Bên ngoài là lớp bìa làm bằng loại da trâu chế tác thô sơ màu nâu nhạt, bên
trong là những trang giấy bằng sợi thực vật trắng tinh, nó là một quyển nhật
ký cũ xưa. Quyển nhật ký này ban đầu đã đi theo một gã nam nhân từng là quân
nhân sĩ quan Đế Quốc kiêu ngạo, ôn hòa mà kiên nghị, trải qua một chuyến lữ
trình vũ trụ kéo dài gần bảy năm trời, từ lãnh thổ Đế Quốc kéo dài đến tận một
khỏa tinh cầu tên là 5460 ở biên thùy phía Tây của Liên Bang. Sau đó bởi vì
trải qua một lần kháng lại mệnh lệnh tàn sát người dân vô tội ở nơi đó, liền
bị trầm mặc dán lên trên ngực trái của gã quân nhân sĩ quan trẻ tuổi kia, ở
bên trong một căn hầm chứa đựng đến hơn một vạn xác người nằm bên dưới tầng
băng tuyết, bắt đầu lâm vào một kỳ ngủ say không biết sẽ kéo dài bao nhiêu năm
trời.
Về sau đó lại có thêm một gã quân nhân sĩ quan Liên Bang đồng dạng trẻ tuổi mà
kiêu ngạo, ôn hòa cùng với kiên nghị, từ ở chỗ Đại khu Đông Lâm của Liên Bang,
chạy trốn đến Thủ Đô Tinh Quyển, lại theo chân Quân đội Liên Bang đi đến cái
khỏa tinh cầu tên gọi là 5460 này. Ngay trước khi những dòng lưu lăng kia đổ
ập đến, liền trượt chân rơi vào trong cái hầm chứa đựng vạn người tàn khốc mà
lạnh như băng này. Cuối cùng từ trên ngực của gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc đã
sớm đông lạnh cứng như sắt thép rắn rỏi vô cùng kia mà tìm ra được bản nhật ký
cũ xưa này. Quyển nhật ký cũ xưa này lại bắt đầu một chuyến lữ hành mới của
nó, theo cái gã quân nhân sĩ quan Liên Bang này hướng về phía địa phương xa
xôi hơn rất nhiều, cuối cùng rốt cuộc về đến nhà của chính mình.
Cái lớp bìa bằng loại da trâu bao vây bên ngoài quyển nhật ký này đã bị hư hao
vô cùng nghiêm trọng, tựa hồ như chỉ cần dùng thêm một chút khí lực nhỏ nữa
thôi sẽ liền biến thành một mảnh vụn tả tơi rách nát. Những trang giấy bằng
sợi thực vật bên trong kia lại đã bắt đầu bong tróc ra, cùng với hình dáng lúc
trước vô dùng đẹp đẽ, phấn chấn khí phách khi vừa mới nằm trong tay gã quân
nhân sĩ quan Đế Quốc kia đã có sự khác biệt rất lớn.
Thế nhưng đại thẫm Tô San lại vẫn như cũ chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra
được nó. Bởi vì cái này rất nhiều năm trước chính là do đích thân bà ta mua
lấy, cũng là do đích thân bà ta giao vào trong tay người anh trai đang chuẩn
bị bước chân lên con đường viễn chinh của chính mình. Bà ta đem một kiện trang
sức cuối cùng do mẫu thân lưu lại cho chính mình bán đi lấy tiền mặt, thế
nhưng cũng chỉ có thể mua được một quyển nhật ký bằng lớp da trâu chế tác vô
cùng thô sơ, chứ không thể nào mua nổi loại nhật ký với lớp da trâu tinh chế…
Chỉ một sự khác biệt vô cùng nhỏ bé này, cũng chính là sự tiếc nuối của đại
thẫm Tô San rất nhiều năm nay. Có đôi khi trong lòng bà ta còn thậm chí suy
nghĩ rằng, nếu như lúc trước tặng cho anh trai mình một quyển nhật ký tốt hơn
một chút, như vậy anh ấy có thể cũng sẽ không vi phạm quân kỷ mà bị bắt chết
a…
Đây là một loại ý tưởng bi thương không hề phù hợp với suy nghĩ logic chút
nào. Nhưng mà đối với một vị tiểu thư quý tộc thất thế ở trong khu dân nghèo
giãy dụa kiếm sống hằng ngày như bà ta mà nói, bà ta cũng chỉ có thể dùng cái
loại phương thức như thế để mà tự an ủi chính mình, nhằm để tưởng niệm về thân
nhân.
