồng theo hơi thở mỗi lúc một gấp gáp. Hai nụ hoa xinh
xắn như chầm chậm dựng đứng dưới ánh nhìn lom khom của anh, hoặc như cảm nhận
được nỗi niềm bất an của chủ nhân mà khẽ khàng run rẩy.
Vòm ngực Lệ Minh Vũ cũng nhấp nhô nhưng lại giống kìm nén giận dữ hơn, Tô
Nhiễm thấy nó âm ĩ lan tràn trong phòng tắm, hào quyện vào mùi hổ phách dễ
chịu thuộc riêng về anh, tạo nên cảm giác hết sức kì lạ.
Anh đặt tay lên bờ vai trắng mịn như sứ của cô, dần dần di chuyển xuống dưới,
đầu ngón tay anh ấ áp khiến cô không kìm được run rẩy. Tô Nhiễm nhìn lần nữa
tay anh đã dứng trên quần jean của cô, chậm rãi cởi ra…
Đến khi vật che chắn cuối cùng trên người bị anh vứt sang bên, cả người Tô
Nhiễm hoàn toàn phơi bày trước mặt anh. Xấu hổ xen lẫn lung túng va chạm mạnh
mẽ trong lòng cô.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ khắc nghiệt giống tia X tỉ mỉ rà soát khắp cơ thể cô, cuối
cùng như đã xác định được, tay lần đến một vị trí trên ngực cô, chỉ vết hôn
lưu lại ở đó, giọng điệu thản nhiên nhưng tỏ rõ cơn thịnh nộ nguy hiểm, “Của
ai? Của đám lưu manh hay… của Mộ Thừa?”
Tô Nhiễm không hiểu anh đang nói gì, chỉ ngây ngốc ngẩng đầu nhìn anh.
Đáy mắt Lệ Minh Vũ như ngầm ẩn dã thú nguy hiểm muốn lao ngay ra ngoài, tay
anh dùng sức xoay người cô qua, tay còn lại lau nhanh hơi nước trên gương để
cô nhìn thấy rõ ràng.
“Dấu hôn này, ai lưu lại cho em, ai?” Anh đứng đằng sau, vòm ngực rắn chắc kề
sát lưng cô, một tay siết chặt vòng eo của cô, một tay luồn qua nách rồi ngừng
tại ngực cô. Anh nhẹ nhàng mơn trướn một dấu hôn trong đó, ánh mắt vô cùng
trầm tĩnh ngắm cô qua gương, giọng anh rất dịu dàng nhưng cô cảm nhận rõ sự
cứng nhắc lạnh lẽo từ vòm ngực phía sau.
Cô nhìn vào gương, cố gắng tránh né ánh mắt của Lệ Minh Vũ. Lúc này, cô mới
thấy rõ những vết hôn trên ngực, dấu vết xanh tím không đồng đều vốn chẳng thể
phân biệt. Tô Nhiễm không khỏi kinh ngạc, anh có thể nắm chắc chắn cái nào của
anh? Bắt gặp ánh mắt anh ngốn đầy nghi ngờ, cô bắt đầu mệt mỏi, cất giọng nhàn
nhạt, “Anh nhất định phải trút hết mọi thứ lên Mộ Thừa ư?”
Nếu anh hồ nghi, thì phải gán cho đám lưu manh đó chứ? Lúc đó, cô hoảng hốt lo
sợ, vốn dĩ không chú ý là lưu lại khi nào.
Thấy sắc mặt cô dửng dưng, người đàn ông phía sau nheo mắt, lạnh lùng lên
tiếng, “Chính mắt tôi thấy anh ta chạm em.”
Hơi thở lạnh giá phả lên cổ làm cô khó chịu vô cùng, kìm chế tức giận quẩn
quanh trong lòng, Tô Nhiễm đối diện với anh qua gương, nhấn mạnh từng chữ một:
“Lệ Minh Vũ, trông thấy bộ dáng anh bây giờ, tôi chợt nhớ câu, chỉ cho quan
đốt lửa không cho dân thắp đèn.”
Lệ Minh Vũ hơi đổi sắc mặt.
Đôi môi Tô Nhiễm run run, cô dùng chút sức lực cuối cùng phản kháng, “Dù Mộ
Thừa chạm tôi thì sao? Vậy còn anh? Anh từng chạm bao nhiêu người phụ nữ?” Nói
xong, cô chỉ cảm thấy eo mình bị siết chặt. Anh ở trong gương, sắc mặt càng
lạnh lẽo, môi mím chặt thành đường thẳng, quai hàm bạnh ra, cô nuốt nước bọt,
cố tình tỏ vẻ khiêu khích với anh trong gương. Có giỏi thì tát một cái chết cô
luôn đi, cả ngày từ sáng đến tối cứ kì kì lạ lạ làm cái gì cơ chứ? Anh dựa vào
cái gì mà yêu cầu cô giữ thân vì anh?
Cô đứng lặng chờ đợi, chờ đợi tiếng thét to như sấm vang lên, hay lời châm
chọc khiêu khích từ anh, nhưng cô đợi hồi lâu mới thấy lạnh lung trong mắt anh
từ từ tiêu tán, khôi phục lại vẻ trầm tĩnh thường ngày. Cô kinh ngạc, song
càng… sợ hãi.
