Bên trong đại sảnh chỉ huy quân sự bên ngoài vùng ngoại ô của Đặc khu Thủ Đô
trên tinh cầu S1, hơn mười vị tướng lĩnh cao cấp của Quân đội Liên Bang, ai
nấy trên ngực áo đều có những khỏa ngôi sao huân chương Kim tinh sáng rọi đang
có mặt ở đó. Bọn họ hoặc đang đứng hoặc đang ngồi, thần tình vô cùng khẩn
trương, nhìn chăm chú vào cái màn hình lớn hình tròn ở trên bức tường lớn của
đại sảnh. Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ, Cố vấn An toàn Quốc gia, Chủ nhiệm Ủy ban
Quân sự của Nghị Viện, các đại lão Quân đội, thì lại đều đứng ở bên cạnh lan
can của lầu hai nhìn xuống dưới.
Những hình ảnh xuất hiện bên trên màn hình lớn giữa đại sảnh kia lúc có lúc
không. Bởi vì nguyên nhân cự ly quá xa xôi, khiến cho tín hiệu truyền về bị
hao tổn nghiêm trọng, phi thường mơ hồ, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy
được một chiếc phi thuyền Ba cánh hạm tạo hình vô cùng cổ quái, rác rưởi tàn
tạ, đang ở bên trong phiến sao trời xa lạ kia, dùng tốc độ cao nhất mà phóng
chạy thẳng về phía trước. Mà ở trong bóng tối bốn phía xung quanh chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm kia, mơ hồ có thể nhìn thấy được mấy trăng chiếc Chiến hạm
Đế Quốc màu xanh đen đang hướng về phía chiếc phi thuyền Ba cánh hạm kia mà
đuổi theo.
Một tràng đuổi giết cùng với trốn chết phát sinh bên trong phiến Tinh vực Đế
Quốc vô cùng xa xôi kia, đã khiến cho tất cả các đại nhân vật thượng tầng bên
trong Liên Bang này phải vô cùng chú mục. Từ sau khi hệ thống thu giữ hình ảnh
quang học trên hai khỏa vệ tin trung chuyển tín hiệu bí mật bố trí trong khu
vực Tinh hệ gần đó may mắn kích hoạt thành công bị mất đi hiệu lực, bọn họ
cũng không thể nào nhìn thấy được những hình ảnh thu nhận từ bên ngoài không
gian được nữa, cũng chỉ có thể thông qua những thiết bị bên trên chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm đang chạy trốn chết kia, nhìn thấy những hình ảnh về con
đường vũ trụ càng thêm sâu thẳm ở phía trước.
Bên trong những hình ảnh đứt quãng không liên tục kia, ngoại trừ những chiếc
Chiến hạm Đế Quốc ngẫu nhiên từ một nơi nào đó trong không gian vũ trụ phía
trước chiếc phi thuyền Ba cánh hạm đột nhiên lao ra, tất cả mọi người cũng
không ai nhìn thấy được vô số những chiếc Chiến hạm Đế Quốc đang ở phía sau
gắt gao đuổi giết chiếc phi thuyền Ba cánh hạm này. Nhưng mà thông qua những
quang điểm xanh biếc đại biểu cho Chiến hạm Đế Quốc càng ngày càng xuất hiện
nhiều hơn trên màn hình ra-đa của chiếc phi thuyền Ba cánh hạm, dày dày đặc
đặc giống hệt như một đàn châu chấu vào mùa đại dịch vậy, khiến cho tất cả mọi
người cũng đều cảm thấy vô cùng khẩn trương và lo lắng.
– Bay cao lên!
– Tăng tốc!
– Cẩn thận!
Các vị tướng lĩnh, đại nhân vật cao cấp bên trong Liên Bang, ngày bình thường
vẫn luôn bình tĩnh nghiêm túc đến cực điểm, rốt cuộc cuối cùng cũng đều không
nhịn được, hạ giọng kêu lên liên hồi. Vô số các thanh âm ồn ào nhất thời vang
lên liên miên bên trong đại sảnh chỉ huy. Các vị Tướng quân, đại nhân vật mặc
dù cũng biết rõ ràng những lời trợ uy cố lên của mình ở nơi này cũng không thể
nào khiến cho chiếc phi thuyền Ba cánh hạm đang vô cùng chật vật đau khổ trốn
chết cách đây hơn hàng tỷ km kia có thể chạy nhanh hơn được một chút, nhưng mà
bọn họ vẫn như cũ theo bản năng nắm chặt năm tay, nhăn chặt cặp mày, lớn tiếng
kêu gọi cổ vũ không ngừng.
– Bọn người Đế Quốc bên kia điên cả rồi hay sao?
Vị Cố vấn An toàn Quốc gia Liên Bang sắc mặt khiếp sợ nhìn vào kết quả tính
toán giám sát vừa mới nhận được, nhìn thấy số lượng Chiến hạm Đế Quốc tiến
hành truy sát chiếc phi thuyền Ba cánh hạm vừa mới thống kê được xuất hiện
trên màn hình, mang theo vẻ mặt không thể nào tin nổi hô lớn:
– Vì để truy sát một chiếc phi thuyền Ba cánh hạm, không ngờ lại điều đến cả
ba chi Hạm đội hạng trung! Chẳng lẽ phiến Tinh vực của bọn họ cũng không cần
phải bố phòng hay sao? Một hồi truy kích toàn lực vô kỷ luật điên cuồng như
thế kia, nếu như ***ng phải Hạm đội Liên Bang, chỉ cần một đội hình trường cung
chữ thập đồng loạt bắn tới, liền có thể nhẹ dàng dứt khoát xóa sạch đi một
phần ba tổng số Chiến hạm của bọn chúng rồi!
Các vị Tướng quân, đại nhân vật bên trong gian đại sảnh chỉ huy lúc này cũng
đã sớm để ý đến điểm ấy rồi. Bọn họ đối với chuyện này cũng đều là nghĩ mãi mà
không thể nào hiểu nổi được. Không rõ vì cái gì mà bên phía Đế Quốc lại chấp
nhận một sự phiêu lưu mạo hiểm lớn đến như thế, hướng về phía chiếc phi thuyền
Ba cánh hạm kia mà truy sát không chịu buông tha.
Cặp mày rậm rạp mà trắng xóa của Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư khẽ nhếch lên một
chút, mở miệng nói một câu tràn đầy ý tứ trào phúng:
– Chẳng lẽ là Thượng Tá Hứa Nhạc đã một phen cưỡng gian vị Công chúa Điện hạ
kia rồi sao?
Trên lầu dưới lầu bên trong đại sảnh chỉ huy nhất thời bộc phát nên một tràng
cười to sảng khoái. Thế nhưng mà ngay sau đó tiếng cười lập tức im bặt trở
lại. Bởi vì bên trong những hình ảnh chập chờn không rõ ràng trên màn hình máy
tính, đã bắt đầu xuất hiện những quang ảnh nhàn nhạt, hình ảnh những tia lửa
đạn từ trên Chiến hạm Đế Quốc phun ra. Những đạo tia sáng thẳng tắp trí mạng
kia không ngừng xẹt sát bên lớp vỏ ngoài của chiếc phi thuyền Ba cánh hạm, cực
kỳ hung hiểm, ai cũng không nói trước được đạo tua lửa đạn ngay tiếp theo sau
đó có thể nào bắn trúng chiếc phi thuyền Ba cánh hạm hay không.
