Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau – Chương 668: Quyển 14 Chương 668: Cô Ấy Và Chúng Ta Có Quan Hệ Gì? – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau - Chương 668: Quyển 14 Chương 668: Cô Ấy Và Chúng Ta Có Quan Hệ Gì?

Khác với sự thanh tịnh tại mảnh đất Tây Tạng, ở Bắc Kinh này, vẫn liên tiếp
xảy ra những cuộc chiến tranh ngầm.

Ngay sau khi việc Kỷ Thị và Niên Thị hợp tác mạnh mẽ có động tĩnh, chẳng bao
lâu sau, bỗng nhiên đồn thổi một thông tin rằng sở dĩ Kỷ Thị rút ra khỏi
Bright, nguyên nhân thực sự vì các sản phẩm dưới quyền quản lý của Kỷ Thị
không đạt chuẩn. Mấy thứ được coi là sản phẩm quý giá đều bị kiểm tra ra chưa
đạt đến mức độ chuẩn, tất cả chẳng qua chỉ là Kỷ Thị đang tự nâng cao giá của
mình, nhái các sản phẩm kim cương chất lượng cao mà thôi.

Ngay sau đó, cả mạng Internet như mắc bệnh truyền nhiễm. Tin tức xấu công kích
Kỷ Thị lan ra với tốc độ cực nhanh. Vì Tinh Thạch đã từng thuộc quyền quản lý
của Niên Bách Ngạn, bây giờ tuy đã rơi vào tay Kỷ Đông Nham nhưng Niên Bách
Ngạn cũng không tránh khỏi liên lụy, thậm chí còn cuốn cả Niên Thị vào. Hai
người họ bị một số tin tức gắn mác là những kẻ lừa đảo khách hàng.

Ngày hôm sau, liền có bốn thương hiệu lớn của quốc tế liên kết lại, đổi thái
độ, tiến hành bài xích Kỷ Thị và Niên Thị, có vẻ như muốn loại bỏ Niên Bách
Ngạn khỏi ngành đá quý.

“Rõ ràng đây là trò của gã Vincent đó.” Trong văn phòng, Kỷ Đông Nham ngồi
trên ghế xoay, hai chân gác lên mặt bàn, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, thiếu tập
trung.

Niên Bách Ngạn ngồi dựa vào sofa, cách cậu ta khoảng mấy mét. Anh đang im lặng
đọc tin tức trên mạng. Kỷ Đông Nham gõ cạch cạch vào bàn phím bên cạnh: “Nhìn
đi! Lại có một tin mới: Hai doanh nghiệp Niên Kỷ thông đồng làm bậy, lừa đồng
tiền mồ hôi nước mắt của người tiêu dùng. Ấy? Cái quái gì lại viết là Niên Kỷ?
Không nói Kỷ Niên được sao? Tại sao phải xếp tớ sau cậu? Báo nào đây? Tớ phải
kiện!”

“Niên Kỷ hay mà!” Một lúc sau, Niên Bách Ngạn mới hờ hững nói một câu.

Kỷ Đông Nham hừ một tiếng: “Nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy! Vincent ra tay
rồi, cậu mà còn im re là thiệt thòi đấy.”

“Vincent chịu tổn thất lớn như vậy, lên tiếng một chút là chuyện bình thường.”

Nghe xong câu này, Kỷ Đông Nham lập tức hạ chân xuống, đi tới bên cạnh anh,
ngồi xuống sofa: “Cậu sợ rồi đấy à? Lần này khủng hoảng quan hệ nghiêm trọng
lắm phải không? Niên Bách Ngạn! Cậu đừng có hại chết tớ đấy.”

“Khi Thượng đế gieo rắc dũng khí và trí tuệ xuống trần gian, có phải cậu
giương ô ra che không? Sao mà lá gan của cậu lại tỷ lệ nghịch với chiều cao mà
tỷ lệ thuận với trí tuệ vậy?” Niên Bách Ngạn cười hiểm, buông một câu.

Kỷ Đông Nham nín nhịn một lúc lâu, rồi phẫn nộ trừng mắt nhìn Niên Bách Ngạn:
“Cả EQ và IQ của tớ đều cao hơn cậu. Còn về lá gan, cậu sai rồi đấy. Tớ là
người “hữu dũng hữu mưu”, còn cậu chỉ có gan mà không có sức.”

Niên Bách Ngạn làm động tác “mời”: “Vậy xin hỏi “mưu sỹ”, anh có diệu kế gì để
giải quyết chuyện cấp bách này?”