Mẫu đàn ông có thể thu vẻ mặt và tính cách thành thạo là đáng sợ nhất. Việc
duy nhất cô có thể làm chính là đề phòng.
Sau một lúc lâu, giọng anh vô cảm như chưa từng phát sinh chuyện gì cất lên,
“Khi đó có mấy người?”
Tô Nhiễm sửng sốt, cảm xúc và suy nghĩ của anh thay đổi quá nhanh chóng, nhất
thời cô không kịp phản ứng. Vài giây sau, cô thở dài, “Năm người.” Chắc chắn
năm người khi đó cô trông thấy rõ ràng.
Cô thấy người đàn ông trong gương cau mày, đáy mắt lại vuốt qua rét mướt. Cô
nhìn nhầm ư?
“Thấy lần nữa có nhận ra đám lưu manh đó không?” anh lại hỏi, giọng điệu yên
ổn như thường ngày.
Tô Nhiễm đợt nhiên nghe anh hỏi một câu như vậy liền sững sờ, giọng điệu của
anh rất yên ổn như bàn tán chuyện vụn vặt thường ngày, nhưng ánh mắt anh… cô
cảm nhận rõ ánh mắt anh không lương thiện.
Lệ Minh Vũ không thấy cô trả lời lia mắt qua cô, Tô Nhiễm lập tức định thần,
cụp mắt xuống, “Quên đi.”
Chuyện này tiếp tục truy cứu sẽ gây xôn xao ồn ào, bản thân cô cũng coi như
không sao, nhưng Tiêu Diệp Lỗi đánh đám người đó thừa sống thiếu chết, một khi
báo cảnh sát sẽ bất lợi cho Tiêu Diệp Lỗi. Cô chỉ mất tài sản, bỏ qua được thì
bỏ thôi.
Anh nâng cằm cô lên, khiến cô phải nhìn thẳng anh, ánh mắt anh còn lộ đầy cáu
giận, “Việc này em không có quyền nói quên là quên.”
***g ngực cô đập mạnh.
Trông thấy vẻ mặt của cô, Lệ Minh Vũ buông cằm cô ra, tức giận bỗng nhiên biến
mất, “Đáng đời!”
Ơ?
Anh nói gì vậy?
“Đúng là người phụ nữ ngốc nghếch cực độ. Đường nhiều người không đi, lại
khăng khăng đến nơi không ai đi?” Giọng anh bỗng đề cao.
“Tôi…”
“Hay là loại tình huống này va chạm nhiều nên quen rồi?” Anh chen ngang cô,
giọng điệu hối hả, ánh mắt càng thêm rét mướt như sương giá mùa đông, tay bóp
mạnh vai cô, “Cũng đúng, ai em cũng coi như chồng, có gì mà phải trung trinh?”
“Bốp…” Tô Nhiễm vung tay, tát mạnh một bạt tai vào má phải Lệ Minh Vũ, nước
mắt cô lăn dài, giận đến run người.
Động tác bất ngờ gây sửng sốt cho Lệ Minh Vũ, gò má anh mau chóng đỏ ửng,
loáng cái lửa giận trong ***g ngực bùng nổ, lan tràn đến mắt, gần như thiêu
rụi đối phương!
“Người phụ nữ đáng chết, cô dám đánh tôi?” Anh bóp mạnh cánh tay Tô Nhiễm,
trừng mắt lườm cô, như muốn bóp chết cô ngay lập tức, chán sống phải không?
“Ừm , tôi đánh anh, tôi thích đánh người đầu óc không bình thường giống anh!”
Tô Nhiễm bất chấp, giận dữ hét to: “Anh dựa vào đâu mà nói tôi như vậy? Anh có
tư cách nhận xét tôi như vậy? Lệ Minh Vũ, tôi nói cho anh biết, dù ai tôi cũng
coi như chồng đều là do anh bức tôi! Anh nói tôi thế này, vậy anh còn chạm
tôi? Anh chạm vào người phụ nữ tùy tiện giống tôi, thì anh là thứ gì? Lệ Minh
Vũ, không phải anh cũng rất giống tôi, cũng thích chạm vào người phụ nữ ai
cũng coi như chồng sao? Tôi đê tiện, anh còn đê tiện hơn tôi! Không phải anh
cũng thích đi ngoại tình với vợ người ta sao?”
“Im miệng, em im miệng cho tôi!” Lệ Minh Vũ gào to, ánh mắt dâng tàn tức giận,
gò má anh tái mét khó coi, anh siết chặt vai Tô Nhiễm, cô đau đớn đến ngạt
thở, trán anh nổi đầy gân xanh, giọng anh suýt thổi tung nóc nhà.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh nóng giận, những lần trước so với lần này chỉ
như con kiến với voi. Giây phút này, cô chỉ cho rằng anh sẽ xách dao giết cô,
vậy cũng hay, anh cứ giết chết cô đi, dù sao cô sống cũng rất mệt mỏi.