Vị Nghị viên Chủ nhiệm Ủy ban Quân sự vừa bên phía Nghị Viện vội vàng chạy tới
kia, vẻ mặt mang theo một tia phức tạp, liếc mắt nhìn về phía Tổng Thống Mạt
Bố Nhĩ từ đầu đến giờ vẫn luôn trầm mặc không nói lời nào, thu hết can đảm, hạ
thấp thanh âm, nói:
– Hạm đội Liên Bang đã chuẩn bị sẵn sàng xuất phát. Nhưng mà nếu quả thật
khai chiến cùng với Hạm đội Đế Quốc… Chúng ta dưới tình huống không có chuẩn
bị sẵn sàng, tôi lo lắng là sẽ có tổn thất quá lớn…
Vị Nghị viên tiên sinh kia cũng không có một phen đem toàn bộ lời nói trong
lòng nói rõ ràng ra, nhưng trên thực tế thì đây cũng chính là những lời sâu
trong nội tâm của một vài vị đại nhân vật, thậm chí là một vài người nào đó
bên trong Quân đội đang có mặt ở nơi này. Quân đội Liên Bang tại tiền tuyến bị
tiến hành điều động bất ngờ, kế hoạch tiến công Tinh hệ X3 hoãn lại vô thời
hạn, Hạm đội mang theo toàn bộ đạn dược khởi hành… Ai cũng không biết trước
được Liên Bang sẽ bởi vì cái biến cố bất ngờ này mà phải trả cái giá lớn đến
như thế nào. Mà tất cả hết thảy những thứ này cũng chỉ là vì muốn cứu viện một
người mà thôi, như vậy thật sự là đáng giá hay sao?
Tuy nói rằng bên trong chiếc phi thuyền Ba cánh hạm kia đã chuyển về đây một
phần tình báo được mã hóa, hơn nữa nghe nói trong tay Hứa Nhạc còn có một phần
tình báo thứ hai còn quan trọng hơn rất nhiều đối với toàn thể Liên Bang,
nhưng mà những thứ này thật sự đáng giá để Liên Bang phải trả ra một cái giá
quá lớn như thế hay sao?
– Không cần phải để ý đến lợi ích mà cái tin tình báo kia mang lại, thậm chí
tạm thời không cần suy nghĩ đến chuyện đây là sự kiện thuộc danh sách cấp độ
I!
Trên khuôn mặt ngăm đen của vị Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh cũng vẫn như cũ
không có một tia biểu tình nào cả, ông ta nâng cánh tay lên, sau đó chỉ thẳng
về phía những quang điểm dày đặc đại biểu cho những chiếc Chiến hạm của Hạm
đội Liên Bang được mô phỏng lại trên màn hình điện tử, hùng tráng nói:
– Bên phía Đế Quốc không tiếc hết thảy mọi thứ, bằng mọi giá cũng muốn giết
chết cậu ta, chẳng lẽ Liên Bang chúng ta lại không thể không tiếc hết thảy mọi
thứ, bằng mọi giá cũng phải cứu sống cậu ta hay sao? Vừa rồi tôi đã nói qua
rồi, không tiếc hết thảy mọi thứ, nhớ kỹ, chính là không tiếc hết thảy mọi
thứ!
Đúng vào cái thời điểm này, Chủ nhiệm Bố Lâm của Văn phòng Dinh thự Tổng Thống
đột nhiên cắt đứt điện thoại, biểu tình vô cùng ngưng trọng, đi đến ngay phía
sau Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ, thấp giọng nói:
– Tổng Thống tiên sinh, Tổng Giám đốc của Công ty Cơ khí Quả Xác gọi điện đến
hỏi về chuyện này. Ông ta quả thật rất quan tâm đến an nguy của Thượng Tá Hứa
Nhạc.
Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ khẽ cau mày, có chút khó hiểu liếc mắt nhìn Chủ nhiệm Bố
Lâm.
Chủ nhiệm Bố Lâm ngay sau đó cũng đã lập tức hạ giọng nói tiếp:
– Còn có rất nhiều những phương diện khác cũng đã gọi điện thoại đến hỏi
thăm. Bọn họ chính là muốn xác nhận xem chuyện này có phải là sự thật hay
không. Không biết vì nguyên nhân gì đó, tin tức Thượng Tá Hứa Nhạc vẫn còn
sống đã bị người khác tiết lộ ra trên mạng Internet. Bên phía Đài truyền hình
Liên Bang xin chỉ thị, có thể nào phát ra tin tức chính thức từ phía Chính phủ
hay không?
Xuất phát từ vấn đề suy nghĩ theo ảnh hưởng chính trị, trước khi xác định
chính xác có thể một phen đem Hứa Nhạc tiếp đón an toàn trở về hay không, bên
phía Chính phủ Liên Bang tuyệt đối sẽ không đem việc này công bố rộng rãi ra
bên ngoài dân chúng. Nhưng mà không biết là vì cái gì, cái tình huống nguyên
bản nên phải giữ bí mật một cách nghiêm khắc, thì lại ở trong khoảng thời gian
cực ngắn, đã bắt đầu lan truyền rộng rãi khắp nơi trên mạng Internet dân dụng
trong Liên Bang rồi.
– Tôi lập tức bố trí quản lý việc lưu truyền thông tin trên Internet.
Chủ nhiệm Bố Lâm nhìn thấy Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ mãi vẫn luôn trầm mặc không
nói gì, lập tức nói.
– Không cần!
Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ khẽ phất phất tay:
– Tôi cho phép Kênh tin tức được quyền tuyên bố những tin tức từ phía Chính
phủ. Nhưng mà những hình ảnh truyền phát nhất định phải để ý cẩn thận một
chút.
– Vâng!
Hứa Nhạc hiện tại vẫn còn sống, đang ở trên một chiếc phi thuyền Ba cánh hạm
tàn tạ rác rưởi hướng về phía Liên Bang mà chạy tới, phía sau lưng hắn chính
là vô cùng vô tận những Chiến hạm Đế Quốc đang không ngừng truy sát. Cái tin
tức khiến cho toàn bộ xã hội Liên Bang phải lâm vào khiếp sợ này, tự nhiên
chính là do những đại nhân vật nào đó có khả năng tiếp xúc tin tức tình báo
cao cấp cố tình tung ra ngoài.
Phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu ngày hôm nay không gió cũng không mưa, không khí
thế nhưng lại có chút rét lạnh. Trên người Thai phu nhân đang khoác một kiện
áo choàng bằng loại tơ lông thượng hạng, hai tay co lại, chống lên mặt bàn, có
chút trầm mặc mà nhìn về phía những mảnh ánh sáng lấp lánh bên trên mặt hồ xa
xa trước mặt, trong lòng thì lại âm thầm suy nghĩ. Nếu như cái tên tiểu tử kia
thật sự có thể may mắn sống sót trở về, như vậy thì thế cục chính trị bên
trong Liên Bang có thể nào phát sinh ra dị động hay không? Hắn có thể nào đối
với cái sự kiện phi thuyền Cổ Chung Hào năm xưa kia mà tiến hành truy xét mãnh
liệt không ngừng hay không?
Khẳng định là sẽ có. Dựa theo tính tình của tên tiểu tử Hứa Nhạc kia, hắn
khẳng định là sẽ truy xét đến cùng.
Khóe môi của Thai phu nhân đột nhiên nổi lên một tia mỉm cười khó hiểu cực kỳ
hàm ý sâu sắc. Bà ta liếc mắt nhìn Trầm thư ký đang đứng bên cạnh mình, nhẹ
nhàng nói:
– Phàm là hễ chiến tranh xảy ra, liền sẽ cấp cho bên phía Quân đội một lực
lượng mạnh mẽ cùng với rất nhiều những lợi thế. Đối với cái đám trường phái
thanh tráng tính tình điên cuồng kia, cấp cho lực lượng quá mức cường đại,
cuối cùng cũng không phải là chuyện gì tốt cả. Nhưng mà ta rất tò mò muốn
biết, sau khi tiểu tử Hứa Nhạc kia mang theo quang mang vô cùng sáng rọi như
vậy mà trở về, bọn họ sẽ chuẩn bị đối phó với hắn như thế nào?
Trầm thư ký cũng chỉ im lặng không nói tiếng nào. Bàn tay phải đang nhẹ nhàng
đặt dọc theo chân mình khẽ nắm lại một chút. Một lát sau đó, hắn nhẹ giọng
nói:
– Dựa theo sự phân phó của ngài, hiện tại toàn bộ Liên Bang cũng đều đã biết
cái chuyện tình này rồi. Hiện tại chuyện mà chúng ta có thể làm, chính là hy
vọng Thượng Tá Hứa Nhạc có thể có được phần may mắn này, an toàn trở về.
