Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau – Chương 317: Quyển 7 Chương 317: Người Đàn Ông Trong Bóng Tối – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau - Chương 317: Quyển 7 Chương 317: Người Đàn Ông Trong Bóng Tối

Khu nhà họ Diệp nằm trong một nơi thanh nhã, nên mỗi khi đêm về lại vô cùng
yên tĩnh. Khác với những căn nhà trong nội thành, dù đã cửa đóng then cài thì
trong đêm dài đằng đẵng vẫn rạo rực đèn đường và những âm thanh ồn ã.

Tố Diệp dạo nhanh qua vườn hoa một vòng rồi quay về. Đúng như Diệp Ngọc nói,
sâu trong vườn hoa, đêm xuống có rất nhiều sương. Giày của cô đã bị ướt nhẹp
rồi. Lúc men theo từng bậc thang dài quay trở về phòng, cô vô tình bắt gặp một
người đi tới, định hình lại mới nhận ra đó chính là Tiểu Giả hồi chiều đã miêu
tả cho cô chuyện về nữ quỷ sinh động như thật. Anh ta cúi gằm, cầm theo một
cây đèn pin trong tay, nhìn thấy Tố Diệp quả thực đã hết hồn một phen.

Sau khi biết chuyện cô ra vườn hoa, Tiểu Giả vô cùng kinh ngạc, vội vàng xua
tay nói cô đừng đi nữa, nữ quỷ đó quả là kinh dị.

Tố Diệp ngẫm nghĩ gì đó giây lát. Tiểu Giả đang định rời đi thì cô gọi giật
anh ta lại: “Anh nói nữ quỷ đó bò ngoài cửa sổ phòng nào?”

Tiểu Giả cầm đèn pin lên soi, rồi chỉ vào một trong những ô cửa kính, nói với
Tố Diệp rằng chính là khung cửa đó. Ánh sáng của đèn pin bị ngọn đèn lớn trước
cửa nhà phản chiếu ngược lại, trông tối đi rất nhiều. Nhưng căn phòng đó cũng
không hề sáng đèn nên chiếc đèn pin ít nhiều cũng có tác dụng.

Tố Diệp nhìn lên theo ánh sáng của ngọn đèn. Khung cửa sổ đó tối thui, hệt như
ánh mắt của một con quái thú đang mai phục trong đêm đen, trống rỗng và tĩnh
mịch, yếu ớt khúc xạ một tia sáng giá lạnh.

“Trừ phi chính mắt tôi nhìn thấy ma, nếu không chắc chắn có kẻ đang giở trò.”
Cô cắn chặt răng, nhấn mạnh từng câu từng chữ.

Tiểu Giả hốt hoảng, nét mặt trắng bệch, bảo cô đừng có nói bừa.

Tố Diệp quay trở về phòng, chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ. Quầng sáng dịu dàng
làm bóng hình cô lan ra không còn dấu vết. Vừa từ bên ngoài trở về, cô cảm
thấy hơi lạnh, bèn lấy điều khiển tăng nhiệt độ của điều hòa lên. Chẳng mấy
chốc, nằm trên sofa, cô đã cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều.

Cô liếc nhìn đôi giày của mình. Nước sương đã khô, chỉ còn những vệt nước
loang lổ để lại trên bề mặt.

Đều tại Niên Bách Ngạn, đang yên đang lành chẳng biết bị trúng gió gì nữa?

Đầu tiên là mắng cho các cán bộ cao cấp trong công ty một trận té tát, sau đó
lại mâu thuẫn với Niên Bách Tiêu, giờ nhìn thấy cô lại tỏ ra thờ ơ, hờ hững.
Tố Diệp nghĩ đi nghĩ lại vẫn chẳng hiểu rốt cuộc mình đã đắc tội với anh chỗ
nào. Cuối cùng cô rút ra một kết luận: Nhất định là anh sợ người nhà họ Diệp
nghi ngờ. Dù sao thì anh và Diệp Ngọc vẫn chưa tuyên bố ly hôn, quá thân mật
với cô chắc chắn chỉ giúp cho người ngoài nắm được sơ hở.