Cơn đau trên vai khiến cô thở dốc hơn, nước mắt sớm đã khồng còn, chỉ còn
vương lại tuyệt vọng nơi đáy mắt. Tô Nhiễm cắn răng, nhìn chằm chằm đôi mắt có
thể giết chết người của Lệ Minh Vũ, nhấn mạnh: “Lệ Minh Vũ, anh cực kì bất
công, anh dựa vào đâu mà yêu cầu tôi phải như vậy? Còn anh thì sao? Không phải
anh cũng gọi tới gọi lui tôi và Hòa Vy sao?”
“Tôi chưa từng chạm vào Hòa Vy!” Giọng Lệ Minh Vũ quát to vang vọng khắp phòng
tắm lần nữa, như va chạm vào nỗi đau trong tim của hai người.
Tô Nhiễm kinh ngạc, cứng đờ người, khó tin ngẩng đầu nhìn anh.
Anh nói cái gì?
Anh… chưa từng chạm vào Hòa Vy?
Một cảm giác khó nói thành lời thấm thoát bật tung, bóp nghẹt cô. Anh chưa
từng chạm Hòa Vy? Bốn năm trước, không phải anh và Hòa Vy là người yêu sao?
Hay bây giờ, anh đã cưới Hòa Vy, sao lại vậy?
Minh Vũ cố nén xung động muốn giết người, gò má vẫn còn cảm giác nóng rát.
Người phụ nữ đáng chết, bề ngoài gầy còm nhỏ bé, nhưng đánh chẳng thua ai. Anh
nhìn cô trân trân, tức giận lên tiếng, “Mẹ nó, tôi ăn no ở không nên mới đi lo
lắng cho cô!”
Tô Nhiễm trợn to mắt!
Mẹ nó?
Anh cũng biết mắng người? Cũng biết chửi bậy? Trong ấn tượng của cô, Lệ Minh
Vũ là người đàn ông hết sức trầm tĩnh, với người ngoài bao giờ anh cũng thong
dong bình tĩnh, lịch sự từ tốn, anh mà lại… nói ra mấy chữ này?
Không biết vì sao nhìn bộ dạng anh tức giận thở hổn hển, rồi nghe anh bất ngờ
thốt ra một câu như vậy, cơn giận của Tô Nhiễm hoàn toàn biến mất. Tô Nhiễm
buồn cười, từ thô tục nói ra từ miệng một người đàn ông trầm tĩnh lại không
thô thiển, trái lại con có… hiệu quả mê hoặc lòng người thì phải?
Cô điên rồi?
Anh nói gì mà lo lắng cho cô? Bộ dạng anh mà lo lắng cho cô ư?
Cô cắn môi, im lặng, lòng bàn tay đau đau do đánh anh ban nãy. Anh chưa từng
bị phụ nữ đánh phải không? Ông trời ơi, cô nổi giận đánh bộ trưởng rồi ư? Ngẫm
nghĩ cô chỉ muốn cười, tin tức này đồn ra ngoài, hay sáng tác trong tiểu
thuyết của cô đây, rất có ý nghĩa nha.
Lệ Minh Vũ thấy cô lúc thì xụ mặt, lúc thì nhịn cười, anh ngẩn cả người, lửa
giận đột nhiên tan biến. Anh thả cô ra, khuôn mặt bình tĩnh đi đến bồn tắm
trước mặt, đã không còn giận dữ nhưng vẫn cố tình quát to, “Còn chưa qua đây
tắm? Nước nguội hết rồi kìa!”
Tô Nhiễm nắm tay, chậm chạp đi tới chỗ anh. Kỳ thực, cô là một người rất tốt
tính, hiền lành. Từ nhỏ đến giờ, cô cũng chỉ tát một người như thế này. Thầy
vật lý nói không sia nha, hai vật thực sự tác động qua lại, ai nói đánh người
khác thì sung sướng chứ? Tay cô bây giờ vẫn còn đau.
Lệ Minh Vũ thấy cô giống ốc sên bò đến, bước thẳng lại bế cô vào bồn tắm, “Giơ
tay, vết thương nhiễm trùng tôi sẽ không băng giúp em!”
Anh thật ăn no rửng mỡ rồi, hay đầu óc có vấn đề, ngay cả anh cũng thấy bản
thân khó hiểu. Bao nhiêu năm phấn đấu trên con đường làm chính trị, anh đã mài
giũa ra sự trầm tĩnh, nhưng mỗi khi gặp chuyện liên quan đến cô, anh lại không
kìm chế được. Làn đầu tiên chờ cô đến, lần đầu tiên lái xe như điên tìm cô,
lần đầu tiên cãi nhau ầm ĩ với cô, lần đầu tiên trong cuộc đời bị ăn tát mà
không cáu kỉnh, ăn bạt tai của cô mà vẫn quan tâm đến vết thương của cô?
Tô Nhiễm chửi anh rất đúng, anh… đê tiện!
Trong bồn tắm diễn ra một cảnh đầy ấn tượng.
Tô Nhiễm ngâm mình trong nước nóng, tay bị thương giơ cao, cả người như con
cừu non ngoan ngoãn tắm sạch sẽ chờ làm thịt. Lệ Minh Vũ ngồi trên thành bồn
tắm, tuy sắc mặt vẫn xám xịt nhưng động tác rất dịu dàng tắm rửa thay cô, ánh
mắt anh đen thẳm không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Hai người trầm mặc mãi đến khi tắm rửa xong xuôi.