Kỷ Đông Nham nhướng mày: “Đơn giản thôi! Phản công kịch liệt, lấy gậy ông đập
lưng ông. Chẳng phải ông ta nói sản phẩm của chúng ta có vấn đề sao? Vậy thì
chúng ta sẽ trưng ra một bản báo cáo kiểm nghiệm chất lượng sản phẩm, rồi xin
ý kiến của những chuyên gia có uy tín. Tớ thật sự muốn đối đầu trực diện với
ông ta rồi!”

Kỷ Đông Nham nói xong, ngước mắt nhìn Niên Bách Ngạn. Thấy anh từ tốn châm một
điếu thuốc, không phát biểu ý kiến gì, cậu ta vô cùng sốt ruột. Đợi anh nhả
một làn khói ra, Kỷ Đông Nham bèn hỏi: “Thế nào? Cho tý ý kiến đi chứ!”

Sợi khói bay ra giữa những kẽ ngón tay của Niên Bách Ngạn, nhẹ nhàng, vấn vít.
Anh dựa người vào ghế, rất lâu sau mới lên tiếng: “Cũng được!”

Đợi bao nhiêu lâu chỉ nhận được hai chữ “Cũng được”, Kỷ Đông Nham suýt nữa
ngất xỉu. Cậu ta vớ lấy chiếc bật lửa trên mặt bàn, cũng châm một điếu thuốc,
rít mạnh một hơi, nhả ra, rồi nhìn Niên Bách Ngạn: “Cái thái độ qua loa của
cậu sẽ khiến tớ cảm thấy cậu rất không có thành ý đấy.”

Niên Bách Ngạn phủ nhận: “Qua loa? Tớ nói rất nghiêm túc.”

“Tư tưởng cấp tiến này của tớ được cậu tán đồng?”

Niên Bách Ngạn nhướng mày: “Tại sao phải phản đối?”

Kỷ Đông Nham nhìn anh qua làn khói thuốc: “Không giống phong thái của cậu.”

“Sông có khúc, người có lúc.” Niên Bách Ngạn gạt tàn thuốc: “Cách thức của cậu
tuy là lấy cứng chọi với cứng, nhưng những cách thẳng thừng nhất cũng có cái
lợi của nó. Lúc này quả thực không còn thích hợp tỏ ra yếu thế trước mặt người
khác. Ngoài ra, tớ rất hiểu cách làm việc của Vincent. Lần này ông ta không
khiến chúng ta chết, thì lần sau chưa biết ông ta còn vắt óc nghĩ ra chiêu trò
nham hiểm gì nữa. Đề phòng vạn nhất, lần này hoặc là chúng ta không đánh trả,
nếu đã đánh trả thì phải cắt đứt hoàn toàn khả năng phản công của ông ta.”

Kỷ Đông Nham biết anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Vincent như thế. Cậu ta cong
môi cười khẽ: “Cậu muốn chặn mọi con đường của ông ta?”

“Là một nhà phân phối sản phẩm, ông ta có quá nhiều kẽ hở để len lỏi, mà rất
có thể bốn thương hiệu lớn kia đều đã bị qua mặt. Ông ta thâm nhập vào Trung
Quốc làm ăn, chưa chắc món tiền nào cũng sạch sẽ. Bây giờ giá cổ phiếu của
Bright đã bắt đầu dao động, chúng ta chỉ cần đánh một đòn cuối cùng cho gục
hẳn là được.”

“Lẽ nào cậu định…” Kỷ Đông Nham hơi ngập ngừng.

Niên Bách Ngạn cũng biết cậu ta đã đoán ra, bèn cười khẽ, rít một hơi thuốc,
rồi nhàn nhã nhả một vòng khói.

Kỷ Đông Nham dập nửa điếu thuốc hút dở vào gạt tàn rồi nhìn anh: “Niên Bách
Ngạn! Cậu nói thật với tớ đi, rốt cuộc Vincent đã làm gì đắc tội với cậu?”

Niên Bách Ngạn nhìn cậu ta khó hiểu: “Nói thế có ý gì?”

“Sao tớ có cảm giác cậu đang dồn ông ta vào con đường chết thế?” Kỷ Đông Nham
đưa ra nghi vấn.

“Thương trường là chiến trường mà.” Niên Bách Ngạn như cười như không.

“Sao tớ cảm thấy như cậu đang trả món thù giết cha vậy?”

