Ngón tay đẩy lên cũng không có ***ng phải cọng tóc nào cả, khiến cho Bạch Ngọc
Lan khẽ rùng mình một cái, sau đó lập tức đem lực chú ý của mình quay trở lại
phía trước. Vẻ mặt hắn không một chút biểu tình nhìn chằm chằm về phía chiếc ô
tô Đế Quốc đang nghiêng nghiêng ngả ngả lảo đảo chạy thẳng về phía mình kia.
Ngày hôm nay hắn suất lĩnh đám tiểu đội bộ binh kết hợp Robot MX này hộ tống
mấy chiếc xe vận tải hạng nặng đa trục kia, phải ngay trước khi hoàng hôn,
nhanh chóng đi ngang qua phiến thành thị vốn dĩ tràn ngập địch ý cùng với nguy
hiểm này, không thể không phi thường cảnh giác một trận.
Đám binh lính bộ binh của chi bộ đội Robot hỗn hợp ở phía trước nhất kia cũng
không có làm ra những phản ứng cần thiết đúng lúc, cặp mày của Bạch Ngọc Lan
khẽ nhăn lại một chút. Hắn xuyên thấu qua thiết bị quang học tầm xa trang bị
trên mũ giáp quân dụng của mình, nhìn thấy rõ ràng trong chiếc xe kia, ngoại
trừ một gã nam nhân Đế Quốc đang kinh hoàng thất thố ra, lại còn có thêm một
cô bé gái nhỏ đầu tóc bị cắt một cách ẩu tả, đặc biệt hỗn loạn. Trong lòng hắn
nhất thời hiểu được vì cái gì mà đám bộ đội thuộc hạ của mình phản ứng có chút
chậm chạp như vậy.
Bạch Ngọc Lan đưa tay cầm lấy khẩu súng bắn tầm xa H34 ngay trên đùi của mình,
vẻ mặt không một chút biểu tình đứng thẳng người lên, ở ngay phía trên chiếc
xe thiết giáp quân dụng làm ra một động tác nhắm bắn tỉa cực kỳ tiêu chuẩn,
cũng không phát ra bất cứ thanh âm báo động nào cả, mà chỉ là trực tiếp khu
động cò súng.
Một tiếng súng nổ nhẹ cực kỳ thanh thúy vang lên. Viên đạn kia cực kỳ chính
xác bắn trúng mục tiêu, chấn nổ vang một cái bánh phải của chiếc xe ô tô dân
dụng Đế Quốc kia, khiến cho chiếc ô tô kia giống hệt như một gã nam nhân uống
rượu say khướt, loạng choạng thêm một chút nữa, liền đâm thẳng vào một cái bồn
hoa có chút tàn tạ đặt bên cạnh con đường rộng lớn. Hệ thống động cơ của chiếc
xe nhất thời bị chấn động, phát ra một thanh âm trầm ***c, liền có một luồng
khói trắng từ trong nắp xe bốc lên.
Đám chiến sĩ bộ binh Liên Bang xung quanh bị tiếng súng đột nhiên vang lên này
chấn động khiến cho thân thể khẽ rung lên một chút. Tuy rằng sâu trong nội tâm
của bọn họ vẫn luôn đối với thượng cấp của mình thần kinh có chút hơi mẫn cảm
quá đáng, đến mức không thể tin nổi, hơn nữa lại còn có chút lo lắng cho cô bé
con đang ngồi trong chiếc xe kia có thể bị tiếng súng làm cho hoảng sợ, thế
nhưng cũng không có bất luận kẻ nào dám đưa ra bất cứ lời kháng nghị nào cả.
– Thượng Sĩ Mễ Mai, tiến lên xem xét tình huống cụ thể, chú ý bảo trì khoảng
cách an toàn với đối tượng.
Bạch Ngọc Lan thu hồi lại khẩu súng trường H34 trong tay mình, quay trở lại
ngồi xuống trong xe như ban đầu, lạnh lùng hạ một đạo mệnh lệnh.
Nghe được thanh âm hạ mệnh lệnh này của hắn, một chiếc xe thiết giáp hạng nhẹ
của Liên Bang liền hướng về phía con đường phía trước chạy nhanh tới. Vị
Thượng Sĩ Mễ Mai kia rõ ràng có chút thả lỏng tâm tình, tốc độ tiếp cận chiếc
ô tô kia tựa hồ có chút nhanh hơn bình thường một chút. Chỉ mất vài giây đồng
hồ liền dừng lại ngay bên cạnh chiếc xe dân dụng Đế Quốc kia.
