Bốn phía toàn bộ cũng đều là những cấu kiện kim loại đã quá thời hạn sử dụng
nằm rải rác khắp nơi trên những bức vách tường hợp kim hoặc là ở trên mặt sàn
của khoang phi thuyền. Bên trong chiếc phi thuyền này cũng không có bất cứ một
người nào cả, cũng không có bất cứ thanh âm nào cả. Cũng chỉ có những thanh âm
chấn động kịch liệt cùng với những tiếng gió rít thê lương khi lướt qua những
khe hở của đám kim loại rác rưởi này mới có thể khiến người khác cảm nhận được
tốc độ di chuyển hiện tại đang khủng bố đến mức độ nào.
Cái chiếc phi thuyền tràn đầy kim loại rác rưởi này gào thét nổ vang, phá tan
tầng mây bay xuống, giống hệt như là thiên thần hạ phàm, sau đó lại một lần
nữa tự do bay múa không chút cố kỵ bên trong tầng không, đối với những người ở
bên trong khoang thuyền mà nói, cũng chính là một loại tra tấn cực kỳ khủng
bố. Giờ phút này thân thể của Hứa Nhạc đã biến thành một khối tảng đá vô cùng
điên cuồng, căn bản không thể nào khống chế nổi, ở bên trong khoang thuyền cao
thấp, trái phải, trước sau không ngừng quay cuồn. Thân thể hắn không ngừng
cùng với vách tường cứng rắn lạnh như băng cùng với rất nhiều những chướng
ngại vật góc cạnh trên đó va chạm lung tung với nhau, phát ra từng đạo tiếng
vang nặng nề khủng bố.
Chẳng biết trải qua bao lâu sau đó, chiếc phi thuyền đầy những kim loại rác
rưởi rốt cuộc cũng đã khôi phục lại tư thế di chuyển giống như bình thường,
như vậy Hứa Nhạc đã bị té ngã khắp nơi, toàn thân tràn đầy những máu tươi,
trên người ê ẩm khắp nơi, rốt cuộc cũng đã có được một cơ hội để mà thở dốc.
Tay phải hắn đưa ra, nắm chặt lấy một cái cấu kiện kim loại nào đó của một
loại động cơ mà ngay cả hắn cũng không nhận ra nổi là cái gì, dùng tốc độ nhất
để mà nhìn quét một vọng bên trong chiếc phi thuyền xa lạ này.
Máu tươi chậm rãi từ trên trán hắn chảy xuống, phủ xuống mí mắt của hắn, đối
với tầm nhìn của ánh mắt hắn cũng tạo thành một trình độ trở ngại nhất định.
Bên trong khoang thuyền của chiếc phi thuyền Chiến thuyền vô cùng cổ quái này
tràn đầy những cấu kiện kim loại đã quá hạn sử dụng vô cùng rác rưởi, càng
khiến cho người khác không thể nào nhìn ra được bộ dáng vốn có của chiếc phi
thuyền này. Nhưng mà Hứa Nhạc lại cũng chỉ dùng thời gian không đến một giây
đồng hồ, liền có thể nhận ra được lai lịch chính xách của chiếc phi thuyền cổ
quái này.
Bởi vì thời gian hơn một năm trước đây, hắn chính là đã cưỡi trên chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm của Cục Hiến Chương Liên Bang này, vô cùng lừng lẫy, hoặc
nói là vô cùng ngu xuẩn mà xuyên qua thông đạo không gian tiến hành hành động
trả thù. Ấn tượng của hắn đối với chiếc phi thuyền đã gánh theo quyết tâm báo
thù mạnh mẽ của chính mình này quả thật quá mức sâu sắc. Mặc dù bề ngoài của
nó đã thay đổi rất nhiều rồi, nhưng mà cái loại không khí đặc thù cùng với nội
thất bên trong cũng vẫn như cũ không thay đổi gì.
