Gian Khách – Chương 642: Một cái gật đầu (Hạ) – Botruyen

Gian Khách - Chương 642: Một cái gật đầu (Hạ)

Hứa Nhạc cũng không có ngờ đến nổi bản thân mình lại nhận được đãi ngộ đặc
biệt đến như vậy. Sau khi hắn khẽ rùng mình một cái, liền hướng về phía cái
bóng dáng đáng kính kia tiến hành một động tác kính chào theo nghi thức Quân
đội, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh cái bàn kia, cầm tách trà hoa lài bình
thường lên, phi thường cẩn thận hớp lấy mấy ngụm.

Đỗ Thiếu Khanh xoay người lại, phất tay để cho Tây Môn Cẩn cùng với đám quân
nhân sĩ quan của Sư đoàn Thiết giáp 7 tương quan đi ra ngoài văn phòng, sau đó
đi tới bên cạnh bàn khách, đưa tay gỡ xuống cặp kính râm đặc trưng của mình,
gỡ xuống cái mũ quân dụng, đặt lên trên mặt bàn, cuối cùng mới ngồi xuống.

Cả hai người ngồi xuống hai bên bàn khách, bình tĩnh quan sát lẫn nhau, cũng
không hề có bất cứ cái gì mà tia lửa điện bùng phát nơi giao nhau những làn
ánh mắt, cũng không có ánh đao bóng kiếm gào thét rít vang bên trong không
khí, cũng chỉ có một mảnh trầm mặc yên lặng mà thôi.

Đã một thời gian không gặp nhau, Hứa Nhạc chợt để ý đến những sợi tóc bạc trên
thái dương của Đỗ Thiếu Khanh đã nhiều hơn trước rất nhiều. Hai gò má vốn dĩ
lạnh lùng kiêu ngạo, mạnh mẽ nghiêm cẩn giống hệt như đẽo gọt bằng băng khối
năm xưa, trải qua sự bào mòn của năm tháng, hiện tại lại nhiều thêm một chút
mỏi mệt cùng với tiều tụy nhàn nhạt.

Trải qua cuộc sống mấy năm trên chiến trường tiền tuyến, nhất là trong thời
gian mấy tháng gần đây nhất, tiến Quân viễn chinh sang lãnh thổ Đế Quốc, vì
cái thần thoại vĩnh viễn bất bại của Sư đoàn Thiết giáp 7, vì những tràng
thắng lợi liên tục không gián đoạn của Quân đội Liên Bang, vị Sư Đoàn trưởng
Đỗ Thiếu Khanh này đã tiêu hao vô số tâm huyết thật lớn. Thậm chí là ngay cả
Hứa Nhạc cũng vẫn như cũ có chút không thể thích ứng nổi với cái loại vẻ mặt
mỏi mệt cùng với tiều tụy như thế này lại xuất hiện ở trên mặt vị danh tướng
này.

Cặp mày của Đỗ Thiếu Khanh khẽ cụp xuống một chút, bưng lên tách cà phê với
nhiệt độ vừa phải mà gã quân nhân sĩ quan hậu cần vừa mới đem tới kia, nhẹ
nhàng hớp lấy một ngụm, sau đó cực kỳ tùy tiện nói:

– Hoãn xử bắn!

Hứa Nhạc thoáng trầm mặc một lát, sau đó lại bưng lên tách trà hoa lài mà đối
phương đã tự tay pha cho mình, hung hăng hớp lấy một hớp thật lớn, sau đó mới
ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của đối phương, nghiêm túc nói:

– Không được!

Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh buông tách cà phê trên tay mình đặt xuống mặt
bàn, cũng không có tiếp tục làm khó dễ đối với cái vấn đề kia nữa, mà tùy tiện
thay đổi chủ đề câu chuyện. Ông ta nhìn lên gương mặt vẫn còn những vết thương
rất rõ ràng của Hứa Nhạc, bình thản nói:

– Ba năm trước đây, trong căn cứ huấn luyện sĩ quan cao cấp, chúng ta cũng đã
từng thảo luận qua, bên trong Quân đội đến tột cùng là cần có kỷ luật cùng với
chiến thuật hay là cần có thân thể cường đại thì tốt hơn. Ta đã từng nói bên
trong vũ trụ này cũng chỉ có thể có một vị Quân Thần. Cậu nói không phải. Hiện
tại hôm nay xem ra, cậu ở một trình độ nào đó đã chứng minh với mọi người rằng
cậu có thể làm được một vài chuyện tình mà những người bình thường không thể
nào làm được. Nhưng mà ta vẫn giữ nguyên cái câu nói trước đây của ta. Nếu như
cậu chết đi, Quân đội Liên Bang sẽ làm sao bây giờ?

Đỗ Thiếu Khanh tiếp tục chậm rãi nói:

– Cậu đã sáng tạo một kỳ tích khi vẫn còn có thể sống sót trở về, lại còn
mang theo vô số công lao sáng chói mà quay về nữa. Toàn bộ Liên Bang này, trên
từ Tổng Thống tiên sinh xuống tới những người bán hàng rong, ai nấy cũng đều
phải cấp cho cậu vài phần mặt mũi. Nhưng mà Đỗ Thiếu Khanh ta, từ trước đến
giờ cũng không phải là một người sẽ dễ dàng cấp mặt mũi cho người khác cả. Mà
ta cũng không cần phải cấp cho người khác mặt mũi làm gì.

– Tôi hiểu được tầm quan trọng của quân kỷ trong Quân đội.

Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về phía Đỗ Thiếu Khanh, nói:

– Nhưng mà tôi tin tưởng rằng Bạch Ngọc Lan cũng không phải là một gã mãng
phu lỗ mãng, hành sự không suy nghĩ. Hắn làm như vậy tự nhiên là phải có
nguyên nhân của hắn.

– Không có bất cứ nguyên nhân gì để có thể giải thích rõ ràng chuyện tình này
cả.

Đỗ Thiếu Khanh chậm rãi nói:

– Trước kia ta cũng đã từng chú ý qua Bạch Ngọc Lan rồi, biết hắn tuyệt đối
là một gã quân nhân sĩ quan phi thường vĩ đại, thậm chí có thể nói là phi
thường hiếm có nữa. Nhưng mà ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới chuyện
đưa hắn ta gia nhập vào bộ đội của ta. Bởi vì ta biết rất rõ ràng, những người
giống như hắn, giống như cậu, giống như những gã đội viên kia của cậu vậy…
trong bản tính căn bản cũng không phải là những quân nhân sĩ quan chân chính.
Dĩ hạ phạm thượng, giữa đám đông quân nhân sĩ quan cắt đi lỗ tai của Đông
Phương Phái, hơn nữa còn một phen đem phần lỗ tai kia xem như một miếng thịt
sườn cắt thành mười sáu mảnh vụn nữa… Chính tay hắn đã một phen đem đường lui
của chính mình một phen chặt đứt đi!

Đỗ Thiếu Khanh giương mắt nhìn chằm chằm vào cặp mắt của Hứa Nhạc, thanh âm
dần dần trở nên lạnh lùng hơn một chút:

– Cậu mặc dù cũng chưa từng làm một vị chủ quản quân sự chân chính, nhưng mà
hẳn cậu cũng nên biết rõ ràng cái này là có ý nghĩa như thế nào. Nếu như người
của ta thật sự làm ra loại chuyện tình như thế, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ
cầu xin cho hắn cả, thậm chí còn đích tay ngay lập tức bắn chết hắn nữa!

– Xin được lặp lại một lần nữa, tôi tin tưởng rằng người của tôi tuyệt đối sẽ
không bao giờ vô duyên vô cớ làm ra loại chuyện tình như vậy cả…

Hứa Nhạc cũng không hề có chút ý gì là sẽ nhượng bộ, ngược lại còn nhìn chằm
chằm về phía ánh mắt của Đỗ Thiếu Khanh, từng câu từng chữ gằn giọng nói:

– Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh!

Sáu chữ Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh này từ trong miệng của hắn phát ra, có
vẻ như đặc biệt cứng ngắc mạnh mẽ, giống hệt như là một khúc xương trâu đã bị
chôn trong đất đã sâu dưới lòng đấy mấy ngàn năm, lại từ trong những khối đất
đã khô cằn hoang vu lách theo từng khối từng khối đất đá mà phóng thẳng lên
vậy. Tuy rằng cũng chỉ có sáu chữ vô cùng đơn giản, thế nhưng cả hai người
cũng đều phi thường rõ ràng ẩn ý ngầm chứa bên trong lời nói này của Hứa Nhạc
là có ý nghĩa gì, hắn là đang muốn cường điệu thuyết minh cái gì đó.

Dần dần có một tia u ám dâng lên ở trên nơi giao nhau của hai hàng lông mày
sắc bén như lưỡi kiếm của vị Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh. Ông ta lạnh lùng
nói:

– Quân đội chú trọng đến kỷ luật, Liên Bang chú trọng đến pháp luật, buộc tội
thì chú trọng đến chứng cứ… Thượng Tá Hứa Nhạc, ta tuyệt đối tôn trọng quyết
định của Tòa án Quân sự. Tôi cũng sẽ tuyệt đối không tiếc hết thảy mọi thứ,
bằng mọi giá cũng phải giữ gìn quân kỷ của Quân đội! Tôi tuyệt đối tin tưởng
rằng đám thuộc hạ của tôi sẽ không làm ra những chuyện tình trong lời phán
đoán không có căn cứ kia của cậu. Nếu như cậu có chứng cứ, xin hãy đệ trình
lên Bộ Nội Vụ, hoặc là Tòa án Quân sự, còn nếu như không có, xin hãy quay về
đi!

Nghe xong đoạn lời nói sạch sẽ lưu loát mà lại đặc biệt cường ngạnh lạnh lùng
này, Hứa Nhạc nhất thời cau mày lại, ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên mở miệng,
nói:

– Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh, có lẽ ngài cũng không có thật sự hiểu biết
những thuộc hạ của ngài giống như ngài tưởng tượng vậy.

Nhìn thấy những sợi tóc bạc lấm tấm nơi thái dương của vị danh tướng Liên Bang
trước mặt kia, trong lòng Hứa Nhạc cũng có chút cảm khái. Người này đã vì Liên
Bang mà phí công cố sức, thậm chí có thể nói là đang thiêu đốt sinh mệnh của
chính mình vậy. Nhưng mà cái loại kiêu ngạo tự phụ đã thuộc về bản chất như
thế này, lại vẫn như trước cũng không hề có một chút thay đổi nào cả.