Niên Bách Ngạn rướn người lên gạt tàn thuốc. Hàng mi của anh hơi cụp xuống,
che đi ánh sáng u tối tận sâu trong đáy mắt. Anh hờ hững đáp một câu: “Có
những kẻ, có những chuyện, không đáng được tha thứ!” Dứt lời, thấy Kỷ Đông
Nham cứ nhìn mình chằm chằm, anh cong môi, bổ sung thêm một câu: “Ví dụ như
những kẻ chặn đường phát tài của cậu. Quan điểm của Tố Diệp là chặn đường phát
tài không khác gì giết cha mẹ người ta.”

Kỷ Đông Nham cố tìm ra chút manh mối trong ánh mắt anh nhưng vô ích. Cậu ta
bèn nhún vai: “Ok! Tớ tạm thời tin cậu một lần.”

Sự thật chứng minh, người tin Niên Bách Ngạn luôn sống.

Niên Thị hợp tác với Kỷ Thị, bắt đầu tiến hành phản bác lại các thông tin bất
lợi trên thị trường. Đương nhiên, không có cái gọi là tranh cãi điên cuồng. Cả
hai đều đồng thời công bố những giấy tờ có liên quan tới việc chứng minh chất
lượng sản phẩm. Quan trọng hơn là họ tìm ra được những chuyên gia sưu tập có
uy tín nhất trong ngành để chứng thực những mẫu sản phẩm bị thị trường nghi
ngờ. Chất lượng của kim cương đều đủ để sưu tập trong tương lai.

Việc gì cũng luôn có hai mặt.

Một chuyện tốt đẹp có thể trở nên tồi tệ thì đồng thời một chuyện tồi tệ cũng
có thể chuyển hóa thành tốt đẹp. Cái gọi là nguy cơ, vừa là nguy hiểm, vừa là
cơ hội. Tốt xấu kỳ thực chỉ cách nhau một ranh giới mong manh, qua được nó,
tính chất sẽ biến đổi, nhưng nếu giữ được độ lửa thích hợp, nắm bắt được cơ
hội, tự nhiên sẽ chuyển nguy thành an, thậm chí còn đạt được hiệu quả mà mình
không ngờ tới.

Niên Thị và Kỷ Thị bày tỏ thái độ hợp tác, vì sự đúng mực và thỏa đáng thế nên
nhận được lời khen của báo chí, cũng vì chuyên gia họ mời tới là một người
nghiêm túc, đức cao vọng trọng nổi tiếng trong ngành, nên quả thực đã đánh tan
sự băn khoăn của người tiêu dùng. Đồng thời lúc này, Niên Thị và Kỷ Thị lại
tuyên bố kéo dài thời hạn bảo hành, các dịch vụ thẩm định, kiểm tra chất lượng
cho khách hàng khiến cho dư luận vốn dĩ bất lợi với họ đã trở nên yên tĩnh.

Hoạt động tuyên truyền cho lễ Noel nóng hổi và rầm rộ của họ đã thể hiện rõ
hai công ty lần đầu bắt tay cùng hợp tác. Họ không những tung ra phiên bản sưu
tập, phiên bản có hạn vào đúng Noel mà còn mời các vị khách quý làm một chuyến
thăm quan tới nơi khai thác kim cương ban đầu. Thậm chí, hai công ty còn vượt
ra ngoài, hợp tác với các thương hiệu khác, với các showroom, mẫu xe hơi và
các sản phẩm cao cấp của phái nữ, để tổ chức một chương trình tôn vinh khách
hàng với khí thế rầm rộ.

Rõ ràng là trong nguy cơ lần này, do Niên Bách Ngạn và Kỷ Đông Nham đã có sự
chuẩn bị đầy đủ nên không những tránh được cục diện bất lợi thành công mà còn
lợi dụng được sự bất lợi đó để quảng bá cho mình theo một cách riêng biệt.

Xã hội này thường hay có mới nới cũ. Mọi người chỉ thích đọc tin mới chứ không
phải tin cũ. Sau một quá trình vật lộn như vậy, lấp đầy trong mắt người tiêu
dùng đều là những thương hiệu ngập trời.

Mà việc hợp tác kinh doanh vượt ra khỏi ngành đó đã đủ để Niên Thị và Kỷ Thị
chen chân vào hàng ngũ thương hiệu loại 1 quốc tế.

Rõ ràng, lần kinh doanh quan hệ vô cùng thành công này, đủ để thấy bất luận là
Niên Thị hay Kỷ Thị cũng đều có một đội ngũ quan hệ mạnh mẽ đang dự trù kế
hoạch cho công ty.