Đại thẫm Tô San dùng bàn tay run rẩy của mình đón nhận quyển nhật ký vô cùng
cũ kỹ kia, nhịn không được đem tay phải của mình che lên trên mặt. Những đầu
ngón tay tràn đầy những vết chai sạn ở trên gương mặt mập mạp tràn đầy vẻ
phong sương của mình, dùng sức chà xát lên đó một chút, thế nhưng lại vẫn
không thể nào ngăn cản được những dòng nước mắt đang không ngừng trào qua
những kẽ ngón tay.
Rất nhiều năm trôi qua, những sự thống khổ cùng với những tra tấn, va chạm
mạnh mẽ bên trong cuộc sống cũng không thể để cho vị nữ nhân lúc nào cũng sáng
sủa lạc quan, thậm chí là táo bạo này chảy xuống lấy một giọt lệ. Nhưng mà
ngày hôm nay nhìn thấy được di vật mà người anh trai sớm đã chết đi kia lưu
lại, vô số những thống khổ cùng với ủy khuất trong cuộc sống thời gian qua,
giống hệt như là đã tìm thấy được một con đường nào đó để phát tiết vậy, liền
lớn tiếng khóc rống lên.
Tay trái thì cầm lấy quyển nhật ký cũ kỹ, tay phải thì bụm mặt không ngừng lớn
tiếng khóc rống. Vào giờ phút này, đại thẫm Tô San phảng phất như là có thể
nhìn thấy được nụ cười cực kỳ ôn hòa của ca ca chính mình, đang đứng trước mặt
chính mình, vô cùng thân thiết vật…
Bảo La có chút khiếp sợ nhìn thấy mẫu thân mình không biết vì cái gì mà thất
thanh khóc rống lên như thế. Hắn khẽ nâng nhẹ bàn tay hơi chút vô lực của mẫu
thân mình lên một chút. Từ khi hắn hiểu chuyện đến nay, có thể nói là rất hiếm
khi nào hắn nhìn thấy cảnh mẫu thân của mình bi thương đến như thế cả. Không
biết là cái quyển nhật ký cũ kỹ kia đến tột cùng là đại biểu cho cái gì mà lại
khiến cho mẫu thân mình xúc động đến như thế. Sự xúc động theo bản năng của
hắn, khiến cho hắn muốn bảo hộ đối phương, trong lòng chợt nảy sinh ý định
muốn chất vấn Hoài Thảo Thi đang đứng trước mặt kia. Nhưng mà khi nghĩ đến cái
thân phận vô cùng tôn quý của đối phương, cho nên hắn chung quy cũng không dám
nói tiếng nào.
Vị phụ nhân béo tốt ở bên trong gian tiểu viện sạch sẽ kia không ngờ lại thất
thanh khóc rống lên như thế, chuyện này khiến cho biểu tình của đám quân nhân
sĩ quan Đế Quốc đang đứng khắp nơi bốn phía xung quanh kia trở nên có chút kỳ
dị. Thân là những quân nhân sĩ quan chỉ huy trực thuộc bộ đội trực tiếp của
Công chúa Điện hạ, bọn họ biết rõ ràng cái quyển nhật ký cũ xưa này tựa hồ như
là thuộc về một vị đồng đội đã hy sinh nào đó của chính mình. Nhưng mà bọn họ
lại căn bản không biết được nội dung chính xác ghi trong quyển nhật ký kia.
Trong lúc nhất thời một loại cảm giác thê lương, bi thương nào đó liền dâng
lên ngập tràn bên trong tòa tiểu viện, một vài tên quân nhân sĩ quan cũng đã
lặng lẽ gỡ xuống cái mũ quân dụng trên đầu chính mình.