Nghĩ như vậy, Tố Diệp cảm thấy tâm trạng khá lên đôi chút, cũng chẳng so đo
dáng vẻ kỳ quái khó hiểu của anh trong vườn hoa nữa.

Tố Diệp là một người rất giỏi hóa giải tâm lý của bản thân, luôn đơn giản hóa
mọi việc. Thế nên khi rất nhiều việc cùng lúc đổ xuống, tư duy của cô sẽ lập
tức điều chỉnh những cảm xúc tiêu cực của bản thân, tập trung toàn bộ sự chú ý
vào một việc duy nhất.

Cô đặt điều khiển lên mặt bàn, rồi kéo gối ôm lại, sau đó tiếp tục lôi tài
liệu nhân sự mang theo bên người ra xem. Toàn bộ nội dung đều là lý lịch của
những người làm trong nhà họ Diệp. Cô đọc đi đọc lại mấy lần, không phải cô
nghi ngờ mà cứ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, hai mí mắt cô đã bắt đầu đánh nhau. Cô liếc
nhìn đồng hồ, đã quá mười hai giờ rồi.

Xem ra tối nay chắc là không có chuyện gì xảy ra.

Tố Diệp hơi thất vọng. Buông tập tài liệu trong tay xuống, cô lại bất giác
nhớE tới Niên Bách Ngạn, chẳng biết anh đã ngủ hay chưa.

Dòng không khí của điều hòa chầm chậm lướt qua mặt mang theo chút khí nóng.
Ban nãy cô chỉnh cao nhiệt độ lên, thế nên giờ gò má cứ nóng bừng bừng. Đang
định cầm điều khiển hạ nhiệt độ thấp xuống một chút, tay cô đột ngột khựng
lại.

Tư duy dường như trong khoảnh khắc được mở ra một cánh cửa nhỏ, len lỏi vào
một tia sáng, khiến cho bao suy nghĩ rối rắm trong đầu óc bất chợt lóe lên một
linh cảm!

Vì trong nhà họ Diệp có khá nhiều người sinh sống, tuổi tác lại lớn nhỏ không
đều, có người cao tuổi cũng có thanh niên, thế nên ban đầu cả nhà họ Diệp đều
không lắp điều hòa trung tâm, chính là để tiện cho yêu cầu nhiệt độ khác nhau
của những người khác nhau.

Năm nay thu ấm, thế nên ban ngày có đủ ánh nắng để làm ấm cả phòng. Đến buổi
tối nhiệt độ cũng không quá thấp, không còn sương đêm lạnh giá như mùa thu của
mấy năm về trước nữa.

Sau bữa tối, cô vô tình nghe thấy quản gia quở trách một người làm. Hình như
người đó đã vào phòng của Diệp Hạc Thành. Quản gia mắng anh ta như tát nước
vào mặt. Người làm đó rất ấm ức, nói gì mà anh ta chỉ mang điều khiển điều hòa
vào phòng ông hai, nếu không ông hai quay về mà không tìm thấy sẽ nổi giận,
ông hai trước nay vẫn rất sợ lạnh.

Tố Diệp ngẩng đầu nhìn chằm chằm chiếc điều hòa trong phòng mình. Nó có một lỗ
thông hơi cố định, gió ấm sẽ được đẩy từ trong đó ra. Cô lại gần, lúc này mới
bất ngờ hiểu ra tại sao căn phòng này lại thoang thoảng mùi chanh.

Trong nhà họ Diệp, người sợ lạnh nhất chính là Diệp Hạc Thành, cũng tức là,
ông ta sẽ phải là người bật điều hòa đầu tiên.

Nghĩ tới đây, một số mạch suy nghĩ bỗng chốc đứt đoạn. Rất nhiều mảnh ghép hỗn
loạn không thể khớp nhau. Tố Diệp nhíu mày rất chặt. Cô vẫn cảm thấy có chỗ
nào đó chưa thể nói rõ ràng. Cô lại đập tập tài liệu nhân sự lên mặt bàn. Thôi
vậy, xem ra ngày mai cô phải đi hỏi thăm thêm một số chuyện mới được.

Mệt mỏi cả một buổi tối mà chẳng thu hoạch được thứ gì.

Tố Diệp cũng rã rời rồi, vừa ngáp ngủ vừa đi vào phòng tắm.

