Gian Khách – Chương 624: Đế Quốc cất lưới (Thượng) – Botruyen

Gian Khách - Chương 624: Đế Quốc cất lưới (Thượng)

Có người còn sống, hắn lại là đã chết, có người đã chết, thì hắn lại vẫn còn
sống. Vào thời điểm khi mà mọi người đều nghĩ rằng hắn đã chết rồi, thì hắn
lại bình thản miệng ngậm điếu thuốc lá, tay bưng ly rượu đỏ ở phía sau tấm màn
sân khấu hắc ám lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn gian xảo, phong tao vô cùng rồi
lại hết sức đạm mạc nói cho thế nhân biết một điều vô cùng bình thường chính
là, hắn vẫn còn sống, hơn nữa sẽ lại vĩnh viễn còng sống tốt!

Ngoại trừ cái nguyên nhân này khiến cho tâm tình của Hứa Nhạc trở nên phi
thường phức tạp ra, hắn lại có chút ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, cái tên
gia hỏa khốn kiếp kia, sau khi mất tích hoặc là cao bay xa chạy đi đâu đó, thế
nhưng bên trong vũ trụ này lại vẫn còn có rất nhiều rất nhiều người đang nhớ
nhung hắn, những người này đã bị cái vầng sáng huyễn hoặc xung quanh hắn mê
hoặc, khiến cho ý nghĩ trở nên nóng bỏng, ánh mắt lúc nào cũng đăm đăm hướng
về phía hắn.

Cũng may là chính mình cũng không phải là loại người giống như thế. Khóe môi
của hắn thoáng cong lên, nở ra nụ cười trào phúng nhàn nhạt. Cho nên hắn cũng
không có lập tức điên cuồng lên, gào thét nhảy thẳng vào trong khu dân nghèo
của Đô thành Thiên Kinh Tinh Đế Quốc, cầm cái đồng hồ không ngừng chạy nhảy
xung quanh, dò hỏi mọi người về tin tức của đối phương, đến mức lệ rơi đầy
mặt, xúc động không thôi. Mà hắn chỉ là vô cùng bình tĩnh đem cái đồng hồ bỏ
vào trong túi áo của mình, vô cùng quen thuộc, bắt chước tên gia hỏa Lan Hiểu
Long vậy, nhún nhún vai mấy cái, cuối cùng hai tay đặt lên trên lan can, hướng
về phía những ngọn gió đêm đang thổi quét đi bầu không khí ôi bức bên trong
Khu IX kia, mắng chửi một câu thô tục mà ngay cả tâm tình của hắn cũng khó có
thể hiểu nổi.

Sau khi đem câu nói thô tục kia mắng ra một tiếng, đồng tử bên trong mắt hắn
nhất thời co rút lại một trận, hai tay đang chống hờ lên trên ban công đột
nhiên căng thẳng lên một trận.

Bên trên con đường lớn ở ngay bên ngoài bức tường của tiểu viện sửa chữa ô tô
cứ điểm kia, vào lúc này đang có một chiếc ô tô nhìn qua cực kỳ quý báu cùng
với sang trọng đang dùng tốc độ cực cao gần như liều mạng gào thét phóng nhanh
về phía này. Tựa hồ như cái gã tài xế đang lái chiếc xe kia có thể nghe thấy
được tiếng mắng chửi nặng nề liên quan đến mẫu thân của Hứa Nhạc đang ở trên
lầu này vậy, cho nên tâm tình căn bản không thể nào khống chế nổi, khiếp sợ
đến mức không thể phân định được phương hướng, cuối cùng mạnh mẽ đâm thẳng vào
trong một cái gốc cây lớn vô cùng cứng rắn ở ngay ngoài cửa lớn của gian tiểu
viện, phát ra một thanh âm nổ đùng vang vọng!

Gốc đại thụ cứng rắn nhất thời rắc một tiếng liền gãy đôi, bên trong làn khói
mù bốc lên còn có thể nhìn thấy được phía trước của chiếc ô tô vô cùng sang
quý đã bị tổn hại vô cùng nghiêm trọng. Đám chiến sĩ của tổ chức bình dân phản
kháng ngụy trang thành các công nhân xưởng sửa chữa ô tô nhất thời lao nhanh
ra khỏi xưởng sửa chữa, có chút gian nan lôi kéo cái cửa xe hợp kim đã bị biến
hình một cách nghiêm trọng.

