Ngay trước khi Quân đội Liên Bang tiến hành toàn diện xuyên quan thông đạo
không gian tấn công về phía lãnh thổ Đế Quốc, bên phía Chính phủ Liên Bang
khẳng định là không có một ai sẽ nghĩ đến chuyện cùng với tổ chức cách mạng
bình dân ngầm bên trong Đế Quốc phát triển nên một mối quan hệ hợp tác nào đó,
chính bởi vì nguyên nhân thiết khuyết rất nhiều những điều kiện thiết yếu. Nếu
như lúc đó có vị Tham mưu Quân sự nào đưa ra loại thỉnh cầu giống như thế này,
có lẽ cái mà hắn nhận lại cũng chỉ là sự chê cười của tất cả mọi người.
Đúng như những gì mà vị Lĩnh tụ tổ chức bình dân phản kháng kia đã từng nói,
cả cuộc đời này của ông ta cũng chỉ có nhìn thấy qua hai người Liên Bang mà
thôi, cho nên đối với cái Chính phủ xã hội bên Tinh vực xa xôi bên kia càng
không có chút xíu hiểu biết nào cả. Xã hội Liên Bang đối với tổ chức bình dân
phản kháng không ngừng dãy dụa dưới đáy tầng chót xã hội Đế Quốc này mà nói,
cũng là vô cùng xa xôi lạ lẫm giống như là kiếp trước của mỗi một con người
vậy.
Ai cũng không thể nào tưởng tượng đến nổi, cái bản hiệp nghị trong dĩ vãng căn
bản không có khả năng nào tồn tại kia, hiện tại lại đang từng bước từng bước
một biến thành sự thật!
Trong lòng Hứa Nhạc thầm nghĩ một chút như vậy, cặp mày nhịn không được chợt
nhăn chặt lại một chút, bàn tay ở trên cái lan can lầu có chút lạnh lẽo chậm
rãi vuốt ve một chút, trong lòng chợt có một loại cảm giác vớ vẩn khó có thể
nói nên lời. Một cái gã cô nhi mấy năm trước đây còn ở bên cạnh Phố Chung Lâu
Đại khu Đông Lâm cùng với trong những hầm mỏ ngoại thành, ngày ngày ngẩng đầu
ngẩn người nhìn bầu trời đầu bụi bặm, ngày hôm nay không ngờ lại có thể sinh
ra ảnh hưởng lớn như vậy đối với toàn bộ vũ trụ rộng lớn này.
Đương nhiên là cái loại lực ảnh hưởng này của hắn là tương đối giả dối. Bản
thân hắn căn bản cũng chỉ là một gã Thượng Tá Quân đội Liên Bang mà thôi, nói
thế nào cũng vốn không có tư cách ký lên trên cái bản hiệp nghị quan trọng đến
như thế. Hắn cũng chỉ là ở một thời điểm chính xác nào đó, xuất hiện tại một
địa điểm chính xác nào đó, đúng dịp gặp phải những người chính xác nào đó của
cái tổ chức bình dân phản kháng này. Hơn nữa những người nắm quyền của cái tổ
chức bình dân phản kháng này lại vô cùng tin tưởng vào rất nhiều những loại
thân phận có ý nghĩa đại biểu trên người của hắn. Ví dụ như là cái gì người
nối nghiệp xuất sắc nhất của Quân Thần Lý Thất Phu Liên Bang, nhân vật thân
tín nhất của Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ…
Trên thực tế, nếu như không phải cái bản hiệp nghị hợp tác này đối với Quân
đội Liên Bang mà nói là có trăm ích lợi mà không có chút tổn hại nào, thì bản
thân Hứa Nhạc cũng sẽ không dám đưa ra lời hứa hẹn nào cả.
Hiện tại đang là mùa hè, là đang chính giữa mùa hè, không khí vô cùng oi bức,
khiến cho những đống rác rưởi tồn tại khắp nơi bốn phía xung quanh những tòa
kiến trúc dày đặc của khu dân nghèo này dần dần lên men, bốc hơi lên, dần dần
sinh ra một cỗ hơi thở mốc meo cùng với hôi thối nhàn nhạt. Hứa Nhạc ngồi ở
trên ban công lầu hai lặng yên nhìn thấy những cảnh vật bên dưới, trong lòng
nghĩ thầm không biết lúc này đang có bao nhiêu bần dân nô lệ của Đế Quốc không
nhận được sự cứu tế cần thiết, liền lặng lẽ không một tiếng động bị cảm nắng
cùng với dịch bệnh mà chết đi…
– Ta đã sinh sống bên trong phiến quảng trường này hơn bốn mươi năm thời gian
rồi. Nếu như trong tương lai khi mà chính quyền mới được xây dựng thành công,
lên nắm chính quyền, như vậy cái đề nghị đầu tiên ta đưa ra cho Nghị Viện mới
thực thi, khẳng định chính là một phen đem toàn bộ khu dân nghèo này quét dọn
sạch sẽ. Nơi này quá mức dơ bẩn, quá mức chật chội, căn bản không có chỗ để mà
xoay người mà, làm gì còn ai có thể nguyện ý ở lại nơi này nữa?
Một cái thanh âm khàn khàn mạnh mẽ tràn ngập hương vị tàn nhẫn đột nhiên vang
lên bên tai của Hứa Nhạc. Hắn khẽ quay đầu lại, nhìn về phía người vừa mới lên
tiếng, hỏi:
– Một khi đem toàn bộ nơi đó dọn dẹp sạch sẽ hết, vậy những người còn lại ở
nơi đó sẽ ở chỗ nào đây? Hơn nữa, ông nói như vậy là đã xác định chính mình có
thể tiến vào Nghị Viện hay sao?
