Gian Khách – Chương 625: Đế Quốc cất lưới (Trung) – Botruyen

Gian Khách - Chương 625: Đế Quốc cất lưới (Trung)

Bên trong gian sửa chữa ô tô tràn đầy những mảnh tường vỡ cùng với sương khói
mù mịt vẫn còn có người sống sót. Những viên đạn ít ỏi đến thê lương vẫn không
ngừng gào thét phóng ra, xuyên thấu qua màn khói đen đằng kia, nện thẳng lên
trên mặt giáp cứng rắn của những đầu Robot Lang Nha, thanh âm nặng nề mà khủng
bố. Thế nhưng nó lại cũng chỉ có thể chấn lên vài đốm lửa nhỏ nhàn nhạt mà
thôi, thậm chí ngay cả để lại một chút vết trầy trên thân thể con Robot cũng
không có nữa.

Một tràng chiến đấu mà uy lực chênh lệch nhau quá lớn như thế này, khiến cho
hỏa lực của đám chiến sĩ tổ chức bình dân phản kháng lưu lại kia nhìn qua đáng
thương dị thường. Bọn họ giống như một đám côn trùng nhỏ bé, đang đối diện với
cái chết sắp đến, hướng về con voi to lớn cùng với mạnh mẽ hơn mình vô số lần,
phí công không ngừng phun ra những giọt nọc độc cuối cùng của chính mình, thế
nhưng con voi kia căn bản là không cảm nhận được sự phản kháng của bọn chúng.

Những đầu Robot Lang Nha kia đột nhiên dừng lại cái chân máy móc nặng nề của
chính mình. Khẩu cơ pháo khủng bố trên cánh tay trái máy móc của chúng nâng
lên, phun ra những luồng hỏa miêu xinh đẹp. Hỏa lực mạnh mẽ khủng bố nhất thời
đem nửa bức tường còn sót lại oanh thành vô số mảnh vụn tung bay khắp trời.
Còn về phần những gã chiến sĩ tổ chức bình dân phản kháng ẩn núp phía sau bức
tường kia, thì lại là ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, đã
liền biến thành vô số mảnh thi thể tung bay rồi.

Tiếng động cơ dịch chuyển vù vù chói tai, thanh âm những cái chân máy móc nặng
nề của đám Robot đạp xuống mặt đất, những thanh âm cơ pháo bắn phá lãnh khốc
mà nặng nề, tiếng tường gạch vỡ vụn, thanh âm kinh ngạc kêu thét… Vô số thanh
âm từ nơi đó không ngừng vang lên, chỉ là ở trong những loại thanh âm hỗn độn
đó, tuyệt đối không có thanh âm tiếng súng cùng với tiếng gọi nhau í ới của
các chiến sĩ tổ chức bình dân phản kháng ở lại cầm cự nữa. Dần dần một trận
tàn sát khủng bố mạnh mẽ của chi bộ đội càn quét này cuối cùng cũng kết thúc.

Hơn mười đầu Robot Lang Nha khủng bố trong khoảng thời gian ngắn nhất đã hoàn
toàn quét sạch sự chống cự yếu ớt bên trong xưởng sửa chữa ô tô, sau đó lập
tức tách ra, nhanh chóng chiếm cứ các địa điểm yếu hại tại các khu vực xung
quanh nơi này. Trong đó có một vài đầu Robot điện tử bắt đầu khởi động hệ
thống theo dõi phản ứng sinh vật điện tử cao cấp, ý đồ muốn tìm ra hướng đi
của các đường địa đạo phiền phức bên dưới nhà xưởng sửa chữa ô tô này.

Liền đúng vào lúc này, từ phía sau quảng trường của khu dân nghèo đột nhiên mơ
hồ có thanh âm những đầu Robot công trình hạng nặng đang đè nén lên mặt lộ mà
di chuyển đến. Bên trong còn có trộn lẫn một vài thanh âm lốp xe ma sát với
mặt đường, hầu như không thể nghe thấy được. Cánh cổng lớn phía trước xưởng
sửa chữa ô tô sớm đã bị gãy ngang, lúc này ầm ầm một tiếng liền ngã thẳng
xuống mặt đất. Một tầng bụi mù mạnh mẽ dâng lên.