Bên trong chiếc xe chợt vang lên một trận thanh âm la lối, mắng chửi nổi giận
đến cực điểm. Mộc Ân tay đưa lên ôm lấy phần trán đang chảy ra máu tươi ướt
đẫm của mình, từ trong xe bước ra. Hắn lúc này căn bản cũng bất chấp cái kiện
áo khoác bằng da báo vô cùng sang quý trên người mình đã bị rách vụn thành một
mảng vô cùng thê thảm, có chút lo âu mà thô bạo huy động cánh tay còn rảnh của
mình, lớn tiếng nói mấy câu gì đó với đám thuộc hạ xúm quanh gần đó.

Cặp mắt Hứa Nhạc chậm rãi nheo lại một chút, trong lòng cảm nhận được một cỗ
nguy hiểm nào đó đang dần dần tiến về phía xưởng sửa chữa bên dưới. Hắn liền
không một chút do dự, xoay người hướng về phía bên dưới lầu các mà chạy xuống.
Cơ hồ là đồng thời ngay lúc hắn chạy đi, cái chuông cảnh báo ngay trong hành
lang phía sau lưng hắn đột nhiên vang lên vô cùng chói tai.

Điều này chính là đại biểu cho việc Quân đội Đế Quốc đã phát hiện ra cái cứ
điểm bí ẩn này rồi.

Thời gian lúc này vô cùng cấp bách, tất cả các thành viên của tổ chức bình dân
phản kháng trong xưởng sửa chữa ô tô cứ điểm này cũng không có thời gian để mà
tiến hành chia tay ly biệt, ước hẹn ngày sau gặp lại gì gì đó. Bọn họ dùng tốc
độ nhanh nhất mà thu thập lại những hành lý cá nhân cùng với vũ khí của chính
mình, sai đó mở ra lối vào con đường địa đạo bí mật ẩn giấu ngay bên dưới cái
bục sửa chữa lớn ở trong xưởng.

– Vì cái gì lại phải chia ra để rút lui chứ?

Tề Đại Binh có chút tức giận nhìn chằm chằm về phía vị lão nhân già nua đang
ngồi trên chiếc xe lăn, tay nắm chặt súng ống, nói nhanh:

– Ngài hành động bất tiện, vì vậy cần nên đi theo chúng ta mới được!

– Bởi vì cả hai nhóm chúng ta cũng đều rất quan trọng, cho nên cuối cùng cũng
phải làm một chút công tác dự phòng mới được. Nếu như bên phía Đế Quốc có thể
bắt được các người, vậy thì lão nhân như ta có lẽ còn có thể trốn thoát được!

Những đốm đồi mồi chằng chịt trên mặt vị lão nhân Lĩnh tụ Ốc Tư nương theo
những tia ánh sáng có chút u ám trong gian địa đạo dưới lòng đất làm cho nổi
bật lên, ánh mắt có vẻ thập phần sáng ngời. Ông ta ôn hòa nhìn về phía đám
thuộc hạ trung thành của chính mình, nói:

– Đế Quốc cho tới bây giờ còn không thể nào bắt nổi ta, lần này cũng sẽ không
thể. Về những kinh nghiệm chạy trốn, mấy gã thanh niên ít tuổi các người, cũng
không có phong phú bằng được ta đâu.

Đám chiến sĩ của tổ chức bình dân phản kháng nhất thời cũng đều bật cười lên
một tiếng. Cái loại không khí mặc dù sinh tử ở ngay trước mặt thế nhưng lại
vẫn như trước tự tin cùng với bình thản này cuốn hút Hứa Nhạc, từ đầu đến giờ
cũng không có mở miệng nói gì cả. Hắn chỉ là lặng yên nghĩ đến, những người
của tổ chức bình dân phản kháng này cũng giống như là những thành viên của đội
du kích Phiến Quân Thanh Long Sơn bên kia, nếu như không có loại tinh thần
chiến đấu lạc quan sáng sủa như thế kia, hẳn cũng sẽ không có khả năng ở trong
hoàn cảnh xấu như thế này mà chống đỡ lâu dài như thế.

– Hẹn gặp lại!

Hứa Nhạc nhìn vị lão nhân đang ngồi ở trên xe lăn kia, vẻ mặt vô cùng chân
thành, nói.

– Chắc chắn là sẽ gặp lại mà!

Vị lão nhân Ốc Tư cũng mỉm cười, gật đầu nói với hắn một câu vô cùng tự tin.