Một khắc trước đây tựa hồ như sắp phải chết đi trên đỉnh phiến đồi núi của một
tinh cầu của Đế Quốc, trải qua một tia khoảnh khắc liền lại bước chân lên trên
chiếc phi thuyền Ba cánh hạm của Cục Hiến Chương Liên Bang, cái loại thay đổi
hoàn cảnh mạnh mẽ quá mức nhanh chóng như thế này, khiến cho bản thân hắn cho
dù có hệ thống thần kinh vô cùng mạnh mẽ thế nhưng cũng không khỏi có chút
giật mình. Ngay sau đó trên khuôn mặt tràn đầy máu tươi của hắn nhất thời lộ
ra một tia nụ cười khờ khạo nhưng lại vui mừng kinh hỉ đến cực điểm.
Đám thương nhân buôn lậu xuyên vũ trụ cùng với các Đoàn hải tặc không gian của
Đế Quốc cũng không thể nào lý giải nổi sự xuất hiện của chiếc phi thuyền u
linh này. Cục Hiến Chương Liên Bang nói như vậy cũng không cách nào thấu hiểu
nổi sự tồn tại của chiếc phi thuyền. Cũng chỉ có mỗi một mình Hứa Nhạc, kẻ vẫn
cùng cái sự tồn tại vĩ đại kia mà nói chuyện phiếm, mắng chửi, chọc cười… qua
nhiều năm trời này, mới có thể biết được nguyên nhân rõ ràng của nó… Một khi
cái chiếc phi thuyền Ba cánh hạm này còn không có trở thành một đống rác rưởi
bên trong vũ trụ, mà lại xuất hiện ở ngay trước mặt của chính mình như thế
này, nói vậy… Lão già kia khẳng định là vẫn còn ở trên chiếc phi thuyền này!
Chạy thoát khỏi sự tử vong sắp sửa giáng xuống đầu mình như thế, sắp sửa quay
trở lại gia hương, một sự sung sướng vô cùng như thế kia khiến cho nụ cười có
chút khờ ngốc trên khuôn mặt của Hứa Nhạc có xu thế phát triển thành nụ cười
điên cuồng rồi. Thế nhưng mà chính trong lúc này, những thanh âm xé rách không
khí thê lương bên ngoài khoang phi thuyền của chiếc phi thuyền đang dùng tốc
độ siêu cao xuyên thấu ra bên ngoài tầng khí quyển kia chợt trong khoảnh khắc
liền biến mất không thấy đâu nữa. Mội loại cảm giác yên tĩnh tuyệt đối vô cùng
kỳ quái, làm cho tất cả các sinh vật theo bản năng cũng phải cảm thấy khủng
hoảng, nhất thời tràn ngập bên trong chiếc phi thuyền này.
Hứa Nhạc chợt cảm giác thấy thân thể của chính mình dần dần trở nên bồng bềnh
phập phồng lên một chút, hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn lại. Hắn chợt nhìn thấy
cánh cửa sổ bên ngoài mạn tàu đã mơ hồ có thể nhìn thấy những đường cong hình
dáng diễm lệ bên ngoài khỏa tinh cầu kia. Lúc này hắn mới hiểu được chiếc phi
thuyền Ba cánh hạm đã bay xuyên qua bên ngoài tầng khí quyển, đã chính thức đi
vào trong vũ trụ mênh mông.
Hắn khẽ hé miệng ra, chuẩn bị cùng với cái lão gia kia, từ đầu đến cuối vẫn
mãi trầm mặc một cách kỳ quái, trao đổi vài câu gì đó, lại kinh ngạc phát hiện
ra cũng không thể nào phát ra bất cứ thanh âm nào cả. ***g ngực hắn khẽ phập
phồng lên một chút, thế nhưng cũng không thể hút vào bất cứ một tia không khí
nào cả. Hắn giương mắt nhìn một vòng xung quanh bốn phía vách tường của chiếc
phi thuyền, cùng với hàng trăm ngàn cái lỗ hổng tựa hồ như đang cười nhạo với
chính mình kia, đồng tử trong mắt nhất thời co rút lại mãnh liệt. Hắn có chút
hoảng loạn mím chặt cặp môi lại, hai chân đẩy mạnh một cái, phóng vọt về phía
cánh cửa đã đóng chặt của cái khoang thuyền ở phía trước này, liều mạng gõ gõ
mạnh mấy cái.