Bạch Ngọc Lan đem lớp kính mặt nạ bảo hộ trong suốt trên cái mũ giáp binh sĩ
quân dụng trên đầy mình kéo xuống, thông qua thiết bị quan sát quan học tầm xa
nhìn chằm chằm vào động tĩnh xảy ra phía bên kia, đột nhiên đồng tử trong mắt
hắn chợt khẽ co rụt lại một chút. Bởi vì hắn phát hiện ra cái gã nam nhân Đế
Quốc ngồi trong chiếc xe kia, trên trán toát ra mồ hôi tựa hồ nhiều hơn bình
thường một chút. Mà cái cô bé con đang ngồi trên cái ghế ngay bên cạnh ghế tài
xế lại đang không ngừng gào khóc, thế nhưng cái gã nam nhân kia tựa hồ không
hề có ý tứ dỗ cho cô bé nín lại. Những bình dân bá tánh một khi sợ hãi cũng sẽ
có phản ứng giống như bọn họ, nhưng mà không biết vì cái gì, Bạch Ngọc Lan mãi
cứ nghĩ thấy một màn hình ảnh này tựa hồ có chút kỳ quái. Nhất là thời điểm
khi mà hắn phát hiện ra chiếc xe thiết giáp trong đội ngũ của chính mình đậu
cách chiếc ô tô dân dụng Đế Quốc kia quá mức gần rồi.
– Lui về ngay!
Hắn rất nhanh thông qua hệ thống chỉ huy bộ binh chiến trường trong xe, hướng
về phía chiếc xe thiết giáp ở đầu tiên kia phát ra mệnh lệnh rút lui. Nhưng mà
trả lời hắn cùng với toàn bộ tiểu đội Robot hỗn hợp cũng chỉ là một hồi nổ
mạnh kịch liệt!
Không biết bên trong chiếc ô tô dân dụng Đế Quốc kia đã bị giấu tổng cộng bao
nhiêu lượng thuốc nổ hạng nặng. Một tràng nổ mạnh kịch liệt chỉ trong khoảnh
khắc đã hình thành nên một khối hỏa cầu khổng lồ, đường kính đến hơn mấy chục
thước lan tỏa ra xung quanh. Sóng xung kích khủng bố mang theo hơi nóng bỏng
rát theo sát nhau mà tới, đem những tràng kiến trúc bằng bê thông dọc theo hai
bên con đường cũng bị chấn động phải rung chuyển lên một chút. Vô số mảnh vỡ
xi măng thô to liên tục ầm ầm nện lên trên vỏ ngoài của những đầu Robot MX
cùng với xe thiết giáp của bộ đội Liên Bang.
Cái gã nam nhân cùng với cô bé con Đế Quốc ở trong chiếc ô tô dân dụng kia
khẳng định là đã chết. Mà chiếc xe thiết giáp đi đầu cùng với Thượng Sĩ Mễ Mai
và ba gã binh lính bộ binh Liên Bang ở trong chiếc xe thiết giáp đó khẳng định
cũng không có biện pháp để tiếp tục sinh tồn nữa.
Ngay sau đó, những sự nguy hiểm lớn hơn nữa cũng lúc này mà buông xuống. Chỉ
nghe được trong lúc này, những thanh âm nổ mạng kéo dài liên miên chợt không
ngừng vang lên dọc theo hai bên con đường lớn. Từ bên trong hai tràng kiến
trúc cao tầng hai bên đường, vốn đã bị những vũ khí hạng nặng của Liên Bang
hủy hoại đến mức gần như đổ sụp kia, chợt phun ra vô số tràng bụi mù. Trong
những thanh âm kim loại ma xát mãnh liệt khiến kẻ khác nghe thấy cũng phải rét
lạnh toàn thân, hai tòa kiến trúc cao tầng kia đã ầm ầm đổ sập xuống.
Vô số vạn tấn bê tông pha lẫn sắt thép ầm ầm đổ sụp xuống, hình thành nên một
cái bóng râm tử vong vô cùng khổng lồ, hưởng thẳng về phía đỉnh đầu của bảy
đầu Robot MX Liên Bang mà đổ ập xuống!
– Địch tập kích!
– Đội hình hoa mai, nhanh chóng tản ra!
– Triệt thoái về phía sau, theo phương hướng bảy giờ!
– Có sóng khởi động Robot! Có Robot Đế Quốc xuất hiện!
