Gian Khách – Chương 778: Hai gã nam nhân cười giống như khóc – Botruyen

Gian Khách - Chương 778: Hai gã nam nhân cười giống như khóc

Cái sự kiện này nhất định sẽ khiến cho toàn bộ cả Liên Bang chấn động mãnh
liệt này, dưới sự xác định cực kỳ mạnh mẽ hữu lực bên trong tòa nhà Cục Hiến
Chương kia mà phát triển đúng theo phương hướng của nó. Vị Thái Tử gia Thai
Gia thân thể gầy yếu sắc mặt tái nhợt kia, mang theo vẻ mặt ngơ ngẩn hờ hững
mà chậm rãi di chuyển bên dưới làn mưa thu lạnh như băng.

Không ai biết được, đã có thêm một tên gia hỏa khác thân thể cũng đồng dạng
gầy yếu vô cùng, sắc mặt cũng đồng dạng tái nhợt, cũng bởi vì một sự kiện
khác, đồng thời cũng nhất định sẽ chấn động toàn bộ vũ trụ này, lại bị mạnh mẽ
vùi lấp bên trong đám mảnh nhỏ chi tiết bên trong một tràng đại sự kiện nào
đó, bị người khác đưa vào trong một bệnh viện chuyên khoa tâm thầm quân dụng
nào đó tại khu vực Nam bán cầu.

Trong cặp mắt trắng bệch phủ đầy những tơ máu đỏ rực, hai hốc mắt hãm sâu
hoắm. Giờ phút này Bối Đức Mạn nhìn qua giống hệt như là một tên phế vật ở đầu
đường, bởi vì hút ma túy rất nhiều mà trở nên thần trí không ổn định. Bởi vì
tận mắt chứng kiến một màn xảy ra ở trong đại sảnh sâu bên dưới lòng đất của
Cục Hiến Chương Liên Bang kia, khiến cho tinh thần bị đả kích một cách phi
thường nặng nề, trên người của hắn lúc này đã có thêm rất nhiều những động tác
nhỏ khiến cho kẻ khác phải cảm thấy phi thường nghi ngờ, ví dụ như là cặp môi
thường xuyên dùng tốc độ cao mà run rẩy, ví dụ như là hắn rất thường xuyên mở
ra mười đầu ngón tay khô gầy quắt queo của chính mình, sợ loạn từ trên xuống
dưới trên người, khoa tay múa chân loạn xạ, bộ dáng chẳng khác nào một người
điên cả.

– Ta không có điên!

Bối Đức Mạn thân hình suy yếu ngồi co ro trên ghế, nhìn về phía gã bác sĩ đang
đứng ngay trước mặt mình, bên trong cặp mắt tràn đầy vẻ đắc ý cùng với bi
thương:

– Máy vi tính Trung ương Liên Bang sống lại, ta đã tận mắt nhìn thấy, nhưng
mà ngay tiếp theo sau đó, ta lại tận mắt nhìn thấy… hắn bị người ta giết chết!

Từ đầu cho đến cuối, cái vị đại thiên tài đối với phương diện ngôn ngữ máy móc
này, vẫn luôn luôn kiên trì xưng hô cái lão già kia bắt đầu có sinh mệnh là
hắn. Vào lúc này đây, khi nói đến sự tử vong của cỗ máy móc có trí tuệ cực kỳ
vĩ đại kia, khiến cho trên mặt hắn lại nhịn không được lộ ra một chút biểu
tình bi thương nhàn nhạt.

Gã bác sĩ kia mãi vẫn luôn bình tĩnh mỉm cười lắng nghe những gì hắn nói,
nhưng cũng chỉ là đơn giản tiến hành những ghi chép bệnh án chuyên dụng của
mình. Sau khi đi ra khỏi phòng bệnh, gã bác sĩ hướng về phía gã nam hộ sĩ thân
hình cường tráng lực lượng hạ thấp giọng phân phó vài câu gì đó, sau đó hướng
về phía một gã quân nhân sĩ quan Trung tá khá trẻ tuổi ở trước mặt mà nở nụ
cười, nói:

– Nơi này là bệnh viện chuyên môn của Quân đội, cậu đã một phen giao người
cho chúng tôi, như vậy thì cứ việc an tâm đi.