– Con người là loại động vật phức tạp vô cùng…

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào ánh mắt lạnh lùng của Đỗ Thiếu Khanh, vô cùng
nghiêm túc, nói:

– Có người đã từng nói qua với tôi, thân thể con người chính là kiện máy móc
đứng đầu thiên hạ. Hơn bốn vạn quân nhân sĩ quan của Sư đoàn Thiết giáp 7 dưới
sự huấn luyện cùng với chỉ huy xuất sắc của ngài, đều có hiệu suất cực cao
giống hệt như những cỗ máy móc vĩ đại vậy. Nhưng mà… con người chung quy cũng
không phải là những cỗ máy móc chân chính thật sự. Những quân nhân sĩ quan
giống như là Doanh Đoàn trưởng Đông Phương Phái vậy, vốn đã không phải là
những gã tiểu binh thuộc hạ trung thành năm xưa của ngài nữa. Hắn cũng có
những lý tưởng, những suy nghĩ riêng của chính hắn. Hoàn toàn tính nhiệm vô
điều kiện vào những thuộc hạ của mình, chính là một loại đức tính tuyệt vời
của một vị chỉ huy. Nhưng mà đồng dạng nó cũng là một loại mạo hiểm vô cùng
lớn. Ai cũng không thể nói trước được có người nào đó có thể lợi dụng cái loại
tín nhiệm này hay không…

Ánh mắt của Đỗ Thiếu Khanh dần dần nheo lại thành một cái khe, bên trong mơ hồ
có những tia hàn quang sắc bén mạnh mẽ bắn ra. Nếu như những lời nói này của
Hứa Nhạc đơn giản chỉ là những lời hòng để châm ngòi ly gián mà thôi, như vậy
là quá mức ngu xuẩn rồi, với bản tính của Hứa Nhạc, hắn tuyệt đối sẽ không làm
những chuyện như vậy. Chính vì thế nên ông ta biết là đối phương đang vô cùng
nghiêm túc khi nói đến những vấn đề này. Thời điểm khi mà mùi cà phê trong
miệng dần dần tiêu tán đi, ông ta không khỏi nhớ tới cái ngày mưa năm xưa tại
Đặc khu Thủ Đô, cái gã thuộc hạ mà hắn đã từng tín nhiệm nhất, đã phản bội
hắn…

Ánh mắt vô cùng tự nhiên hướng ra ngoài căn phòng họp mà nhìn lại, Đỗ Thiếu
Khanh khẽ liếc mắt nhìn về phía bóng dáng của Tây Môn Cẩn đang đứng xa xa
ngoài đó, tâm tình của ông ta nhất thời biến thành lạnh như băng dị thường.
Đại khái đúng là bởi vì cái loại tình tự phức tạp mà lãnh lệ đến cực điểm như
thế này, cho nên ông ta mới căn bản không muốn hướng về phía một gã thuộc hạ
trung thành nhất còn lại mà quẳng ném bất cứ một sự hoài nghi nào cả.

– Về chuyện tình này cũng chỉ nên nói đến đây thôi, không nên tiếp tục nữa.

Đỗ Thiếu Khanh khẽ phất phất tay ngăn cản Hứa Nhạc nói tiếp. Sau khi thoáng
trầm mặc một lát, ông ta đột nhiên nói:

– Có một chuyện tình ta phải nói với cậu.

– Mặc dù tôi vẫn như cũ không chút thưởng thức nào đối với tính tình tản mạn
không kỷ luật của cậu, cùng với cái loại phương pháp hành động theo chủ nghĩa
anh hùng kia, nhưng mà hiện tại, ta… thật sự có chút bội phục cậu.

Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ cụp xuống, giương mắt nhìn chằm chằm vào những cánh
hoa lài đang không ngừng nhộn nhạo bên trong cái tách trà nóng hổi trước mặt
mình, nhất thời hiểu được ý tứ trong lời nói của đối phương.

Với tính tình từ trước đến giờ của Đỗ Thiếu Khanh, hắn căn bản không có khả
năng bởi vì một vấn đề vi phạm quân kỷ của Bạch Ngọc Lan, theo như suy nghĩ
của hắn thì là một chuyện đơn giản đến cực điểm, lại cùng với chính mình thảo
luận một đoạn thời gian lâu đến như thế.

Bất luận là cái tách trà hoa lài do đích thân Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh
pha mời, hay là ba chữ hoãn xử bắn ban đầu từ trong miệng đối phương thốt ra
kia, cũng không phải là do Đỗ Thiếu Khanh cấp cho Hứa Nhạc mặt mũi gì cả, mà
chính là một gã quân nhân sĩ quan Liên Bang, đối với một gã quân nhân sĩ quan
Liên Bang khác, cũng coi như là tạm được, tỏ vẻ tôn trọng!

Hứa Nhạc đứng dậy, đem chiếc mũ quân dụng đội lên đầu, khẽ cúi đầu cáo từ,
cuối cùng trầm giọng nói:

– Trên hội nghị tác chiến quân sự sắp tới, tôi sẽ yêu cầu thẩm tra xử lý cái
án này một lần nữa!

Đỗ Thiếu Khanh cũng không có trả lời, cũng không có đứng dậy. Ông ta chỉ là vô
cùng tùy tiện phất phất tay mấy cái. Nhưng mà khi nhìn theo bóng dáng bước ra
khỏi cửa của Hứa Nhạc, bên trong cặp mắt của vị danh tướng theo phe phái thanh
tráng của Quân đội Liên Bang này, đột nhiên xuất hiện một tia tình tự cô đơn
phức tạp cực kỳ hiếp có bên trong đôi mắt vốn luôn luôn lạnh lẽo nghiêm khắc
kia.

Uống trà và nói chuyện cùng nhau như thế này, chính là một sự tôn trong giữa
quân nhân với quân nhân, mà cũng chính là một lời cảm tạ.