Vô số thanh âm cảnh báo bén nhọn chói tai từ trong hệ thống chỉ huy bộ binh
chiến địa không ngừng thay nhau vang lên. Ở trên một con đường đang vô cùng
yên lặng như thế đột nhiên lại gặp phải một tràng phục kích quy mô lớn như thế
này, cho dù là những quân nhân binh sĩ Sư đoàn Thiết giáp 17 với tố chất quân
sự vô cùng cao đi chăng nữa, cũng không khỏi có vẻ hơi chút kinh hoảng. Những
chiếc xe thiết giáp may mắn không có bị nghiền nát trong những phế tích kiến
trúc kia liền nổ vang hết tốc lực, lui nhanh về phía sau. Mười mấy gã chiến sĩ
Liên Bang đầu đội mũ giáp, kéo xuống lớp kính bảo hộ trong suốt trước mặt, ôm
theo những khẩu súng trường nặng nề, rất nhanh tản ra, nhảy vào những khối
chướng ngại bê tông hai bên đường.
Cơ hồ là trong khoảnh khắc, hai bên con đường, trong những tòa kiến trúc cao
tầng dọc theo hai bên đường đột nhiên xuất hiện bao nhiêu khẩu súng quân dụng
Đế Quốc, bắt đầu phẫn nộ hướng về phía những binh lính Liên Bang đang tản ra
khắp nơi bên dưới mà phun ra những luồng hỏa miêu khủng bố. Các binh lính Liên
Bang mượn dùng những mảnh vỡ bê tông to lớn bên dưới mặt đất để che khuất thân
thể mình, vội vàng tiến hành bắn trả. Thế nhưng khóe mắt bọn họ chợt co rút
lại khi mà nhìn thấy một cái hình dáng khiến cho bọn họ phải kinh ngạc đến mức
không nói nên lời. Một đầu Robot Lang Nha Đế Quốc kiểu dáng mới nhất, ngay lúc
này đang từ phía cuối con phố dùng tốc độ cao phóng vọt tới, thân thể nặng nề
của nó không ngừng dẫm đạp lên trên con đường không mấy bằng phẳng, khiến cho
toàn bộ mặt đất cũng phải bắt đầu run rẩy lên một trận.
– Khu phố 32 khu Nam bị địch tập kích, yêu cầu trợ giúp khẩn cấp.
– Ước chừng có hai tiểu đội bộ binh còn lưu lại, một đầu Robot Lang Nha kiểu
mới sót lại. Phần chân máy móc bên trái đã bị hao tổn nghiêm trọng, hệ thống
hỏa lực tầm xa bị hao tổn khoảng chừng hơn 70%.
Bạch Ngọc Lan toàn thân đầy bụi mù, lúc này ánh mắt xuyên thấu qua phần mũ
giáp trong suốt trên cái mũ binh sĩ quân dụng, nhìn về phía thân ảnh đầu Robot
khổng lồ từ phía cuối con đường gào thét phóng thẳng tới, nhanh chóng đánh giá
tình hình tổn hại của đối phương, trên mặt không có bất cứ một tia bối rối nào
cả. Thậm chí ngay cả thanh âm báo cáo lại bên phía căn cứ quân sự cũng vẫn là
bình tĩnh giống như vậy. Những tiếng súng vang lên dày đặc bốn phía xung quanh
dọc theo con đường tựa hồ như hoàn toàn không thể nào tiến vào trong lỗ tai
của hắn được. Một khi tiến vào khu vực đặc thù giống như chiến trường như thế
này, cái tên gia hỏa quân nhân sĩ quan vĩ đại của Quân đội Liên Bang này liền
ngay lập tức phô bày ra một mặt chuyên nghiệp vô cùng của chính mình.
– Hùng Lâm Tuyền, ngăn chặn ngay khu vực đường bộ bên trái của cái con Robot
rác rưởi này, giữ nguyên nó tại chỗ!
Bạch Ngọc Lan nhìn về phía đầu Robot Đế Quốc đã chật vật không chịu nổi bao
lâu nữa, thế nhưng từ trên vai phải vẫn còn đang phụt ra vô số làn mưa đạn
cuồng bạo khủng khiếp kia. Ánh mắt hắn khẽ nheo lại một chút, nhanh chóng phát
ra mệnh lệnh. Sau đó hắn điều chỉnh lại thân thể một chút, nâng lên khẩu súng
trường chuyên dụng bắn tầm xa ở trong tay mình, hướng về phía một phiến cửa sổ
ở trên một tòa nhà cao tầng ở phía trái trên bầu trời cách đó không xa, cực kỳ
bình tĩnh mà chính xác khu động cò súng.