Gã quân nhân sĩ quan nghiêm túc nói:

– Cái gã bên trong kia đối với Liên Bang có công rất lớn, chỉ có điều… những
gì mà hắn biết thật sự quá nhiều rồi, các người nhất định phải hảo hảo chiếu
cố hắn tốt một chút.

– Hiểu rồi, tôi sẽ sắp xếp để hắn ở trong này sống thoải mái cho đến tuổi
già.

Gã bác sĩ mỉm cười hồi đáp.

– Nếu có bất cứ vấn đề gì, tôi cũng sẽ lập tức thông báo cho cậu ngay.

– Làm phiền ngài rồi!

Gã quân nhân sĩ quan giơ tay phải lên thực hiện động tác kính chào theo nghi
thức Quân đội, sau đó xoay người rời đi cái bệnh viện chuyên khoa tâm thần rời
xa thế giới phồn hoa, tràn ngập mùi vị thuốc sát trùng khiến cho ngay cả hắn
cũng muốn ngay lập tức muốn trốn chạy này.

Gã bác sĩ nhìn theo bóng dáng bỏ đi gần như chạy của gã quân nhân sĩ quan kia,
trên mặt nở nụ cười vô cùng ôn hòa, sau đó thông qua lớp cửa sổ bằng thủy tinh
một chiều, quan sát tình cảnh bên trong gian phòng bệnh.

Bên trong gian phòng bệnh cách một tầng thủy tinh mong manh bên kia, Bối Đức
Mạn đang bị gã nam hộ sĩ cường tráng mặc lên người bộ y phục trói tay chân,
thần tình phi thường hoảng sợ hét lên:

– Ta biết, bên trong ống tiêm này chính là thuốc phá hủy thần kinh não bộ!
Không được tiêm nó cho ta, ta không cần! Ta van cầu ông, không được tiêm cái
thứ này cho ta, ta không muốn biến thành một kẻ ngu ngốc!

Bối Đức Mạn bởi vì quá mức sợ hãi, khiến cho thân thể suy yếu đang ngồi trên
giường không ngừng tránh qua né lại khắp nơi, nhìn qua giống hệt như là một
con cá vừa mới bị ném vào bên trong sa mạc nóng bỏng, không ngừng nhảy loạn
khắp nơi. Hắn cất tiếng van xin phi thường thê lương, khẩn cầu nói:

– Ta biết mình sai lầm rồi, tôi không có mắc bệnh tâm thần, ta cái gì cũng
đều không biết. Cái lão gia hỏa kia cho tới bây giờ chưa từng sống qua bao giờ
cả! Các người hãy bỏ qua cho ta đi!

Gã bác sĩ thông qua lớp cửa sổ thủy tinh một chiều nhìn thấy một màn này, nhìn
thấy phần đầu ống tiêm sắc bén chậm rãi đâm vào bên trong làn da tái nhợt của
gã nam nhân kia, nghe thấy thanh âm kêu rên thảm thiết thê lương truyền ra từ
bên trong cánh cửa, nụ cười mỉm nhàn nhạt trên mặt càng trở nên ôn hòa hơn rất
nhiều.

o0o

Bên trong địa phương sâu nhất bên trong nhà giam quân sự Khuynh Thành, hai chi
bộ đội đặc chủng lệ thuộc trực tiếp vào Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí kia, trong ba
tầng, ngoài ba tầng, tiến hành bao vây khống chế công tác giám thị đã được bố
trí phi thường sâm nghiêm nhất một gian nhà giam đơn độc, bất cứ thời khắc nào
cũng tiến hành phòng bị hai gã nam nhân bên trong gian phòng kia bạo phát lên
vượt ngục.

