Con người luôn gửi gắm vào một số thứ để khỏa lấp sự trống trải
Trong hội trường, không khí vẫn lịch sự như thế. Có nam, có nữ. Ai ai cũng
khoác lên mình một vẻ ngoài văn minh của xã hội thượng lưu, nhưng lại đang tìm
cách để lấp đầy nội tâm trống rỗng của mình. Con người luôn gửi gắm vào một số
thứ để khỏa lấp sự trống trải, ví dụ như Niên Bách Ngạn. Đương nhiên còn có
một số người ôm ấp những giấc mộng đẹp, cần cấp thiết lợi dụng những bữa tiệc
như thế này để nhanh được leo cao, ví dụ như Bạch Băng hay An Tịnh. Chỉ có
điều, so với Bạch Băng, suy nghĩ của An Tịnh mơ mộng hơn một chút. So với việc
được leo cao, cô càng muốn có được trái tim một người hơn.
Chỉ có điều, hành động còn có vẻ ấu trĩ.
Khiến cho Bạch Băng chỉ muốn chọc thủng đầu của con bé này ra.
“Chị đã nói sẽ giúp em là nhất định sẽ giúp, sao em lại không kiềm chế được
thế hả?” Trong một góc của hội trường, khi Bạch Băng cố gắng kiên nhẫn nghe
hết câu chuyện của An Tịnh, cô ta vừa tức vừa lo, nghiến răng nghiến lợi nói
với dáng vẻ răn dạy.
“Chị Băng! Em thật sự không biết lại xảy ra chuyện ấy. Ông Kim vừa mới gọi em
vào, em nào nghĩ ông ta sẽ làm vậy.” An Tịnh cúi gằm mặt xuống, dè dặt trả
lời.
Bạch Băng sa sầm mặt lại, suy nghĩ rồi hỏi: “Anh ta không nhận ra em?”
An Tịnh ủ dột gật đầu. Cô tưởng ít nhiều anh cũng có chút ấn tượng với mình,
cho dù chỉ nói với một cô câu rằng: Trông cô quen lắm, cô nghe vậy cũng mãn
nguyện lắm rồi.
Bạch Băng thở dài, một lúc lâu không nói năng gì.
“Có phải… em vô vọng rồi không?” An Tịnh thấy Bạch Băng mãi vẫn không nói gì,
trong lòng càng cảm thấy lo lắng.
Nét mặt Bạch Băng khá nặng nề, ngữ khí cũng không còn thoải mái: “Em tưởng
Niên Bách Ngạn là người thế nào? An Tịnh à, chị nói rõ cho em biết! Chuyện ban
nãy xảy ra với em không cần biết là vô tình hay cố ý thì trong mắt Niên Bách
Ngạn nó cũng đã trở thành hành vi chủ động tiếp cận. Những người chủ động bắt
chuyện với anh ta quá nhiều, chiêu thức nào mà anh ta chưa gặp qua? Trong mắt
anh ta, em cực kỳ trẻ con, em có biết không? Còn nữa, em tuyệt đối đừng có mơ
tưởng anh ta trả giúp em ba mươi vạn. Nếu cứ si tình suy nghĩ như vậy em phát
điên là cái chắc. Anh ta chẳng qua chỉ bỏ ra một khoản tiền để dọn dẹp một
đống phiền phức mà thôi.”
Lúc nói những lời này, chính Bạch Băng cũng đang ngờ vực trong lòng.
Theo lý mà nói, ban đầu cách thức tiếp cận Niên Bách Ngạn của cô ta và An Tịnh
không khác nhau là mấy, nhưng đích thực là cô ta đã thành công, cũng được ở
bên cạnh Niên Bách Ngạn rất nhiều năm như ý nguyện. Nhưng tại sao giờ tới lượt
An Tịnh lại không thu hút được một chút chú ý nào của Niên Bách Ngạn vậy? Liệu
có phải vì lúc đó bên cạnh còn người khác? Hay lẽ nào, Niên Bách Ngạn thật sự
có tình cảm sâu đậm với cô hai nhà họ Diệp?
An Tịnh nghe xong mấy lời đó lại càng chán nản, thậm chí bắt đầu cảm thấy
không còn chỗ dựa. Cô giữ chặt tay Bạch Băng, van nài: “Chị Băng! Chị nghĩ
cách giúp em đi!”