Cứ như thế, tin tức mạng sục sôi một thời gian.

Cho tới đầu tháng mười hai.

Tháng mười hai của Bắc Kinh có mùi vị ngắc ngoải, sống dở chết dở. Đã đích
thực là mùa đông rồi nhưng chẳng thấy một bông hoa tuyết nào. Đợi chờ rất lâu
cuối cùng tuyết cũng rơi, thế là trên weixin ngập tràn những bức ảnh chụp cảnh
tuyết rơi, bên dưới thường hay điểm xuyết thêm một câu: Cơn mưa tuyết đầu tiên
tại Bắc Kinh.

Tuyết đầu mùa thường rơi xuống đất là tan ngay. Những người ra khỏi nhà muộn
một chút sẽ không cảm nhận được cái giá lạnh của tuyết, mà chỉ thấy cái ẩm
ướt, lạnh lẽo của không khí, cùng với đó vẫn là những cung đường ì ạch, ngưng
trệ, tiếng còi xe râm ran.

Tháng mười hai này định trước là một tháng không bình yên. Đừng tưởng đây là
mùa vạn vật chìm trong giấc ngủ đông. Con người vẫn phải hoạt động thì chắc
chắn không thiếu chuyện.

Bright bị một người không rõ danh tính lật mặt, ngầm ám chỉ người phụ trách
lợi dụng cái gọi là các kênh phân phối sản phẩm cao cấp để thực hiện các giao
dịch phi pháp. Không những thế, Bright chỉ là một cái vỏ hào nhoáng bề ngoài,
thực chất còn bị nghi ngờ có tham gia rửa tiền. Mà nguồn gốc của những số tiền
đen này lại tới từ nhiều quốc gia. Mọi chuyện cũng chưa chắc là vô căn cứ,
trên mạng đã tung ra một đoạn đối thoại giữa Vincent và người phụ trách một tổ
chức quốc tế, mà đó là một tập đoàn vũ khí có tiếng.

Đương nhiên, đoạn ghi âm cuộc đối thoại này thật giả thế nào không thể kiểm
tra nhưng với tư cách là một thông tin được tung lên mạng, thật ra nó đã đủ để
tạo ra một chủ đề mạnh mẽ, cũng đủ để khiến một tập đoàn hay một con người
đang còn rất sôi nổi, hừng hực bị phá hủy trong chốc lát.

Người tung tin lại ngầm khiêu khích bốn thương hiệu lớn ra mặt đầu tiên, thực
chất chính là lá chắn giúp Bright rửa tiền, hoặc giữa họ có những giao dịch bí
mật mà người ta không thể nào biết.

Tin tức vừa được tung ra, cả mạng Internet đã bùng nổ. Ngay sau đó là việc
theo đuôi điều tra của đám nhà báo. Vincent trở thành đối tượng bị truy đuổi.
Đây hoàn toàn là một âm mưu được sắp đặt, thậm chí là sắp đặt rất lâu rồi.
Vincent trở tay không kịp. Bốn thương hiệu kia lại có ý tránh mặt, lần lượt
xóa bỏ quan hệ hợp tác với Bright, cũng dần dần rút khỏi Bright.

Hành vi đó của họ quả thực đã khiến Vincent đau mà không dám kêu. Ngay lập
tức, cổ phiếu vốn dĩ đã dao động, ngay từ phiên giao dịch đầu tuần mới đã chịu
thiệt hại nghiêm trọng, khiến cục diện của Vincent vô cùng bất lợi.

Vincent tìm kiếm những đội ngũ quảng bá quốc tế chuyên nghiệp, muốn cứu vãn
tình hình. Ông ta tung một khoản tiền rất tiền nhưng khi đội ngũ này chuẩn bị
vào cứu Bright thoát khỏi tình thế khó khăn tại thị trường Trung Quốc thì cơ
quan điều tra tội phạm thương mại quốc tế kết hợp với cơ quan giám sát của
Trung Quốc đã bắt đầu mở rộng điều tra Vincent rồi bắt ông ta đi với lý do
phạm tội thương mại.

Hành loạt những hành vi đó đã hoàn toàn đả kích triệt để giá cổ phiếu của
Bright khiến những nhà đầu tư nắm giữ cổ phiếu đánh mất lòng tin. Trên thị
trường cổ phiếu còn xuất hiện hiện tượng bán tháo với quy mô lớn, nhất thời
khiến lòng người hoang mang.