Hoài Thảo Thi nhìn thấy vị phụ nhân béo mập ở trước mặt chính mình đang giống
hệt như một gã hài đồng bình thường, không ngừng khóc rống lên kia, ánh mắt
của nàng ta cũng không nhịn được khẽ nheo lại một chút.
Cái bản nhật ký cũ xưa này chính là do Hứa Nhạc kiếm lại được, hơn nữa còn
mang từ Liên Bang đến Đế Quốc nữa. Cái vị phụ nhân mập mạp nhìn qua cực kỳ
bình thường như thế lại, lại hết sức trùng hợp chính là em gái ruột của gã
quân nhân sĩ quan Arthur kia, hơn nữa cũng chẳng biết vì nguyên nhân gì, bà ta
lại dã cam tâm tình nguyện chấp nhận sự phiêu lưu mạo hiểm như thế, đem hắn
thu lưu lại, giấu bên trong tòa tiểu viện này gần nửa năm thời gian như thế.
Bản thân Hoài Thảo Thi cũng đã từng cẩn thận lật xem qua quyển nhật ký cũ kỹ
này. Trong những gì mà gã quân nhân sĩ quan Arthur kia ghi chép lại, nàng ta
đã cảm nhận được một vài cảm giác gì đó mà nàng ta chưa từng dụng tâm cảm thụ
qua. Hiện tại cái cảm giác này đã mạnh mẽ dâng trào, chẳng lẽ bên trong cõi
minh minh quả thật có những chuyện kỳ lạ đến như thế hay sao?
Cái loại sự kiện với xác xuất phát sinh nhỏ đến như thế này, như thế nào lại
có thể phát sinh như thế? Hay là nói Đấng Sáng thế cho rằng cả hai anh em gái
xa cách nhau bằng cõi sinh tử, xa cách nhau bởi một biển vũ trụ xa xôi như thế
này, cũng đều có được một loại mỹ đức đáng được quý trọng, cho nên mới mượn
tay Hứa Nhạc để thi triển ra một chút sự từ bi của mình hay sao?
Bản thân Hoài Thảo Thi cũng không có từ bi. Trong suy nghĩ của nàng, cái loại
mỹ đức như thế này, cũng chỉ có trong cái thời đại hòa bình mới có thể được
cho phép xuất hiện, mới có thể được phép tán thưởng. Hiện nay chiến hỏa đã xảy
ra khắp cả vũ trụ này, cho nên cái loại tồn tại tương đối hư vô này cần phải
tránh xa.
Bộ đội Quân viễn chinh Đế Quốc ở trên lãnh thổ Tây Lâm Liên Bang đã từng tiến
hành qua rất nhiều những tràng giết hại nhằm vào các bình dân bá tánh cùng với
các nhân viên kỹ thuật. Sau khi đọc được tin tức tình báo từ Quân Bộ về chuyện
này, bản thân Hoài Thảo Thi cũng từng cho rằng cái loại hành động này căn bản
không có ý nghĩa gì cả. Nhưng mà nàng ta cũng đồng dạng cực kỳ không hề ủng hộ
loại hành động ngu xuẩn làm trái với mệnh lệnh thượng cấp như tên quân nhân sĩ
quan tên Arthur này.
– Ngươi tên là Bảo La à?
Hoài Thảo Thi sau khi thoáng trầm mặc trong một lúc, đột nhiên xoay người nhìn
qua gã thiếu niên trẻ tuổi có chút không biết nên làm gì đằng kia, lạnh lùng
nói:
– Căn cứ vào hồ sơ học bạ của Đại học Hoàng gia Đế Quốc II các ngươi, tựa hồ
như gần đây ngươi đang tham gia vào khóa huấn luyện quân sự đúng không?
Bảo La có chút khẩn trương liếc mắt sang nhìn vị mẫu thân đang còn không ngừng
khóc rống ở bên cạnh mình, khẽ nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng đè nén tâm tình
khẩn trương của mình, thấp giọng trả lời:
– Vâng!