Tô Nhiễm lên giường, quấn chăn kín như bánh chưng. Cô vốn dĩ mệt lả người
nhưng không thấy buồn ngủ. Đến khi Lệ Minh Vũ vây khăn tắm vào phòng ngủ, cô
lật đật nhắm nghiền hai mắt.
Chốc lát sau, cô cảm thấy một bên giường hơi nhún xuống, anh lên giường rồi.
Trống ngực Tô Nhiễm đập thình thịch, anh còn chưa kịp kéo chăn, cô đã bất ngờ
mở mắt, ngượng ngùng liếm môi: “Rót cho tôi ly rượu được không?”
Lệ Minh Vũ dựa người vào đầu giường nhìn cô, hơi giật mình: “Rượu?”
“Ừm.”
“Tôi rót nước cho em.” Anh hiểu lầm cô khát nước.
“Tôi muốn uống chút rượu.” Cô vô thức kéo tay anh, rồi lật đật rút về, vẻ mặt
rất tự nhiên nói, “Nghe nói rượu vang đỏ có thể giúp an thần phải không?”
Lệ Minh Vũ nhìn cô, cuối cùng cũng đứng dậy, đi xuống tủ rượu dưới lầu rót cho
cô một ly.
Tô Nhiễm nằm sấp trên giường thở dài, cô muốn ngủ một giấc thật ngon, cả ngày
hôm nay cô đều phập phồng lo sợ nên cực kì mệt mỏi. Lướt mắt qua cánh cửa, cô
bắt đầu bồn chồn, người đàn ông này lát nữa có buông tha cô không? Mấy ngày
qua, cô lĩnh giáo đầy đủ bản lĩnh đàn ông rất đáng sợ. Tới buổi tối hằng ngày,
anh như mãnh thú liên tục đòi hỏi và chiếm hữu cô.
Tô Nhiễm đang suy tư, thì anh bước vào cầm theo nửa ly rượu vang đỏ. Ánh sáng
mờ mờ trong phòng bao phủ thân hình cường tráng của anh. Anh vây khăn tắm, nửa
người trên để trần quyến rũ, làn da màu đồng sáng bóng, tấm lưng dày rộng mạnh
mẽ, cô bắp săn chắc thể hiện sức mạnh đàn ông.
Cô cụp mắt, thôi nhìn vóc dáng của anh. Song phải công nhận vóc người của anh
rất đẹp. Bốn năm trước cô không hiểu anh, nhưng mấy ngày nay cô dần biết anh
hơn. Anh rất thích tập thể hình và đủ loại vận động, do không có nhiều thời
gian rảnh rỗi nên anh thường tập rất lâu trong phòng tập thể thao ở biệt thự,
bơi đều đặn hằng ngày ở hồ bơi ngoài trời. Một lần cô còn tìm thấy thẻ hội
viên câu lạc bộ cưỡi ngựa trong túi anh, chứng minh anh có cả sở thích cưỡi
ngựa.
Tới nay, cô đều không muốn tìm hiểu về con người anh, nhưng cô dần phát hiện
vài việc lặt vặt sẽ tùy thời tùy lúc nói cho cô biết sở thích, sinh hoạt cá
nhân, khẩu vị của anh…
Ly thủy tinh được đưa đến trước mặt, cô nhận lấy, anh vứt khăn sang một bên
rồi lên giường, tim cô bỗng đập mạnh. Tô Nhiễm nhìn chằm chằm ly rượu trong
tay, rượu vang đỏ sóng sánh hắt lên gò má cô.
Lệ Minh Vũ kéo chăn đắp qua loa, đôi chân mạnh mẽ cùng vòm ngực rắn chắc lộ ra
ngoài, anh vươn tay kéo cô vào lòng, anh im lặng, trầm ngâm vuốt ve tóc cô.
Tô Nhiễm không biết anh đang nghĩ gì, cũng không ngẩng đầu nhìn, cô lặng thinh
tựa vào ngực anh, ngửi ngửi ly rượu vang nguyên chất, nhấp một ngụm nhỏ, vị
rượu ngọt ngào không chút đắng chát hòa vào miệng, chứng tỏ đây là rượu vang
cao cấp. Cũng đúng, rượu vang anh uống sao có thể tầm thường?
Cô không am hiểu về rượu, nhưng cô có khả năng phân biệt mùi vị trời ban.
Cô phải cảm ơn chiếc mũi nhạy bén này, có điều chiếc mũi này chỉ ngửi thôi
cũng đã say.
“Uống ít thôi.” Thấy cô im lìm cặm cụi uống rượu, Lệ Minh Vũ nhíu mày, cất
giọng nhàn nhạt.
Tô Nhiễm trầm mặc lắc lư ly rượu, cô biết rượu càng ngon càng dễ say. Cũng
tốt, ít ra cô có thể thoát đêm nay. Thấy anh tắm xong leo lên giường mà không
ngủ ngay, cô biết anh sẽ không tha cho cô, nhưng nếu uống rượu không chừng sẽ
tránh được.
Trong phòng rất yên lặng, yên lặng đến nỗi Tô Nhiễm cảm thấy hiếu kì, không
kìm được ngẩng đầu nhìn anh, chiếc cằm kiêu ngạo của anh căng cứng. Anh đang
suy nghĩ gì?