Tất cả những dân chúng Liên Bang đang mở xem Kênh tin tức Đài truyền hình Liên
Bang trên TV, cơ hồ là đồng thời đình chỉ tất cả những động tác đang dở dang
của chính mình. Bất luận là những gã nhân viên đang bị cấp trên liều mạng thúc
giục phải cập nhật báo cáo của chính mình, hay là những ông chồng đang bị vợ
mình mạnh mẽ nhét cái giẻ rửa chén vào trong tay mình, cũng đều bị quẳng ném
sang một bên phóng tới trước TV.
Bọn họ khiếp sợ mà kinh hỉ nhìn chằm chằm vào những hình ảnh xuất hiện trên
Kênh tin tức, lắng nghe vị nữ phát thanh viên đang kích động mà sung sướng
thông báo không ngừng, lắng nghe cái tên của vị anh hùng Liên Bang đã dần dần
có chút phai nhạt trong ký ức của mình, có chút không dám tin tưởng vào ánh
mắt của lỗ tai của chính mình.
Bên trong vô số những gian nhà trọ cùng với những ký túc xá trường đại học đều
vang lên những tiếng hoan hô ầm ĩ, những tiếng thét vô cùng hưng phấn, thậm
chí còn có người kích động mà quẳng ném hết thảy mọi thứ trong tay mình lên
trời nữa.
Trên màn hình của Kênh tin tức kia, chiếc phi thuyền Ba cánh hạm đã từng chịu
tải vô số những giấc mộng cùng tình cảm anh hùng ẩn sâu bên trong trái tim của
vô số người kia, lúc này đang ở bên trong một hoàn cảnh vũ trụ tối tăm hắc ám
xa lạ, đang không một tiếng động phóng chạy thẳng về phía trước. Ở ngay phía
sau lưng nó, chính là dày dày đặc đặc vô số những chiếc Chiến hạm Đế Quốc điên
cuồng đuổi giết, mãi không buông tha. Những hình ảnh đó xuất hiện vô cùng mơ
hồ, lúc đứt lúc có, tựa hồ như từng hồi trống giục, đập mạnh lên từng trái tim
của bọn họ vậy.
Đám dân chúng Liên Bang hưng phấn mà khẩn trương lập tức một phen đem lực chú
ý của mình chuyển hướng lên trên mạng Internet. Bọn họ chúi đầu vào đó, ý đồ
muốn sưu tầm thêm càng nhiều những tin tức cùng với càng nhiều những hình ảnh
về chiếc phi thuyền Ba cánh hạm kia.
Bên trong đại sảnh lớn nhất của tòa Đại khách sạn Văn Hoa tại Cảng Đô lúc này
đang cử hành một hồi hôn lễ sang trọng. Những chiếc xe danh tiếng sang trọng
đậu thành những hàng dài mấy cây số, thanh thế vô cùng to lớn, phô trương cực
kỳ hào hao xa xỉ dị thường, khiến cho vô số dân chúng Liên Bang cũng đều phải
ghé mắt liếc nhìn. Không nói đến chuyện song phương của buổi hôn sự hôm nay
cũng đều là những thanh niên Liên Bang cực kỳ có bối cảnh cực kỳ có tiền đồ,
chỉ nhìn thấy người chứng hôm ngay hôm nay chính là vị Tổng Giám đốc tiên sinh
của Công ty Cơ khí Quả Xác, công ty to lớn đệ nhất toàn bộ Liên Bang này, đại
khái cũng có thể biết được trình độ long trọng của tràng hôn lễ ngày hôm nay
là như thế nào rồi.
– Anh chỉ là con cháu bên ngoại bà con khá xa của Tào Gia mà thôi, cũng không
tính là con cháu đệ tử của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang gì.
Cái gã nam thanh niên chất phác thành thật kia, ngày hôm nay trên người mặc
một kiện lễ phục vô cùng sang quý. Hắn ngắm nhìn vị tân nương tử ngày hôm nay
đặc biệt xinh đẹp động lòng người bên cạnh mình, thành thành thật thật nói:
– Cho nên anh cũng không phải là cố ý giấu diếm gì em cả.
– Thất Đại Gia Tộc Liên Bang trong truyền thuyết kia cùng với chuyện chúng ta
kết hôn hôm nay cũng chẳng có chút quan hệ nào cả.
Ngày hôm nay trên người Thương Thu mặc một kiện lễ phục màu đỏ rực cắt may vô
cùng khéo léo, bộ ngực trắng noãn hở một phần được màu đỏ của kiện lễ phục phụ
trợ, càng thêm kiêu ngạo đặc biệt mê người. Chỉ là trên khuôn mặt của cô nàng
vẫn như cũ duy trì một sự bình tĩnh của một vị Công Trình Sư xuất sắc, cũng
chẳng hề có chút xíu cảm giác khẩn trương hoặc là thẹn thùng một một cô thiếu
nữ khi làm đám cưới đáng lý ra phải có. Nghe được câu nói mang theo một tia
bối rối nhàn nhạt của chú rễ họ Tào kia, nàng ta có chút bất nhã khẽ bĩu môi,
nhún nhún vai, nói:
– Giấu diếm hay là lừa gạt gì cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi đồng ý cùng
anh kết hôn, chính là bởi vì đại khái cũng chỉ có mỗi mình anh là có thể chấp
nhận đáp ứng những điều kiện không chút đạo lý nào của tôi mà thôi. Chẳng qua
nói tới cũng phải xin lỗi anh một chút, ngài mai tôi còn có một hồi hội thảo
kỹ thuật quan trọng cần phải tham gia, cho nên cái chuyến du lịch tuần trăng
mật lên tinh cầu S3 để đối phó với cha mẹ anh đó, chỉ sợ là phải hủy bỏ thôi.
Vị chú rễ họ Tào kia thoáng có chút thất vọng, nhưng cũng không mở miệng nói
gì. Khóe mắt của hắn chợt chút ý đến vị khách nhận quan trọng nhất trong buổi
hôn lễ ngày hôm nay, cũng chính là nhân vật làm chứng hôn cho bọn họ ngày hôm
nay, Tổng Giám đốc tiên sinh của Công ty Cơ khí Quả Xác. Lúc này ông ta đang
có một cú điện thoại, vừa nghe, biểu tình trên mặt ông ta đột nhiên trở nên có
chút quái dị cùng với phức tạp.
Tổng Giám đốc tiên sinh của Công ty Cơ khí Quả Xác cắt đứt điện thoại, vẻ mặt
vô cùng phức tạp đi tới trước mặt của hai người, ngẫm nghĩ một lúc thật lâu,
mới nhìn về phía vị chú rễ họ Tào kia, mở miệng nói:
– Thật sự xin lỗi!
Vẻ mặt chú rễ họ Tào cùng với Thương Thu có chút kinh ngạc nhìn vị Tổng Giám
đốc tiên sinh, trong lòng thầm nghĩ cho dù ông có việc gấp phải rời khỏi đây
đi chăng nữa, cũng không cần đến mức một phen nói ra mấy chữ thật sự xin lỗi
một cách chân thành cùng với trầm trọng đến như thế chứ?
Ánh mắt vị Tổng Giám đốc tiên sinh khẽ chuyển hướng sang phía Thương Thu, khẽ
mỉm cười một cái, nói:
– Tôi nghĩ rằng có một cái tin tức tôi cần phải nhân lúc trước khi các người
kết hôn mà báo cho cô biết. Bằng không tôi thật sự lo lắng sau này cô bởi vì
oán hận tôi cả đời mà lựa chọn ngay lập tức từ chức khỏi Bộ Công Trình Quả Xác
a.
Ông ta khẽ ngừng lại một chút, sau đó ngữ khí chậm rãi mà kiên định, nói:
– Hứa Nhạc vẫn còn sống!