Cảm tạ anh đã liều chết chạy tới Đế Quốc, giết chết Tạp Đốn, thay lão đầu hổ,
cũng là thay cho hắn tiến hành báo thù.

Tại một địa phương cách quân doanh của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới chừng hơn nửa
km, tại một góc khuất sau cánh cửa của một gian đường hầm kim loại thoát hiểm
yên tĩnh vắng vẻ, Hứa Nhạc khẽ nheo ánh mắt lại, nhìn về phía bầu trời, hạ
giọng nói:

– Xuất hiện đi!

Cũng không có bất cứ vị thần tiên, yêu quái, hoặc là một đạo quỷ hồn, u linh
nào xuất hiện cả, mà cũng chẳng có một cô tiểu mỹ nhân tuyệt đối không thể
tưởng tượng nổi nào đó chợt từ cái góc khuất này tung tăng chạy ra, phóng vội
lên trên người của hắn, hai tay ôm chặt cổ của hắn, nhiệt tình hôn lên mặt mũi
hắn… Mà cũng chỉ có một vị lão quản gia trên người mặc một kiện trang phục lễ
phục màu đen tinh tế, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện bên trong đồng tử
mắt phải của hắn. Càng chính xác hơn mà nói, chính là xuất hiện bên trong khu
vực quản lý chức năng thị giác đã được phân công rõ ràng trong não bộ của hắn.

Những làn gió nhẹ thổi quét bên trong căn cứ, Hứa Nhạc khẽ xoay người dựa vào
phiến kim loại lạnh lẽ yên lặng bên cạnh, ánh mắt nhắm lại, giương mắt nhìn
vào vị lão quản gia đang xuất hiện trong bóng đêm kia, cứ mãi nghĩ thấy những
nếp nhăn trên mặt của cái hình tượng này tựa hồ bớt đi rất nhiều so với một
năm trước đây. Hắn theo bản năng hỏi một câu hỏi đặc biệt có chút kỳ diệu khó
hiểu, thế nhưng song phương hai bên cũng đều dễ dàng hiểu được vấn đề ẩn chứa
bên trong.

– Ông… cũng vẫn là ông chứ?

– Cái loại cảm giác này quả thật là có chút kỳ quái. Nhưng mà tôi vẫn như cũ
là tôi. Mặt khác, đã lâu không gặp, Thượng Tá Hứa Nhạc… đây là lời thăm hỏi mà
tôi đại diện cho một tôi khác phát ra.

Hứa Nhạc khẽ thở dài một tiếng, cũng không có tinh thần để mà tiếp tục đi thảo
luận cái vấn đề triết học đối với chuyện ý thức trí tuệ có thể phân liệt hay
không này. Hắn đọc ra mã số liệu văn bản điện tử mà Cố Tích Phong đã trộm được
kia cho lão già kia, sau đó mới nói:

– Phiền toái ông giúp tôi điều tra một chút, cái văn bản mệnh lệnh điện tử
quân sự này có từng bị người ta gian lận qua hay không?

Chỉ trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn sau đó, cỗ Máy vi tính Trung ương
Cục Hiến Chương Liên Bang đã lập tức đưa ra câu trả lời:

– Cái văn bản mệnh lệnh điện tử này đã từng bị người khác sửa chữa qua. Tổng
cộng ba mươi bốn đạo mệnh lệnh quân sự bên trong những mệnh lệnh được đánh số
tiêu chuẩn từ 9-887 cho đến 9-992, đã được người khác tiến hành công tác ghi
đè số liệu lên, làm thay đổi nội dung ban đầu của nó.

Hứa Nhạc khẽ suy tính một chút khoảng thời gian của những đạo mệnh lệnh mà lão
già kia vừa mới nói ra, chính xác đúng là ngay tại thời gian mấy ngày trước
đây, khi đám người Bạch Ngọc Lan bọn họ bị đám người Đế Quốc tiến hành tập
kích tại Khu Nam của Pháp Già Nhĩ… Ánh mắt vốn dĩ đang nhắm chặt của hắn nhịn
không được khẽ nhăn mạnh lên một chút. Hay bàn tay đang chống lên thắng lưng
cũng dần dần trở nên thả lỏng xuống dưới. Hắn từ trong túi áo lấy ra một điếu
thuốc lá hiệu Ba số 7 đưa lên mũi nhẹ nhàng hít một hơi, trên mặt hiện lên một
nụ cười nhàn nhạt.

– Giúp tôi một phen đem những mệnh lệnh ban đầu khôi phục lại!

– Không thể làm được!

– Vì cái gì?

– Bởi vì những cái văn bản mệnh lệnh điện tử này chính là những mệnh lệnh lâm
thời tại chiến trường tiền tuyến. Căn cứ vào những điều lệ áp dụng trong thời
gian chiến tranh, những văn bản điện tử số liệu tương quan tạm thời sẽ được
lưu trữ bên trong cơ sở dữ liệu của Bộ Tư Lệnh tiền tuyến, dùng hỗ trợ cho
công tác truy xuất dữ liệu bất cứ lúc nào sẽ nhanh chóng hơn. Sau đó đến thời
gian được định sẵn trước mới tiến hành truyền trở về tinh cầu S1.

– Chuyện này cùng với việc phục hồi dữ liệu ban đầu có quan hệ gì với nhau?

