Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau – Chương 108: Quyển 3 Chương 108: Trận Chiến Ngầm Không Có Người Chiến Thắng – Botruyen

Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau - Chương 108: Quyển 3 Chương 108: Trận Chiến Ngầm Không Có Người Chiến Thắng

Tố Diệp đã bị kích động bởi thanh âm này, chẳng trách cô bỗng giật nảy mình,
vì tiếng nói ấy quá gần, gần trong gang tấc.

Không ngờ lại là Niên Bách Ngạn lấy danh nghĩa cá nhân để ra giá, tăng giá trị
của chiếc nhẫn này lên tới 18 triệu, một phạm vi rộng như thế này đã vượt xa
dự tính lúc trước của các chuyên gia.

Việc Niên Bách Ngạn chủ động đấu giá càng khiến mọi người ngồi dưới bất ngờ
hơn. Chính chủ nhân ra giá chứng tỏ chiếc nhẫn này có giá trị không tầm
thường. Thế là sau một hồi rối loạn, ông già râu bạc phơ đó dường như đã hạ
quyết tâm, thẳng thừng nâng giá lên 19 triệu.

Giá tiền dường như vượt xa giá trị thực của viên đá quý.

Kỷ Đông Nham quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía Niên Bách Ngạn, rất có ý
khiêu khích. Vậy mà vẻ mặt Niên Bách Ngạn vẫn chẳng hề tỏ ra e dè, anh lại
thản nhiên nâng giá lên thêm một triệu nữa.

“20 triệu! Trước mắt giá của chiếc nhẫn này đã lên tới 20 triệu, còn ai trả
giá cao hơn không?” Giọng nói của người điều khiển chương trình trên sân khấu
cũng trở nên lanh lảnh chói tai.

Nụ cười trên khóe môi Tố Diệp đông cứng lại, lặng lẽ đứng ngoài xem cuộc chơi
ganh đua tiền bạc này. Trong mắt cô, nó chẳng qua chỉ là một việc làm vô vị
của các thương nhân vô cớ sinh sự mà thôi.

Sau khi Niên Bách Ngạn ra giá xong, ông già râu bạc đành tiếc nuối lắc đầu,
thất thểu rời đi. Thế là tiêu điểm tập trung cả vào Niên Bách Ngạn và Kỷ Đông
Nham.

Nụ cười trên môi Kỷ Đông Nham vẫn ngông cuồng không đổi, còn phía Niên Bách
Ngạn vẫn nhẹ như mây trôi.

Một lúc sau, Niên Bách Ngạn giơ tay về phía anh ta, làm động tác xin mời, khóe
môi cong lên. Sắc mặt Kỷ Đông Nham thoáng thay đổi, ánh mắt vốn rạng rỡ dần
trở nên sắc lạnh, ngay sau đó anh ta hét lên: “22 triệu!”

Giá tiền đã tăng lên gấp bội rồi.

Tố Diệp rất muốn biết số tiền này làm sao vào được túi họ, một khoản tiền lớn
đến vậy bảo những người dù cố đến mấy cũng chỉ có thể bám gót họ như cô phải
tiếp tục sống thế nào đây?

Giá mà Kỷ Đông Nham thét lên đã khiến mọi người sục sôi, vì tất cả mọi người
đều hiểu rằng giá trị của chiếc nhẫn này dù có lớn thế nào đi nữa cũng không
thể tới hơn 20 triệu, đã cao hơn giá khởi điểm rất nhiều rồi.

Tất cả mọi người đều đang chuẩn bị xem màn kịch hay.

Ai nấy đều chờ đợi Niên Bách Ngạn tiếp tục ra tay.

Vậy mà điều khiến người ta ngỡ ngàng là lần này Niên Bách Ngạn không đấu lại
nữa, dường như có ý từ bỏ. Tố Diệp quay đầu nhìn gương mặt hơi nghiêng của
anh. Dưới ánh đèn, từng góc cạnh sắc nét như bề mặt viên kim cương được cắt
mài tinh xảo, không hề có một biểu cảm thừa thãi nào.

Người điều khiển chương trình bắt đầu đếm ngược, 22 triệu.

Tất cả mọi người ngồi phía dưới đều nín thở, vì tới khi nào chiếc búa chưa gõ
xuống thì bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nhưng thực tế là chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Niên Bách Ngạn không làm “Trình Giảo Kim” như khi nãy nữa. Ngược lại anh ung
dung tự tại tựa lưng vào ghế, im lặng chờ đợi giây phút giao dịch thành công.