Cánh cửa hợp kim ở phía trước khoang thuyền chậm rãi mở ra, Hứa Nhạc liền
không một chút do dự trườn người tiến vào, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất một
phen đem thân thể chính mình cột vào trên cái ghế điều khiển ở gần chỗ màn
hình quan sát của chiếc phi thuyề. Sau đó ngón tay hắn mạnh mẽ ấn xuống một
cái nút trên bàn điều khiển, đóng lại cánh cửa khoang thuyền đang mở lớn ở
phía sau kia. Đồng thời ngay sau đó hắn cũng ấn nút khởi động hệ thống duy trì
sinh thái ngay bên cạnh. Thế nhưng điều khiến hắn cảm thấy điên cuồng tuyệt
vọng chính là, hàm lượng dưỡng khí bên trong khoang điều khiển này vẫn đang
từng chút từng chút một giảm xuống một cách vô cùng nhanh chóng.
Hứa Nhạc vội vàng dùng sức lôi ra cái mặt nạ bảo hộ duy trì dưỡng khí ở bên
sườn của cái ghế điều khiển, đem đặt lên trên mặt mình, sau đó từng ngụm từng
ngụm một há miệng hô hấp một cách dồn dập. Hắn có chút khiếp sợ hô lớn:
– Hệ thống truy trì sinh thái xảy ra vấn đề gì rồi?
Trước đây sau khi trải qua áp lực khủng bố bên dưới hàng vạn tấn nước biển
trên chiếc phi thuyền Hoàng gia Hồng Sắc Tường Vi của Đế Quốc, thân thể của
hắn đã phát sinh ra một sự biến hóa gì đó vô cùng kỳ diệu, có thể trong một
khoảng thời gian dài không cần phải hô hấp. Hay là mơ hồ có thể thông qua
những lỗ chân lông trên làn da của mình mà hô hấp những luồng dưỡng khí ít ỏi
bên trong nước. Nhưng mà lúc này đang ở trên phi thuyền, thân thể đang nằm
trong hoàn cảnh gần như chân không tuyệt đối như thế này, nếu như ở đó mà ngây
ngốc một thời gian quá dài, như vậy hắn cũng chỉ có một con đường chết mà
thôi.
Thế nhưng cũng không có một ai trả lời cái câu hỏi dồn dập mà tràn đầy kinh
hoảng của hắn cả. Trải qua một lát sau đó, bên trong khoang điều khiển phi
thuyền chợt vang lên một tia thanh âm điện tử hợp thành cực kỳ lạnh lùng lại
cũng vô cùng máy móc:
– Thỉnh cầu xuất ra hạch tâm chứng nhận thân phận. Căn cứ vào pháp lệ Liên
Bang cùng với điều khoản số 24 của đạo luật Đệ Nhất Hiến Chương. Nếu như hạch
tâm chứng nhận thân phận không thể thông qua được, trong vòng thời gian một
trăm hai mươi giây của Liên Bang, ta sẽ mời ngài rời khỏi chiếc phi thuyền
này!
Hứa Nhạc lúc này tựa hồ như là một người đang sắp sửa bước chân vào tử vong,
đang gắt gao cầm lấy cái mũ cung cấp dưỡng khí chụp thẳng lên mặt mình, giống
như là cầm lấy cọng rơm cứu mạng vậy. Đột nhiên hắn chợt nghe thấy câu nói đó,
không khỏi ngẩng người một cái. Nhất thời toàn bộ khí tức u oán thô bạo tích
tụ trong suốt một năm thời gian trốn chết kia nhất thời bùng phát lên mạnh mẽ.