Tuy nói rằng giam giữ bên trong nhà giam quân sự Khuynh Thành toàn bộ cũng đều
là những trọng phạm huyết tinh cùng hung cực ác nhất bên trong toàn bộ lãnh
thổ Liên Bang này, các công tác bố trí an toàn căn bản là không có bất cứ một
lỗ hổng nào cả, nhưng mà mỗi khi nhớ tới những lời đồn đãi liên quan đến hai
gã nam nhân bên trong gian phòng giam này, ngay cả một đám chiến sĩ tinh nhuệ
của Liên Bang, trước đây đã từng theo Tu Thân Quán bên trong Phí Thành gian
khổ ma luyện mà đi qua, vừa tới nhà giam hỗ trợ công tác giam giữ này, cũng
khó có thể khống chế nổi cảm xúc khẩn trương bên trong nội tâm của chính mình
được.

Đúng vậy, bên trong gian nhà giam này chính là đang giam giữ hai tên gia hỏa
khủng bố nhất toàn bộ Liên Bang kia!

Hứa Nhạc sau khi trọng thương, bị đám binh lính của Sư đoàn Thiết giáp 7 bắt
giữ xong, Lý Cuồng Nhân đã trực tiếp bằng chỉ lực cực kỳ cường hãn của chính
mình, phá hủy luôn hệ thống cơ khóa tinh vi của cái còng tay hợp kim đặc chế
kia, thân thể của hai người liền mãi luôn bị còng tay cùng một chỗ với nhau,
cho dù có chìa khóa chuyên dụng tự nhiên cũng không thể nào mở ra được, trừ
phi là đem kềm hợp kim siêu cấp đến cắt đứt cái còng tay ra, nhưng mà Lý Cuồng
Nhân hắn tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào có ý đồ mở nó ra.

Ăn cơm, chữa thương, tắm rữa, đi WC, ngủ… toàn bộ thời gian bọn họ cũng đều ở
cùng một chỗ với nhau. Mỗi một giây một phút Lý Cuồng Nhân cũng đều canh giữ
chặt chẽ ở bên cạnh của Hứa Nhạc, ánh mắt cảnh giác mà tràn ngập hương vị thô
bạo không ngừng đảo quét nhìn khắp bốn phía. Bởi vì hắn tin tưởng rằng, Chính
phủ Liên Bang một khi đã dám can đảm thiết kế ra những âm mưu hãm hại vô sỉ
cùng cực như thế, tuyệt đối cũng sẽ dám dùng hết mọi biện pháp mà âm thầm giết
chết Hứa Nhạc.

Trên người của Lý Cuồng Nhân chảy xuôi cái tính tình thối hoắc của một gã quân
nhân sĩ quan tiêu chuẩn, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ cho chuyện tình
như vậy phát sinh, càng không thể để cho cô nhỏ, người hiện tại duy nhất trên
thế gian này là còn chân chính yêu thương chính mình, còn chưa có xuất giá đã
phải sống kiếp quả phụ được.

Trải qua mấy ngày nay bên trong nhà giam quân sự Khuynh Thành, Lý Cuồng Nhân
cứ như vậy mà canh giữ sát bên cạnh của Hứa Nhạc, lúc nào cũng canh giữ bên
trong gian nhà giam tối tăm u ám này, liền giống hệt như một gã chiến sĩ bảo
hộ trận địa của chính mình, một tấc đất cũng không rời.

– Ngay cả hổ dữ cũng không ăn thịt con, kết quả ngược lại là bị ăn. Chung
thúc cứ như vậy bị bọn họ dùng âm mưu vô sỉ hại chết, tôi muốn nhìn thử xem,
cái lão già vương bát đản kia có thể nào xuống tay hạ độc thủ giết chết đứa
con trai duy nhất của hắn hay không?

Lý Phong miệng ngậm điếu thuốc lá, ngồi ở trên giường, lạnh lùng giương mắt
nhìn về phía đám bộ đội đặc chủng thần tình phi thường nghiêm túc ở bên ngoài
gian nhà giam, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào trong này, nhớ tới vị phụ thân
vừa mới rời khỏi gian nhà giam kia của chính mình, thanh âm rét lạnh đến cực
độ.

Thế nhưng một tia phẫn nộ cùng với ngơ ngẩn của gã Thượng tá trẻ tuổi kia, cất
giấu rất sâu bên trong thân hình khôi ngô hùng vĩ đến khủng bố của mình, lại
bị Hứa Nhạc linh mẫn rõ ràng bắt giữ được, hắn phi thường rõ ràng biết đây là
vì cái gì.