Nghe thấy câu nói đó, Thương Thu vốn dĩ ngày hôm nay chuẩn bị kết hôn đột
nhiên ngây ngẩn cả người, cứ như vậy mà ôm váy bộ lễ phục sang quý mà ngây
ngẩn cả người. Sau đó nàng ta không một chút do dự quay đầu lại, nhìn về phía
vị chú rễ họ Tào động dạng đang vô cùng khiếp sợ bên kia, cực kỳ thành khẩn
cúi đầu tạ lỗi:
– Thành thật xin lỗi!
Ngay sau đó nàng ta quay đầu lại, hướng về phía bên ngoài Đại khách sạn Văn
Hoa mà chạy nhanh ra. Trên màn hình to lớn gắn trên con đường đối diện, chính
là phát trực tiếp buổi phát hình của vị nữ phát thanh viên của Kênh tin tức
Đài truyền hình Liên Bang, đang chuẩn bị phát trực tiếp một buổi phát tin đặc
biệt kia.
– Hiện tại tôi mới hiểu được vì cái gì vừa rồi ngài lại nói xin lỗi với tôi
nghiêm túc như thế.
Chàng thanh niên họ Tào kia có chút luyến tiếc nhìn theo cái đạo thân ảnh đang
chạy ra khỏi tòa khách sạn kia, có chút thần kỳ là cũng không hề phẫn nộ chút
nào, mà ngược lại còn dị thường bình tĩnh, mỉm cười nhìn vị Tổng Giám đốc tiên
sinh, nói:
– Hóa ra Thương Thu tiểu thư chính là tình nhân cũ của Thượng Tá Hứa Nhạc a.
Xem ra ánh mắt nhìn người của tôi thật sự cũng không tệ.
Thương Thu cũng không có nghe được câu nói cực kỳ có phong độ nam nhân của gã
thanh niên suýt chút nữa biến thành chồng mình kia. Giờ phút này toàn bộ tinh
thần của cô nàng cũng đều đã đặt trên cái màn hình lớn khổng lồ đặt trên con
đường đối diện bên kia.
Tay trái nhẹ nhàng cởi bớt nút thắt của cái bộ lễ phục màu đỏ rực khiến cho
mình có chút hít thở khó khăn kia, tay phải thì từ cái rãnh nhỏ trước ngực móc
ra cặp kính mắt giấu sẵn trong đó, sau đó khéo léo cài lên trên mặt, Thương
Thu mang theo một tia nụ cười nhàn nhạt bắt đầu trầm mặc mà chuyên chú đứng
xem. Những ngọn gió lành lạnh cuối mùa thu thổi quét lên trên gương mặt trắng
nõn của cô nàng, khiến cho có chút cảm giác tê tê nhàn nhạt.
Nam Tương Mỹ hiện tại vừa mới chấm dứt những ngày nghỉ phép bên phía quỹ Cơ
Kim Hội bên kia. Dưới sự khuyên bảo chân tình của mẫu thân, cô nàng chuẩn bị
xin thêm một kỳ nghỉ phép dài hạn hơn nữa để thu thập tốt một chút tâm tình
của chính mình. Hiện tại nàng đang dưới sự trợ giúp của bà vú già, tiến hành
thu thập hành lý của mình. Sau khi đem những lá thư tình yêu viết xong còn
chưa kịp gởi bỏ vào trong cái hòm nhỏ bằng da dưới bàn làm việc của mình, ánh
mắt của nàng rơi xuống tấm vé xe lửa đặt ngay trên mặt bàn kia.
Chuyến hành trình lần này của cô nàng lại là một lần nữa ngồi trên chuyến tàu
lửa cao tốc Cao Thiết, lại một lần nữa đi lại trên con đường năm xưa. Chỉ là
cô bạn tốt ở cùng gian xe lửa năm xưa, hiện tại cũng đã lâu không có liên lạc
nữa, mà cái gã nam tử năm xưa ở trong toa hành khách bên cạnh, chỉ một cái
liếc mắt nhìn thấy liền khắc cốt ghi tâm, từ lâu trước đây đã bước chân lên
chuyến hành trình xa xôi mà không có đường về rồi.
Nam Tương Mỹ cũng không có khóc, trên gương mặt tú lệ của cô nàng chỉ là hiện
lên một tia cảm giác an bình hòa nhã nhưng lại đặc biệt vô cùng kiên cường
mạnh mẽ. Nàng ta cầm lấy tấm vé xe lửa, nhẹ giọng hướng tới chính mình, cũng
là hướng tới cái gã nam nhân đã rời xa kia mà tự nói:
– Em không phải bởi vì sợ mình quên đi anh cho nên mới lại một lần nữa đi lại
chuyến hành trình năm đó. Bởi vì em vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên anh. Chỉ
là một khi anh đã ra đi không chịu quay về, em nghĩ cũng cần phải cùng anh
tiến hành một lần cáo biệt chính thức.
– Cáo biệt anh cũng không phải là bởi vì em muốn quên anh, mà là em chuẩn bị
đem anh giấu ở một chỗ sâu nhất bên trong lòng em. Tương lai khi nào em gia
đi, em liền sẽ nói cho những đứa cháu của em nghe, em đã từng yêu một người
nam nhân đích thực, cho dù đối mặt với khó khăn cũng không hề khiếp sợ, không
hề lùi bước.
Ngay tại thời điểm cô thiếu nữ tú lệ đang vô cùng sầu não, đột nhiên bên trong
gian phòng sinh hoạt chung ngay bên cạnh chợt vang lên một tiếng kêu thét kinh
hãi. Nam Tương Mỹ vô cùng kinh ngạc chạy vội sang bên đó. Ngay sau đó nàng ta
nhìn thấy người mẫu thân từ nhỏ đã vô cùng yêu thương chính mình, biết hết
thảy tất cả mọi bí mật của chính mình, lúc này đang mang theo một biểu tình
cực kỳ quái dị, chỉ thẳng về một phương hướng trước mặt, miệng há to thật lớn,
thần tình khiếp sợ nói không nên lời.
Nam Tương Mỹ nghi hoặc quay đầu nhìn lại, sau đó liền thấy được những hình ảnh
xuất hiện trên màn hình TV đằng kia, nghe được những lời giải thích của cô
phát thanh viên trên đó, nàng ta mạnh mẽ dùng hay bàn tay ôm chặt miệng mình,
thân thể khẽ phát run lên một chút. Nàng ta vừa rồi đã quyết định không bao
giờ rơi lệ vì cái tên nam nhân kia nữa, bây giờ lại một lần nữa bắt đầu lệ
nóng tuôn trào.
Bên trong gian nhà lớn tại khu vĩ tuyến số hai ở Lạc Nhật Châu, Tiểu Dưa Hấu
vừa mới tan học về, hiện tại đang vừa ăn một đĩa mía ngọt ướp lạnh, một bên
vừa xem một mớ đĩa CD phim chiến tranh lậu mà hơn một năm trước đây đã từ
trong căn nhà trọ Vọng Đô ôm trở về. Thật rất rõ ràng là cái vị Điền đại thúc
mập mạp kia đối với phương diện giáo dục trẻ nhỏ tại gia có một loại hơi thở
càng ngày càng thất bại a.
Tuy rằng cái vị Tiểu Công chúa Tây Lâm này quả thật rất thích từ trong các
loại tác phẩm phim ảnh theo chủ đề chiến tranh hoành tráng này để mà tự an ủi
chính mình, mơ tưởng sau này mình sẽ thay cha mẹ cùng với Hứa Nhạc ca ca mà
báo thù, nhưng mà mãi vẫn cứ lặp đi lặp lại những hình ảnh, vừa mở phim lên
liền nhìn thấy cô thiếu nữ mái tóc tím biếc dẫn theo Quân đội Liên Bang, tiến
công về phía Đế Quốc, đem đám kẻ thù xâm lược Đế Quốc kia đánh cho gà chó tan
tác, xem đi xem lại mãi cũng có chút nhàm chán. Vì thế hắn liền theo bản năng
đầu ngón tay khẽ bấm lên trên chiếc điều khiển từ xa một cái, liền chuyển TV
sang Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang.