– Những số liệu mệnh lệnh ban đầu còn chưa có kịp truyền trở vền Tinh cầu S1,
liền đã nhận được mệnh lệnh quyền hạn cao cấp hơn, yêu cầu hoàn toàn tiêu hủy
đi.

– Quyền hạn cao cấp đến mức nào?

– Là do Cục Hiến Chương trên Tinh cầu S1 trực tiếp thao tác từ xa!

Hứa Nhạc nhất thời mở phắt hai mắt ra, lập tức nghĩ đến cái phần tình báo mà
mình nhận được từ bên phía Đế Quốc, hơn nữa cũng đã truyền trở về. Cái gã mầm
mống Đế Quốc đã khiến cho chiếc Chiến thuyền Cổ Chung Hào bị phục kích hủy
diệt sở dĩ có thể chạy thoát khỏi sự tẩy trừ của Cục Hiến Chương, khẳng định
là có quan hệ với nhân vật nào đó bên trong Cục Hiến Chương Liên Bang!

Ánh mắt của Hứa Nhạc dần dần nheo lại. Hắn châm điếu thuốc đang cầm trong tay
lên, trầm trọng hỏi:

– Chuyện tình mà tôi nhờ ông hỗ trợ suy tính trước khi trở về tới Liên Bang,
ông đã suy tính được như thế nào rồi? Còn nữa, chính là cái án tình mà Liên
Bang điều tra hơn một năm trước đây kia, kết quả cuối cùng là như thế nào?

– Cái gã mầm móng Đế Quốc cuối cùng kia là họ Hà, tên là Hữu Hữu. Căn cứ theo
những tin tức tình báo mà cậu thu hoạch được từ bên phía Đế Quốc bên kia cùng
với những tin tức tương quan khác nữa, kết luận của suy tính chính là: Người
này căn bản không thể nào tiếp xúc được với những số liệu hàng không cơ mật có
liên quan đến lộ trình di chuyển của Chiến thuyền Cổ Chung Hào. Người này cũng
căn bản không có khả năng tiếp xúc đến những số liệu về những khu vực thiếu
khuyết của hệ thống quang huy Đệ Nhất Hiến Chương!

– Kết quả của án tình một năm trước đây chính là: Trợ lý Cục trưởng Cục Hiến
Chương Thôi Tụ Đông tiếp nhận thẩm tra, kết quả vô tội. Phó Chủ nhiệm Văn
phòng Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Tiêu Thủ Hành, tự sát!

Hứa Nhạc chậm rãi gỡ điếu thuốc trên môi xuống, liếm liếm một chút cặp môi hơi
chút khô khan, khẽ nheo mắt nhìn về phía vòm trời tha hương ở bên ngoài khu
căn cứ quân sự tiền tuyến, nhìn về phía vầng mây đen dâng lên ở đường chân
trời, tâm tình cũng dần dần trở nên nặng nề giống hệt như đám mây đen đó.

– Lão Đại, kết quả đàm phán như thế nào rồi?

Hùng Lâm Tuyền, Đạt Văn Tây cùng với đám đội viên Tiểu đội 7 có liên quan cùng
nhau kéo tới, mang theo vẻ mặt lo âu cùng với hy vọng, hỏi:

Hứa Nhạc lúc này mới tỉnh thần trở lại, quẳng tàn thuốc xuống đất, dùng chân
di di đến khi tắt hẳn, nói:

– Đỗ Thiếu Khanh không đáp ứng thả người!

– Như vậy phải làm sao bây giờ?

Mọi người nhất thời thất vọng đến cực điểm. Hùng Lâm Tuyền thì lại cố gắng đè
nén cảm xúc của chính mình, hạ giọng nói:

– Lão Đại… Cậu có muốn đem gặp mặt Lão Bạch một lần không?

– Không cần, đợi đến lúc Lão Bạch có thể đi ra, tôi muốn một phen nhìn thấy
hắn giống như một đóa hoa…

Hứa Nhạc thoáng nghĩ đến cái tờ văn bản mệnh lệnh điện tử quân sự đã được tiến
hành sửa chữa kia, phun ra một ngụm nước miếng, nói nhanh:

– Hiện tại đã không cần Đỗ Thiếu Khanh hắn gật đầu nữa rồi!

Có vô số những vầng mây đen đang phập phềnh bên trên bầu trời khu căn cứ quân
sự tiền tuyến, che khuất đi ánh dương quang thanh lệ, quẳng ném xuống mặt đất
vô số những cái bóng râm to lớn khiến cho lòng người phát lạnh. Lúc này ở bên
trong lòng của Hứa Nhạc cũng đang có vô số những đám mây đen như thế. Cái chết
của Tiêu thư ký, kết quả điều tra của Thôi Tụ Đông, tên quân nhân sĩ quan lợi
hại đã ám sát Tiểu Dưa Hấu năm xưa tại trang viên Mộc Cốc, những mạch nước
ngầm bên trong Quân đội Liên Bang mà năm xưa lúc ăn cơm chung trong tiệm cơm ở
Tây Lâm, vị lão đầu hổ họ Chung kia đã từng nhắc tới… Vô số những chi tiếc rãi
rác khắp nơi không có biện pháp nào để xâu chuỗi lại, hiện tại không ngờ lại
dần dần ngưng tụ lại một chỗ, chỉ thẳng đến một cái kết quả dự đoán khiến
người khác phải cảm thấy vô cùng rét lạnh.