Hắn gỡ xuống cái mặt nạ duy trì dưỡng khí trên mặt mình, phẫn nộ mắng lớn một
tiếng:
– Đừng có đùa như vậy chứ! Nghĩ rằng mặc lên người một bộ áo khoác tơi tả tàn
tạ khác liền khiến tôi không nhận ra ông được hay sao?
Sau khi tức giận phẫn nộ mắng xong những lời nói này, khóe mắt Hứa Nhạc nhất
thời thoáng nhìn về phía khỏa tinh cầu của Tinh hệ L9 càng ngày càng trở nên
xa xôi, nhỏ bé hơn kia, đột nhiên chợt thấy từ phía đó xuất hiện một đám những
bóng đen mơ hồ khiến hắn cảm thấy kinh ngạc sợ hãi vô cùng. Đó hẳn là những
Hạm đội phòng thủ tinh cầu mà đám người Đế Quốc bố trí ở nơi này.
– Tăng tốc! Tăng tốc! Lão gia hỏa, một phen đem đám người Đế Quốc kia vứt bỏ
về phía sau đi!
Hứa Nhạc dùng sức vẫy động rất nhanh cánh tay phải của mình, lớn tiếng hô lên.
Nhưng mà cái thanh âm máy móc hợp thành kia lại vẫn như cũ không ngừng vang
lên bên trong khoang phi thuyề, lạnh lùng như băng, không hề có bất cứ một tia
cảm xúc nào cả, vẫn như cũ tiến hành công tác đếm người lạnh lẽo mà vô cùng
khủng bố:
– 103, 102, 101…
Lần này thì Hứa Nhạc thật sự đã có chút ngây dại toàn thân, hô hấp của hắn
nhất thời cũng trở nên dồn dập hơn một chút. Vẻ mặt hắn mang theo một tia ngây
ngẩn đảo mắt một vòng, liếc mắt nhìn về phía những thiết bị lắp đầy trong
khoang thuyền bốn phía xung quanh, tựa hồ như muốn tìm ra cái lão gì kia hiện
tại đang trốn ở nơi nào. Thân thể của hắn cũng dần dần trở nên lạnh như băng…
– Tôi là Hứa Nhạc đây!
– 95, 94…
– Ách… Tôi đây chính là đối tượng của tình trạng dị thường số 72 đây!
– 88, 87…
– Con mẹ nó! Tôi chính là cha ông, tôi chính là mẹ ông!
– 85, 84…
– Khốn kiếp! Tôi chính là tổ tiên mười tám đời của ông!
Thân thể Hứa Nhạc nhất thời chợt lạnh lẽo lên một chút, hướng về phía cái
quầng sáng ở trước mặt, giơ một ngón tay giữa ra, chỉ thẳng về phía trước.
Rời khỏi chiếc phi thuyền này hay sao? Tự do bay lượn bên trong không gian vũ
trụ vô cùng vô tận này? Cái đó đương nhiên là tử vong không thể nghi ngờ gì!
Hạch tâm xác nhận thân phận là cái quái quỷ gì cơ chứ? Cái loại thanh âm máy
móc hợp thành như thế này tựa hồ đã rất lâu rồi mình không có nghe lại. Chẳng
lẽ cái lão già kia sau khi một mình một người lưu lạc suốt một năm bên trong
vũ trụ, cho nên một chút chỉ số thông minh cùng với tình thương vừa mới được
sinh ra kia đã phi thường thê thảm rớt thẳng xuống con số 0 to tướng rồi hay
sao?
Đột nhiên hắn chợt nhớ tới một sự tình gì đó, cặp mày nhất thời co lại thật
nhanh. Một lúc sau hắn vội cởi bỏ cái áo khoác trên người của mình, quấn nhanh
vài vòng trên đầu, sau đó mới hướng vào trong cái mặt nạ cung cấp dưỡng khí
kia hít thở thật sâu mấy ngụm, sau đó dứt khoát cùng với kiên quyết đem cái
vòng tay kim loại trên cổ mình hướng về phía sau gáy của mình, dùng bàn tay
còn lại cẩn thận thao tác.