– Không cần phải lo lắng. Những cứ điểm của chúng ta rất thường xuyên bị đám
hồ ly bên Bộ Tình Báo Hoàng gia bên kia phát hiện. Chúng ta rất thường xuyên
phải di chuyển chỗ ở, cho nên rất có kinh nghiệm. Mộc Ân tiên sinh bên kia
cũng không cần phải lo lắng, cái xưởng sửa chữa ô tô này cũng không đăng ký
trên danh nghĩa của ông ấy. Hơn nữa ta nghĩ rằng ông ta chạy còn nhanh hơn
chúng ta rất nhiều nữa.

Kẻ đang nói chuyện với Hứa Nhạc chính là một gã tráng hán tên Tiểu Kiền, là
một gã thuộc hạ vô cùng đắc lực trong Hắc bang của Mộc Ân. Trong lúc vừa nói
hắn vừa âm trầm di chuyển, trên người mặc một kiện chính trang màu đen vô cùng
âm trầm, nhìn từ đầu đến chân cũng đều lộ ra một cỗ cảm giác vô cùng âm hiểm.
Nhưng mà đối với một đám chiến sĩ đang bỏ chạy trốn tránh sự truy sát của Quân
đội Đế Quốc mà nói, có một người giống như vậy dẫn đường, ngược lại có thể
khiến cho tâm tình của bọn họ trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều.

Từ con địa đạo bên dưới xưởng sửa chữa ô tô hướng về phía Tây phóng chạy như
điên, một hàng hơn mười thành viên của tổ chức bình dân phản kháng cùng với
Hứa Nhạc được bao bọc ở chính giữa thậm chí không hề dừng lại lấy một chút.
Tốc độ phản ứng của bọn họ quả thật rất nhanh, tốc độ di chuyển đồng dạng cũng
rất nhanh. Chi bộ đội Đế Quốc đang tiến nhập vào khu dân nghèo kia hẳn cũng
không có biện pháp đuổi kịp tốc độ bỏ chạy của bọn họ.

Một phiến cửa sắt nhìn qua đã khá cũ xưa nhưng vẫn như trước vô cùng chắc chắn
cùng với vững chải ở sau lưng mọi người rất nhanh hạ xuống, đem thanh âm cùng
với không khí oi bức bên trong gian địa đạo kia hoàn toàn ngăn cách lại. Đám
người đào vong bỏ chạy nãy giờ cũng đã hơn nửa tiếng đồng hồ, trên trán đã bắt
đầu chảy ra mồ hôi. Bọn họ rốt cuộc cũng cảm giác được có chút thả lỏng. Gã
thuộc hạ đắc lực Tiểu Kiền của Mộc Ân kia dừng lại, cởi cái áo chính trang màu
đen trên người xuống, rất nhanh tiến hành thở dốc mấy tiếng. Sau đó hắn lấy từ
trong túi áo ra một bao thuốc lá, bắt đầu phân phát cho mọi người, hắc hắc
cười nói:

– Chúng ta xem như là an toàn rồi. Ở nơi này sử dụng là hệ thống thông gió
khác với bên kia. Hệ thống truy tìm thông qua mùi sinh thể điện tử của bên
Quân đội Hoàng tặc bên kia căn bản không có khả năng điều tra ra chúng ta. Cho
nên… các chiến hữu, thoải mái mà hút thuốc đi!

Một mực khẩn trương chạy trốn, về sau lại được thả lỏng mà hút thuốc, khiến
cho tâm tình tất cả mọi người ở nơi này trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Mấy
gã chiến sĩ lớn tuổi của tổ chức bình dân phản kháng chân dẫm lên những vũng
nước đen, bình thản hút thuốc, miệng thì thấp giọng xướng lên các tiểu khúc
nào đó. Biểu tình của Tề Đại Binh từ đầu đến giờ vẫn luôn trầm trọng nặng nề,
lúc này rốt cuộc cũng được thả lỏng một chút.

Mùi vị của thuốc lá Đế Quốc quả thật không tệ a! Hứa Nhạc nhìn theo những làn
khói thuốc lá bốc lên từ trên điếu thuốc trong tay mình, mỉm cười thầm nghĩ
trong lòng. Hắn lắng nghe mấy cái tiểu khúc bình dân Đế Quốc không ngừng được
bọn chiến sĩ lặp đi lặp lại kia, cảm thấy rất bình dị lại đặc biệt thú vị,
nhịn không được khẽ mấp mé môi một chút, muốn thử bắt chước ngâm xướng theo
vài câu xem sao.