Có lẽ thấy cô nhìn mình không rời mắt, cuối cùng anh cũng phản úng, cúi đầu
đối mặt với cô, nhẹ giọng hỏi: “Vết thương trên đầu ở chỗ nào?”
Tô Nhiễm mờ mịt không hiểu.
“Ở bệnh viện tâm thần, em tự đập bản thân bị thương ở chỗ nào?” Anh nhẫn nại
hỏi lần nữa.
Ơ…
Tô Nhiễm lúc này mới hiểu anh đang hỏi gì, vươn tay sờ đầu, nói: “Ở đây, vết
thương lành rồi.” Tại sao anh lại đột xuất hỏi chuyện này.
Anh đưa tay, vạch tóc cô sang một bên tìm, ánh mắt anh ngừng lại một chỗ.
Đúng là có một vết thương. Nếu chỉ sờ bằng tay sẽ không cảm nhận được, vết
thương đã lành nhưng vẫn còn thấy vết tích mờ nhạt. Vết thương này ánh vào mắt
anh, một cảm giác đau xót vô cớ như máy khoan vùi vào tim trào dâng. Anh xoa
nhẹ lên đó, mãi lâu sau giọng anh khàn khàn cất lên, “Đau không?”
Tô Nhiễm sửng sốt, lắc đầu.
Bốn năm trước khi đập đầu, cô không biết cái gì là đau, bốn năm sau khi vết
thương đã lành lặn, cô cũng không còn đau. Thỉnh thoảng, nhớ những chuyện
thống khổ sẽ càng buồn đau.
Người đàn ông trên đầu bất ngờ thở dài: “Vì sao vào bệnh viện tâm thần?”
Ngón tay cầm ly rượu bỗng cứng đờ, đôi môi đỏ mọng để bên mép ly, hương rượu
vang thơm ngào ngạt và tinh khiết cũng không cách nào đè nén cảm giác máy móc
lạnh lẽo tới quấy lui trong cơ thể, khoảnh khắc đó cô chỉ muốn chết. Phải kể
anh nghe ư? Chuyện này có cần phải kể với anh không? Anh và cô chỉ còn năm
ngày ngắn ngủi, tuần này qua đi hai người sẽ mỗi người một ngả. Cô không cần
kể toàn bộ với anh.
Cảm nhận được cơ thể phụ nữ trong lòng căng cứng, Lệ Minh Vũ nâng cằm cô lên,
ánh mắt khắt khe, “Em không nói, tôi sẽ điều tra.”
Rượu vang đỏ trong ly bỗng rung rinh, Tô Nhiễm vội tránh khỏi tay anh, rủ mắt
xuống, cô nhấp một ngụm, bình thản nói: “Chẳng có gì phải điều tra, cũng không
phải bí mật gì. Bốn năm trước, ba đột nhiên nhảy lầu làm tôi bị sốc nặng, ngay
sau đó tôi với anh ly hôn. Bắt đầu từ hôm đó, tôi đánh mất toàn bộ thế giới,
lại như cả thế giới từ bỏ tôi. Tôi cô độc một mình, mất người nhà, mất chồng,
chịu hai cú sốc nặng nề, cũng không biết thế nào mắc chứng rối loạn lo âu.” Cô
cố gắng tỏ vẻ hời hợt, che giấu đoạn quá khứ kinh hoàng mà cô không dám nhớ.
“Tâm lý con người rất phức tạp ký lạ, có thể khi đó tôi sống hướng nội, không
muốn kể cho ai nên bệnh mỗi lúc một nặng.”
“Chỉ như vậy?” Lệ Minh Vũ không hiểu vấn đề thuộc lĩnh vực tâm lý, hơi hồ nghi
nhưng thái độ bình thản của cô khiến anh đau đớn vô cùng.
“Ừm, chỉ vậy thôi.” Tô Nhiễm choáng váng tựa vào ngực anh, cô cảm giác khi
mình nói xong câu đó, cơ thể anh cứng đờ, còn tay anh đang vuốt ve tóc cô
dường như cũng run theo, có đúng là run không? Hay do cảm giác của cô sai?
Chắc chắn do cô uống say rồi.
Cô vô thức thở dài. Cô không muốn nhắc tới chuyện bốn năm trước, nhắc nhiều
chỉ làm anh thêm hoài nghi. Năm ngày nữa cô và anh sẽ không còn liên quan đến
nhau nên cô không muốn dùng sinh mệnh đã mất bốn năm trước tiếp tục vướng mắc
anh. Cô không đoán được khi anh biết bản thân từng mất một đứa con thì sẽ thế
nào, một mai chuyện này vỡ lỡ, cô không biết sẽ ra sao.
Lệ Minh Vũ không truy hỏi đến cùng, tim anh đau đến nghẹt thở đã làm anh không
còn cách nào suy nghĩ. Mọi thứ cô trải qua bốn năm trước không nghi ngờ đều do
một tay anh tạo nên. Bốn năm trước, anh những tưởng cô rất kiên cường…
Cánh tay bất giác ôm chặt cô vào lòng hơn, anh kéo đầu cô, cúi xuống hôn mái
tóc cô, tì cằm lên đó. Lệ Minh Vũ nhắm nghiền hai mắt nhưng thật lâu sau vẫn
không thể nào xoa dịu cơn đau.