Trước khi Vincent bị những cơ quan có liên quan dẫn đi, ông ta đặc biệt dặn đi
dặn lại trợ lý hành chính, nhất định phải giữ được giá cổ phiếu bằng bất cứ
giá nào…


Sân bay quốc tế.

Bầu không khí sau cơn mưa đã sạch sẽ hơn nhiều, chí ít thì hít thở cũng thông
thoáng hơn.

Sảnh chờ ở sân bay vẫn người qua người lại tấp nập. Có người vội vã, có người
ly biệt.

Diệp Uyên, Lâm Yêu Yêu và Tố Khải tới sân bay tiễn Diệp Lan đi. Sau khi đã suy
nghĩ kỹ càng, Diệp Lan quyết định sang Pháp học. Tuy rằng còn nhiều quyến
luyến nhưng Tố Khải vẫn gượng cười tiễn cô đi.

Dọc đường, Tố Khải nói rất ít, nhưng luôn nắm chặt tay Diệp Lan không buông.

Diệp Uyên lái xe, Lâm Yêu Yêu với cái bụng to tướng ngồi bên ghế lái phụ. Mỗi
lần ngẩng đầu lên, Diệp Uyên lại nhìn thấy động tác nắm chặt tay Diệp Lan của
Tố Khải, đã có mấy lần anh ấy nhẫn nhịn không nói. Sau khi tới sân bay, cuối
cùng Diệp Uyên cũng đã lên tiếng: “Hay là em suy nghĩ lại đi! Bây giờ hối hận
vẫn kịp mà, nếu không lên máy bay rồi thì muộn mất.”

Lâm Yêu Yêu đứng bên cạnh lập tức bổ sung: “Chỉ cần không phải là đi học, thì
lên máy bay vẫn kịp, có thể quay lại mà. Hoặc là Tố Khải sẽ mua vé máy bay,
lập tức đuổi theo. Hai đứa đi Pháp chơi một vòng rồi quay về.”

Tố Khải im lặng còn Diệp Lan thì cắn chặt môi, tảng lờ sự quyến luyến trong
lòng mình, khẽ nói: “Em đã đồng ý với công ty rồi.”

“Công ty em bây giờ rối loạn như thế. Em sang bên đó lỡ bọn họ không lo nổi
cho em thì biết xoay sở thế nào?” Lâm Yêu Yêu từ đầu tới cuối vẫn không muốn
Diệp Lan đi. Cô ấy cố gắng lần cuối cùng: “Em nghĩ mà xem. Em là con gái, lại
không quen cuộc sống bên đó, nhỡ gặp phải kẻ xấu thì phải làm sao? Chuyện này
Tiểu Diệp cũng biết, chị ấy cũng mong em suy nghĩ kỹ thêm.”

Ánh mắt Diệp Lan khẽ xao động.

Tố Khải không nỡ nhìn thấy cô khó xử. Anh nói với Diệp Uyên và Lâm Yêu Yêu:
“Nhân lúc còn trẻ, đi học thêm nhiều thứ cũng tốt ạ.”

Diệp Uyên không biết nói sao: “Tố Khải…”

Tố Khải quay đầu, hai tay siết chặt bả vai Diệp Lan, dịu dàng nói: “Nhớ kỹ! Có
chuyện gì nhất định phải gọi điện thoại cho anh ngay. À, đến nơi cũng báo cho
anh biết.”

Diệp Lan ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt anh. Cô bất giác nhớ tới chuyện anh
làm với mình trong phòng khách hôm ấy, gò má bỗng ửng hồng, nhưng con tim thì
càng lúc càng nhức nhối. Đã có mấy lần cô bồng bột định trả lại vé, đã có mấy
lần cô muốn nói với anh rằng: Thôi, em không đi nữa đâu, đã có những lần như
thế…

Nhưng cô hiểu rõ, một khi cô đổi ý, có thể những tháng ngày tương lai, khi đối
mặt với Tố Khải cô chỉ càng thêm giày vò. Không phải Tố Khải giày vò cô mà cô
đang hành hạ Tố Khải.

Anh còn trách nhiệm của mình, cô chưa bao giờ trách cứ anh. Nhưng cái hố trong
lòng cô biết phải lấp đầy thế nào?

Chỉ có thời gian.

Nếu còn duyên phận, thì đó chính là may mắn. Cô mong mình sẽ bước ra khỏi
sương mù, có thể thật sự mở rộng lòng mình, sống bên người đàn ông này. Vậy
thì ba năm, thời gian ba năm nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, cô và Tố
Khải có thể vượt qua thử thách này không?