Cuối cùng, Kỷ Đông Nham với cái giá 22 triệu cao ngất ngưởng đã giành được
chiếc nhẫn kim cương màu lục hiếm có đó.

Cả hội trường đều đứng dậy vỗ tay.

Niên Bách Ngạn càng tự nhiên hơn, nụ cười nở trên môi.

Tố Diệp không cười, cô nhìn Niên Bách Ngạn, đáy mắt mơ hồ có chút lạnh nhạt…

Kỷ Đông Nham bước lên, sau khi cầm lấy chiếc nhẫn, dưới cái nhìn chăm chú của
mọi người, anh ta đi về phía Tố Diệp, giơ ra trước mặt cô trước vẻ mặt kinh
ngạc của tất cả mọi người.

“Em biết là anh thích em mà, một châu báu đẳng cấp mới xứng với người tình số
một.” Kỷ Đông Nham chẳng hề để tâm tới Niên Bách Ngạn ngồi bên cạnh, nhìn cô
bằng ánh mắt chân thành đầy tình cảm.

Lần này Tố Diệp đã trở thành mục tiêu hướng tới.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều như ánh sáng huỳnh quang tập trung trên người
cô, thiêu đốt nhãn cầu của cô khiến nó đau đớn. Nhưng có lẽ là vì chiếc nhẫn
kim cương này thật sự quá rực rỡ, chói lọi khiến cô suýt nữa mờ mắt.

Chỉ liếc mắt cũng dễ dàng nhận ra, Niên Bách Ngạn đang nhìn về phía này, chỉ
có điều không biết biểu cảm ra sao mà thôi.

“22 triệu, tôi chỉ lo mình sẽ làm thủ tục đổi sang tiền mặt.” Cô lên tiếng, cố
gắng để nụ cười của mình xứng đôi với chiếc nhẫn, khoan thai tao nhã.

Kỷ Đông Nham cười sảng khoái, nhét thẳng chiếc hộp trang sức vào trong tay cô:
“Đồ đã là của em rồi, xử lý thế nào là quyền của em.” Dứt lời anh ta mới nhìn
sang Niên Bách Ngạn: “Tổng giám đốc Niên, anh không ngại tôi mượn hoa dâng
Phật chứ? Người đẹp phải đi cùng đá quý. Chỉ tiếc là Kỷ Thị của chúng tôi
không thể tìm được viên kim cương hiếm có hơn “Trăm hoa đua nở” nữa rồi.”

Niên Bách Ngạn khẽ nhếch môi đáp: “Đương nhiên không ngại. Đóa hoa tổng giám
đốc Kỷ phải tốn một khoản tiền lớn mới mua được, tôi còn phải cảm ơn cậu đã
rộng rãi với Tinh Thạch ấy chứ.”

Giữa hai người đàn ông là từng lớp sóng ngầm âm thầm dâng lên.

Những người được xuất hiện ở đây đều không phải kẻ ngốc, ai cũng nhìn ra được.

“Chiếc nhẫn này tôi sẽ nhận, cảm ơn anh.” Tố Diệp bỗng nhiên lên tiếng.

Niên Bách Ngạn hơi sững người, quay đầu nhìn cô.

Cô nhìn Kỷ Đông Nham, mỉm cười: “Bắt anh tốn kém rồi.”

“Nghìn vàng khó mua được nụ cười mỹ nhân.” Kỷ Đông Nham tươi cười hớn hở:
“Đáng lắm!”

Tố Diệp mở chiếc hộp ra, nhìn viên kim cương xanh lục nằm im lìm bên trong,
như giọt nước mắt người tình nhân, sắc xanh rực rỡ lóa mắt.

Buổi đấu giá đã kết thúc thành công, ba mẫu thiết kế đã thuộc về ba người.
Niên Bách Ngạn tới cảm ơn từng người một. Đám phóng viên đương nhiên không bỏ
qua cơ hội đó, chen vào đông như kiến. Hứa Đồng phát huy khả năng “tường đồng
vách sắt” của mình, bắt đầu sàng lọc câu hỏi của phóng viên. Tố Diệp sau khi
giao chiếc nhẫn lại cho người quản lý thì làm người tàng hình, lẻn ra từ cửa
sau.

Bầu trời Ordos vẫn xanh biếc như thế.