Bản thân Lý Cuồng Nhân ngay từ thời thiếu niên đã rời khỏi nhà, ở tại tiền
tuyến Tây Lâm vượt qua cả thời kỳ trưởng thành của mình, mãi luôn một phen đem
vị trưởng bố thân cận duy nhất của chính mình đặt làm mục tiêu phấn đấu của
chính mình, là thần tượng của chính mình, thậm chí còn xem kẻ đó còn thân cận
hơn cả phụ thân ruột của chính mình nữa. Nhưng mà một màn độc thủ phía sau màn
của vụ nổ mạnh của Phi thuyền Cổ Chung Hào lúc xưa, hung thủ thật sự giết chết
Chung Tư lệnh, lại cũng chính là phụ thân thân sinh của hắn, hắn có thể làm
được cái gì bây giờ?

– Cái tên gia hỏa A Nguyên kia, vừa rồi không ngờ lại rút của tôi nhiều máu
đến như vậy, cũng không nghĩ lại tôi bị thương vẫn chưa có lành hẳn hay sao?
Có khả năng tôi sẽ trực tiếp bị hắn rút quá nhiều máu mà tắt thở đó!

Đưa hai ngón tay lên kẹp lấy điếu thuốc lá trên miệng mình xuống, Hứa Nhạc nở
nụ cười nhạt chuyển đề tài nói chuyện. Nhưng mà nhớ tới vẻ mặt vô cùng ngưng
trọng của Thai Chi Nguyên lúc nãy, ngón tay hắn không khỏi khẽ run lên một
chút, một ít khói bụi thuốc lá rơi xuống chiếc chiếu trên giường.

Vào giờ phút này, bên trong tòa nhà Cục Hiến Chương tại Đặc khu Thủ Đô, hẳn là
đang tiến hành công tác đối chiếu dấu hiệu ADN sinh thể lần thứ hai để xác
nhận chứng cứ cuối cùng. Hứa Nhạc cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ qua
chính mình mà người Đế Quốc, thế nhưng cũng không thể làm làm được bộ dáng
không một chút khẩn trương nào được. Giống như là Lý Cuồng Nhân đã từng nói
qua vậy, chết cũng không có đáng sợ, chỉ là bị người ta vu oan hãm hại thành
người Đế Quốc mà chết, thì đó lại là sự tình không thể nào chấp nhận nổi được.
Một khi chấp nhận, đó cũng chính là tương đương với việc hướng về phía âm mưu
của Chính phủ mà đầu hàng rồi.

Bởi vì nguyên nhân có Lý Phong ở bên cạnh mình, cho nên lần thứ hai Hứa Nhạc
tiến vào nhà giam quân sự Khuynh Thành này, điều kiện sinh hoạt cũng không quá
mức khó khăn như lần trước. Tuy rằng lần này tội danh của hắn so với việc ám
sát một gã Nghị viên lại càng khủng bố hơn rất nhiều. Nhưng mà các đãi ngộ
sinh hoạt mà hắn nhận được cũng khiến cho hắn phi thường thỏa mãn rồi. Bất
luận là phòng tắm nước nóng vô cùng sảng khoái, các bữa ăn đầy dinh dưỡng, chế
độ thuốc men điều trị cao nhất, thậm chí còn có cả thuốc lá cùng với rượu ngon
cũng đều không thiếu. Dù sao bên phía nhà giam quân sự một khi đã không thể
đuổi được Lý Phong đi, thì cũng đương nhiên không dám bạc đãi vị con trai độc
nhất của Lý Chủ tịch rồi.

Hít thật sâu một ngụm thuốc lá đầy sảng khoái, Hứa Nhạc khẽ nheo cặp mắt lại
một chút, nhìn về phía bầu trời mùa thu bên ngoài cửa sổ, trên người mặc một
kiện áo khoác bông giữ ấm thật dày, phi thường ấm áp. Bởi vì nguyên nhân có
còng tay vướng víu, cho nên cánh tay trái của hắn cũng không thể đút vào trong
tay áo được, cũng chỉ có thể khoác hờ bên ngoài. Có lẽ đúng là bởi vì nguyên
nhân này, khiến cho hắn nghĩ thấy có chút lành lạnh.