Diệp Lan không dám dùng một ván cược để thử thách tình cảm của nhau. Thế nên,
cứ để mọi việc thuận theo tự nhiên.

Trong chuyện tình yêu này, cô đã bị tổn thương, Tố Khải cũng đâu có lành lặn?

Diệp Uyên thấy vậy, chỉ còn biết thở dài, sau khi dặn dò mấy câu với Diệp Lan
bèn kéo Lâm Yêu Yêu qua một bên, để lại không gian riêng cho Tố Khải và Diệp
Lan.

Nửa tiếng đồng hồ.

Trong khoảng thời gian này, hầu như chỉ có Tố Khải nói, Diệp Lan yên lặng lắng
nghe và gật đầu. Cảnh này không khác gì bố mẹ tiễn con ra nước ngoài. Gương
mặt Tố Khải ngập tràn luyến tiếc, chứa chan tình cảm, còn Diệp Lan thì có thể
nhận ra đang kìm nén nước mắt.

Trên ghế ngồi cách đó không xa, Lâm Yêu Yêu thở dài, xót xa nói: “Những người
có tình cảm sao lại không thể ở bên nhau chứ? Rõ ràng một người có tình, một
người có ý, tại sao cứ phải chia xa?”

Diệp Uyên thấy bờ môi cô đã khô, bèn lấy từ trong túi ra một chiếc bình giữ
nhiệt, rót cho cô một cốc nước: “Trên đời này, có rất nhiều chuyện không phức
tạp đến vậy, thật ra đều tại con người làm cho nó phức tạp. Một cái hố bước
qua được thì đơn giản, không bước qua được lại trở thành một chuyện lớn như
trời sụp xuống. Trước đây anh cũng cảm thấy Diệp Lan đi như vậy không giải
quyết được vấn đề nhưng Bách Ngạn nói đúng, không phải chuyện gì cũng nên chọn
cách đối mặt. Có rất nhiều cách đối mặt, dùng thời gian để lặng lẽ lãng quên
cũng là một cách đối mặt. Diệp Lan đi xa cũng là một chuyện tốt. Nó phải vượt
qua quãng thời gian khó khăn này mới thật sự có thể thoát xác thành bướm.”

Lâm Yêu Yêu cũng hiểu điều này nhưng trông dáng vẻ của Tố Khải, cô cũng đau
lòng theo. Ngoài việc thở dài, cô cũng chẳng biết làm sao. Một lúc sau, cô
nói: “Không biết Tố Khải có thể yêu một người con gái khác không nữa.”

Diệp Uyên ngỡ ngàng nhìn Lâm Yêu Yêu: “Sao có thể?”

“Sao lại không thể?”

Diệp Uyên hất cằm về phía Tố Khải: “Nhìn ánh mắt của nó đi, còn cả thái độ ban
nãy nữa, chắc chắn là đã định chờ đợi con bé quay về.”

“Anh vừa nói đấy thôi, thời gian là liều thuốc tốt nhất. Đàn ông chung tình
trên đời này quá ít. Vừa mới chia tay thì đòi sống đòi chết, thời gian dần
trôi thì tình cảm cũng nhạt dần. Lúc này nếu có một người thích hợp xuất hiện
thì đoạn tình cảm trước đó cũng sẽ dần dần buông bỏ được thôi.” Lâm Yêu Yêu
suy nghĩ rồi nói.

Diệp Uyên lắc đầu: “Hai đứa nó đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như thế, sao
nói quên là quên được? Thật lòng chờ đợi một người thì ba năm sẽ trôi qua rất
nhanh.”

“Đúng là giỏi bênh đàn ông, đàn ông luôn thích có mới nới cũ.”

Nghe xong, Diệp Uyên bật cười, giơ tay khoác qua vai cô: “Anh không thế!”

Ở trong lòng anh, Lâm Yêu Yêu chợt nhớ tới chuyện của Tịch Khê, trái tim lại
nhói lên. Hơi thở trộn lẫn có chút bức bách. Cô gạt cánh tay anh ra, bực bội
nói: “Chưa chắc đâu!”

Diệp Uyên không biết cô đang nghĩ gì. Anh kéo tay cô, đặt lên môi, nghiêm túc
nói: “Em là tình yêu chân thành cả cuộc đời anh.”

Câu này nghe thì rất sến nhưng anh nói rành mạch từng chữ.