Nếu như chiếc phi thuyền Cổ Chung Hào bị tập kích năm xưa, thật sự chính là
một hồi âm mưu của một đám đại nhân vật nào đó bên trong Liên Bang, vậy thì
bọn họ như thế nào có thể làm được? Cái chết của Tiêu thư ký tựa hồ đã một
phen đem đầu mối của chuyện này hoàn toàn chặt đứt đi mất, phải bắt đầu điều
tra từ nơi nào đây chứ?

Sự kiện đám người Bạch Ngọc Lan bị tập kích lúc trước, nếu nói đó là một lần
động tác khác của đám phái cấp tiến bên trong Quân đội Liên Bang, vậy thì bọn
họ vì cái gì mà phải làm như vậy? Chẳng lẽ chỉ là vì muốn chặt đứt sự ảnh
hưởng của chính mình lưu lại tại Liên Bang hay sao? Còn nữa, chính là… Đỗ
Thiếu Khanh có tham dự vào chuyện này hay không? Vị phu nhân kia ở phía sau
hậu sơn núi Mạc Sầu có tham dự vào trong đó hay không? Bên trong Chính phủ
Liên Bang lại có bao nhiêu người có tham dự vào trong cái chuyện tình đáng ghê
tởm như thế này?

Đối mặt với cái đám mây đen mà không biết có tổng cộng bao nhiêu tầng, có bao
nhiêu rộng lớn, đen đến mức như thế nào này, ngay cả cỗ Máy vi tính Trung ương
Liên Bang kia cũng không thể giúp đỡ gì được. Lão già kia căn bản cũng không
phải là vạn năng. Lão ta cũng chỉ có thể bằng vào kho số liệu dự trữ khổng lồ
cùng với năng lực tính toán siêu cường hãn của chính mình mà phân tích tình
huống, chính xác điều phối ra những số liệu nào đó trong tay mình, chính xác
định vị ra được ở vị trí nào đó, vào năm nào đó, vào tháng nào đó, vào ngày
nào đó, ai đã cùng với ai tiến hành gặp mặt, nói những chuyện gì. Nhưng mà căn
cứ vào những điều lệ bảo hộ quyền tự do của công dân nào đó cực kỳ nghiêm khắc
của Đệ Nhất Hiến Chương, khiến cho lão cũng không có biện pháp điều phối ra
được quá nhiều những tin tức gì đó, ngoại trừ những thứ được lưu trữ bằng văn
bản điện tử.

Xã hội nhân loại chính là một loại hệ thống vô cùng phức tạp, mỗi một người
mỗi ngày cùng với vô số người gặp mặt nhau, lúc gặp nhau cũng chỉ là một cái
tờ giấy, một câu nói hạ giọng nào đó, một lời ám chỉ vu vơ, thậm chí cũng chỉ
cần một cái liếc mắt, cũng liền có thể cấu thành vô số những cái âm mưu vô hạn
nào đó rồi. Mà cái loại phương thức trao đổi đơn giản nhất như thế này, cũng
chính là cái loại phương thức mà cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang khó có
thể theo dõi nhất.

Chính xác theo cái câu nói mà đại thúc Phong Dư đã từng nói qua kia, những thứ
gì đơn giản nhất, thông thường lại chính là thứ cường đại nhất, khó có thể phá
vỡ nhất. Những cái khóa đã là như thế, máy móc cũng là như thế, mà con người
cũng chính là như thế.

Để mặc cho lão già kia tiếp tục ở trong cái kho số liệu khổng lồ kia tìm kiếm
những manh mối gì đó, Hứa Nhạc thì lại một phen đem lực chú ý của hắn quay trở
lại bên trong căn cứ. Bởi vì hôm nay bên trong căn cứ tiến hành một cuộc họp
đối thoại lâm thời chuẩn bị cho hội nghị hoạch định chi tiết quân sự sắp tới.
Buổi họp này chính là thời điểm quan trọng để quyết định sự sinh tử của Bạch
Ngọc Lan!

Dựa theo chức vụ quân hàm hiện tại của Hứa Nhạc, bên trong phòng họp cơ mật về
kế hoạch quân sự tiến công Tinh hệ X3, khẳng định sẽ không có chỗ ngồi của
hắn, nhưng mà hắn lại có thể dự thính.

Những tách cà phê của Bộ Tư Lệnh mấy ngày trước đây trên cơ bản toàn bộ cũng
đều vỡ tan hết rồi, cho nên ngày hôm nay trên bàn trước mặt mọi người cũng đều
được đặt ngay ngắn những tách trà nóng.

Nhìn những làn sương trắng nóng hôi hổi đang không ngừng bốc lên trước mặt
mình, Hứa Nhạc khẽ nheo mắt lại suy nghĩ một chút. Khóe mắt thì lại nhẹ nhàng
tự nhiên dừng lại trên thân ảnh của vị Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh ở trước
mặt mình.

Nếu nói trong dĩ vãng, hắn đối với Đỗ Thiếu Khanh còn có một tia tôn trọng
chân chính giữa quân nhân với quân nhân, như vậy giờ phút này tất cả những cảm
giác tôn trọng này sớm cũng đã bị những tầng mây đen kia che khuất mất cả rồi.
Cũng không phải là hoàn toàn biến mất, mà là trở nên cực kỳ mơ hồ không rõ
ràng.