Cái mẫu mía ngọt ướp lạnh nằm trong tay cô bé con, đang hướng về phía cái
miệng đáng yêu chui vào kia, đột nhiên ba một tiếng, liền đâm thẳng lên trên
cái chóp mũi nhỏ nhắn đáng yêu của cô bé. Cô bé trợn tròn cặp mắt đen láy
trong trẻo của chính mình, suốt nửa ngày sau mới có thể tỉnh thần lại được. Cô
bé thét lớn một tiếng, nhảy phóc lên trên sô pha không ngừng nhảy dựng lên.
Mái tóc ngắn nhỏ bé đen mượt giống hệt như một lớp vỏ dưa hấu của cô bé không
ngừng tản ra, thu lại.
Bên trong một gian biệt thự to lớn tại khu Đại viện Tây Sơn, tiểu gia hỏa Trâu
Lưu Hỏa đã bị vị Phu nhân Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng cùng với vô số nhân viên tạp
vụ khác nuôi dưỡng thành một thân khí tức công tử thiếu gia cực kỳ kiêu ngạo
kia, hiện tại đang vô cùng tức giận.
Tiểu gia hỏa đã học được cách đọc những bài thơ ca ngắn của Tịch Lặc đại sư
kia, hiện tại lại chẳng muốn nói một câu một lời gì với bà ngoại cùng với
người bảo mẫu a di đang cật lực khuyên bảo chính mình kia. Cậu nhóc dùng hết
hơi sức của mình lên mà gào khóc thảm thiết, tay đánh chân đá ầm ầm vào cái
bàn trà thủy tinh ngay phía trước mặt chính mình, tay cậu nhóc quơ quào hết
thảy những thứ nằm trong tầm tay của chính mình, hướng về phía cái màn hình TV
trước mặt mà ném thẳng tới.
Nguyên nhân chính là bởi vì bộ phim hoạt hình mà cậu nhóc yêu thích nhất đột
nhiên biến mất không thấy đâu nữa, mà trên TV lại xuất hiện hình ảnh bà nữ
nhân lắm lời nào đó mà cậu nhóc luôn luôn cảm thấy vô cùng chán ghét.
Vị Trâu Bộ Trưởng phu nhân dạo gần đây cũng đã về hưu, trong suốt một năm trời
nay luôn luôn chuyên môn ở nhà chiếu cố vị tiểu tổ tông này, vô cùng thương
yêu, chiều chuộng, mà đám binh lính hậu cần thúc thúc cùng với đám hậu cần a
di bên trong tòa nhà Bộ Trưởng đại nhân này, cũng không có bất cứ kẻ nào dám
làm chuyện gì hơi chút trái với ý nguyện của cậu nhóc cả. Hơn nữa tính tình
bản thân lại được di truyền từ tính cách ác liệt của mẫu thân mình kia, cho
nên cậu nhóc con mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng căn bản không có bất cứ người nào
dám quản cả, cũng không có ai dám lớn tiếng nói nặng nó một tiếng, càng không
có ai dám ra tay giáo huấn nó cả.
Bốp!
Một thanh âm giòn tan nhất thời vang lên bên trong phòng!
Trâu Úc, lúc này trên người vẫn như cũ còn đang mặc một bộ quần áo ngủ màu
phấn hồng giống hệt như một cô thiếu nữ chưa kết hôn, vội vội vàng vàng từ
trên lầu chạy xuống, sạch sẽ lưu loát giáng cho cậu nhóc con đang đấm đá lung
tung kia một cái tát tai như trời giáng.
– Con đang làm cái gì vậy?
Trâu phu nhân khiếp sợ thét lên một tiếng, nhanh chóng đem cậu nhóc con kia
che ở phía sau lưng của chính mình.
Cậu nhóc con nhìn thấy vị mẫu thân ngày thường luôn vô cùng yêu thương chính
mình kia, ngày hôm nay không biết vì cái gì đột nhiên lại đánh mình như thế.
Hai tay đưa lên ôm lấy một bên má phấn nộn đã đỏ ửng của chính mình, lớn tiếng
khóc thét lên một cái, tựa hồ như vô cùng oan ức vậy. Hai cánh tay cùng hai
cái chân nhỏ bé mập mạp đấm đá lung tung càng loạn xạ hơn. Sau cả nữa ngày,
cậu nhóc con vẫn chỉ thấy mẫu thân mình kinh ngạc nhìn chằm chằm vào TV, căn
bản chẳng thèm để ý gì đến mình cả, cậu nhóc liền cực kỳ tức giận, từ phía sau
người bà ngoại của mình, mò mẫm cánh tay nhỏ bé, cố gắng nắm lấy cái gạt tàn
thuốc mà ông ngoại mình xem như là bảo bối, quý trọng đến cực điểm, chuẩn bị
ném vào cái TV đằng kia.
– Nếu con dám ném, mẹ sẽ giết con!
Trâu Úc mãi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào màn hình TV đằng kia, căn bản không có
quay đầu nhìn lại, mở miệng nói ra một câu nói đơn giản, thế nhưng bên trong
lại ẩn chứa một loại khí tức lạnh lẽo đến thấu xương, khiến cho tất cả mọi
người bên trong phòng khách kia cũng phải cảm thấy ngây dại cả người.
Những đứa bé con chính là loại động vật có khả năng cảm nhận được sự nguy hiểm
chân chính tốt nhất. Cậu nhóc con Trâu Lưu Hỏa nhận thấy được lực sát thương
cực mạnh trong những lời nói này của Trâu Úc, bèn khẽ nhăn mũi một cái, vội vã
nín khóc, sau đó chậm rãi buông cái gạt tàn thuốc trong tay mình xuống.
Trong lòng cậu nhóc con nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, lần trước khi mái tóc
bạc của ông ngoại bị mình đốt cháy xém, cũng đâu có thấy mẫu thân tức giận đến
như thế đâu chứ? Vì cái gì mà hôm nay lại nghiêm túc như vậy?
Cậu nhóc tự nhiên cũng không biết, nguyên nhân chính là vì hiện tại trên TV
đang phát tin về sự trở về của gã phụ thân hờ của cậu.
Những hình ảnh đồng dạng như thế cũng còn phát sinh ở rất nhiều những địa
phương khác nhau nữa. Chính như những gì mà đại sư Tịch Lặc đã từng nói, những
gia đình hạnh phúc sẽ luôn luôn tương tự với nhau, đồng dạng như vậy, sự kích
động cùng với hạnh phúc của các nàng cùng với bọn họ, ít nhất là ở thời khắc
này cũng là vô cùng tương tự nhau.
Nhưng mà cũng lại có rất nhiều những người vô cùng quan tâm Hứa Nhạc lại cũng
không thể tận mắt chứng kiến được những hình ảnh mang tính lịch sử này.
Thai Chi Nguyên lúc này đang cùng với Bạch Kỳ tiểu thư đang tự mình tiến hành
những công tác kiểm kê tài chính cá nhân, đang đau đầu nhức óc đối với một vài
vụ kiện tụng vụn vặt mà Văn phòng Luật sư Sự vụ Tây Chu đã tiếp nhận. Bởi vì
phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu đã chính thức chấm dứt việc tài trợ tài chính đối
với hắn, thậm chí ngay cả Cận quản gia cùng với đám nhân viên công tác trung
thành cũng bị bức ép phải lệ rơi đầy mặt mà rời khỏi Đại khu Tây Lâm.
Mà gã công tử lưu manh Thi Thanh Hải lúc này thì lại đang giống như là một đầu
chuột cống, đang âm thầm lặng lẽ di chuyển bên trong hệ thống đường cống ngầm
ngay bên dưới của Tổng bộ Cục Điều Tra Liên Bang. Cái kiện dụng cụ phát lam
quang nho nhỏ trong tay của hắn kia hiện tại đang phát ra một luồng ánh sáng
màu lam nhàn nhạt, chiếu sáng một khu vực tăm tối phía trước khuôn mặt thanh
tú, rõ ràng thể hiện ra con số đánh dấu lối vào đường cống ngầm của kho số
liệu trung tâm.