“Chị hết cách rồi!” Bạch Băng quả quyết: “Nếu không xảy ra chuyện lúc nãy, thì
chị đã định đường hoàng dẫn em tới trước mặt Niên Bách Ngạn để chào hỏi, tôi
sẽ chịu trách nhiệm phân tán những người xung quanh, để cho em và anh ta một
không gian trò chuyện nhất định. Nhưng bây giờ, sợ rằng Niên Bách Ngạn đã có
định kiến với em, nếu còn làm vậy, người thông minh như anh ta chắc chắn sẽ
biết ngay ý đồ của chị.”
“Vậy…” An Tịnh sốt sắng: “Làm sao đây? Em không thể để anh ấy có ấn tượng xấu
về mình được.”
Bạch Băng nhìn quanh một vòng, cuối cùng hất cằm về một góc sofa: “Bây giờ
người có thể giúp em chỉ còn nhà sản xuất Diêu thôi. Một là chị ấy rất giỏi
lăng xê người mới, hai là chị ấy cũng coi như có quan hệ qua lại với Niên Bách
Ngạn, dẫu sao họ cũng từng hợp tác.”
Còn một điểm mà cô ta không muốn nói với An Tịnh. Ngày trước sau khi cô ta và
Niên Bách Ngạn cắt đứt quan hệ, ngày nào cô ta cũng hối hận. Về sau gặp được
Diêu Mai. Thông qua Diêu Mai dẫn đường và đề nghị hợp tác, cô ta mới có cơ hội
ngồi đối diện bàn bạc công việc với Niên Bách Ngạn. Nhưng lần này, cô ta cũng
sẽ không ngốc tới nỗi đề cập tới chuyện tình cảm, chỉ bàn công việc mà thôi.
Còn Niên Bách Ngạn cũng là người đàn ông lạnh lùng vô cùng. Anh ta nhìn cô ta
như nhìn một người xa lạ. Lúc này cô ta mới hiểu, thì ra trong mắt Niên Bách
Ngạn, cô ta chẳng khác gì những người phụ nữ khác. Những tháng ngày trước đó
đối với anh ta mà nói hoàn toàn không tồn tại.
An Tịnh nghe xong lời nói của Bạch Băng như nắm được vạt cỏ cứu mạng. Cô gật
đầu lia lịa, nhưng vẫn có chút chần chừ: “Em vẫn chưa từng hợp tác với nhà sản
xuất Diêu, chị ấy liệu có giúp em không?”
“Vậy thì phải xem em có biết đối nhân xử thế hay không.” Bạch Băng cười nhạt.
Cô ta quay người, vừa định bước thì bỗng quay lại hỏi An Tịnh một câu: “Chuyện
giữa em và ông chủ Kim thật sự chỉ là ngoài ý muốn chứ?”
Ánh mắt An Tịnh hơi đờ ra giây lát rồi nhanh chóng gật đầu: “Thật sự chỉ là
tình cờ, không phải cố ý sắp xếp đâu ạ.”
Bạch Băng nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa hồi lâu rồi đi về phía Diêu Mai.
Mấy buổi tiệc này chắc chắn không thể thiếu Diêu Mai. Chị ta là đóa hoa giao
tiếp nổi danh. Để có thể lôi kéo được tiền của các nhà đầu tư, gần như ngày
nào chị ta cũng ngâm mình trong mấy hoạt động thế này của làng giải trí.
Bạch Băng đi tới trước mặt chị ta. Hai người trò chuyện mấy câu rồi Bạch Băng
thì thầm gì đó bên tai Diêu Mai. Diêu Mai vừa nghe vừa nhìn về phía An Tịnh,
ánh mắt như có ý đánh giá, khiến An Tịnh vô cùng căng thẳng.
Cũng chẳng biết rốt cuộc Bạch Băng đã nói với Diêu Mai điều gì, chỉ thấy Diêu
Mai gật gù. Bạch Băng bèn vẫy tay về phía An Tịnh. An Tịnh thấy vậy trong lòng
vui như hoa nở, nhanh chóng đi lên…
Trong bữa tiệc, Niên Bách Ngạn không uống nhiều rượu. Khi mọi người bê rượu về
phía anh, anh cũng chỉ nhấm một ngụm mang tính tượng trưng. Cho tới cuối cùng,
khi có một người bạn nhiệt tình đứng dậy rót rượu cho anh, anh bèn giơ tay che
miệng chiếc ly, cười khẽ: “Rượu chỉ uống tới đây thôi.”