Anh động lòng rồi.
Anh không muốn động đến phần tâm tư này. Đó không phải kết quả anh muốn thấy
sao?
Tô Nhiễm nằm sấp trong lòng anh, dõi mắt theo vòm ngực anh phập phồng, mùi hổ
phách dìu dịu len vào mũi cô, hòa hợp với hương rượu vang thơm ngát trong cổ
họng. Tô Nhiễm đặt ly lên bụng anh, quan sát màu sắc tươi sáng giống máu trong
ly.
Bốn năm trước, từ cơ thể của cô, cũng chảy ra dòng máu đỏ thẫm…
Có người nói rượu vang đỏ thanh lịch vì nó có màu sắc giống sinh mệnh.
Cảnh vật trước mắt cô dần mơ hồ, rượu thúc đẩy đầu cô nặng trĩu, cô cười ngây
ngô nhướng mắt ngắm anh.
Lệ Minh Vũ cũng cúi đầu nhìn cô. Khi bốn mắt chạm nhau, loáng cái anh bị nụ
cười của cô mê hoặc. Nụ cười đó nhẹ nhàng yếu ớt nhưng tỏa nắng, khác biệt với
sự ngây thơ thẳng thắn của bốn năm trước, nó còn chứa cả dấu vết thăng trầm
theo năm tháng, song vẫn khiến tim anh đập loạn nhịp.
“Anh định xử đám nhóc kia thế nào?” Cô đột nhiên bật cười, nghiêng đầu nhìn
anh.
Chăn mỏng đắp trên vai cô chảy xuống, ánh mắt cô mê man, cánh tay trắng nõn
gác qua ngực anh, bộ ngực căng tròn vẫn còn vết hôn lấp ló, đôi chân thon dài
cuộn tròn một chỗ. Cô không ý thức được bộ dạng xinh đẹp của mình đều đập hết
vào mắt anh.
Lệ Minh Vũ cúi đầu ngắm cô, ngắm người phụ nữ tựa như con mèo dịu ngoan đang
tựa vào lòng mình, ánh đèn tôn lên làn da hoàn mỹ không tì vết, trắng mịn như
sữa của cô.
Yết hầu anh chuyển động, anh giơ tay vuốt ve bờ môi của cô, giọng anh nhàn
nhạt lộ rõ dục vọng đang được kiềm chế, “Xem ra sau này phải đặt máy theo dõi
mới không để lạc mất em.” Anh không trả lời cô.
“Máy theo dõi?” Tô Nhiễm nhíu mày, bộ dạng cô ngốc nghếch say mèm nhưng đáng
yêu vô cùng.
Thấy vậy, Lệ Minh Vũ không kìm được cong môi, “Em say à?”
Tô Nhiễm giơ cao ly lên cao, cô mới uống có một chút mà sao chóng mặt rồi,
“Còn dư nhiều vậy mà.” Cô thấy hình bóng anh mỗi lúc một mơ hồ.
Anh bật cười bất đắc dĩ, cầm chiếc ly trong tay cô, ngửa đầu uống cạn một hơi,
đặt ly bên cạnh giường, rồi ôm chầm lấy cô, cúi đầu nói, “Em ngủ đi.”
Kì thực anh không cần nhắc, hai mắt Tô Nhiễm cũng đã díp lại, say giấc ngủ.
Lệ Minh Vũ không thấy buồn ngủ, để mặc cô gối đầu lên tay mình ngủ say sưa.
Anh cúi đầu nhìn cô, tay anh bất giác vuốt ve cô, động tác này như thôi miên
khiến Tô Nhiễm càng say giấc hơn.
Cô mệt mỏi và sợ hãi, rượu giúp cô mang hết mọi cảm giác mệt mỏi thoát ra bên
ngoài, dễ dàng chìm vào giấc ngủ thật say sưa.
Không biết ngủ bao lâu, Tô Nhiễm liên mơ một giấc mơ đẹp. Cô mơ thấy vô số
bướm bay lượn xung quanh, nhẹ nhàng đáp xuống người cô, hôn tóc, trán, mũi,
rồi đến môi cô.
Bươm bướm rực rỡ vỗ cánh, mùi hỗ phách cô quen thuộc phảng trong không khí.
Bươm bướm chậm rãi bay đi, chỉ còn mùi hổ phách vương vấn vây lấy cô. Tô Nhiễm
cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng mềm nhẹ, mùi hương trượt chầm chậm theo vai
cô, lại như có sức lực nào đó chuyển động khẽ khàng như dòng nước lướt qua cơ
thể cô.
Cảm giác này rất thoải mái, thoải mái đến…
“Ưm…” Cô vô thức rủ rỉ, chỉ cảm thấy nguồn lực này xâm chiếm, dịu dàng chảy
xuôi rung động tim cô. Bướm bay đi, nguồn lực này dần rõ ràng hơn, lại tạo
thành một hình bóng đàn ông cường tráng. Anh khẽ cười nhìn cô, hôn mỗi nơi
trên cơ thể cô.