Những tin tức đột phát trên Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang rất nhanh
liền chấm dứt, hình ảnh trên màn hình thoáng chốc đã quay trở lại một màu đen
tối tăm. Những hình ảnh video truyền hình đã được lựa chọn kia cũng tuyệt
không có xảy ra vấn đề gì cả. Cũng chỉ có một vài gã cuồng nhân kỹ thuật,
những kẻ thường xuyên theo chủ nghĩa âm mưu lý luận ở trên Internet luôn có
thói quen tiến hành phân tích cặn kẽ những vấn đề liên quan đến chính trị, cho
nên vẫn còn đang tiến hành nghiên cứu cặn kẽ. Rất nhanh bọn họ đã liền đưa ra
kết luận, đoạn video này hoàn toàn là chân thật cả. Vấn đề là ở chỗ, ngay
trước một giây trước khi đoạn video kia chấm dứt, chính là hình ảnh chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm mà Thượng Tá Hứa Nhạc đang cưỡi kia, bộ phận bụng bên trái
của nó tựa hồ như đã bị một tia lửa đạn của Chiến hạm Đế Quốc bắn trúng…
Vô số cú điện thoại kháng nghị không ngừng được gọi đến phía Đài truyền hình
Liên Bang, truy vấn xem có phải chiếc phi thuyền Ba cánh hạm kia đã bị đám
người Đế Quốc đánh tan nát rồi hay không? Vì cái gì lại không có phát tiếp
những hình ảnh tiếp theo sau đó?
– Bộ đội Liên Bang hiện tại đang tiến hành công tác định vị, chi Hạm đội đóng
giữ bên kia Tinh vực Đế Quốc đã xuất phát, tiến hành công tác cứu viện rồi, vì
thế chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho Thượng Tá Hứa Nhạc đi…
Vị nữ phát thanh viên trên Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang vô cùng chân
tình thiết tha nói.
Bầu không khí khắp mọi nơi liền giống như là ở trong gian phòng họp trong căn
cứ quân sự trên Tinh hệ Hoàng Ách vậy, sau khi cảm giác vui mừng hưng phấn
liền biến thành một tràng lo lắng vô tận. Bên trong toàn bộ lãnh thổ Liên
Bang, từ Đại khu Đông Lâm xa xôi cho đến Đại khu Tây Lâm, từ Đặc khu Thủ Đô
trên tinh cầu S1 cho đến Hoàn Sơn Tứ Châu bên Tinh cầu S2, vô số những dân
chúng Liên Bang không ngừng lo lắng mà khẩn trương chờ đợi những tin tức mới
nhất truyền về.
Chiếc phi thuyền Ba cánh hạm của Cục Hiến Chương Liên Bang, bản thân nó chính
là một trong những thiết bị phi hành có tốc độ nhanh nhất trong không gian vũ
trụ. Tuy rằng nó đã lưu lạc trôi nổi bên trong cảnh nội Đế Quốc đã một thời
gian rất lâu rồi, liền biến thành những trạng thái hình thù có chút kỳ lạ, rác
rưởi tàn tạ không chịu nổi. Nhưng mà dưới chính sách của lão già kia, dùng
cướp bóc để mà tiếp tế, tiếp viện chính mình, cho nên vẫn như cũ có thể bảo
trì được trạng thái tốt nhất của chính mình. Nhất là hệ thống động cơ đã được
cải tiến của nó so với một năm trước đây càng thêm mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Nhưng mà bởi vì những cấu kiện thiết bị tiến hành cải tiến được lựa chọn cũng
đều là những linh kiện từ những chiếc phi thuyền buôn lậu hoặc là những phi
thuyền hải tặc không gian, cho nên toàn bộ chỉnh thể hệ thống của chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm kia thật sự không chút ổn định. Trải qua một thời gian dài
phi hành bằng tốc độ cực nhanh với cường độ cao như thế này, cho nên nó đã sớm
xuất hiện dấu hiệu bị hỏng hóc.
Điều quan trọng nhất chính là đám Chiến hạm Đế Quốc dày dày đặc đặc đang không
ngừng truy sát ở phía sau kia, số lượng Chiến hạm tiến hành truy sát đã lên
đến một số lượng vô cùng khủng bố, căn bản là vượt qua ngoài sự tưởng tượng
của Hứa Nhạc cùng với vượt qua năng lực suy tính của lão già kia rồi. Tuy nói
rằng chiếc phi thuyền Ba cánh hạm căn bản vẫn như cũ còn có được ưu thế về mặt
tốc độ, nhưng mà rõ ràng là đám Chiến hạm Đế Quốc này ngay từ đầu đã sớm canh
giữ dọc theo bên ngoài con đường không gian buôn lậu của Tinh hệ L9 này rồi,
sớm đã chuẩn bị sẵn sàng công tác phục kích rồi. Cho dù chiếc phi thuyền Ba
cánh hạm gần như điên cuồng mà xông thẳng qua hai tầng thông đạo không gian
loại nhỏ trước mặt, thế nhưng mà lại vẫn như cũ bị chi Hạm đội rải đầy khắp
không gian vũ trụ hạo hàn này vây quanh, đẩy vào trong tuyệt cảnh…
– Hoài Thảo Thi thật sự điên rồi, cái bà nương kia thật sự phát điên rồi!
Sắc mặt Hứa Nhạc tái nhợt nhìn chằm chằm vào màn hình chỉ số thể hiện của hệ
thống duy trì sinh thái kia đang có xu thế giảm xuống rất nhanh, tức giận lớn
tiếng hét lớn, không ngừng mắng chửi:
– Dùng mấy trăm đầu sư tử để mà đi truy sát một con thỏ nhỏ. Trên đời này làm
gì có chuyện nào điên cuồng giống như vậy chứ?
Lúc này hắn cũng đã sớm xác định được một chuyện, vô số những Chiến hạm dày
dày đặc đặc của Hạm đội Đế Quốc này cũng không phải là đang chuẩn bị một hồi
hành động quân sự lớn nào cả, mà chính là muốn ngăn cản chính mình quay trở
lại Liên Bang bên kia. Nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn không khỏi sinh ra
một tia hàn ý cực độ. Chiếc phi thuyền Ba cánh hạm đã bị những luồng lửa đạn
của Chiến hạm Đế Quốc liên tục bắn trung ba phát rồi. Lớp giáp hợp kim cường
độ cao tràn đầy những loại kim chúc rác rưởi bên ngoài chiếc phi thuyền hiện
tại đã xuất hiện ba cái lỗ hổng to lớn vô cùng khủng bố, hệ thống duy trì sinh
thái bên trong chiếc phi thuyền hiện tại đã sắp sửa lâm vào hỏng mất rồi.
Một trận chấn động vô cùng kịch liệt lại một lần nữa dâng lên trong chiếc phi
thuyền. Thân thể của Hứa Nhạc nhất thời bị chấn động bắn văng lên cao một cái,
sau đó thật mạnh rơi thẳng xuống mặt đất, bên trong cặp môi vốn đã tái nhợt
lại một lần nữa văng ra một tia máu tươi nhàn nhạt, hắn tức giận thét lên:
– Vì cái gì lại không chịu tránh đạn chứ?
– Giữa lúc trời mưa to, phóng vọt ra ngoài đường chơi trò chơi lãng mạn dưới
mưa, thế nhưng lại đòi hỏi quần áo trên người không ẩm ướt lấy một giọt mưa
nào, có thể làm được chuyện đó hay không?
Ngữ khí của lão già kia mang theo một loại cảm giác rõ ràng là nhiệm vụ bất
khả thi:
– Tôi cũng chỉ để có bốn giọt mưa rơi lên trên người của cậu mà thôi, còn đòi
hỏi xa vời hơn nữa, làm sao làm nổi chứ?
Quả thật những lời nói này của lão già kia thật sự có lực lượng phi thường.