Vào thời khắc này, Hứa Nhạc nghĩ cảm thấy chính mình giống hệt như là cái tên
gia hỏa bịt lỗ tay lại để mà đi ăn trộm cái đèn thủy tinh được nhắc đến trong
một câu chuyện ngụ ngôn nào đó của Liên Bang vậy. Hắn không muốn để cho lão
già kia phát hiện ra bí mật của chính mình, thế nhưng mà hiện tại ở dưới tình
huống như thế này rồi, còn có cách nào khác nữa bây giờ? Cũng chỉ cầu mong cho
cái áo khoác vô cùng mỏng manh kia có thể che khuất được ánh mắt của quang huy
Đệ Nhất Hiến Chương kia.
Cái cảm giác đau đớn kịch liệt tuyệt đối cả cuộc đời cũng khó có thể quên
được, đã từng xảy ra hai lần sau đầu, ngay tại phần gáy yếu nhược của hắn kia,
đã lại một lần nữa dâng trào lên, chiếm cứ toàn thân của hắn. Gương mặt Hứa
Nhạc bên dưới lớp áo khoác mỏng manh kia bởi vì quá mức thống khổ đã biến
thành một mảnh tái nhợt, thân thể hắn lại càng không ngừng run rẩy mãnh liệt.
Nhưng mà tinh thần trong đầu hắn lại mạnh mẽ cường hãn bắt buộc chính mình
không được phép lâm vào hôm mê.
– 34, 33…
Cái thanh âm điện tử hợp thành cực kỳ máy móc bên trong chiếc phi thuyền kia
vẫn như cũ lạnh như băng tiến hành đếm ngược cái thời khắc tử vong… Chỉ cần
hắn nguyện ý một cái, liền có thể xuất ra vô số những biệt pháp đem cái gã nam
nhân đang ngồi trên cái ghế kia, thân thể thống khổ giãy dụa khiến cho hắn ngã
xuống chết đi.
Ngay vào trong lúc này, trên màn hình phía trước hệ thống chỉ huy của chiếc
phi thuyền, vốn dĩ đã bị một lớp tro bụi thật dày che phủ, đột nhiên chợt hiện
lên một đạo đường cong màu xanh lam cực kỳ xinh đẹp, đồng thời còn phát ra một
tiếng vang tích tích nhàn nhạt.
– 28… Y… A… Ô… Két… két…
Thanh âm điện tử hợp thành vốn dĩ đang lạnh lùng như băng đột nhiên chợt vặn
vẹo biến đổi một chút, âm điệu đột ngột trong nháy mắt liền xảy ra biến đổi
kịch liệt, mang theo một tia tang thương nồng đậm đến cực điểm, toát ra một
loại hương vị cảm tình phong phú đến mức khiến cho người khác cũng phải rơi
lên. Một cái thanh âm đột ngột vang lên, chấn động toàn bộ chiếc phi thuyền
yên tĩnh giống hệ như một đầu u linh đang di chuyển trong vũ trụ mênh mông
này:
– Úi… Trời đất quỷ thần thiên địa của tôi ơi! Thượng Tá Hứa Nhạc, cậu con mẹ
nó không ngờ lại vẫn còn sống a!
Bàn tay lung tung lau chùi đi một lớp tro bụi che phủ cả năm trời trên màn
hình theo dõi trước hệ thống điều khiển phi thuyền, Hứa Nhạc dùng sức ho khan
lên hai tiếng, nhìn lên màn hình theo dõi bằng mắt thường. Mấy chiếc chiến hạm
phòng thủ bình thường của Đế Quốc kia hiện tại đã bị quẳng tuốt luốt về phía
sau, chẳng còn nhìn thấy bóng dáng đâu nữa, trong lòng rốt cuộc cũng thoáng
thả lỏng lại một chút. Thế nhưng nổi khiếp sợ trong lòng thì lại vẫn khó có
thể tiêu tan hết. Hắn khẽ lắc lắc đầu mấy cái, đột nhiên chợt nghĩ đến một
kiện sự tình gì đó, dùng sức chà mạnh cái màn hình một chút mang theo ngữ khí
tức giận, nói:
– Cái gì mà hạch tâm xác định thân phận cơ chứ? Ông đã chạy tới L9 cứu tôi
rồi, chẳng lẽ lại còn không biết tôi là ai hay sao?