Nhưng mà ngay khi cặp môi của hắn vừa mới tách ra được một chút, chưa nhẩm
theo được lấy nữa câu tiểu khúc, một trận chấn động kịch liệt đột nhiên từ
trên mặt đất truyền đến, mãnh liệt đem mọi người đang đứng lố nhố ở đây đẩy
ngã xuống mặt đất, ngã thẳng vào bên trong những vũng nước bẩn bên dưới.

Những chiến sĩ của tổ chức bình dân phản kháng bình thường được huấn luyện rất
tốt, tố chất không tệ, cho nên cũng không có kinh hoảng thất thố. Bọn họ gian
nan chống đỡ thân thể đứng dậy, rất nhanh ôm lên súng ống, bắt đầu công tác bố
phòng, cảnh giác quét mắt nhìn về phía sau. Đồng thời các nhân viên kỹ thuật
thì bắt đầu giám sát xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.

Một gã chiến sĩ của tổ chức có khuôn mặt hơi tròn trịa, sắc mặt cực kỳ khiếp
sợ nhìn chằm chằm vào biểu đồ ba chiều thể hiện trên màn hình trước mặt, dùng
thanh âm run rẩy nói:

– Cách chúng ta bốn km góc hai giờ phía Đông Nam bị nổ mạnh, vậy mà truyền
đến chỗ của chúng ta không ngờ vẫn còn mạnh đến như thế… Đám quân đội Hoàng
tặc lần này đã dùng đến bao nhiêu bom địa từ đây chứ?

Bên trong đường địa đạo âm u dưới lòng đất nhất thời biến thành một mảnh trầm
mặc. Tề Đại Binh đặt một cái máy tính xách tay lên trên đầu gối mình, mười đầu
ngón tay nhanh chóng thao tác. Những luồng quang mang lóe lên khiến cho sắc
mặt của hắn nhất thời biến đổi kịch liệt. Hắn nhìn chằm chằm vào những hình
ảnh theo dõi từ xa xuất hiện trên màn hình máy tính xách tay, cảm giác bi
thương dâng lên đầy khuôn mặt.

Một quả tên lửa đạn đạo không đối địa thể tích phi thường lớn đột nhiên từ bên
ngoài tầng mây xa xa bay tới, cực kỳ chuẩn xác bắn trúng thẳng vào tòa đại lâu
cao lớn ở phía Nam của xưởng sửa chữa ô tô cứ điểm kia. Một tiếng nổ vang kịch
liệt, chỉ trong khoảnh khắc đã hoàn toàn phá hủy tất cả những kiến trúc trên
mặt đất của xưởng sửa chữa ô tô đằng kia. Một luồng sóng nhiệt xung kích cực
kỳ khủng bố lại đem bốn bức tường xung quanh tòa tiểu viện nháy mắt biến thành
vô số mảnh xi-măng kích thước không đồng đều, đồng loạt tung bay lên bầu trời,
vô cùng khủng bố. Những luồng khí nóng cực độ lãnh khốc tàn nhẫn đem đại bộ
phận những chiến sĩ tổ chức bình dân phản kháng ở lại cầm cự chớp mắt biến
thành tro bụi.

Những luồng khói đen dày đặc từ trong mảnh phế tích nháy mắt bốc lên, chậm rãi
hướng về phía bầu trời bên trên thổi quét qua, tiến vào cặp mắt kinh hãi của
vô số những dân chúng ngơ ngẩn ở khu dân nghèo, sau đó dần dần tản mát ra,
hoàn toàn che khuất ánh dương quang nhiệt tình mà tự do trên bầu trời.

Nắp đậy của con đường địa đạo ở sâu bên dưới đống phế tích của xưởng sửa chữa
ô tô nhất thời bị trận nổ mạnh này trực tiếp hất tung lên, con đường địa đạo
hoàn toàn phô bày ra trong làn không khí tràn ngập hương vị cay xè của thuốc
súng. Rất nhiều thi thể của những chiến sĩ tổ chức bình dân phản kháng nằm la
liệt ở trong đó. Những thanh âm kêu gọi mỏng manh, những thanh âm tiếng súng
bắn lách cách vang vọng khắp nơi.

Hơn mười đầu Robot Lang Nha khủng bố gào thét mà ào vào bên trong đống phế
tích còn lại của tiểu viện, tàn nhẫn mà lãnh khốc bắt đầu công tác tàn sát
cuối cùng.