Giống như màu xanh hoa xa cúc trên chiếc vòng tay Giang Mặc Viễn đã giành
được, sâu thẳm và thần bí, xanh đến nỗi khiến người ta muốn được bay lên đó,
tan vào đại dương xanh thẳm vô bờ bến đó.

Có lẽ màu xanh của hoa xa cúc còn có một tác dụng khác, đó chính là an ủi tâm
hồn.

Ít nhất thì khi cô bước ra khỏi phòng triển lãm, hít sâu bầu không khí trong
lành, ngước mắt lên nhìn bầu trời, tất cả mọi buồn phiền tích tụ đã tan thành
mây khói. Hoặc có lẽ cô nghĩ thoáng rồi, mọi việc có ra sao cũng không còn
quan trọng nữa.

“Tiểu Diệp!” Sau lưng vang lên tiếng Kỷ Đông Nham.

Tố Diệp dừng bước, đợi anh ta bước lên thì mỉm cười: “Hiếm khi anh không bị
đám phóng viên quấy nhiễu.”

“Giống em thôi, đi cửa sau.” Nụ cười của anh ta như xen lẫn hương vị của mặt
trời.

Tố Diệp cụp mặt xuống, lại im lặng bước về phía trước.

“Sao vậy?” Anh ta đuổi theo hỏi.

“Đông Nham!” Tố Diệp một lần nữa dừng bước, cúi đầu, dùng chân mài viên đá nhỏ
bên đường: “Chiếc nhẫn đó tôi đã lấy danh nghĩa của anh trả lại cho quản lý
rồi, lát nữa anh nhớ tới lấy.”

Cánh tay đang kéo tay cô của Kỷ Đông Nham sững lại, một lúc sau anh ta mới
nói: “Anh thật lòng muốn tặng nó cho em.”

“Nhưng cũng thật lòng lợi dụng tôi để đả kích đối thủ của anh.” Tố Diệp ngước
mắt lên, giọng nói có chút lạnh lẽo nhưng không hề oán thán: “Anh đích thân
tới tham gia buổi đấu giá lại còn giành lấy chiếc nhẫn có giá trị cao với một
số tiền không hề nhỏ, đã ngăn chặn thành công kế hoạch muốn độc quyền “Trăm
hoa đua nở” của Niên Bách Ngạn, về điểm này anh thắng rồi. Còn sau đó anh ở
trước mặt Niên Bách Ngạn tặng chiếc nhẫn đó cho tôi, chẳng qua chỉ muốn công
kích Niên Bách Ngạn mà thôi.”

Nét mặt Kỷ Đông Nham có phần gượng gạo.

“Nhưng anh sai rồi, không phải anh ấy đưa tôi tới tham gia buổi đấu giá này có
nghĩa là trong lòng anh ấy có tôi. Đông Nham, chính anh nói với tôi mà, Niên
Bách Ngạn là một người không có trái tim, sao tôi có thể bước vào trái tim của
anh ấy chứ?” Tố Diệp thở dài.

“Em đang hận anh? Cảm thấy anh làm vậy rất bỉ ổi?”

“Không, trong cuộc đọ sức này, bề ngoài cả anh và tôi đều thắng, thực chất
chúng ta đều thua.” Cô khẽ lắc đầu: “Niên Bách Ngạn bất ngờ nâng cao giá,
chính là đoán chuẩn rằng anh nhất định sẽ đấu với anh ấy tới cùng, từ 15 triệu
lên tới 22 triệu, anh ấy đã thành công cướp được của anh 7 triệu, còn cái giá
mà anh ấy phải trả là mất đi mẫu thiết kế chính của “Trăm hoa đua nở”. Còn
anh, được chiếc nhẫn nhưng lại lỗ vốn. Còn tôi lại trở thành con cờ để hai
người đàn ông các anh đấu qua đấu lại. Anh ấy lợi dụng anh, dùng chiêu gậy ông
đập lưng ông, tôi trong phút chốc bị đẩy ra trước mũi sóng. Anh nói xem, cuộc
chiến ngầm này ai mới là người thắng cuộc đây?”

Kỷ Đông Nham cũng lắc đầu, ánh mắt thành khẩn: “Tiểu Diệp, anh biết em rất
thông minh, hoàn toàn đã nhìn rõ cuộc đối đầu giữa anh và Niên Bách Ngạn rồi,
nhưng xin em hãy tin rằng, anh thật lòng muốn tặng chiếc nhẫn này cho em.”