Cái hình tượng một vị lão quản gia trung thành tận tụy đã một khoảng thời gian
dài không có nhìn thấy kia, hơi có chút vặn vẹo xuất hiện lên trên màn hình
lớn trên hệ thống điều khiển phi thuyền, hướng về phía Hứa Nhạc khẽ khom người
hành lễ một chút, sau đó mới mỉm cười trả lời:
– Đầu tiên, tôi ở đây cũng chỉ là một bộ phận nhỏ của tôi mà thôi. Năng lực
tính toán trung tâm của tôi ở đây quá yếu, phản ứng cũng chậm chạp hơn rất
nhiều. Tiếp theo, trong thời gian một năm gần đây, tôi đã cố tình xâm nhập vào
một vài hệ thống mạng điện tử công cộng của Đế Quốc, cho nên mới biết được
chuyện bên phía đám người Đế Quốc đang hao phí một lượng sức lực rất lớn để
nhằm giết chết một người nào đó. Cuối cùng, vừa vặn trong khoảng thời gian gần
đây tôi vừa mới dùng một vài thủ đoạn hợp pháp để mà thu hoạch được một vài
cấu kiện điện tử quan trọng, chuẩn bị đi lên khỏa tinh cầu L9 này, tìm kiếm
một kho hàng nhà xưởng hoang phế nào đó, tiến hành công tác bảo dưỡng cần
thiết. Căn cứ vào ba cái nguyên nhân trên, cho nên tôi chỉ là chuẩn bị thuận
tay một phen đem cái người đó cứu trở vềm tìm hiểu tình hình xem sao. Đương
nhiên, tôi cũng phải thừa nhận rằng, cái bức vẽ điện tử ba chiều về hình ảnh
kẻ bị truy sát mà tôi thu thập được, chính là nguyên nhân chủ yếu thúc đẩy tôi
hành động lần này!
Một đoạn giải thích vô cùng dông dài, thế nhưng lại không có một chút lực
thuyết phục nào cả đã được lão già kia liệt kê ra. Đương nhiên, chuyện này
cũng căn bản không thể nào khiến cho Hứa Nhạc có thể thoát ra khỏi cảm giác
buồn bực khó chịu từ nãy đến giờ kia. Hắn có chút tức giận đưa tay vuốt vuốt
mạnh lên trên gương mặt dính đầy vết máu của chính mình, phẫn nộ nói:
– Bức vẽ điện tử ba chiều trong lệnh truy nã của đám người Đế Quốc? Nhìn xem,
nhìn xem đi, nhìn xem đó là ai vậy? Ông cũng đâu phải là người mù đâu mà không
nhận ra tôi chứ?
– Nhân loại tiến hành việc cải trang khuôn mặt theo một hình dáng định sẵn
nào đó cũng không phải là chuyện gì khó khăn. Thanh âm cùng với dấu vân tay
cũng có khả năng tiến hành phỏng theo được. Chỉ có con chíp vi mạch nhân thể
của Đệ Nhất Hiến Chương mới là dấu hiệu thân phận đáng tin cậy duy nhất mà
thôi.
Hứa Nhạc thoáng trầm mặc trong chốc lát, sau đó có chút tự giễu hạ giọng nói:
– Theo tôi thấy cũng chưa chắc như vậy!
Cái vị lão quản gia đang xuất hiện bên trên màn hình kia cũng đồng dạng thoáng
trầm mặc một chút, sau đó mới mang theo một tia cảm khái, nói:
– Quả đúng như cậu nói!