Đầu ngón tay Lâm Yêu Yêu chợt ấm lên, trái tim cũng theo đó mềm ra.

Ở bên kia, Diệp Lan đã tới giờ qua cửa kiểm soát an ninh.

Tố Khải bất ngờ ôm cô vào lòng, khoảng bốn, năm phút gì đó. Lúc Lâm Yêu Yêu
đứng dậy, cô thấy khóe mắt Diệp Lan đỏ ửng. Cả khóe mắt Tố Khải cũng rõ ràng
cũng hơi đỏ.

Cứ thế, Tố Khải tận mắt nhìn Diệp Lan đi qua cửa kiểm soát. Anh đứng đó, cho
tới khi bóng Diệp Lan khuất hẳn.

Bóng lưng của anh trông đầy cô độc.

Lâm Yêu Yêu thật sự rất khó chịu, bỗng chẳng biết nên an ủi thế nào. Diệp Uyên
bước lên, đưa tay vỗ lên vai Tố Khải và nói: “Ba năm… nhanh lắm!”

Tố Khải hít sâu một hơi, buồn bã gật đầu…


Tháng mười hai ở Tây Tạng, nhiệt độ càng thấp hơn.

Cũng may ánh nắng ban ngày vẫn đủ đầy, không khiến bọn trẻ quá cực. Vì có nhân
viên cứu trợ cùng sự tham gia của các bác sỹ và các tư vấn tâm lý, tình hình
của bọn trẻ càng ngày càng có chuyển biến tốt. Mà trong khoảng thời gian này,
cũng bắt đầu có nhiều hơn sự đóng góp của những nhà hảo tâm, xây dựng trường
học cho lũ trẻ, hy vọng chúng sớm được trở lại trường.

Tố Diệp chịu mấy đứa bé, rất có tinh thần ham học hỏi. Những lúc nhàn rỗi, Tố
Diệp cũng dạy chúng chữ Hán, dạy chúng đọc thơ cổ, nhẩm bảng cửu chương… Chúng
rất thích đọc sách, thích những cuốn sách có nhiều tranh vẽ, cũng thích nghe
những câu chuyện cổ tích, thế nên Tố Diệp lại có thêm một nhiệm vụ mới, không
những phải thường xuyên quan sát tình hình tâm lý của chúng mà còn phải kể
chuyện cho chúng nghe trước khi đi ngủ

Tháng mười hai khiến Tây Tạng đìu hiu hơn nhiều.

Nhưng biển rừng đó từ ngoài nhìn vào vẫn um tùm, rậm rạp. Xung quanh, vẫn có
người có thể kiếm được những loại nấm ăn được. Nghe những người sống gần đó kể
họ còn nghe được tiếng chim hót trong rừng.

Rõ ràng, sự chênh lệch nhiệt độ ở đây khiến người ta kinh ngạc.

Khoảng thời gian này, Niên Bách Ngạn rất ít khi gửi tin nhắn tới. Mỗi ngày, Tố
Diệp đều lên mạng đọc tin của anh. Người nổi tiếng cũng có một chút ích lợi,
đó là không muốn biết tin của người ấy cũng khó. Cô biết chuyện Niên Thị và Kỷ
Thị hợp tác mạnh mẽ, biết Vincent đã xảy ra chuyện. Không hiểu sao, Tố Diệp lờ
mờ cảm thấy chuyện của Vincent có quan hệ chặt chẽ với Niên Bách Ngạn.

Nhưng tại sao Niên Bách Ngạn phải đối phó với Vincent?

Cô nghĩ không ra, mà cũng biết rõ dù có hỏi anh, anh cũng chưa chắc đã nói
thật.

Tối nay, cô mơ mơ hồ hồ tựa đầu vào giường trong lúc rảnh rỗi, bỗng nghe thấy
có tiếng một cô bé mừng rỡ reo lên: “Tuyết to quá!”

Tố Diệp giật mình tỉnh lại, nhìn đồng hồ, mới có tám giờ. Cô khoác áo rồi
xuống giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên là tuyết rơi rất lớn. Chỉ trong
một khoảng thời gian ngắn mà bên ngoài như vừa được đắp một chiếc chăn bông.

Cô bé hân hoan ấy là một nhân viên cứu trợ trẻ tuổi. Cô ấy chưa được nhìn thấy
tuyết bao giờ. Lần trước tuyết có rơi nhưng còn khá nhỏ. Lần này cuối cùng đã
thỏa mãn nguyện vọng được đắp người tuyết của cô ấy.