Đây là tình cảm dịu dàng cô chưa bao giờ trải nghiệm, nó đầy rung động khiến
trống ngực cô đập rộn ràng. Cô không cách nào mở mắt, cả người đắm chìm giữa
giấc mơ và hiện thực. Nguồn lực đó từ từ di chuyển thong thả hơn, cơ thể cô
cũng căng cứng, muốn động đậy nhưng không thể. Nguồn lực này vừa dịu dàng và
mãnh liệt, làm cô mơ màng cũng không kìm được bật ra những tiếng rên đê mê.
Giọng phụ nữ trên giường rủ rỉ nũng nịu mê hoặc Lệ Minh Vũ, anh vuốt ve, tham
lam xâm chiếm cô. Những tiếng rên đê mê nho nhỏ bật ra từ cô như liều thuốc
yêu càng thúc đẩy động tác của anh. Anh kéo sát tấm lưng mềm mại của cô vào
vòm ngực mình, nâng vòng eo cô cao hơn…
Trên giường, người đàn ông mạnh mẽ như báo ôm người phụ nữ mềm mại. Người phụ
nữ mơ màng ngủ run rẩy toàn thân, cô như kẹo đường ngọt ngào đón lấy sự tiến
công dịu dàng của riêng anh. Ngăm đen đối tuyết trắng, cứng rắn đối mềm mại,
mãnh liệt đối dịu dàng, kết hợp hoàn mỹ giữa duyên dáng và mạnh mẽ.
Tô Nhiễm bỗng cảm thấy nguồn lực đẩy cô lên đến đỉnh cao khoái lạc. Cảnh trong
mơ rất chân thật, chân thật đến mức tiếng nói của cô trở nên khàn khàn, lỗ tai
thấp thoáng nghe thấy giọng đàn ông khẩn ***c lầm bầm gọi tên cô hết lần này
đến lần khác. Ngay khi cô thấy linh hồn của mình bay xa, giọng đàn ông trầm
thấp dịu dàng chuyển thành tiếng gầm nhẹ thỏa mãn. Sau đó một luồng nóng hực
kéo đến, loáng cái đẩy cô đến đám mây bồng bềnh…
“Bộ Trưởng Lệ, đây là mẫu điện thoại nữ mới nhất hiện nay trên thị trường.
Ngoài hệ điều hành tiên tiến nhất, còn có chức năng tự động xác định vị trí
người dùng, không cần cài phần mềm định vị ạ.” Cô gái đang giới thiệu điện
thoại cười híp mắt, những nhân viên khác cũng thường xuyên dõi mắt qua bên
này.
Buổi trưa hôm sau, Lệ Minh vũ đến một cửa hàng bán điện thoại di động, sự xuất
hiện của anh gây náo động khắp nơi.
Anh cầm điện thoại xem xét một lúc, “Đồng Hựu, cậu nghĩ cô ấy có thích điện
thoại này không?”
Cuối cùng Đồng Hựu cũng có thể chêm vào, anh nuốt nước bọt hỏi, “Bộ trưởng,
anh mua điện thoại nữ này?”
“Tô Nhiễm suốt ngày cứ vứt điện thoại lung tung. Hôm qua, cô ấy mới đánh mất
điện thoại.” Lệ Minh Vũ thản nhiên nói, lại nhìn điện thoại, “Điện thoại này
rất được, chí ít sau này nếu cô ấy không mở điện thoại tôi cũng biết được cô
ấy đang ở đâu.”
Một câu nói vô tình lại khiến Đồng Hựu kinh hãi, bộ trưởng bị sao vậy? Đồng
Hựu nhìn chằm chằm Lệ Minh Vũ như đang nhìn người xa lạ, bắt đầu từ khi nào
anh lại chủ động đi mua điện thoại cho phụ nữ? Không phải cứ đặt trực tiếp cửa
hàng là xong rồi ư? Bộ trưởng bỏ công tự mình đi chọn lựa?
Hồi lâu sau, Đồng Hựu mới tìm lại giọng nói của bản thân, “Bộ trưởng, chiều
nay anh còn phải họp, cũng gần đến giờ rồi ạ. Với lại bữa trưa anh vẫn chưa
ăn…”
“Được rồi, tôi lấy cái này.” Lệ Minh Vũ không nghe Đồng Hựu nói, yêu cầu cô
gái bán hàng lấy cái mới, sau đó đi tới quầy thu ngân thanh toán.
Đồng Hựu vội theo sau.
Các nhân viên nữ khác bắt đầu vây quanh, xì xầm bàn tán: “Aiz, bộ trưởng Lệ tự
mình tới mua điện thoại nha.”
“Đúng đó, còn là điện thoại nữ nữa chứ. Phải rồi, có nghe anh ấy nói mua cho
ai không?”
Cô gái bán hàng cầm điện thoại mới ngẩn người, hai mắt phát sáng, “Không nghe
rõ nữa, mình cũng vừa bán vừa ngắm anh ta. Trời đất ơi, cậu nói coi người đàn
ông này sao có thể đẹp trai lịch lãm đến mức này cơ chứ? Anh ấy quá đẹp trai,
nếu được hẹn hò với anh ấy thì đẹp biết bao.”