Hoài Thảo Thi vẻ mặt hờ hững, đầu đội chiếc mũ quân dụng, dưới sự bảo vệ của
vô số các binh lính bộ đội Đế Quốc thần tình cực kỳ trầm trọng, cất bước mà
vào, hướng về phía khu vực phía Nam của xưởng mà đi tới.

Bức tường bằng xi măng cao lớn ở khu phía Nam xưởng sửa chữa kia lúc này dưới
sự oanh kích mạnh mẽ của khỏa tên lửa đạn đạo không đối diện kia mà sớm biến
thành bột phấn, lộ ra những lõi thép thê lương cùng với những mảnh tường vụn
đen đúa còn sót lại. Phía sau bức tường tan nát này chính là một cái hồ nước
nhỏ bên ngoài không xa.

Cái tràng nổ mạnh khủng bố kia chính là phát sinh ở ngay bên cạnh cái hồ nước
nhỏ này. Lúc này mặt đất bên dưới nó đã sớm biến thành một cái hố to mày đen
vô cùng khủng bố, bụi mù bốc lên dày đặc.

Toàn bộ lượng nước ít ỏi bên trong cái hồ nhỏ kia hiện tại sớm đã bị luồng khí
lãnh cực nóng của tràn nổ mạnh kia ảnh hưởng, khiến cho bốc hơi hết toàn bộ,
lộ ra một lớp bùn đất mốc meo ngàn năm ở bên dưới đáy. Thậm chí lớp bùn đất
bên dưới đáy này cũng đã hoàn toàn khô cạn, nứt nẻ ra, nhìn qua giống hệt như
là mặt đất ở một chỗ sa mạc nóng bức lâu năm không có mưa, gió gì vậy.

Hoài Thảo Thi lúc này đang đứng ở trên chỗ còn sót lại của bức tường gần như
vỡ tan kia, khoanh tay lại nhìn xuống cái hố to khủng bố ngay phía trước mặt
mình, nhìn xuống con đường địa đạo đã bị chấn cho lộ hẳn ra bên ngoài ở ngay
phía trước cái hồ nước kia, nhìn thấy vô số những thi thể cháy đen với những
hình dạng vô cùng quái dị, nhìn thấy trong đường địa đạo kia vẫn còn mấy người
chưa hoàn toàn chết hẳn, cặp mày thanh tú của nàng ta khẽ nhướng lên một chút.

Con đường địa đạo kia đã bị tên lửa đạn đạo hoàn toàn phá hủy, hơn sáu mươi gã
chiến sĩ của tổ chức bình dân phản kháng hộ tống Lĩnh tụ Ốc Tư rời đi, hiện
tại tuyệt đại đa số cũng trong khoảnh khắc liền chết đi. Mà vị lão nhân Lĩnh
tụ cùng với mấy gã thuộc hạ trong thành nhất của ông ta bởi vì nhanh chân chạy
ở trước nhất, cho nên mặc dù cũng bị vụ nổ mạnh kia chấn bay, cả người tràn
đầy máu tươi cùng với những mảnh thi thể vỡ vụn, những mảnh bùn đất, thế nhưng
lại may mắn cũng không có tử vong ngay tại đương trường.

Chẳng qua, cái này có lẽ cũng chính là một sự bất hạnh cực lớn của bọn họ.

Vị lão nhân Ốc Tư yếu ớt nằm dài thở dốc trên mặt đất. Nước bùn cùng với máu
tươi vẽ loạn khắp nơi trên toàn thân ông ta. Những đốm đồi mồi xấu xí cùng với
cái làn da trắng trẻo quái dị mà ông ta có được ngay từ đầu kiếp sống dân đen
của chính mình, thứ khiến cho ông ta có thể dũng cảm đứng lên, bắt đầu khiêu
chiến sự bất công trong xã hội kia, lúc này cũng đã hoàn toàn bị che phủ, căn
bản không nhìn rõ ràng nữa.

Quần áo của ông ta đã bị những luồng hỏa miêu khủng bó đốt thành tro tàn, cặp
chân bại liệt nhiều năm trước đây trong sự nghiệp chiến đấu với Hoàng tộc Đế
Quốc cũng bị thiêu đốt đến mức thê thảm không đành lòng nhìn. Một mảnh da thịt
tối đen cùng với một vài chỗ nứt vỡ đỏ au, không ngừng bốc lên từng luồng khói
khét lẹt.