Cả đám người bên ngoài đều chạy ra đắp người tuyết, mặc kệ nhiệt độ xuống cực
thấp vào buổi tối.

Tố Diệp nhận kỹ mặt mấy người này. Đó đều là những người trẻ sống bên bờ biển,
đương nhiên cực kỳ vui mừng trước cơn mưa tuyết này. Thấy Tố Diệp đứng bên cửa
sổ nhìn ra, họ vẫy tay về phía cô, tỏ ra muốn gọi cô ra cùng đắp người tuyết.
Cô mỉm cười, lắc đầu từ chối. Cô vẫn chưa tự hành hạ bản thân đến mức đó, hoặc
là cô không có tâm trạng.

Nếu trong một ngày tuyết rơi thế này…

Ánh mắt cô tối đi, nhìn về phía bầu trời xa xăm.

Cô ngước nhìn những bông hoa tuyết rơi lả tả, trái tim bỗng bay về phương trời
nào xa lắm. Nghe nói Bắc Kinh cũng đã có tuyết nhưng chắc chắn không trắng xóa
như khung cảnh trước mặt cô bây giờ.

Bách Ngạn…

Nếu có thể được cùng anh dạo bước dưới tuyết rơi, cảm nhận sự thuần khiết và
kỳ diệu của đất trời thì nhất định đó sẽ là một trải nghiệm khó phai.

Trái tim Tố Diệp bất chợt như bị một sợi dây thừng thít lại.

Nghẹt thở.

Còn khẽ nhói đau…


Vincent phải chính thức tiếp nhận điều tra. Tại Trung Quốc, thời gian này,
luật sư không được phép tham gia.

Trong lúc ấy, tất cả các nghiệp vụ của Bright đều do cổ đông trong công ty
quản lý, dưới sự duy trì cứng rắn của trợ lý hành chính đặc biệt, giá cổ phiếu
vẫn được nắm giữ.

Vincent bị giám sát 24/24, không được về nhà, chỉ được ở một địa điểm được chỉ
định.

Trong phòng nghỉ, Vincent gặp Joey.

Joey không khóc, nhưng đôi mắt thì sưng đỏ, đáng thương như một con thỏ. Trong
phòng nghỉ có mấy chỗ được lắp camera. Sau khi nhìn thấy Joey, lấy lý do uống
trà, ông ta dẫn Joey tới một góc sofa. Góc này chỉ nhìn thấy được mặt bên của
hai người. Nếu cố tình có thể tránh được việc theo dõi khẩu hình miệng qua
camera.

Vincent ra hiệu cho Joey không cần nói nhiều. Ông ta giơ tay chống lên cằm,
thực chất là chặn miệng lại, hạ thấp giọng rồi nói với Joey: “Bây giờ con bỏ
hết mọi việc trong công ty lại, không cần lo lắng gì hết, lấy lý do đi du lịch
giải tỏa tâm trạng, qua Pháp trước, rồi từ Pháp qua Brazil.”

Joey không hiểu.

“Bên Brazil có tài khoản cá nhân của bố. Tiền bố kiếm được mấy năm nay được
chia ra, gửi vào mười tài khoản. Bố sẽ nói cho con biết cụ thể phải làm gì,
tới Brazil phải tìm ai. Con không phải lo lắng. Sau khi khởi động tài khoản
này, con gửi một số tiền tới cho Diệp Lan, rồi dẫn con bé tới một nước khác.
Nhớ kỹ, không được ở lại Pháp và Brazil nữa, tìm bất kỳ nơi nào cũng được.”

Joey thảng thốt, nhưng không dám biểu lộ khoa trương. Cô ta lấy tay che môi:
“Chuyển một số tiền cho Diệp Lan? Bố! Bố không nói nhầm đấy chứ? Tại sao bố
muốn đưa tiền cho Diệp Lan? Tại sao bố bảo con đưa cô ấy đi cùng? Cô ấy có
quan hệ gì với chúng ta?”

Trông Vincent rất khó xử, gương mặt cau có. Một lúc sau ông ta nói: “Con không
cần quan tâm nhiều như thế, bảo con làm gì thì con cứ làm đi.”

Joey nhìn Vincent không rời mắt, đúng một phút rồi bất thình lình hỏi: “Bố
quan tâm Diệp Lan như vậy. Sau khi nhà cô ấy xảy ra chuyện đã lập tức tuyển cô
ấy vào Bright. Lẽ nào cô ấy là… con riêng của bố?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.