Hắn hoàn toàn không hiểu nổi vị Công chúa Điện hạ vốn ở trong lòng những dân
chúng Đế Quốc giống hệt như một vị thần linh này vì cái gì lại đến nhà mình
như thế, lại càng khiếp sợ hơn đối với chuyện Công chúa Điện hạ tựa hồ như còn
biết rõ ràng chính mình là ai, đã từng làm qua chuyện gì…
– Khóa huấn luyện quân sự trong tường của ngươi đến đây là kết thúc!
Hoài Thảo Thi liếc mắt nhìn hắn một cái, sau đó xoay người rời đi.
Bản thân Bảo La đối với đám Quân đội Đế Quốc thường xuyên đến khu dân nghèo
đàn áp, bắt bớ bốn phía cũng căn bản không có bất cứ hảo cảm gì cả, nhưng mà
trong lòng hắn lại tràn ngập nhiệt huyết muốn chống cự kẻ thù Liên Bang xâm
lược. Trong suy nghĩ của đám đệ tử bình dân bá tánh như hắn mà nói, gia nhập
Quân đội Đế Quốc cũng chính là một loại quyền lợi đáng giá để hắn phấn đấu
cùng với mong đợi. Nhưng mà khi nghe được những lời nói này của Công chúa Điện
hạ, hắn có chút kinh ngạc, nhiệt huyết lập tức dâng trào lên, lớn tiếng phản
kháng, nói:
– Vì cái gì?
Hoài Thảo Thi đem hai tay chắp lại sau lưng, chậm rãi bước đi. Hai bàn tay sau
lưng chậm rãi nắm chặt lại. Nàng ta vốn dĩ cũng chẳng hề để ý đến sự kháng
nghị của cái gã thiếu niên sau lưng mình, chỉ là trực tiếp hướng về phía gã
thuộc cấp đi theo bên cạnh, hạ mệnh lệnh:
– Nhớ kỹ mã số công dân của gã thiếu niên này, bất cứ ai cũng không được phép
chấp nhận cho hắn ra tiền tuyến!
– Kẻ đem ông treo ngược lên trên cây đến tột cùng là nhân vật nào? Có phải là
hắn đã quay trở lại hay không?
– Ta thật sự không biết, bởi vì lần trước ngài đã nói cho ta biết rằng hắn đã
chết rồi, cho nên ta cũng vốn không hề có chút tâm lý chuẩn bị nào cả… Hạ
thuốc mê vào bên trong tách trà của ta, cái loại thủ đoạn hèn hạ tầm thường
nhưng lại đặc biệt hữu dụng như thế này, quả thật rất giống với thủ đoạn mà
cái tên Nạp Tư Lý kia hay làm.
– Dựa theo những tin tức tình báo từ bên phía Liên Bang bên kia truyền về,
thì hắn hẳn là đã chết rồi mới đúng. Sự căm hận của cái lão thiết đầu ở bên
Liên Bang bên kia đối với hắn tuyệt đối cũng sẽ không thấp hơn ta chút nào.
Tuy rằng hiện tại hắn đã từng rất nhiều lần cực kỳ vớ vẫn đào thoát khỏi sự
đuổi giết của cái lão thiết đầu kia, nhưng mà nói thế nào thì ta cứ nghĩ rằng
kỳ tích lại cũng không có khả năng lặp lại một lần nữa.
Tại trên đỉnh của tòa Trích Tinh Điện tràn đầy gió mát kia, bên dưới mơ hồ
không ngừng truyền đến những thanh âm vù vù trầm thấp của những thiết bị di
động tự động, những tấm màn ngăn cản tia tử ngoại được bố trí khắp nơi ở bốn
phía không ngừng đón gió tung bay. Hoàng đế Đế Quốc Hoài Phu Sa chậm rãi xoay
người lại, nhìn về phía gã nam nhân trung niên cực kỳ xinh đẹp đang đứng ở bên
cạnh bức bình phong đằng sau kia. Cặp mày ông ta khẽ nhíu lại, cứ nghĩ thấy
cái kiện trường bào màu trắng bạc màu đang mặc ở trên người của cái gã này,
nhìn qua giống hệt như là những tấm màn màu trắng đang treo đầy ở bốn phía
xung quanh đại điện của mình. Còn về phần cái cặp chân dài lõa lồ trắng nõn
nhìn qua giống hệt như là nữ nhân kia, suốt hơn mười năm nay, mỗi lần nhìn
thấy nó, lúc nào cũng khiến ông ta cảm thấy vô cùng buồn nôn.