Ý chí cứng rắn mạnh mẽ kinh người giúp cho vị lão nhân Lĩnh tụ này cũng không
có lâm vào hôn mê. Ông ta trừng lớn cặp mắt, nhìn chằm chằm về phía cái gã
quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi đang từ ở trên đỉnh đường địa đạo hướng
chính mình đi tới kia, trong lòng mơ hồ đoán được thân phận thật sự của đối
phương. Hô hấp của ông ta vốn đang suy yếu, lúc này đột nhiên trở nên dồn dập
lên một trận. Bàn tay phải già nua vô lực của ông ta có chút nắm chặt lại,
chụp lấy một mớ bùn đất trên mặt đất, tựa hồ như muốn cầm lấy cái gì đó để mà
đập cái gì.

Gã binh lính Đế Quốc phụ trách giám sát ông ta để ý thấy động tác của vị lão
nhân, hắn khẽ cúi thấp thân thể xuống, mạnh mẽ tát mạnh một cái vang dội lên
mặt vị lão nhân. Cú tát vô cùng mạnh mẽ kia khiến cho trên mặt vị lão nhân
nhất thời đỏ bừng lên một mảnh.

Hoài Thảo Thi khẽ phất phất tay mấy cái, ý bảo đám binh sĩ đang canh gác xung
quanh đám người kia tản ra. Nàng ta một mình một người đi tới trước mặt vị
Lĩnh tụ Ốc Tư, im lặng trầm mặc nhìn ông ta. Nàng nhìn một khoảng thời gian
rất lâu sau đó, mới hờ hững mà mở miệng nói:

– Ta xin tự giới thiệu một chút, ta là Hoài Thảo Thi!

Cặp môi trắng bệch tràn đầy máu tươi của vị lão nhân Ốc Tư đột nhiên khẽ nhúc
nhích một chút, bên trong cặp mắt đột nhiên toát ra một đạo quang mang kỳ dị,
thế nhưng lại chung quy cũng không có mở miệng nói cái gì.

– Ta biết ông là ai!

Hoài Thảo Thi tiếp tục hờ hững nói:

– Hoàng Thất Đế Quốc để mặc cho ông có thể trốn chết nhiều năm đến như vậy,
cũng không phải là không có cách bắt giữ ông, mà là bởi vì chúng ta cần ông đi
dẹp yên một vài nhân vật nào đó của chúng ta, làm ra những chuyện tình mà
chúng ta không tiện ra tay. Nếu nhưng quả thật chúng ta muốn bắt giữ ông, ông
như thế nào có thể trốn thoát nổi cơ chứ?

Một tia thần thái kiên nghị bên trong cặp mắt vị lão nhân Ốc Tư chợt dần dần
phai nhạt đi. Ông ta biết rõ ràng lúc này mình sắp đuối sức mà chết, cho nên
vị Công chúa Điện hạ này cũng không nhất thiết là phải đi lừa gạt chính mình
làm gì. Cái khỏa trái tim đã sớm chuẩn bị hy sinh vì sự nghiệp bất cứ lúc này,
hiện tại lại dần dần sinh ra một chút ngớ ngẩn không hiểu.

Bắt đầu từ khi còn là một gã thanh niên, ông ta đã liền dấn thân vào trong sự
nghiệp giải phóng cho bình dân nô lệ ở dưới đáy tầng chót của xã hội Đế Quốc
này. Ông ta không biết bao nhiêu lần đã đào thoát ra khỏi những vòng vây đuổi
bắt của Quân đội Đế Quốc cùng với những cảnh sát chìm truy đuổi mình không
ngừng. Ông ta đã từng lãnh đạo bảy cuộc khỏi nghĩa hoặc là bạo động lớn có nhỏ
có trong khắp lãnh thổ Đế Quốc. Ông ta suất lĩnh những đệ tử tràn đầy nhiệt
huyết cùng với các nông phu cơ cực, bí mật tiến hành xử tử gần cả ngàn gã quý
tộc vô sỉ tham lam mà tàn nhẫn… Ông ta cũng đã từng bị thương nặng suýt chết,
đã từng dùng tên giả bị bắt giam vào trong nhà lao Hoàng gia… Tuy rằng trơ mắt
nhìn thấy tiền đồ của sự nghiệp giải phóng dân chúng càng ngày càng ảm đạm
hơn, thế nhưng lại chưa có một khắc nào cảm thấy hối hận cả.