“Thôi đừng có mơ. Người ta có liếc mắt cậu cái nào không? Mình đoán điện thoại
này anh ấy mua cho tình nhân cũng không chừng.” Một người trong đó bĩu môi xem
thường.
“Nói nhảm gì vậy hả? Bộ trưởng Lệ là một người đứng đắn nghiêm túc, cậu còn
nói nhảm nữa tôi không thèm để ý đến cậu.”
“Đúng vậy, bọn tôi cũng không để ý đến cậu.” Mọi người đồng lòng.
Lên xe, Đồng Hựu nóng lòng giục Lệ Minh Vũ: “Bộ trưởng, em vừa đặt phòng ăn
rồi ạ. Chúng ta…”
“Dời cuộc họp buổi chiều thành chín giờ sáng mai.” Lệ Minh Vũ ngồi sau, ngón
tay gõ gõ họp điện thoại, ánh mắt suy tư.
“Ơ?” Đồng Hựu há hốc.
Làm trợ lý cho anh bao năm, Đồng Hựu chưa bao giờ gặp trường hợp anh đột nhiên
thay đổi lịch trình, đây là sao vậy?
“Bộ trưởng, anh muốn đi đâu ạ?”
“Chạy đến phòng làm việc của Tô Nhiễm.”
Đồng Hựu mở to hai mắt nhìn người đàn ông đằng sau qua kính.
Tô Nhiễm đến phòng làm việc đã hơn mười giờ. Cô chui ngay vào phòng điều chế
hương. Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cô vẫn chưa tinh chế được nho đen thuần
khiết như mùi hương trên hung khí. Cảnh sát nghi ngờ hương nho đen có ở thi
thể Trần Trung xuất phát từ nước hoa. Ban đầu cô cũng nghĩ như vậy, nhưng tại
sao mùi hương cô chiết xuất ra lại khác nhiều đến vậy?
Cô tháo khẩu trang xuống, vắt óc suy nghĩ. Không đúng, nhất định là sai ở khâu
nào đó, mấy ngày nay cô phải tập trung mới được. Cô xoa xoa cổ, xua tan cảm
giác mệt mỏi.
Cô ngủ thẳng một giấc tới tận khi mặt trời lên cao, nhưng sao toàn thân cô lại
đau nhức?
Cô bất giác nhớ đến giấc mơ tối qua, hai má cô chợt ửng hồng. Giấc mơ rất chân
thực, giống như nó đã xảy ra. Cô vỗ nhẹ hai má, cô làm sao vậy? Đang ban ngày
ban mặt mà lại nghĩ đến chuyện đó?
Chuông cửa dưới lầu vang lên, Tô Nhiễm cẩn thận đóng ống nghiệm đang cầm trả
lại chỗ cũ. Sau đó cô xuống lầu mở cửa. Người đến là Mộ Thừa.
Đôi mắt cô sửng sốt, cô không thể không nhớ tới chuyện hôm qua.
“Ngày mai, anh có ca một quan trọng nên hôm nay anh nghỉ ngơi lấy tinh thần.
em không định mời anh vào à?” Nụ cười của Mộ Thừa càng thêm ấm áp dưới ánh mặt
trời.
Tô Nhiễm lập tức nhường chỗ cho anh bước vào.
“Lần trước tới đây, nơi này trống không, bây giờ đã trang trí lại rất đẹp.” Mộ
Thừa khen ngợi.
Tô Nhiễm nhớ lần đó, khóe miệng cô hơi trĩu xuống, cô rót một tách trà cho
anh, ngồi xuống trò chuyện: “Tình hình Diệp Lỗi thế nào rồi anh? Cậu ấy không
sao chứ? Em xin lỗi chuyện hôm qua.”
Mộ Thừa đặt tách trà xuống, nhìn cô, “Tiểu Nhiễm, bất luận chuyện gì, bất kể
lúc nào, em cũng không cần nói xin lỗi anh.” Anh cười bao dung, “Diệp Lỗi
không sao, anh đã xem kết quả chụp CT, cậu ấy chỉ bị chấn động nhỏ mà thôi,
nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. Có điều…”
Tô Nhiễm thấy anh bỗng chuyển hướng, tâm trạng vốn đang thả lỏng bỗng nhiên
thấp thỏm bất an, “Có chuyện gì vậy anh?”
“Hôm nay em có nhận được điện thoại bên phía cảnh sát không?”
Tô Nhiễm lắc đầu, xảy ra chuyện gì?
Mộ Thừa trầm ngâm một lát rồi mới nói với cô: “Chắc chắn cảnh sát sẽ đến tìm
em hỏi han. Sáng hôm nay, người của sở cảnh sát đã đến bệnh viện điều tra. Có
người báo án với cảnh sát, mấy tên côn đồ đều bị cảnh sát giải đi, Diệp Lỗi
cũng bị cảnh sát hỏi tới. Lúc đó, anh mới biết mấy tên côn đồ đó là mấy tên
định quấy rối anh hôm qua. Cảnh sát tạm giam bọn chúng, nhưng bọn chúng lại
quay sang đổ tội Tiêu Diệp Lỗi đanh người bị thương. Vì vậy, cảnh sát sẽ gọi
em đến nhận dạng.”
“Cái gì?” Tô Nhiễm đứng bật dậy,