Nhận thấy được cảm giác khác thường của Hứa Nhạc, cặp lông mày thanh tú mà rậm
rạp kia của Lý Phong khẽ nhướng lên một chút, trên mặt nổi lên một tia cười
nhạo, nói:

– Sợ chết à? Phải biết rằng trong thời kỳ chiến tranh mà lại đi ám sát Tổng
thống Liên Bang, đó chính là tội phản quốc a! Anh có bị phán xử tử hình cũng
hoàn toàn không chút oan khuất gì đâu!

– Tổng thống Mạt Bố Nhĩ dùng với phụ thân của cậu lập mưu ám sát Chung Tư
lệnh, ngược lại có thể kích phát được sự phẫn nộ trong lòng của dân chúng Liên
Bang, dựa vào khí thế đó mà phát động chiến tranh toàn diện công kích sang Đế
Quốc, cho nên bọn họ cũng không phải là quân phản quốc sao? Nếu như lần trước
tôi thật sự có thể giết chết được Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, kỳ thật như vậy cũng
có thể một phen đem toàn bộ tội danh đổ lên trên đầu của đám người Đế Quốc mà.

Hứa Nhạc khẽ hút mạnh một ngụm thuốc lá, có chút hàm hồ không rõ ràng, nói:

– Bọn họ chẳng phải nói rằng tôi là người Đế Quốc hay sao? Dựa theo sự suy
nghĩ logic của bọn họ, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh nên tự mình hy sinh mới
đúng. Người Đế Quốc ám sát Tổng thống Liên Bang, cái này so với việc chuyện
tình Phi thuyền Cổ Chung Hào kia nổ mạnh càng có sức kích khởi hơn rất nhiều
an, một phen có thể khiến cho tình cảm chiến đấu của dân chúng cùng với Quân
đội kích động lên đến mức mãnh liệt vô cùng, Liên Bang khẳng định ở trên chiến
trường sẽ càng đạt được những thắng lợi vĩ đại hơn rất nhiều.

Ngay tại thời điểm Lý Phong chuẩn bị ca ngợi Hứa Nhạc đối với cái câu chuyện
cười cực kỳ vẽ mặt đối với Chính phủ Liên Bang kia, thì điện thoại di động
trong túi hắn đột nhiên vang lên, hắn ngay tại chỗ bắt điện thoại nói chuyện,
cũng không có ý tránh mặt Hứa Nhạc.

Sau khi cắt đứt điện thoại, Lý Phong quay đầu nhìn lại, biểu tình cực kỳ phức
tạp nhìn chằm chằm gương mặt Hứa Nhạc, trầm mặc một khoảng thời gian phi
thường lâu, thanh âm có chút tê dại, nói:

– Có kết quả rồi!

Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại một chút…

– Anh thật sự không biết rằng chính mình là người Đế Quốc hay sao?

Lý Phong thu hồi ánh mắt lại, trầm mặc nhìn chằm chằm những luồng sương khói
thuốc lá màu trắng chậm rãi bốc lên, bộ dáng phi thường chuyên chú.

Ánh mắt đang nheo chặt lại của Hứa Nhạc rất nhanh mở lớn ra, trên gương mặt
nhìn qua cực kỳ bình tĩnh, cặp lông mày rậm rạp màu đen dày đặc giống hệt như
hai thanh phi đao của hắn khẽ nhướng lên cực kỳ nguy hiểm. Bên trong cặp mắt
bình thường vốn dĩ tràn ngập chân thành dễ thân dễ gần lúc này trong khoảng
thời gian cực ngắn rất nhanh co rút lại mãnh liệt, sau đó lại chậm rãi giãn ra
một chút.

Hắn cũng không có mở miệng trả lời, bởi vì căn bản không thể nào trả lời được!