Mãi cho đến thời khắc này, khi biết mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, lại
nghe được những lời nói lạnh lùng tàn nhẫn này của Hoài Thảo Thi, Lĩnh tụ Ốc
Tư rốt cuộc cũng mới hiểu được, vì cái gì mà bản thân mình nhiều năm như vậy
có thể càng không ngừng trốn chết, thế nhưng lại vẫn không có chết…

– Cái gã thanh niên Liên Bang kia hiện tại đang ở nơi nào?

Thân thể Hoài Thảo Thi đột nhiên ngồi xổm xuống dưới, ánh mắt sắc bén như đao
nhìn chằm chằm vào vị lão nhân đang nằm trên mặt đất:

– Các người chuẩn bị một phen đem hắn từ nơi này rời đi bằng con đường nào?

Vị lão nhân Ốc Tư căn bản cũng không thèm để ý đến câu hỏi của nàng. Ông ta
thoáng trầm mặc trong một khoảng thời gian dài, cuối cùng thì cái thần thái
kiên nghị mạnh mẽ thuộc về bản thân của ông ta lại một lần nữa quay trở lại
trong mắt.

Hiện tại đã sắp kiệt sức ngã xuống, vị lão nhân kiên cường rốt cuộc cũng đã
suy nghĩ cẩn thận mọi việc. Bản thân mình mặc dù lúc còn sống ở một mức độ nào
đó mà nói là đã bị Hoàng Thất lợi dụng, thế nhưng mà những chuyện tình mà
chính mình đã làm kia, vẫn luôn luôn là có giá trị.

– Ốc Tư, trước đây ta đã từng xem qua rất nhiều hồ sơ của ông. Thân là một
thành viên của Hoàng tộc Đế Quốc, ta cũng không nhịn được có chút kính nể đối
với ông. Bởi vì ông trước kia, thật sự là vô cùng có cốt khí!

Hoài Thảo Thi nhìn thấy những biến hóa xảy ra trên biểu tình của vị lão nhân,
biết rõ ràng đối phương tuyệt đối sẽ không có khả năng nói ra những gì mà mình
muốn biết. Cặp mày cô nàng nhíu chặt lại, có chút ghét cay ghét đắng lạnh
giọng nói:

– Cuộc chiến đấu giữa hai chúng ta, chung quy cũng vẫn là cuộc chiến đấu nội
bộ giữa những người Đế Quốc với nhau. Nhưng mà ta không ngờ tới nổi, ông bây
giờ đã quá già rồi, không ngờ lại làm ra những chuyện khiến kẻ khác phải cực
kỳ thất vọng như thế…

– Cấu kết với đám người Liên Bang, bán đứng luôn lợi ích dân tộc của chính
mình, vì lý niệm chính trị của chính bản thân mình, không tiếc làm ra những
hành động phản quốc… Ông không biết làm như vậy là vô cùng đáng xấu hổ hay
sao?

Sự phẫn nộ của Hoài Thảo Thi đích thực là vô cùng chân thật, phát sâu từ tận
đáy lòng nàng. Vị Lĩnh tụ Ốc Tư đang vô cùng yếu đuối nằm trên mặt đất, cặp
mắt có chút hờ hững liếc nhìn về phía bầu trời cao vút mà xa xôi kia, tựa hồ
như là đang tự hỏi làm thế nào để trả lời sự phẫn nộ của Công chúa Điện hạ,
lại tựa hồ như là đang tự hỏi trong lòng, quyết định của chính mình cùng hợp
tác với Liên Bang, đến tột cùng là đúng hay sai?

Một khoảng thời gian rất dài sau đó, vị lão nhân Ốc Tư hơi chút gian nan
nghiêng đầu lại, nhìn chằm chằm về phía Hoài Thảo Thi, bên trong cặp mắt ***c
ngầu lộ ra một tia quang mang kiên định cùng với trào phúng, thanh âm khàn
khàn mà thở hổn hển nói khẽ:

– Phản quốc? Cái quốc gia này là quốc gia của các người, cho tới bây giờ cũng
chưa từng là quốc gia của những bình dân nô lệ chúng ta… Công chúa Điện hạ, cô
có thể nào tìm ra cho ta một cái lý do để những người bình dân nô lệ chúng ta
phải cảm thấy yêu cái quốc gia này đi!

