Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau – Chương 43: Quyển 1 Chương 43: Giúp Tôi Bắt Anh Ta Lại – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau - Chương 43: Quyển 1 Chương 43: Giúp Tôi Bắt Anh Ta Lại

“Bố mẹ cô cũng hài hước thật. Đúng rồi, vừa rồi cô ngâm nga bài gì vậy? Nghe
hay quá!” Tố Diệp chầm chậm uống cà phê, hỏi tới đây lại vô tình nhớ lại tiếng
nhạc lặp lại bao lần trong giấc mơ, cô có cảm giác nó khá giống nhau.

“Bản nhạc này em nghe được ở chỗ bác sỹ Phương Bội Lôi, tên cụ thể là gì em
cũng không rõ, cứ nghe riết thành thuộc, a…” Lý Thánh Đản nói tới đây sắc mặt
bỗng thay đổi, đứng nghiêm chỉnh nhìn về phía Tố Diệp: “Xin lỗi bác sỹ Tố, có
phải chị thấy ồn ào không? Không phải em cố ý hát đâu, em xin lỗi, em xin
lỗi…”

Dáng vẻ hoảng hốt quá mức của cô ấy khiến Tố Diệp ngẩn người trong giây lát,
cô bật cười: “Cô hiểu lầm rồi. Tôi không chê ồn đâu. Chỉ cảm thấy điệu nhạc đó
nghe rất hay, muốn hỏi cô có phải thường nghe thể loại đó hay không mà thôi.”
Cô gái này chắc chắn đã bị Phương Bội Lội dọa chết khiếp rồi.

Lý Thánh Đản nhìn thấy nét mặt rạng rỡ của Tố Diệp, bất ngờ bật khóc: “Bác sỹ
Tố! Cô thật tốt bụng, khác hẳn mấy vị bác sỹ kia. Trước đây tôi ở chỗ bác sỹ
Phương gò bó lắm, không được làm cái này, không được làm cái kia.”

“Cô căng thẳng quá rồi, ở chỗ tôi không cần để ý quá nhiều chuyện như vậy. Chỉ
cần cô làm tốt phận sự của mình là được rồi.” Tố Diệp trước nay không bao giờ
cố tình dùng cái danh cấp trên để trấn áp người khác. Một là cô cảm thấy không
cần thiết phải làm thế, hai là cô cũng không phải người có tính cách như vậy.
Cô không giống với Phương Bội Lôi. Cái tính luôn coi mình thuộc tầng lớp tiểu
tư sản cao sang của cô ta đã ăn sâu vào cốt tủy, đến cả vị trí để đặt cà phê
trên bàn làm việc cô ta cũng yêu cầu rất khắt khe.

“Cảm ơn bác sỹ Tố!” Lúc này Lý Thánh Đản mới yên tâm, khụt khịt mũi, nói những
lời có chút nịnh nọt: “Nếu như chị thích bài hát đó, em đi hỏi hộ chị.”

“Không cần đâu, tôi tới tìm bác sỹ Phương là được rồi.” Chỉ cần rảnh rỗi cô sẽ
tới các cửa hàng băng đĩa tìm nhạc. Không phải cô có thói quen sưu tập âm
nhạc, mà là điệu nhạc cứ lặp lại liên tục đó luôn khiến cô hoảng hốt. Yêu cầu
bức thiết phải tìm ra nó ngày một gia tăng. Tiếc là bao năm nay cô vẫn chưa
tìm thấy.

Lý Thánh Đản gật đầu, nhưng lại lắc đầu ngay tắp lự: “Giờ e là bác sỹ Phương
không có thời gian. Lúc nãy khi em đi rửa cốc, có đi qua phòng làm việc của
chị ấy, hình như đang trị liệu thôi miên cho một vị khách, cửa đóng kín.”

“Sớm vậy sao? Chẳng phải trước giờ cứ tới chiều cô ta mới nhận việc sao?”

“Xời!” Lý Thánh Đản lộ rõ vẻ xem thường, bước lên thấp giọng nói với Tố Diệp:
“Vừa rồi chị bận việc không biết đấy thôi. Sáng sớm hôm nay giáo sư Đinh tiếp
khách quý, hình như thuyết phục đối phương đầu tư để khuếch trương quy mô của
Liêm Chúng, hai người ở mãi trong phòng họp ấy. Bác sỹ Phương đó một lòng muốn
lấy người giàu có mà, đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội này rồi. Ngoài mặt
thì nhận vụ án này sớm, trên thực tế là đợi nhà đầu tư đó ra ngoài để nhào vào
người ta.”

Tố Diệp mím môi khẽ mỉm cười, có thể nhìn ra Phương Bội Lôi này thật sự không
được lòng Lý Thánh Đản chút nào. Cũng phải, tính cách của cô ta như vậy đến cô
cũng chẳng chịu nổi.

Gần tới 11 giờ, Tố Diệp thấy đói. Cô đưa mắt nhìn di động, không có tin nhắn
cũng không có cuộc gọi nhỡ. Nhớ tới lời mời của Niên Bách Ngạn của ngày hôm
qua, cô hơi bồn chồn. Liệu có phải anh bận họp đã quên mất bữa cơm trưa hẹn
với cô không?

Đứng dậy ra khỏi văn phòng, cô chuẩn bị tới căng-tin tìm món gì ăn, sau đó mới
gọi điện lại chất vấn. Căng-tin nằm ở góc trong cùng của hành lang, thế nên Tố
Diệp đương nhiên phải đi qua phòng làm việc của Phương Bội Lôi. Nghĩ bụng giờ
này chắc cô ta cũng xong việc rồi, cô định vào trong hỏi cô ta chuyện bản
nhạc. Ai ngờ cô vừa định giơ tay gõ cửa, cửa phòng bị một người từ trong kéo
ra đột ngột.

Tố Diệp phanh lại ngay lập tức, còn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai cô đã bị
đẩy sang một bên bởi một lực khá mạnh. Có người chạy ra khỏi phòng, kèm theo
đó là tiếng gào thét điên cuồng từ trong phòng vọng ra: “Bác sỹ Tố! Mau giúp
tôi bắt anh ta lại!”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.