Những thanh âm điện cơ rất nhỏ cùng với những tia lửa điện xẹt lên, nhất thời
phá vỡ sự trầm mặc giữa hai người. Ngay sau khi xác nhận được thân phận chính
xác của Hứa Nhạc, bên trong chiếc phi thuyền này cũng một lần nữa chính thức
có một người ở bên trong, cho nên cỗ Máy vi tính Trung ương của Cục Hiến
Chương Liên Bang cũng không thể nào để mặc mọi thứ lung tung trong phi thuyền
như vậy được. Hắn lập tức điều ra một đầu người máy sửa chữa tự động, vội vàng
tiến hành công tác sửa chữa cần thiết ở trong khoang thuyền phía bên ngoài. Hệ
thống trọng lực nhân tạo cùng với hệ thống duy trì sinh thái bên trong khoang
điều khiển đã một lần nữa được khôi phục trở lại, những công tác sửa chữa cần
thiết khác cũng đang trên quá trình tiến hành.
Có thể gặp lại được cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang, liền tương đương với
việc gặp lại toàn bộ Liên Bang rồi. Cái loại cảm giác gặp lại ấm áp như thế
này, khiến cho Hứa Nhạc sau khi trầm mặc một lát sau, cuối cùng mới nặng nề
ngã ngửa về phía sau, nằm lên trên cái ghế dựa quen thuộc trước hệ thống điều
khiển, có chút mệt mỏi hít sâu một ngụm khẩu khí. Trên mặt hắn chợt nổi lên
một nụ cười mỉm đầy thỏa mãn, nhẹ giọng nói:
– Cái chiếc phi thuyền Ba cánh hạm này hiện tại cũng quá tàn tạ rồi, cảm giác
bất cứ lúc nào cũng có thể tan rã ra cả. Cái màn hình theo dõi phía trước
khoang thuyền toàn bộ cũng đều là bụi bặm cùng với dầu máy bám đầy cả. Thậm
chí ngay cả hệ thống duy trì sinh thái cũng bị hư hỏng rồi. Thật không hiểu
nổi ông như thế nào còn có thể sống sót, hơn nữa lại còn nhảy múa làm loạn lên
trước mặt của tôi như vừa rồi được nữa!
– Kỳ thật tôi cũng vô cùng hiếu kỳ đối với những gì mà cậu đã trải qua trong
hơn một năm trời nay. Cậu còn có thể còn sống đứng ở trước mặt tôi nhảy loạn
xạ như vậy, hơn nữa lại còn có tinh thần mà dựng đứng ngón giữa lên mắng chửi
tôi như thế, càng khiến cho tôi không thể nào tin tưởng nổi!
Vị lão quản gia do cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia hóa thân thành,
bình tĩnh trả lời:
– Còn về phần câu hỏi vừa rồi của cậu, kỳ thật cũng rất đơn giản thôi. Tôi
cũng không cần phải hô hấp, tự nhiên là cũng không cần đi hao phí năng lượng
cùng với những linh kiện điện tử dư thừa để mà duy trì hệ thống duy trì sinh
thái làm gì. Tôi cũng không cần phải quan sát theo dõi gì cả, cho nên cũng
không cần hao phí đi tinh lực dư thừa để mà quét tước đi những tro bụi bám
trên màn hình vi tính rồi.
Hứa Nhạc trầm mặc không biết nói gì, có chút trầm ngâm nói:
– Nếu như chiếc phi thuyền Ba cánh hạm này ở lại Đế Quốc cũng chỉ là vì muốn
tiếp ứng tôi quay trở về Liên Bang… Vậy thì mấy cái thứ kia ông cũng xem như
là hàng rác rưởi ném hết đi như vậy, chẳng lẽ không nghĩ tới tôi cũng không có
năng lực giống như ông vậy, sẽ có lúc nào đó biến thành một khối thây khô bên
trong chiếc phi thuyền này hay sao?
– Ừm… Cũng nói thật với cậu, tôi quả thật cũng chưa từng có hy vọng xa vời
qua rằng cậu sẽ còn có thể sống sót quay về được.