– Nhưng mà các người dù sao cũng đều là người Đế Quốc, các người là sinh ra ở
nơi này, ở nơi này mà lớn lên…

– Đây chính là cái đạo lý hễ là giòi bọ thì phải yêu hố phân hay sao?

Vị lão nhân chợt hô hấp dồn dập lên một trận. Ánh mắt của ông ta lại dần dần
trở nên trống rỗng một trận, hai tay có chút vô lực cào cào nhẹ lên trên mặt
đất khô cằn bên dưới thân mình, nhìn chằm chằm Hoài Thảo Thi, yếu ớt nói:

– Những chuyện tình mà cả đời này ta đã làm, cũng không phải là muốn chứng
minh ta có khả năng xuất sắc nào đó, mà chỉ là muốn đem những thứ mà chúng ta
bị cướp đoạt đi đoạt lại, ta tuyệt đối không muốn tiếp tục sống tàn trong cái
hố phân này nữa.

– Những gì của thần linh là thuộc về thần linh, những gì của Đế Quốc là thuộc
về Hoàng đế Bệ hạ, trên đời này có cái gì là thuộc về của chính những bình dân
nô lệ chúng ta cơ chứ? Công chúa Điện hạ thân mến của ta ơi, nếu như các người
có thể một phen khẳng khái đem những gì vốn dĩ thuộc về chúng ta trả lại cho
chúng ta, các người nhất định sẽ phát hiện ra, quyết tâm chống cự lại đám
người Liên Bang xâm lược kia của chúng ta, so với những gì trong suy nghĩ của
các người còn mạnh mẽ hơn rất nhiều nữa.

– Lý do biện giải của đám người phản quốc vô sỉ như các người luôn luôn tuyệt
vời chính trực quang minh như thế a!

Hoài Thảo Thi nhìn chằm chằm xuống vị Lĩnh tụ của tổ chức bình dân phản kháng
nằm ngay dưới chân mình, lạnh nhạt đưa ra một lời bình trào phúng cuối cùng,
sau đó xoay người bỏ đi.

Các chiến sĩ của tổ chức bình dân phản kháng Đế Quốc đã từng gọi Quân đội cùng
với các quan viên của Hoàng Thất là đám Hoàng tặc, còn bản thân mình thì bị
đám người Hoàng Thất Đế Quốc gọi là nghịch tặc. Bắt đầu từ ngày hôm nay, nói
như vậy bên trên lệnh truy nã của bọn họ sẽ có thêm một cái danh tự mới: giặc
phản quốc!

Vị lão nhân Ốc Tư lãnh đạo tổ chức bình dân phản kháng suốt mấy chục năm thời
gian, vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình, ông ta đã làm ra một cái
quyết định cùng với đám người xâm lược Liên Bang tiến hành hợp tác khiến người
khác phải vô cùng khiếp sợ như thế. Tuy rằng bằng vào quyền uy vô thượng của
ông ta trong tổ chức, đã tạm thời đạt được sự ủng hộ của đại bộ phận các thành
viên bên trong tổ chức, nhưng mà cái tội danh tội phạm phản quốc này, cái hành
vi dẫn sói vào nhà như thế này, nói như vậy thì đứng ở bất cứ góc độ nào trên
lịch sử, cũng sẽ đều đi theo ông ta cùng với tổ chức của ông ta vĩnh viễn,
vĩnh viễn…

Làm như vậy thật sự có chính xác hay không? Thật sự có… đáng giá hay không? Vị
lão nhân này còn chưa thể trả lời cái câu hỏi này, thì bên dưới đáy cái hồ
nước cạn khô kia chợt truyền đến một tiếng súng lục thanh thúy, đã kết thúc
một cuộc đời tràn ngập tinh thần đấu tranh kiên cường của ông ta, cũng một
phen đem cái câu hỏi này để lại cho những người nối nghiệp tiếp theo cùng với
các chiến sĩ tâm tình phức tạp vô cùng của tổ chức bình dân phán kháng kia.