Dưới tình huống Hạm đội Đế Quốc bất kể bằng mọi giá, thậm chí có chút điên
cuồng không mục đích tiến hành công kích tầm xa dày đặc như thế, giống hệt như
là từ trên trời hắt xuống một đám mưa to đầy phẫn nộ vậy, cho dù có trốn tránh
như thế nào cũng không có khả năng hoàn toàn né tránh hết được.
Trên thực tế thì chiếc phi thuyền Ba cánh hạm kia dưới sự thao tác tinh chuẩn
của lão già kia, ở bên trong vũ trụ thỉnh thoảng làm ra những động tác tránh
né tinh chuẩn vô cùng xảo diệu, ở bên trong làn lửa đạn dày đặc khủng bố như
thế kia, không ngờ lại còn có thể giữ vững mãi cho đến bây giờ, đã khiến cho
vô số sĩ quan chỉ huy trên Chiến hạm Đế Quốc cùng với các vị tướng lĩnh cấp
cao bên phía Liên Bang xa xôi kia nữa, cũng đều cảm thấy một sự khiếp sợ từ
trước đến giờ chưa từng có.
– Cảnh báo! Cảnh báo! Hệ thống động lực của chiếc phi thuyền bị hư hỏng
nghiêm trọng, cần phải lập tức hạ cánh!
Thanh âm của lão già kia lại một lần nữa biến thành một thanh âm máy móc hợp
thành bình tĩnh mà lạnh như băng.
– Chúng ta hiện tại đang ở nơi nào? Hạm đội cứu viện của Liên Bang có còn xa
lắm hay không?
– Hiện tại đã tiến vào bên ngoài của Tinh hệ Già Mã, khoảng cách với Tinh hệ
X3 cũng không còn xa nữa. Ba giây đồng hồ sau liền có thể thành công kích hoạt
thêm bốn khỏa vệ tinh trung chuyển tín hiệu điện tử của Cục Hiến Chương Liên
Bang. Về phần Hạm đội Liên Bang, hiện tại còn… rất xa!
– Thảm rồi, thảm rồi, thật sự thảm rồi!
Hứa Nhạc liếc mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ mạn tàu, thấy vô số những mảnh kim
loại đang không ngừng rơi vỡ ra khỏi thân thể chiếc phi thuyền, ánh mắt khẽ
nheo lại, nhẹ giọng cảm thán, nói:
– Lão già kia, tùy tiện tìm một cái tinh cầu nào mà con người có thể sống
được, đáp xuống trước rồi tính sau.
Thanh âm máy móc nặng nề của lão già kia lại một lần nữa vang lên, nói:
– Đây cũng không phải là tràng chạy nạn sau khi đại hạo kiếp xảy ra, cũng
không có ai chuẩn bị sẵn cho cậu những tinh cầu tốt đẹp có thể sống được đâu.
Từ bỏ cái loại hy vọng xa vời này đi. Hiện tại gần chúng ta nhất chính là một
khỏa tinh cầu quặng mỏ hoang phế mà thôi. Nơi này tuyệt đối cũng không thích
hợp cho nhân loại sinh tồn, đáp xuống đó liền phải chết không chút nghi ngờ.
– Vì cái gì?
– Mặc dù bên ngoài nó cũng có tầng khí quyển, ánh sáng chiếu rọi theo phân
tích cũng không độc hại với thân thể, nhưng mà hàm lượng dưỡng khí ở nơi đó
thấp đến cực điểm, ngay cả một con kiến cũng không thể sinh tồn nổi trên đó.
– Này, vừa rồi ông có nhắc tới cái gì mà tràng chạy nạn sau khi đại hạo kiếp
xảy ra, là cái gì vậy? Còn cái gì mà tinh cầu có khả năng sinh sống chuẩn bị
sẵn… Lại là có ý tứ gì nữa?
– Hửm? Vừa rồi tôi có nói qua mấy cái đó hả?
Thứ chấm dứt đi một tràng đối thoại dong dài không chút tác dụng nào giữa một
người và một cỗ máy móc ở phía cuối con đường trốn chết tuyệt vọng kia, chính
là một tia lửa đạn khủng bố từ một chiếc Chiến hạm Đế Quốc nào đó. Cùng với
một tiếng nổ mạnh vô cùng kịch liệt, phần đuôi của chiếc phi thuyền Ba cánh
hạm chợt toát ra một đạo lửa đỏ vô cùng diễm lệ, kéo dài một quãng, ngay sau
đó liền ở trong hoàn cảnh chân không liền nhanh chóng tắt đi, không còn bất cứ
dấu hiệu nào nữa cả.
Cái hình ảnh cuối cùng mà bên trong đại sảnh chỉ huy của Liên Bang có thể nhìn
thấy được, đó chính là hình ảnh chiếc phi thuyền Ba cánh hạm kia bị một tia
lửa đạn khủng bố của một đầu Chiến hạm Đế Quốc mạnh mẽ đánh trúng. Chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm rõ ràng là bị hao tổn nghiêm trọng, thê thảm biến thành một
khỏa sao băng hướng về phía một tinh cầu quặng mỏ gần đó mà lao xuống. Thật
lâu sau đó ở bên trong phiến tinh vực không gian hắc ám hoang vu kia chợt lóe
lên một tia ánh sáng nhàn nhạt rồi chợt tắt.
Một tia ánh sáng lóe lên ở một khoảng cách xa đến như thế, trên thực tế liền
có khả năng là một hồi nổ mạnh vô cùng khủng bố. Bốn khỏa vệ tinh thu nhận tín
hiệu của Cục Hiến Chương vừa mới thành công kích hoạt xong, chỉ trong khoảnh
khắc liền bị Hạm đội Đế Quốc mạnh mẽ phá hủy. Gã nhân viên kỹ thuật thần sắc
có chút lo âu đem hình ảnh điều chỉnh về phía những hình ảnh thu nhận bởi
chiếc phi thuyền Ba cánh hạm, thế nhưng lại đồng dạng là một mảnh tối đen hắc
án.
Các vị Tướng quân cùng với tướng lĩnh bên trong gian phòng họp của khu căn cứ
quân sự trên Tinh hệ Hoàng Ách nhất thời lâm vào một mảnh trầm mặc. Sư Đoàn
trưởng Đỗ Thiếu Khanh chậm rãi đứng lên, cặp kính râm trên mặt lúc này đã được
gỡ xuống cầm chặt trong bàn tay của chính mình, thân thể khẽ nghiêng về phía
trước một chút, giương mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện tử trong không
trung, không hề chớp mắt lấy một cái, tựa hồ như là muốn từ bên trong mảnh hắc
ám tối đen kia muốn tìm kiếm thân ảnh của một tên gia hỏa nào đó.
Tất cả mọi người bên trong đại sảnh chỉ huy tại Đặc khu Thủ Đô trên tinh cầu
S1 cũng đồng dạng lâm vào trầm mặc. Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư phẫn nộ, bàn tay
đập rầm rầm lên trên mặt bàn trước mặt mình, hai mắt đã trợn trừng lên, đứng
phắt dậy từ lúc nào cũng không ai biết. Cặp mày rậm rạp của Tổng Thống Mạt Bố
Nhĩ tiên sinh thì nhăn tít lại, trầm mặc một lúc thật lâu không nói tiếng nào.
– Vừa mới nhận được những tham số phân tích báo cáo mới nhất…
Một gã quân nhân sĩ quan tham mưu cúi đầu, nhìn chằm chằm vào màn hình máy
tính xách tay công tác của chính mình, trầm giọng báo cáo, nói:
– Căn cứ vào những hình ảnh cuối cùng truyền về, thì dựa vào mức độ trúng đạn
lúc trước, thùng nhiên liệu của hệ thống động cơ chủ của chiếc phi thuyền Ba
cánh hạm ở phía cánh sườn sau đã bị phá hủy hoàn toàn. Hệ thống duy trì sinh
thái cũng đã hỏng mất rồi. Hơn nữa dựa vào tốc độ rơi xuống khỏa tinh cầu kia
mà tính toán, lực mạnh mẽ chấn động khi chạm mặt đất, hẳn là sẽ hoàn toàn bị
phá hủy. Hàm lượng dưỡng khí bên trong bầu khí quyển của khỏa tinh cầu quặng
mỏ kia là khoảng 0.014%, căn bản không đủ để hỗ trợ cho hệ thống hô hấp của
một người.