Đổi lại là người khác chắc chắn không dám nói vậy, dù sao đây cũng là hành
động của những người thân thiết sát sườn. Niên Bách Ngạn tuy cười nhưng lời
nói lại rất chân thành khiến người ta cũng không nỡ tiếp thêm.
Đúng vào lúc này, Diêu Mai dẫn theo An Tịnh đi tới, trong tay cầm một ly rượu.
“Tổng giám đốc Niên…” Giọng Diêu Mai rất vui vẻ, đến cả gương mặt cũng ngập
tràn ý cưới.
Niên Bách Ngạn ngước mắt nhìn qua.
“Hôm nay anh bận rộn quá phải không? Tôi cứ tìm cơ hội lên uống với anh một ly
mà người bâu xung quanh anh đông quá. Một người nhỏ bé như tôi chen mãi mà vào
không nổi.” Diêu Mai cười nói.
Những người trong bàn tiệc đa phần đều quen biết Diêu Mai. Một trong số đó còn
nhường chỗ cho chị ta. Diêu Mai cảm ơn rồi ngồi xuống, dáng vẻ như muốn tạ lỗi
với Niên Bách Ngạn.
Niên Bách Ngạn nghe xong cười khẽ: “Nhà sản xuất Diêu khách khí rồi!”
“Nào, tổng giám đốc Niên! Ly này tôi mời anh.” Diêu Mai khẽ giơ ly rượu trong
tay mình về phía anh: “Bộ phim trước rất ăn khách, cũng nhờ có anh đầu tư.
Tiệc mừng công anh lại chẳng tới. Tôi và Bạch Băng đều tiếc chết đi được. Thế
nên hôm nay gặp được anh, ly này tôi nhất định tôi phải uống với anh.”
“Tôi và chị đôi bên cùng có lợi, không cần nói ai cảm ơn ai. Nhà sản xuất
Diêu! Tấm lòng của chị tôi xin nhận, rượu thì không cần uống.” Niên Bách Ngạn
vẫn không nể tình, che chặt ly rượu, kiên trì tới nỗi ai khuyên cũng vô ích.
Diêu Mai cũng là một người phụ nữ nhanh nhạy. Dẫu sao chị ta cũng từng hợp tác
với Niên Bách Ngạn, ít nhiều cũng hiểu tính khí anh. Trong tình hình thế này
chị ta mà còn mặt dày dây dưa việc mời rượu cũng không còn ý nghĩa gì. Chị ta
mím môi cười, rồi vội vàng gọi An Tịnh lên, chủ động giới thiệu với Niên Bách
Ngạn: “Tổng giám đốc Niên à! Bộ phim lần trước lúc khởi quay xảy ra chút sự
cố, chắc là anh không biết. Lúc ấy có một vai phụ phải đổi người gấp, trước đó
vốn dĩ đã xác định là em gái này. Tiếc là, cô bé này lúc đó vẫn chưa hết hạn
hợp đồng nên không dám nhận phim của công ty khác. Bây giờ nghĩ lại đúng là đã
làm lỡ dở tiến trình quay phim, thế nên giờ tôi dẫn cô ấy tới đây để tạ lỗi
với tổng giám đốc Niên đấy.”
Niên Bách Ngạn liếc nhìn An Tịnh, ánh mắt không chút xao động.
Bị anh nhìn một cái, cả người An Tịnh tê rần. Cô nhất thời đứng đực ra đó
chẳng nói nổi một câu.
“An Tịnh! Còn không mau tới xin lỗi tổng giám đốc Niên? Vì em mà lần trước
suýt làm lỡ chuyện.” Diêu Mai nhìn ra chút tâm ý của An Tịnh, bèn giơ tay
huých vào khuỷu tay cô.
Lúc này An Tịnh mới tỉnh ra, vội vàng nói, ai ngờ vì quá căng thẳng thành ra
lắp ba lắp bắp: “Chào… Chào tổng giám đốc Niên… Em… Em tên là An Tịnh!”
Niên Bách Ngạn khẽ gật đầu.