Đám chiến sĩ của tổ chức bình dân phản kháng kia lúc này đang liều mạng chạy
như điên bên trong con đường địa đạo, tự nhiên cũng sẽ không có biện pháp nào
nghe được thanh âm của khẩu súng lục kia vang lên. Nhưng mà những hình ảnh về
tràng nổ mạnh lúc trước từ hệ thống theo dõi tầm xa truyền về, cùng với những
phần thi thể tàn khuyết còn lại bị những luồng khí lãng khủng bố chấn văng
ngay sau đó, đã làm cho trong lòng bọn họ sớm đoán ra được kết quả của đám
người ở lại cản hậu rồi.

Cái vị lão nhân giống hệt như từ phụ kia, không thật sự chính là từ phụ, không
biết bao nhiêu năm nay đã dẫn dắt bọn họ, thậm chí là ngay cả những bậc cha
chú của bọn họ kiên cường chiến đấu vì lý tưởng chung kia, hẳn là đã một phen
đem sinh mệnh của chính bản thân mình cống hiến cho sự nghiệp giải phóng nhân
dân rồi…

Thân thể các chiến sĩ của tổ chức bình dân phản kháng nhất thời cứng ngắc,
liếc mắt nhìn về phía Tề Đại Binh bên này, không hề phát ra bất cứ thanh âm
nào, đưa ra sự nghi hoặc thống khổ của bản thân mình. Mà Tề Đại Binh thỉnh
thoảng lại dùng khóe mắt liếc nhìn lên màn hình bên kia, lúc này biểu tình sớm
đã bởi vì sự bi thương thống khổ ở sâu nhất bên trong nội tâm mình khiến cho
chết lặng rồi, căn bản không có làm ra bất cứ phản ứng nào cả.

Những con đường đang trên con đường chạy trốn chết kia lúc này lại không hề
dừng lại cước bộ, những tiếng bước chân rầm rập dày đặc bên trong con đường
địa đạo âm u không ngừng kéo dài vang vọng. Không có bất cứ kẻ nào mở miệng
nói chuyện, cũng không có người nào điên cuồng gào khóc, kêu gọi mọi người
quay trở lại thử cứu viện cái gì. Mọi người chỉ là trầm mặc tiếp tục con đường
chạy trốn của chính mình, im lặng mà chạy trên con đường chính xác phía trước.

Con đường địa đạo xâm xấp bước tối tăm căn bản không biết đâu là điểm cuối,
con đường chạy trốn tựa hồ cũng không có điểm cuối. Đám Robot khủng bố của
quân đội Hoàng tặc ở trên mặt đất trên đầu cũng không biết đang nặng nề giẫm
lên nơi nào… Một khoảng thời gian chạy trốn thật lâu sau đó, trong đám người
trốn chết rốt cuộc cũng có kẽ không nhịn nổi, bắt đầu bật khóc lên.

Bản thân Hứa Nhạc từ đầu đến cuối trong quá trình trốn chết này cũng đều mãi
trầm mặc không nói bất cứ lời nào. Tâm tình của hắn lúc này đã vô cùng trầm
trọng. Trong lòng hắn lúc này chợt nghĩ đến cái vị Lĩnh tụ Ốc Tư của tổ chức
bình dân phản kháng, đối với mình cũng không có quá nhiều tình cảm kia cứ như
vậy mà lặng lẽ chết đi, liền không tự kềm hãm, nhất thời nhớ tới một câu nói
mà đêm đó vị Đại Sư Phạm đã từng nói với hắn trong gian nhà giam hợp kim kia:

– Mỗi một người ai nấy cũng đều có sứ mệnh lịch sử của chính mình!

Như vậy sứ mệnh lịch sử của bản thân mình là cái gì đây?

Hứa Nhạc khẽ nhíu lại cặp mày của mình, cặp lông mày này hiện tại đang bắt đầu
sinh trưởng trở lại, do đó nhìn qua có vẻ như càng thêm cứng rắn, kiên nghị
hơn so với dĩ vãng. Hắn tiếp nhận một bình nước lọc do một gã chiến sĩ bên
cạnh đưa qua, hớp một ngụm lớn. Đột nhiên hắn có chút kinh ngạc khi tiếp nhận
một thanh súng lục lạnh như băng ở bên cạnh đưa qua.

Tề Đại Binh khẽ cúi đầu xuống, thanh âm có chút bình tĩnh nói:

– Nếu như tất cả chúng ta đều chết hết, thì anh cũng cần phải còn sống sót mà
quay trở về!