Ở bên trong căn phòng giam nhất thời lâm vào một mảnh tĩnh mịch, yên lặng trần
mặc. Thời gian lâu dài buồn chán tẻ nhạt, phảng phất như là sắp sửa ngưng kết
lại lại vậy. Trong bầu không khí trầm mặc thong thả tĩnh mịch như vậy, mãi cho
đến khi thanh âm lạnh lùng của Lý Phong lại một lần nữa vang lên.

– Năm đó cũng chính là ở bên trong cái nhà giam quân sự này, khi mà ông nội
lần đầu tiên nhìn thấy anh, anh hẳn là vẫn còn nhớ rõ, ở ngay trước mặt của
anh, lúc đó tôi đã từng đáp ứng với ông nội, nếu như trong tương lai có một
ngày, anh dám phản bội Liên Bang, tôi nhất định phải đích tay giết chết anh!

Hứa Nhạc vẫn như cũ không có mở miệng trả lời, chỉ là khẽ lùi lại phía sau
trên giường, khẽ ngã người một chút dựa vào vách tường ngay sau lưng mình, hờ
hững nhẹ nhàng ngắm nghía mớ vết máu đen thui lấm lem trên bức vách tường
trắng tươi như tuyết do những đầu ruồi bọ, muỗi mòng mùa hè khi chết lưu lại,
trong đầu cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

– Hứa Nhạc, từ đầu đến giờ tôi mãi vẫn luôn không thích anh. Anh có thể là
một người tốt, nhưng mà khẳng định cũng không phải là một binh sĩ tốt, thường
xuyên thích làm gì thì làm. Đối với anh, tôi phải thừa nhận một chuyện, tôi
cho tới bây giờ cũng chưa từng bao giờ nghĩ qua một người như anh sẽ có thể
phản bội lại Liên Bang. Cho nên tôi mãi vẫn không hiểu nổi ông nội lúc đó vì
cái gì lại bày ra bộ mặt nghiêm túc như vậy mà nói những lời nói kia.

Lý Cuồng Nhân thật sâu hút mạnh một ngụm thuốc lá, dùng đầu lưỡi mạnh mẽ liếm
mạnh cặp môi có chút khô khốc của chính mình, tạm dừng lại một lát, sau đó mới
tiếp tục nói:

– Hiện tại tôi mới đại khái hiểu được một chút. Có lẽ ông nội so với tất cả
mọi người cũng đã sớm biết rõ ràng chuyện này rồi.

Hứa Nhạc vẫn như trước dựa thẳng vào vách tường, ánh mắt cũng không có nheo
lại như bình thường, cặp mày rậm rạp giống như hai thanh phi đao lúc này cũng
dần dần giãn ra, cứ như vậy mà trầm mặc nhìn về phía đối diện, cũng không mở
miệng nói tiếng nào.

– Tôi tin tưởng rằng bản thân anh thật sự không biết chính mình là người Đế
Quốc, đương nhiên là không có khả năng phản bội qua Liên Bang, nhưng mà một
khi bản thân trong thân thể của anh chảy xuôi huyết mạch của Hoàng tộc Đế
Quốc, thì bản thân chuyện đó chính là một loại phản bội rồi.

Lý Cuồng Nhân đem đầu lọc thuốc lá đã không còn bất cứ mùi vị gì nữa ném thẳng
xuống mặt đất, quay đầu lại nhìn về phía gương mặt hờ hững sát bên cạnh mình
kia, chậm rãi nói:

– Tôi sẽ không đích thân ra tay giết anh, bởi vì anh thật sự là người tốt!

– Không, người Đế Quốc căn bản không có người nào tốt cả. Được rồi, cho dù
anh có là người Đế Quốc đi chăng nữa, nhưng khẳng định anh cũng không phải là
gián điệp của Đế Quốc, cái lý do này hẳn là đủ rồi!

Nghe thấy mấy lời nói nghe qua có chút hỗn loạn, rõ ràng không hợp logic chút
nào cả, nghe qua cực kỳ đáng buồn cười kia, Hứa Nhạc quay đầu lại nhìn hắn,
khóe môi nhếch lên một chút, biến thành một nụ cười vô cùng khó nhìn, nói:

– Đi thôi!

Nụ cười nhìn qua giống hệt như là khóc vậy!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.