“Tổng giám đốc Niên à! Cô bé này tên sao thì người vậy, cả ngày từ sáng tới
tối chẳng hé răng nói được một câu. Em nó ngây thơ lắm, lại nhát gan. Bây giờ
không tìm được cô gái nào đơn thuần như thế này nữa đâu. Đổi lại là người khác
có hủy hợp đồng cũng phải tới đóng phim chứ. Con bé An Tịnh này thì không dám,
nếu không giờ đã nổi tiếng từ lâu rồi. Nó cũng có tương lai lắm, đóng không
tồi.”
Niên Bách Ngạn hơi mím môi, chỉ cười không nói.
Diêu Mai thấy vậy vội vàng đưa mắt ra hiệu cho An Tịnh.
An Tịnh giơ chiếc ly lên, dè dặt nói: “Tổng giám đốc Niên! Ly này em mời anh…
Mong anh… làm ăn càng ngày càng lớn!”
Vừa dứt lời, các doanh nhân khác trong bàn bỗng cười ầm lên. Có người không
nhịn được còn nói: “Cô bé lần đầu tới mấy nơi thế này sao? Từ ngữ mời rượu có
vẻ gượng gạo quá.”
An Tịnh đỏ bừng mặt.
“Được rồi, được rồi! Tôi nhắc trước mấy vị nhé, không được ăn hiếp em An Tịnh.
Cô bé là diễn viên chính tiếp theo mà tôi ngắm đấy.” Diêu Mai liếc mắt đưa
tình với mấy doanh nhân khác.
Niên Bách Ngạn không có quá nhiều biểu cảm. Anh chỉ đáp khẽ: “Cảm ơn!”
Nhưng An Tịnh lại chủ động người phục vụ tới, dặn dò mấy câu đơn giản. Chẳng
mấy chốc, người phục vụ đã bê lên một ly nước lọc. An Tịnh đón lấy, nhẹ nhàng
đặt trước mặt Niên Bách Ngạn, rồi nói: “Tổng giám đốc Niên! Uống nhiều rượu có
hại cho sức khỏe. Anh uống ly nước lọc này đi, còn rượu em sẽ cạn hết, cảm ơn
anh đã giải vây giúp em!”
Dứt lời, cô dốc cạn hết rượu trong ly.
Trong bàn có người khen giỏi.
Niên Bách Ngạn nhìn ly nước lọc trước mắt. Những lời An Tịnh nói khiến anh
chợt nhớ Tố Diệp. Mỗi lần anh tiếp khách về khuya, cô đều làu bàu quắc mắt
lườm anh, rồi trách móc bên tai anh: Niên Bách Ngạn! Có phải anh cảm thấy mình
sống lâu lắm không?
Lúc đó, dáng vẻ của cô đáng yêu đến mức trẻ con.
Nghĩ mãi, nghĩ mãi, Niên Bách Ngạn bất giác cong môi cười.
An Tịnh không biết anh đang cười chuyện gì. Khi cô thấy nụ cười hiện lên trên
môi anh, trái tim vốn dĩ đã sụp đổ trước mặt anh giờ lại đập thình thịch loạn
nhịp. Cô không hề hay biết thì ra một người đàn ông khi cười có thể mê người
đến thế, giống như, khắp trời đất chỉ còn lại một mình anh.
“Tổng giám đốc Niên…” Cô khẽ gọi.
Lúc này Niên Bách Ngạn mới choàng tỉnh, lặng lẽ cầm ly nước lên, khẽ nói một
câu cảm ơn rồi nhấp một ngụm coi như đáp lễ.
“Xem xem! Vẫn là cô bé này suy nghĩ chu đáo.” Diêu Mai ở bên đùa giỡn: “Tổng
giám đốc Niên! Nếu lần sau chúng ta có cơ hội hợp tác thì anh phải nhớ tới An
Tịnh đấy, cô bé ra ngoài kiếm sống cũng không dễ dàng.”
An Tịnh nhìn Niên Bách Ngạn đầy căng thẳng.
Sắc mặt Niên Bách Ngạn từ đầu tới cuối vẫn không thay đổi, khóe môi vẫn là nụ
cười xa cách: “Hy vọng có cơ hội hợp tác!”, nghe sao vẫn giống một lời khách
sáo lấy lệ.