Ngâm nước nóng một lúc cho thoải mái, cô thay một chiếc áo ngủ dùng một lần
rồi bước ra. Cô tắt đèn phòng ngoài, rồi uể oải đi vào phòng ngủ.

Đang đi về phía giường lớn, Tố Diệp bỗng cảm thấy bầu không khí có vẻ bất
thường.

Da đầu cô chợt căng ra, lập tức nâng cao cảnh giác.

Đang chuẩn bị chạy nhanh về phía đầu giường để bật đèn, khóe mắt cô liếc thấy
một cái bóng lao về phía cô. Bầu không khí bất thường ấy trở thành một tốc độ
cực nhanh, vọt về phía cô.

Cô đang định hét lên, miệng bỗng bị một bàn tay chắc khỏe bịt chặt.

Cô bất giác định mở miệng ra cắn, một giây sau cả người đã bị đẩy mạnh lên
giường, khiến cô suýt nữa thì nôn cả bữa tối ra ngoài. Đang chuẩn bị đánh trả
thì cổ tay cũng bị một cánh tay giữ chặt, ngay sau đó một giọng nói trầm trầm
ép xuống: “Đừng sợ… anh đây!”

Một thanh âm quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn.

Tố Diệp bỗng chốc mất đi sức phản kháng, hệt như quả bóng da xì hơi, sự căng
thẳng ngập tràn lồng ngực cũng đột ngột biến mất. Khi người đàn ông buông tay
ra, cô nằm xụi lơ trên giường, đem hết toàn bộ sức lực còn lại dồn vào đầu
ngón tay, véo mạnh lên cánh tay anh: “Sao anh lại hù em?”

Anh đã tắm rửa bằng một thứ dầu tắm xa lạ, đã thay thế phần nào mùi gỗ mộc nhẹ
nhàng trên người. Khó trách cô không thể nhận ra anh ngay lập tức.

Niên Bách Ngạn vẫn đè lên người cô, không hề cử động. Cánh tay rắn chắc bao
quanh eo cô, khẽ cười thầm trong bóng tối.

Trong phòng chỉ còn lại ánh trăng, còn bị lớp rèm màu trắng che đi không ít.
Cô quay đầu, men theo đó ngắm nhìn gương mặt Niên Bách Ngạn. Dưới trăng trông
anh càng anh tuấn, như thực như mơ.

Tố Diệp bỗng có chút ấm ức, cô hơi dựng người dậy, cất lời kháng nghị: “Chẳng
phải anh đi theo Diệp Ngọc về phòng sao? Em còn tưởng tối nay anh ở lỳ bên
phòng chị ta rồi.”

“Em ghen sao?” Niên Bách Ngạn như cười như không. Đôi mắt đó như mặt biển về
đêm, thâm sâu và u ám khiến người ta phải e sợ.

Tố Diệp cảm thấy nhìn anh từ góc độ này có phần kỳ lạ, nhất là rõ ràng thấy
anh đang cười nhưng trong đáy mắt lại chẳng hề có cảm giác vui vẻ. Cô cắn môi,
hừ một tiếng: “Ai thèm ghen!”

Nói giận thật thì là giả. Dù sao anh cũng đã từng giải thích với cô chuyện
giữa mình và Diệp Ngọc. Hơn nữa, đàn ông nếu ăn vụng thật, e là có muốn quản
cũng chẳng quản nổi, huống hồ là một người đàn ông như Niên Bách Ngạn. Mỗi
ngày chẳng biết có bao nhiêu cô gái trẻ đẹp nhào vào lòng anh. Nếu không cố
gắng để bản thân tin tưởng anh thì sau này sống sẽ rất mệt mỏi.

Chỉ cần trái tim của anh vẫn hướng về cô là được, không phải sao?

Nếu không tối muộn như thế này anh đã chẳng tới đây.

Đang định xoay người lại ôm anh, nũng nịu mấy câu rằng mình rất nhớ anh, ai
ngờ Niên Bách Ngạn bỗng rút tay ra, hơn nửa người đè lên lưng cô, vùi mặt vào
tóc cô. Tiếng cười khe khẽ quay vòng nhẹ nhàng bên tai cô: “Giờ đến cả ghen em
cũng không thèm sao?”