– Đứng ở trên lập trường của Đế Quốc mà nói, ta cho rằng ngài căn bản là
không nên có bất cứ hận ý nào đối với Nạp Tư Lý cả. Năm đó nếu như không phải
có cái tràng đại nổ mạnh mà một tay do hắn nổ ra kia, nói không chừng hiện tại
Lý Thất Phu sớm đã dẫn dắt Quân đội Liên Bang san bằng luôn cái tòa Hoàng cung
này của ngài rồi.
– Một cái tràng chiến tranh máy móc khổng lồ nhất giữa hai cái thế lực khủng
bố bên trong vũ trụ đối kháng với nhau, lại như thế nào có thể bởi vì một
người nào đó, một hồi nổ mạnh nào đó mà thay đổi được chứ?
Ngữ khí của Hoàng đế Đế Quốc Hoài Phu Sa cực kỳ nghiêm nghị lại mang theo một
tia trào phúng nhàn nhạt:
– Những loại người như các ngươi vậy, luôn luôn có thói quen thần thánh hóa
một nhân vật cá nhân nào đó… Lão sư mất rồi, ngươi càng ngày càng rất không
nên thân. Phủ Đại Sư Phạm có phải là nghĩ thấy sắp sửa không còn truyền thừa
xuống được nữa rồi hay không, sợ rằng sẽ không có người kế thừa nữa, cho nên
ngươi mới nghĩ đến chuyện đem đệ tử của đệ tử của lão sư cùng với con gái của
ta đem bỏ chung vào trong Thần Điện, như vậy liền có thể tiếp tục duy trì cái
cảm giác thần bí không thể nào xâm phạm của cái gia tộc của ngươi hay sao?
– Hoàng đế Bệ hạ đồng học, gia tộc của chúng ta chưa bao giờ cần phải đi cố
gắng mà giữ gìn lại địa vị của chính mình cả. Nếu như mà ngài đây chính là
muốn hướng về phía cái Huyết thệ ngàn năm kia mà phát ra thanh âm cường đại
của chính mình, như vậy thì ta sẽ phi thường sung sướng mà chứng kiến một đoạn
lịch sử phát sinh a. Đồng thời ta cũng rất muốn tận mắt chứng kiến cảnh Vương
triều Bạch Cận sẽ bị hủy diệt như thế nào!
Bên trong lời nói của vị Đại Sư Phạm kia ẩn chứa sự trào phúng tuyệt đối cũng
không kém hơn so với vị nam nhân có quyền lực tối cao nhất trong vũ trụ này.
Cũng không biết rõ ràng là trong gia tộc của hắn đến tột cùng là có những con
bài chưa lật như thế nào, không ngờ lại có thể khiến cho hắn lúc đối mặt với
Hoàng đế Đế Quốc lại có thể thả lỏng cùng với điên cuồng giống như thế.
– Nếu như sau này lại phát sinh ra những chuyện giống như chuyện lần này nữa…
Hoàng đế Đế Quốc Hoài Phu Sa khẽ nheo mắt lại một chút, cực kỳ bình tĩnh nhìn
Đại Sư Phạm, nói:
– Ta sẽ quên đi cái gì gọi là Huyết thệ, ít nhất đầu tiên ta liền có thể giết
chết ngươi trước… Còn về chuyện bên phía Hoa gia các người đến tột cùng là để
lại bao nhiên con bài chưa lật nào đó, cái Hoàng triều này có thể nào tiếp tục
kéo dài xuống nữa hay không, đến lúc đó có lẽ ta cũng sẽ không hề quan tâm
đến.