Một chiếc xe thiết giáp của Liên Bang đã sớm lui lại ở một góc rẽ gần đó bên
cạnh một tòa nhà chung cư dân dụng của Đế Quốc, đột nhiên nổ vang động cơ,
phóng vọt đi tới. Cái khẩu cơ pháo hạng nặng gắn vững chắc trên đỉnh đầu của
chiếc xe thiết giáp nhất thời rít gào lên, dùng tốc độ cực cao xoay chuyển. Vô
số những viên đạn mang theo những cái đuôi lửa thật dài dùng tốc độ cực cao
hướng về phía đầu Robot Lang Nha Đế Quốc duy nhất kia hung mãnh bắn thẳng tới.
Lớp hộ giáp vững chắc bên ngoài của đầu Robot Lang Nha Đế Quốc kia có thể thừa
nhận nổi lực công kích của những viên đạn bình thường với cường độ không tệ.
Nhưng mà điểm đạn rơi của khẩu cơ pháp hạng nặng gắn trên đỉnh chiếc xe thiết
giáp này đã được áp súc lại cực kỳ chính xác. Điểm đạn rơi của những viên đạn
cơ pháo cánh hạm có uy lực cực kỳ cường đại kia được khống chế trong một phạm
vi nhỏ nhất. Bất luận là con Robot Lang Nha Đế Quốc kia có làm ra những động
tác tránh né xoay chuyển tốc độ cao như thế nào đi chăng nữa, những viên đạn
bắn ra từ trên khẩu cơ pháo trên chiếc xe thiết giáp Liên Bang kia cũng đều có
thể chính xác đuổi theo sát những cử động của nó, hung hăng giã mạnh lên trên
phần giáp của nó, nở rộ ra vô số những đóa hoa lửa cực kỳ quỷ dị. Hơn nữa
những đóa hoa lửa kia tựa hồ như vĩnh viễn cũng sẽ không héo tàn.
Một gã binh lính Đế Quốc quần áo chật vật vô cùng thê thảm gào lớn một tiếng,
từ trên cửa sổ của một tòa nhà cao tầng ngã rơi thẳng xuống, đập thẳng lên
trên mặt đất của con đường bên dưới, bị những cọc sắt lòi ra của một mảng bê
tông bên dưới đâm xuyên qua người, không biết là chết bởi bị bắn trúng hay là
chết bởi bị đâm xuyên.
Bạch Ngọc Lan vẫn đứng ngay tại chỗ, khẽ xoay người một cái, lập tức điều
chỉnh xong tư thế bắn của chính mình, hướng về phía một khung cửa sổ khác trên
tòa nhà cao tầng đó, bắt đầu tiếp tục khu động cò súng. Trong quá trình tiến
hành những động tác chiến thuật liên tiếp sạch sẽ lưu loát kia, khóe mắt của
hắn vẫn như cũ mãi luôn luôn giương mắt nhìn chằm chằm về phía con Robot Lang
Nha Đế Quốc chết người đằng kia. Không biết những đầu Robot MX đã bị đám khối
bê tông nặng nề kia đè xuống có còn có thể quay trở lại chiến đấu nữa hay
không. Nếu như không thể, như vậy trước khi lực lượng không quân của căn cứ
quân sự kịp thời đến hỗ trợ, cái mà hắn có khả năng nương dựa cũng chỉ có thể
là những người còn lại này.
Mỗi một lần khẩu súng trường tầm xa H34 này kích phát một viên đạn, lực phản
chấn dội lại khiến cho ngón trỏ của hắn cảm giác có chút tê liệt nhàn nhạt.
Bạch Ngọc Lan vừa một bên bình tĩnh bắn phá, vừa một bên tuyên bố đạo mệnh
lệnh thứ hai.
– Tiểu Lưu, ra tay!
Một đầu tên lửa hỏa tiễn đạn đạo địa đối địa mang theo một đạo khói trắng cực
dài, không biết từ một góc âm u nào trên con đường này đột nhiên gào thét
phóng thẳng ra, hướng về phía đầu Robot Lang Nha Đế Quốc cao lớn ở phía cuối
con đường, đã bị khẩu cơ pháo dưới sự khống chế của Hùng Lâm Tuyền áp chế lại
có chút lảo đảo nghiêng ngả đằng kia mà oanh kích thẳng tới.