“Đúng thế! Tại sao em phải ghen?” Tố Diệp vui thầm, cố ý trêu chọc anh. Cộng
thêm hơi thở nóng hổi của anh lướt qua làm cổ cô ngứa ngáy. Cô bèn rụt cổ lại,
quay đầu sang một bên.

Nhưng Niên Bách Ngạn bất ngờ xoay mặt cô lại, áp môi xuống bên tai cô, nói một
như đùa như thật: “Em không yêu anh sao?”

“Anh đừng đùa nữa!” Tố Diệp cười khẽ, né tránh bờ môi anh. Anh đến thì tốt
rồi. Chuyện Diệp Hạc Thành bị trúng độc cô còn mấy nghi vấn muốn hỏi ý kiến
anh.

Niên Bách Ngạn đột ngột gia tăng sức mạnh, vẫn đè chặt trên người cô, mở miệng
ngậm lấy vành tai cô, khiến cô giật nảy mình, chợt thấy anh hỏi khẽ: “Vậy
người nào mới được em ghen?”

Tố Diệp thấy lạ vì sự cố chấp của anh. Cô muốn quay lại nhìn sắc mặt của anh
nhưng tiếc là không đủ sức chống chọi lại, chỉ có thể thở hổn hển cầu xin:
“Được rồi, được rồi! Em ghen là được chứ gì. Anh làm em không thở nổi nữa
rồi.”

“Sao nghe như đang bố thí vậy?” Niên Bách Ngạn hừ một tiếng, bàn tay lần tới
bụng cô, kéo một cái, cởi váy ngủ của cô ra, bàn tay cũng tiện đà len vào
trong.

Tay anh hơi lạnh, khiến cô nổi cả da gà, bèn run lên: “Lạnh quá…”

“Em sẽ nóng lên ngay bây giờ!” Niên Bách Ngạn cởi phăng áo ngủ của cô ra.

Cứ như vậy, đôi chân ngọc ngà của Tố Diệp lộ ra trong không trung, bị ánh
trăng bàng bạc soi rọi càng trở nên trắng trẻo, nhẵn mịn như ngọc.

Tố Diệp không ngờ ngay trong nhà họ Diệp mà anh lại lớn mật đến vậy. Cô giật
mình, vòng tay ra sau nắm lấy cổ tay anh, liều mạng lắc đầu: “Anh điên rồi!
Đây không phải nhà anh, cũng không phải nhà em, sẽ bị người khác phát hiện
đấy.”

“Em sợ sao?” Niên Bách Ngạn bỗng bật cười, hơi thở nóng hầm hập vẫn quẩn quanh
bên tai cô: “Hay là không thích?”

“Bách Ngạn…”

Từng ngón tay Niên Bách Ngạn như châm lửa trên người cô. Anh tiếp tục vòng ra
trước chiếm lấy nơi đầy đặn của cô, vầy vò xoa nắn như thương xót lại như tham
lam chiếm hữu. Cô hét lên một tiếng. Bờ môi anh men theo tai cô, nhẹ nhàng đi
xuống môi, dịu dàng và thân thiết, nhưng lại có chút gì lạnh nhạt và xa cách:
“Lén lút chẳng phải càng kích thích hơn sao? Anh tưởng em sẽ thích như vậy
hơn?”

Cả người Tố Diệp chợt run lên, cô lắc đầu.

“Hay là em muốn kích thích hơn nữa?” Ngón tay Niên Bách Ngạn men theo bụng cô
lướt xuống, lách vào giữa hai chân cô. Anh cười nhạt: “Ví dụ như chúng ta sẽ
ra ban công, lúc tình cảm sẽ để cho tất cả mọi người nhìn thấy sự phong tình
của em, hử?”

Tố Diệp bàng hoàng, không biết vì những lời anh nói hay vì ngón tay anh chợt
đâm vào. Niên Bách Ngạn lập tức cúi xuống, hôn mạnh bạo lên môi cô, bịt kín
tất cả mọi lời nói, có thể là những lời anh thích nghe, hoặc những lời anh sợ
phải nghe thấy…

~Hết chương 317~