Đại Sư Phạm nhìn về phía cặp mắt đã nheo lại cực mỏng của Hoàng đế Đế Quốc,
biết rằng trong lòng đối phương thật sự đã động sát cơ. Nhưng mà biểu tình
trên mặt của hắn vẫn như cũ tản mạn mà xinh đẹp mê người như vậy. Ba một
tiếng, hắn đã mở bật lửa, châm một điếu thuốc lá cực kỳ dài khác thường ở trên
môi mình, khẽ nhún nhún vai, nói:
– Xem ra ngài đối với tình huống hiện tại của Đế Quốc là vô cùng bi quan a!
– Không, ta chỉ là thật sự ghét cay ghét đắng cái sự tồn tại giống hệt như
Thần côn như ngươi vậy. Cái loại cảm giác ghét cay ghét đắng này có đôi khi
thậm chí còn siêu việt hơn cả những nguyện vọng lớn nhất cuộc đời này của ta
nữa.
Hoàng đế Đế Quốc mang theo giọng điệu ghét cay ghét đắng nhìn chằm chằm về
phía Đại Sư Phạm, ánh mắt sau đó mới dừng lại một chút ở trên một cành táo gai
cực kỳ cũ xưa mà tràn đầy những vết máu đã khô màu đen kịt.
Đại Sư Phạm khẽ rùng mình lên một cái, sau đó khẽ khom người hành lễ, cũng
không có chờ đợi sự cho phép của Hoàng đế, đã nâng bước hướng về phía lối vào
của đại điện mà đi đến.
– Ngươi muốn đi dâu đó?
Hoàng đế Đế Quốc khẽ xoay người lại, cũng không tiếp tục nhìn qua phía của Đại
Sư Phạm rời đi, mà đặt tay lên trên lan can, nhìn về phía bầu trời cao rộng
rãi phía bên ngoài.
– Ta muốn đi tìm cái chiếc phi thuyền Chiến hạm năm xưa kia, nhìn xem có cơ
hội dùng nó chạy đến Liên Bang chơi một trận hay không.
Cước bộ của Đại Sư Phạm cũng không hề dừng lại, bình thản nói:
– Nếu như ta có thể đi được, có lẽ ta cũng có thể thuận tay một phen đem cái
danh sách đã bị hủy kia tìm trở lại.
Biểu tình lúc nào cũng băng lãnh như những dòng sông băng hàn vạn năm của vị
Hoàng đế Đế Quốc Hoài Phu Sa trong nháy mắt này liền có chút buông lỏng lại.
Cái bản kế hoạch anh hùng đã cố gắng sắp đặt mấy chục năm nay, ngày hôm nay
mặc dù đã bị Liên Bang khám phá ra, nhưng mà nếu quả thật có thể đem bản hồ sơ
bí mật mà rất nhiều năm trước đã bị tiêu hủy kia tìm trở lại được, như vậy có
lẽ còn có chút tác dụng nào đó.
– Ngươi chung quy vẫn còn là một người Đế Quốc!
Hoàng đế Đế Quốc Hoài Phu Sa nhìn lên vòm trời khẽ mỉm cười một cái. Trong tầm
mắt của ông ta cũng không nhìn thấy được bất cứ những thiết bị phi hành nào
cả, nhưng mà ở xa bên ngoài tầng khí quyển, ở trong các căn cứ vũ trụ khổng lồ
chung quanh Thiên Kinh Tinh, ở trong mười cái Tinh hệ mà Đế Quốc còn đang
khống chế trong tay, vô số các thiết bị máy móc chiến tranh hợp kim nặng nề
đang không ngừng cực kỳ khẩn trương tiến vào các thiết bị chuyên chở chuyên
dụng, vô số các Chiến hạm Đế Quốc dày dày đặc đặc mà trầm mặc huyền phù bên
trong không gian vũ trụ, thời khắc nào cũng chuẩn bị hướng về phía tiền tuyến
mà phóng đi.
Chiến tranh sớm sẽ bắt đầu rồi, vậy thì cứ để hắn oanh oanh liệt liệt mà lên
đường đi đi.