Vị quan nhân sĩ quan tham mưu kia có chút gian nan ngẩng đầu nhìn lên, quan
sát một vòng những biểu tình ngưng trọng của mọi người trong đại sảnh, nói:
– Căn cứ vào sự phân tích của Máy vi tính Trung ương Hiến Chương, Thượng Tá
Hứa Nhạc, hẳn là… đã hy sinh rồi!
Trải qua một khoảng thời gian dài trầm mặc, vị Cố vấn An toàn Quốc gia đột
nhiên tiến đến bên cạnh Tổng Thống tiên sinh, hạ giọng nói bên tai ông ta:
– Tổng Thống tiên sinh, chúng ta… Có phải là nên hạ mệnh lệnh cho Hạm đội
Liên Bang lập tức rút trở về hay không?
Trên gương mặt ngăm đen của vị Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh cũng không nhìn
ra bất cứ cảm xúc nào cả. Ông ta giương mắt nhìn chằm chằm về phía màn hình vi
tính to lớn ngay giữa đại sảnh chỉ huy kia, đột nhiên dùng sức đập mạnh một
cái lên cái bàn trước mặt mình, lớn tiếng hét lên:
– Ra mệnh lệnh cho Hạm đội Liên Bang tiếp tục gia tăng tốc độ tiến đến địa
điểm mục tiêu, chuẩn bị sẵn sàng tiến hành chiến đấu bất cứ lúc nào.
Sau đó ông ta liền quay sang phía Chủ nhiệm Bố Lâm, trầm giọng nói:
– Để cho Kênh tin tức tiếp tục truyền hình trực tiếp hiện trường, một phen
đem cái hình ảnh hắc ám này truyền phát rộng rãi ra cho tất cả dân chúng Liên
Bang chứng kiến! Tôi muốn nhìn thấy kỳ tích phát sinh thêm một lần nữa!
Bên trên phiến sao trời xa xôi bên phía lãnh thổ Đế Quốc bên kia, trên Hạm đội
Liên Bang cũng đồng dạng là một mảnh trầm mặc. Vị nữ Thượng Tướng ba Tinh Hồng
Dư Lương nhẹ nhàng đưa tay lau đi mớ mồ hôi lạnh trên trán mình, khẽ cau mày
ngẫm nghĩ một lát sau đó, liền hạ mệnh lệnh nói:
– Tiếp tục tiến tới, hạ mệnh lệnh cho Lữ đoàn Robot Không gian số III chuẩn
bị sẵn sàng công tác tiếp đất tác chiến.
Không biết thời gian trôi qua thêm bao nhiêu lâu sau đó, bên phía cảnh nội Đế
Quốc xa xôi rốt cuộc cũng đã truyền về tin tức mới nhất. Ba chi Hạm đội Đế
Quốc hạng trung điên cuồng mà hung tàn kia, ngay tại thời điểm khoảng cách với
Hạm đội Liên Bang khoảng chừng mười bốn đơn vị thiên văn liền bắt đầu quay
lại, tiến hành triệt thoái. Đối với đám người bọn họ mà nói, chiếc phi thuyền
Ba cánh hạm Liên Bang kia hiện tại đã bị phá hủy hoàn toàn, cái gã nam nhân
Liên Bang trên phi thuyền Ba chiến hạm kia hẳn cũng đã tử vong rồi, nhiệm vụ
lần này đã hoàn thành. Tự nhiên bọn họ cũng không muốn cùng với Hạm đội chiến
đấu của Liên Bang tiến hành một tràng quyết chiến vũ trụ không có bất cứ chuẩn
bị gì trước như thế này.
Nhưng mà bên trên khỏa tinh cầu quặng mỏ kia vẫn như cũ không có bất cứ tin
tức gì mới truyền về cả.
Kênh tin tức của Đài truyền hình Liên Bang lại bắt đầu truyền hình trực tiếp.
Nhưng mà đám dân chúng Liên Bang đang vô cùng kích động lo âu kia cũng lại chỉ
có thể nhìn thấy một mảnh hắc ám tối tăm mà thôi. Bọn họ đại khái hiểu được đã
xảy ra chuyện gì đó rồi, thì thế là bọn họ liền bắt đầu yên lặng tiến hành cầu
nguyện.
Bên trong đại sảnh chỉ huy tại Đặc khu Thủ Đô, màn hình vi tính điện tử to lớn
trước mặt Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh là một mảnh tối đen hắc ám, trên
Quảng trường Hiến Chương, đám dân chúng hai tay ôm quyền, đặt bên dưới cằm
tiến hành cầu nguyện, thế nhưng màn hình to lớn đằng kia lại vẫn như cũ là một
mảnh tối đen hắc ám. Vô số màn hình TV bên trong vô số gian nhà trọ, vô số gia
đình cũng đều là một mảnh tối đen hắc ám, không có bất cứ một chút biến hóa
nào cả.
Thời gian cứ như vậy từng phút từng giây trôi qua…
Ngay tại trước cửa của tòa Đại khách sạn Văn Hoa vô cùng sang trọng ở Cảng Đô,
Thương Thu thông qua cặp mắt kính trên mắt mình, nhìn chằm chằm về phía màn
hình tối đen một mảnh bên phía con đường đối diện bên kia. Không biết vì cái
gì, hai tay của nàng ta chợt một phen chậm rãi đưa ra phía sau, chậm rãi nắm
lại, bàn tay phải ở trong làn gió thu nắm lấy cổ của tay trái, mặc dù trầm
mặc, thế nhưng lại là cực kỳ kiên định dị thường.
Trương Tiểu Manh lúc này đang ngồi trong văn phòng làm việc của chính mình
trong Tòa nhà Nghị Viện, chậm rãi tháo xuống cặp kính mắt gọng đen, đưa tay
xoa xoa một chút mi tâm của mình, nhìn về phía màn hình TV thuần một màu tối
đen đằng kia, sau đó chợt nhắm lại cặp mắt. Hai bàn tay nàng chậm rãi đưa ra
phía sau lưng, sau đó nhẹ nhàng hợp lại với nhau. Căn cứ vào tín ngưỡng của
nàng, nàng cũng không có cầu nguyện bất cứ Đấng Sáng Thế nào cả, nhưng mà nàng
vẫn như cũ cầu nguyện cái gã kia còn có thể sống trở về.
Bên trong Đại viện Tây Sơn, Trâu Úc khẽ nhíu cặp mày lại một chút, nhìn chằm
chằm về phía màn hình TV vẫn như cũ là một mảnh tối đen hắc ám. Hai tay nàng
cũng đã chắp lại ở phía sau, mười đầu ngón tay trắng bệch, trên khuôn mặt
thanh tú ngưng đọng một loại ý tứ hàm xúc lạnh lẽo đến thấu xương:
– Anh một khi đã kỳ diệu khó hiểu còn sống xuất hiện trở lại, làm thế nào lại
dám để cho tôi chứng kiến anh một lần nữa kỳ diệu khó hiểu mà chết đi như vậy
chứ?
Ngay bên trong cái loại không khí chờ đợi dằng dặc buồn tẻ mà dày vò như thế
kia, vô số những màn hình vẫn như trước là một mảnh tối tăm hắc ám lạnh lẽo
như băng, cũng không có bất cứ hình ảnh gì xuất hiện cả. Nhưng mà ngay tại
thời điểm tất cả mọi người sắp sửa lâm vào tuyệt vọng, chợt có một thanh âm
khàn khàn nhàn nhạt, hơi chút méo mó chọt ở bên trong vô số màn hình TV của
Liên Bang đồng thời vang lên:
– Tôi là Hứa Nhạc… Hiện tại tôi đã điều chỉnh lại hệ thống liên lạc trên
khoang điều khiển, tình hình tạm ổn!