Đáng tiếc hiện tại Cố Tích Phong đã bị lưu lại tại trung tâm điều khiển điện
tử của Sư Bộ, bằng không dựa vào năng lực của tên gia hỏa kia, đầu Robot Lang
Nha chật vật không chịu nổi này ngay từ đầu căn bản không có biện pháp nào che
giấu được thiết bị theo dõi điện tử của tiểu đội mình. Trong những cơn mưa đạn
đầy trời kia, vẻ mặt Bạch Ngọc Lan không một chút biểu tình tiến hành chiến
đấu, thế nhưng tinh thần cả người hắn lại giống như là đã thoát ly khỏi phiến
chiến trường này, quay trở về những năm tháng chiến đấu thống khoái trước khi
Tiểu đội 7 vẫn còn chưa bị giải tán…
Một tiếng bốn mươi bảy phút đồng hồ sau đó.
– Vì cái gì nằm trong khu vực an toàn đã trải qua sự phân hình cấp độ 3 bằng
sóng ngắn điện tử, lại còn có thể che giấu lại một đầu Robot Lang Nha Đế Quốc?
Hơn nữa lại còn có cả một chi tàn binh Đế Quốc từ theo hướng Đông Nam lặng lẽ
xâm nhập vào tiến hành tập kích? Phòng tuyến phòng ngự ở nơi này là do ai phụ
trách?
Hùng Lâm Tuyền lúc này đang được một gã binh sĩ quân y tiến hành băng bó cánh
tay trái, hướng về phía mặt đất phun mạnh ra một ngụm nước miếng đã biến thành
một màu đen kịt, giương mắt nhìn chằm chằm về phía Thượng Tá Hách Lôi, kẻ thay
mặt thượng cấp đến đây biểu đạt sự quan tâm, vẻ mặt cực kỳ mãnh liệt cường hãn
mạnh mẽ hỏi. Bốn phía xung quanh hắn, chính là những binh sĩ của tiểu đội
Robot hỗn hợp ngày hôm nay bị lọt vào trận phục kích của đám người Đế Quốc,
trên mặt mọi người cũng đều toát ra vẻ mặt đồng dạng với Hùng Lâm Tuyền. Cũng
chỉ có mỗi mình Bạch Ngọc Lan là vẫn như cũ trầm mặc đứng một bên, cúi đầu gãi
gãi mái tóc ngăn hỗn loạn tràn ngập tro bụi của chính mình, để mặc cho đám tro
bụi kia rơi vãi tung tóe lên trên bộ quân phục thẳng thớm cùng với đôi giày
quân dụng bóng loáng sáng ngời của Thượng Tá Hách Lôi.
Sắc mặt của gã Đại Đội trưởng Hách Lôi của Doanh đoàn I Sư đoàn Thiết giáp 17
hiện tại có thể nói là cực kỳ khó nhìn. Hắn biết rất rõ ràng, mấy tên gia hỏa
quân nhân sĩ quan ở trước mặt chính mình đây mặc dù cấp bậc trong Quân đội
Liên Bang cũng không cao lắm, hơn nữa bởi vì một vài nguyên nhân nào đó mà mãi
cũng không được Quân đội Liên Bang trọng dụng, nhưng mà cũng vì một vài nguyên
nhân nào đó, mà không có bất luận kẻ nào dám khinh thường bọn họ cả.
Cái tiểu tổ chiến đấu kia của Công ty Bảo an Tịnh Thủy lệ thuộc trực tiếp vào
Công ty Cơ khí Quả Xác cũng đã sớm giải tán rồi, đại bộ phận các đội viên cả
mới lẫn cũ cũng đều bị phân tán ra, đưa vào bên trong các đơn bị chiến đấu các
cấp khác nhau. Thế nhưng mấy tên gia hỏa cường hãn mạnh mẽ mà hiện tại toàn bộ
Liên Bang cũng đều còn nhớ rõ tên tuổi như Bạch Ngọc Lan, Hùng Lâm Tuyền này,
cũng chỉ có những gã ngưu nhân giống như Hứa Giáo quan vậy mới có thể thu phục
nổi mà thôi. Những nhân vật đã từng là anh hùng như thế này, liền có tư cách
cùng với bất cứ gã thượng cấp nào tiến hành loại đối thoại trực tiếp giống như
thế này.