“Anh có biết tại sao tôi lại nhận nó trước mặt mọi người không?” Cô khẽ cười.

Kỷ Đông Nham nhìn cô, đợi cô nói tiếp.

“Vì số tiền chênh lệch 7 triệu đó, tôi cảm thấy Niên Bách Ngạn cố tình làm
vậy, thế nên mới muốn giúp anh đáp trả lại một đòn, dù sao thì anh tặng chiếc
nhẫn này cho nhân viên ngay trước mặt anh ấy, nhất định sẽ khiến bên ngoài có
nhiều liên tưởng.” Tố Diệp khẽ đá viên đá dưới chân mình đi, ngữ điệu thản
nhiên: “Còn bây giờ tôi và anh đã không ai nợ ai nữa, như vậy rất tốt.”

“Lẽ nào em không cho rằng em mới là người chiến thắng lớn nhất sao? Cầm lấy
nhẫn, đây là tấm lòng chân thành của anh dành cho em.” Kỷ Đông Nham siết chặt
tay cô, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh phải nói với em bao nhiêu lần em mới chịu tin
anh thật lòng thích em?”

Tố Diệp híp mắt né tránh ánh nắng mặt trời trên đỉnh đầu: “Tôi… đúng là rất
yêu tiền, nhưng tôi biết rõ cái gì nên lấy cái gì không nên lấy, còn về tình
cảm của anh…” Cô hơi do dự, mím môi: “Nếu có một ngày tôi thật sự quyết định
lấy một ai đó, tôi sẽ tìm một người đàn ông đơn giản. Anh ấy có thể không giàu
có đến thế, không xuất sắc đến thế, thậm chí chỉ là một nhân viên nhà nước
thôi. Nhưng tôi không cần tốn công sức suy đoán tâm tư của anh ấy. Chỉ cần yêu
nhau, kết hôn, sinh con, sống một cuộc sống giản đơn, bình dị. Đông Nham, anh
không phải người tôi cần tìm.”

Kỷ Đông Nham ngỡ ngàng, hồi lâu mới cười khổ: “Em có cần từ chối một cách phũ
phàng vậy không?”

“Tôi không muốn lãng phí thời gian của hai người, cũng không muốn cho đôi bên
quá nhiều không gian để hoang tưởng.” Ánh mắt Tố Diệp như những viên thủy tinh
lấp lánh: “Như vậy không tốt sao? Thẳng thắn rõ ràng, không dài dòng dây dưa.”

Kỷ Đông Nham muốn nói gì lại thôi, chọn cách im lặng, mãi lúc sau mới thở dài:
“Em là một cô gái quá thông minh rồi.”

Một câu nói bao hàm quá nhiều cảm xúc.

Sau buổi đấu giá chính là buổi tiệc chúc mừng.

Trong buổi tiệc, Niên Bách Ngạn nâng ly cảm ơn những người phụ trách đã vất vả
chuẩn bị. Tố Diệp chỉ đứng bên im lặng uống rượu, không hề nhắc lại một chữ
nào chuyện xảy ra ban sáng.

Buổi đấu giá lần này thành công được như vậy công thần lớn nhất vẫn là sư phụ
Bana. Là sư phụ cắt mài nhất nhì thế giới, trong phần giảng giải về kỹ thuật
của mình đã khiến mọi người thấy được nhiều điều tinh xảo. Niên Bách Ngạn tỏ ý
muốn anh ta lấy trà thay rượu, lúc sư phụ Bana cầm ly lên ngón tay khẽ run
nhẹ, nước trà sánh ra ngoài một ít, cảnh tượng này vừa hay lọt vào mắt Tố
Diệp.

“Sư phụ Bana, tay anh làm sao vậy?” Niên Bách Ngạn khẽ nhíu mày.

Bana cúi đầu liếc nhìn ngón tay mình, đột ngột rút tay về, sắc mắt bắt đầu có
chút thiếu tự nhiên. Miệng ấp úng mãi mà không biết nên nói gì. Cũng may Tố
Diệp phản ứng nhanh nhạy, đưa tay nắm chặt lấy tay Bana, cười tít mắt nói:
“Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi đụng trúng anh, nước trà không sánh vào người anh
chứ?”

Bana ngơ ngác một hồi mới luống cuống lắc đầu: “À, không sao… không sao!”

Niên Bách Ngạn nhìn Bana như đang suy nghĩ điều gì, rồi hướng ánh mắt về phía
Tố Diệp, không nói gì nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.