Lão già kia thoáng trầm mặc trong khoảng thời gian thật dài, sau đó mang theo
một loại hương vị ấm áp mà dạo gần đây ông ta mới có khả năng chân thật nắm
giữ được, tiếp tục nói:
– Nhưng mà tôi thật sự vô cùng cao hứng khi biết cậu vẫn còn sống!
– Tôi cũng giống hệt như vật đó.
Hứa Nhạc nhẹ nhàng vỗ vỗ lên phần bả vai của lão quản gia đang xuất hiện trên
cái màn hình trước mặt mình, thương cảm nói:
– Có thể gặp lại ông quả thật tôi cũng rất mừng!
Có cái loại cảm giác như là tình cảm yêu thương nào đó vô cùng sến, hơn nữa
lại là loại tình cảm yêu thương rất sến giữa một con người cùng với một cỗ máy
móc có trí tuệ, cuối cùng cũng có một loại cảm giác ghê tởm buồn nôn khó chịu
còn hơn cả những loại sinh vật thông mình bình thường thể hiện tình cảm nữa.
Hứa Nhạc cùng với cỗ Máy vi tính Trung ương Cục Hiến Chương kia cũng đồng thời
phát hiện ra cái điều này, cho nên đồng thời nín lặng lại. Cái cánh tay máy
móc ở bên phía góc phải của khoang điều khiển phi thuyền đang thong thả di
động kia, đang chuẩn bị mô phỏng động tác của nhân loại, hướng đến chỗ Hứa
Nhạc tiến hành một động tác ôm ấp an ủi nhẹ nhàng… cũng đã lặng lẽ không một
tiếng động quay ngược trở về chỗ cũ.
– Trong khoảng thời gian hơn một năm gần đây, ông ở nơi nào? Làm thế nào có
thể trôi qua được?
Hứa Nhạc đột nhiên cười nhẹ một tiếng, hỏi:
– Một mình một người lưu lạc tha hương ở nơi này, đã từng có lúc nào cảm giác
được tĩnh mịch cô đơn hay không? Còn có cảm thấy lạnh lẽo hay không?
Lão già kia rõ ràng đã bị những lời nói này chấn động khiến cho trình tự xử lý
trung tâm có chút không thể kham nổi. Lão thoáng trầm mặc một khoảng thời gian
khá dài, sau đó trong lúc khi mà Hứa Nhạc sắp sửa nhịn không được phá lên cười
lớn, đột nhiên một đạo thanh âm mang theo ngữ khí vô cùng cảm khái chợt vang
lên bên trong chiếc phi thuyền đang vô cùng im lặng này.
– Không nên hỏi ta từ nơi nào mà đến, và ta sẽ từ nơi này đi đến nơi nào…
– Cố hương của ta là ở phương xa, ở phương xa…
– Con đường đi của ta chính là ở phía trước, ở phía trước…
– Vì cái gì ta lại lưu lạc, lưu lạc phương xa…
– Ở bên trong vũ trụ hạo hàn không ngừng lưu lạc…
Ở bên trong phiến vũ trụ hạo hàn rộng lớn mênh mông, có một chiếc phi thuyền
trên mình gắn đầy những phiến kim loại rác rưởi tàn tạ, tốc độ cực nhanh giống
hệt như một đầu u linh, nhanh chóng lao sát qua phía một vầng tinh vân cuối
cùng của Tinh hệ L9, hướng về phía chỗ hắc ám xa xôi hơn mà nhanh chóng lao
đi. Bên trong cái phi thuyền hình dáng cổ quái này có một gã thanh niên Liên
Bang đang đưa hai tay lên bịt chặt lỗ tai mình lại, cặp mắt nheo lại nhìn chằm
chằm lên màn hình phía trước mặt, lại còn có một đạo thanh âm của một giọng
nam trầm thấp, mang theo một loại cảm giác tang thương hùng hậu mà tràn đầy
cảm khái, đang càng không ngừng đọc lớn những câu thơ đầy diễn cảm từ thời
viễn cổ.