Điều khiến cho Hách Lôi cảm thấy cực kỳ phẫn nộ chính là, công tác bố phòng
cùng với tiến hành kiểm soát sóng ngắn điện tử ở khu vực Khu Nam kia, toàn bộ
cũng đều là do cái bọn gia hỏa Sư đoàn Thiết giáp 7 chết tiệt kia tiến hành
phụ trách. Nếu như hôm nay toàn bộ chi tiểu đội Robot hỗn hợp này thật sự bị
hoàn toàn tiêu diệt tại đương trường, như vậy kẻ phái gánh vác cơn lửa giận
của đám đại lão Quân đội kia, thật sự xinh lỗi Hứa Giáo quan, vẫn như cũ chỉ
có thể là Sư đoàn Thiết giáp 17 mới mà thôi.
Đây chính là khu căn cứ tiên công lớn nhất của Quân đọi Liên Bang ở trên khỏa
tinh cầu này. Ngoại trừ những chi bộ đội đang phụ trách chấp hành nhiệm vụ
tuần tiễu xung quanh chiến trường ra, cơ hồ tất cả các quân nhân sĩ quan cao
tầng của Quân đội Liên Bang đều bị triệu tập trở về khu căn cứ này, chuẩn bị
tham dự vào hội nghị dự họp trước tiến công do Mã Thượng Tướng triệu tập. Các
quân nhân sĩ quan cao cấp của hai chi Sư đoàn Thiết giáp 7 và Sư đoàn Thiết
giáp 17 vốn dĩ thiết huyết mạnh mẽ nhưng lại có lịch sử ân oán sâu sắc này,
cũng đều bị bức bách phải ở cùng dưới một mái hiên này. Tuy rằng cái phiến mái
hiên này có vẻ vô cùng rộng lớn.
– Đây là chiến trường, Thượng Tá Hách Lôi à!
Vị Doanh Đoàn trưởng Đông Phương Phái của Sư đoàn Thiết giáp 7, từ xưa đến giờ
vẫn luôn lấy lạnh lùng mà kiêu ngạo trứ danh này, nhìn về phía mấy tên gia hỏa
mà vẻ mặt khiến kẻ khác phải ghét cay ghét đắng ở trước mặt này, mỉm cười,
nhíu mày trào phúng nói:
– Làm sao có thể tiến hành bố phòng hoàn mỹ được chứ? Hơn nữa nếu thật như
không muốn chết người, vậy thì hãy đi về nhà đuổi gà cho vợ, thay tả cho con
chính là sự lựa chọn tốt nhất a!
Đại Đội trưởng Hách Lôi trợn tròn cặp mắt lên, hai nắm tay dưới bộ quân phục
đã nắm chặt lại. Nhưng mà khi nghĩ đến mệnh lệnh cực kỳ nghiêm khắc của Sư
Đoàn trưởng, hắn chung quy cũng chỉ là hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn
phẫn nộ trong lòng mình lại.
Vẻ mặt Đông Phương Phái cực kỳ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám đội viên cũ
của Tiểu đội 7 này, khoanh tay lại, trào phúng nói:
– Những chiêu số đánh dã chiến của đám người xuất thân từ lính đánh thuê như
mấy người, vốn cũng chẳng hề thích hợp với việc tác chiến chính quy!
Ngay sau đó hắn chợt nhíu mày lại, nói:
– Hứa Nhạc chết cũng đã hơn một năm rồi, vì sao mà mấy tên binh lính lưu manh
các người như thế nào lại còn không có một chút tiến bộ như thế này cơ chứ?
Mỗi lần ***ng phải chuyện gì liền cũng chỉ biết gây sự đại náo một trận, còn
tưởng rằng các người thật sự là anh hùng chiến đấu gì đó hay sao? Cái bọn láo
nháo các người, cứ nghĩ đến hễ khóc lóc lên một chút liền có sữa ăn hay sao?
Ánh mắt của Hùng Lâm Tuyền nhất thời trừng lớn lên, so với cặp mắt của Đại Đội
trưởng Hách Lôi còn lớn hơn rất nhiều. Hắn khẽ hít sâu một hơi, ngẩng đầu,
nhìn chằm chằm về phía Bạch Ngọc Lan từ đầu đến giờ mãi vẫn luôn trầm mặc ẩn
nhẫn đứng một bên kia, hạ giọng quát lớn:
– Lão Bạch, tao cũng không phải là loại người thích gây chuyện phiền toái,
nhưng mà cái tên khốn kiếp này lại dám ***ng chạm đến Lão Đại, cậu cũng nên thể
hiện chút ý tứ gì đi chứ?