Hứa Nhạc dưới cái nhìn chăm chú của các vị Tướng quân chức cao trọng vọng
trong phòng chậm rãi đứng lên, khuôn mặt bình tĩnh đến mức khiến kẻ khác cũng
có chút quái dị, mở miệng nói:

– Hôm nay tâm tình của tôi thật sự không tốt, cho nên tôi sẽ tận lực nói
nhanh một chút. Thuộc cấp của tôi, Thượng Úy Bạch Ngọc Lan, bởi vì lên án cấp
trên liên quan đến việc bản thân mình bị tập kích, nên đã bị Tòa án Quân sự
phán xét là bị tử hình. Đối với chuyện này, tôi tuyệt đối không thể chấp nhận
cùng với khó hiểu mãnh liệt!

Không khí bên trong toàn phòng họp nhất thời trở nên cứng ngắc lại một chút.
Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả Dịch Tổng Tư Lệnh ở trong đó nữa, cũng đều
không có ngờ tới được Hứa Nhạc một khi mở miệng không ngờ lại liền mạnh mẽ
trực tiếp đến như thế!

– Điều khiến tôi cảm thấy khó hiểu nhất chính là… Khi mà tiểu đội của Sư đoàn
chúng ta bởi vì bị Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 7 dùng thủ đoạn vô sỉ
âm hiểm đẩy vào trong hoàn cảnh nguy hiểm, đám chiến hữu bị chết đi một cách
vô cùng bi thảm, mà vì cái gi Thượng Úy Bạch Ngọc Lan lại đi cắt một cái lỗ
tai của Doanh Đoàn trưởng Doanh đoàn I như vậy?

Mọi người ở đây nhất thời ồn ào hẳn lên.

Hứa Nhạc giương mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt của Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh
ở trước mặt mình, mạnh mẽ nói:

– Nếu như là tôi, tôi tuyệt đối cũng sẽ không có cắt đứt một lỗ tai của hắn,
mà là sẽ trực tiếp… bắn chết hắn luôn!

– Thượng Tá Hứa Nhạc, ta hy vọng cậu tốt nhất có thể đưa ra những chứng cứ
tương quan của lời nói này.

Đỗ Thiếu Khanh cũng không có quay đầu nhìn lại, ngón tay chỉ nhẹ nhàng đẩy đẩy
nhẹ bên cạnh phải cặp kính râm trước mặt mình một chút, nhàn nhạt nói.

Vị danh tướng Quân đội Liên Bang này cũng không có nói ra bất cứ lời uy hiếp
nào cả, thế nhưng tất cả những vị Tướng quân bên trong phòng họp cũng có thể
nghe ra được sự phẫn nộ ẩn chứa bên trong lời nói này của hắn. Nếu như Hứa
Nhạc cũng chỉ là bởi vì chuyện của Bạch Ngọc Lan mà phát tiết phẫn nộ, vậy thì
Sư đoàn Thiết giáp 7 tuyệt đối cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận bỏ qua chuyện
này.

Hứa Nhạc lấy từ trong túi ra một con chíp vi mạch nhỏ, đưa cho vụ quân nhân sĩ
quan tham mưu ở bên cạnh, nhìn Đỗ Thiếu Khanh, nói:

– Đỗ Sư Đoàn trưởng, nếu như tôi nhớ không lầm, thì năm đó trong lần hành
động quân sự trên sông băng ở tinh cầu 5460, Doanh Đoàn trưởng Đông Phương
Phái đã từng bởi vì cố ý muốn trì hoãn việc cứu viện Doanh đoàn I Đặc biệt của
Quân khu I mà bị Quân Bộ tiến hành trừng phạt theo quân pháp. Một người đã
từng có tiền án đối với vi phạm quân kỷ như vậy, vì cái gì lại có thể đáng giá
nhận được sự tín nhiệm như vậy của ngài chứ?

Không đợi bất luận kẻ nào kịp lên tiếng, Hứa Nhạc đã giương mắt nhìn chằm chằm
về phía Đỗ Thiếu Khanh, tiếp tục nói:

– Thời gian còn chưa đến hai năm trời, hắn lại một lần nữa lên làm Doanh Đoàn
trưởng. Cái này chẳng lẽ là không có vi phạm đến điều lệ thuyên chuyển chức vụ
quân sự hay sao? Ngày mở miệng ra là nói xem trọng nhất là quân kỷ, đặt nặng
vấn đề pháp luật, tôi đây có chút không rõ, bắt đầu từ lúc nào… lời nói của Sư
Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh ngài liền có thể thay thế quân pháp vậy?

Cặp mày kiếm của Đỗ Thiếu Khanh nhất thời nhướng lên một chút, cặp mắt lạnh
lẽo như băng tuyết ngàn năm, chậm rãi quay đầu nhìn lại, cũng không nói lời
nào, chỉ là giương mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Hứa Nhạc, tựa hồ như
đang nhìn một tên gia hỏa đang chán mình sống quá nhiều, đang đi tìm chết vậy!

Đối diện với ánh mắt khiến kẻ khác phải rùng mình khiếp sợ này, Hứa Nhạc tựa
hồ như một tảng đá không có bất cứ cảm giác gì vậy, ánh mắt nheo lại, lãnh
liệt nói:

– Nếu như ngài muốn chứng cứ, tôi liền đưa chứng cứ cho ngài!

– Cái này là cái gì?

Tổng Tư Lệnh Dịch Trường Thiên khẽ nhăn tít cặp mày hoa râm trên mặt mình,
nhìn chăm chú vào những văn bản điện tử đang không ngừng xuất hiện trên màn
hình lớn trước mặt, nghi hoặc hỏi:

– Tựa hồ như là những văn bản mệnh lệnh quân sự điện tử thì phải. Nhưng mà
những lời phê bình, chú giải ở bên cạnh thì là có ý tứ như thế nào?

– Đây chính là những số liệu lưu trữ trong cơ sở dữ liệu Trung ương…

Gã quân nhân sĩ quan tham mưu ngồi bên cạnh cố gắng đè nén sự khiếp sợ bên
trong nội tâm mình, hướng các vị Tướng quân khác đang ngồi trong phòng họp
giải thích:

– Các chú thích bên cạnh chính là kết quả phân tích số liệu của Máy vi tính
Trung ương Liên Bang… Nó cho rằng, văn bản mệnh lệnh quân sự điện tử này đã bị
người khác chỉnh sửa, những số liệu mệnh lệnh nguyên bản nhất đã bị người khác
sửa chữa, không phải là những mệnh lệnh thực tế, hơn nữa những số liệu nguyên
bản đã bị tiêu hủy luôn rồi.

– Đây chính là những văn bản mệnh lệnh quân sự điều phối công tác phòng ngự
của Doanh đoàn I Sư đoàn Thiết giáp 7 trong khoảng thời gian xảy ra sự kiện
tập kích mấy ngày hôm trước. Tôi không có biện pháp để mà hoàn toàn sửa chữa
lại những mệnh lệnh nguyên mẫu. Nhưng mà căn cứ vào những tin tức còn sót lại,
đã có thể nhìn thấy rõ ràng có rất nhiều vấn đề trong chuyện này.

Hứa Nhạc nhìn chằm chằm Đỗ Thiếu Khanh, lạnh giọng nói:

– Tôi không có biện pháp nào phán đoán ra được, Đông Phương Phái hắn có phải
là đã uống nhầm nước kinh nguyệt của nữ nhân hay không, mà đầu óc đã trở nên
cực kỳ ngu xuẩn vô cùng. Hay là nói lá gan của hắn đã lớn đến mức dám giở thủ
đoạn để mà hãm hại quân đội bạn. Nhưng mà bởi vì những cái văn bản mệnh lệnh
rõ ràng có chút không hợp lẽ thường này, cho nên cái chi đại đội Đế Quốc còn
sót lại kia mới có thể từ khu vực phòng thủ của Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết
giáp 7 các người xâm nhập vào, dẫn đến người của Sư đoàn tôi phải chết nhiều
đến như vậy!

Mãi cho đến giờ phút này, biểu tình trên mặt của Đỗ Thiếu Khanh vẫn như cũ
bình tĩnh mà hờ hững, không có bất cứ biến hóa nào. Chỉ là trên khóe mắt của
hắn chợt phát ra vài tia run rẩy nhè nhẹ.

Vị Phó Sư Đoàn trưởng của Sư đoàn Thiết giáp 7 đứng thẳng người dậy, nhíu mày
nói:

– Bản lưu trữ mệnh lệnh điện tử này có phải là chân thật hay không?

– Đây chính là kết quả phán định của cấp bậc quyền hạn cao nhất từ bên phía
Cục Hiến Chương Liên Bang, Sư đoàn Thiết giáp 7 các người còn nghĩ muốn hoài
nghi tính chân thật của nó nữa hay sao?

Hứa Nhạc trầm giọng nói:

– Tôi mặc kệ các người có muốn giải thích như thế nào đi chăng nữa, ngài
trước hết hãy giải thích rõ ràng cho tôi trước, vì cái gì mà cái văn bản mệnh
lệnh điện tử này lại bị người khác xóa đi bản ghi chép ban đầu?

Cặp mày của Lưu Tư Phúc nhăn lại cực nhanh, sau đó mới lạnh giọng trả lời:

– Từ lần trước sau cái hồi xung đột với Cục Hiến Chương trên tinh cầu 5460,
tất cả mọi người cũng đoán được cậu cùng với cao tầng bên trong Cục Hiến
Chương có mối quan hệ không tầm thường. Ai biết được rằng có phải là do cậu tự
mình xóa đi bản ghi chép ban đầu, sau đó…

Đồng tử trong mắt Hứa Nhạc nhất thời co rút lại kịch liệt, không ngờ tới đối
phương thật sự lại có thể vô sỉ đến như thế, không nhịn được lớn tiếng mắng:

– Lúc đó tao còn đang cùng với đám người Đế Quốc bên kia đánh nhau sống chết,
sửa cái *** chứ sửa!

Lưu Tư Phúc bị mắng, thân thể nhất thời cứng đờ lại, thời điểm khi mà gương
mặt đã trướng đỏ lên, chuẩn bị lên tiếng phản kích, thì một tiếng thét to súc
tích sự phẫn nộ vô tận đột nhiên vang lên bên trong gian phòng họp:

– Đủ rồi!

Đỗ Thiếu Khanh cầm cái tách trà trong tay đập một cái thật mạnh lên trên mặt
bàn, mảnh sứ vỡ nhất thời bắn ra tung tóe. Bàn tay phải chắp ở sau lưng lúc
này còn đang đổ máu, bởi vì phẫn nộ mà không ngừng run rẩy mãnh liệt.

Thân thể của hắn cực kỳ căng thẳng, chậm rãi đứng thẳng người lên, thanh âm
giống như là đã bị những dòng sông băng cùng với máu huyết của những di thể
các chiến sĩ trên tinh cầu 5460 tẩm ngâm qua vô số năm trời vậy, từ trong cặp
môi trắng bệch run rẩy của ông ta lan tràn ra:

– Một phen đem Đông Phương Phái bắt ngay lại cho ta!