Kẻ vừa mới đi đến bên cạnh hắn chính là gã Hoàng đế xã hội đen Mộc Ân.
Hứa Nhạc hiện tại ở lại trong khu sửa chứa máy móc cứ điểm này được thời gian
mấy ngày rồi, mơ hồ cũng hiểu biết được một vài tình huống cụ thể của nó trong
này. Cái gã nam nhân đại hán trung niên thường xuyên cởi trần, mặc trên người
những cái áo khoác vô cùng diêm dúa này, quả nhiên thật sự chính là một gã đại
ca Hắc bang của bang phái cường đại nhất trên toàn bộ tinh cầu Thiên Kinh Tinh
này. Tuy rằng ngày đó hắn đã từng nghe vị lão nhân Ốc Tư tiên sinh giải thích
qua rồi, nhưng mà Hứa Nhạc vẫn là rất khó có thể hiểu nổi được, một cái gã đại
nhân vật nắm giữ trong tay hơn hai chục cái sòng bạc lớn nhất Đô thành Thiên
Kinh Tinh, cộng thêm sở hữu đến 23% tổng số lãnh địa của khu dân nghèo Đô
thành này, vì cái gì lại đối với sự nghiệp phản kháng sự thống trị của Hoàng
triều của tổ chức bình dân phản kháng này mà quẳng ném vào đó những sự nhiệt
tình vô cùng nồng đậm như thế.
– Ở chỗ nào à?
Mộc Ân một bên đưa tay lấy ra một điếu xì gà to tướng, châm hút, trên mặt mang
theo một tia hưng phấn cùng với tàn nhẫn, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía khu
thành thị phồn hoa dưới ánh mặt trời đỏ rực chiếu rọi ở phía phương Tây xa xa
đằng kia, chậm rãi nói:
– Bên phía đó có rất nhiều những trang viên của đám đại quý tộc, cũng đủ để
bố trí cho mấy chục vạn người rồi. Cho dù là không đủ chỗ đi nữa, thì cái tòa
Hoàng cung của Hoàng đế Bệ hạ bên kia rộng lớn đến như thế, cũng có thể tận
dụng làm những ký túc xá cho mọi người mà…
– Còn về phần bản thân ta tại sao lại dám chắc có thể tiến vào Nghị Viện à?
Ta đã vì sự nghiệp cách mạng mà từ bỏ rất nhiều thứ như thế, liều mạng chiến
đấu rất nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn không có tư cách làm một gã Nghị viên
ăn hại hay sao?
Mộc Ân cười ha hả trả lời, trong thanh âm còn có một chút hàn ý.
– Cách mạng cũng không phải là loại chuyện trả tiền thì được ăn bánh đâu,
cũng không có khả năng là loại chuyện tình đơn giản mà đem ra so đo lấy phần
thưởng…
Cùng ở chung với nhau mấy ngày qua, khiến cho Hứa Nhạc biết rõ ràng mấy gã
tráng hán xã hội đen Đế Quốc này cũng không phải là những nhân vật quá khó
khăn để mà giao tiếp. Hắn mỉm cười, có chút trào phúng nói:
– Cái loại tính toán này như ông, nếu như để Ốc Tư tiên sinh mà biết được,
khẳng định sẽ liền tổ chức một cuộc họp ban chấp hành lâm thời mà phên phán
ông đó.
Nghe nhắc đến cái tên của Ốc Tư tiên sinh, biểu tình hưng phấn trên mặt của
Mộc Ân nhất thời trở nên có chút cứng ngắc lại một chút, sau đó cái gã Hoàng
đế xã hội đen vốn không sợ trời không sợ đất này không ngờ bây giờ lại không
còn dám thể hiện ra khí phách của một lão đại xã hội đen nữa. Hắn thoáng trầm
mặc một lát sau, mới nhìn chằm chằm vào gương mặt vô cùng bình thường của Hứa
Nhạc, nghiêm túc nói:
– Cậu hẳn là cũng đã biết toàn bộ người nhà của ta cũng đều chết trong tay
của tên đồ tể Tạp Đốn kia. Ta mấy ngày hôm nay mãi vẫn chưa có cơ hội mà
nghiêm túc cảm tạ cậu.
– Dưới tình huống không hay không biết gì mà làm ra chuyện tốt, như vậy cũng
không có tư cách gì mà nhận lời cảm tạ của người khác được.
Câu trả lời của Hứa Nhạc cũng vô cùng nghiêm túc. Sau đó hắn mang theo chút
cảm giác tò mò, hỏi:
– Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu, hiện tại thời tiết nóng nực đến như thế, ông
vì cái gì mà cứ mãi luôn mặc mấy cái áo khoác da thú dày nóng như thế này vậy?
– Nhiều năm nay cũng có rất nhiều người đã từng tò mò đối với cái vấn đề này,
nhưng mà ngoại trừ Ốc Tư tiên sinh ra, cậu chính là người đầu tiên có can đảm
ở trước mặt của ta đặt ra câu hỏi trực tiếp như thế đó.
Mộc Ân dùng hai ngón tay thô to của mình kẹp nhẹ điếu xì gà đã hút được một
nữa của mình, tiện tay ném thẳng xuống phía cái hồ nước nhỏ ngay bên dưới lầu,
mở miệng ha ha cười to mấy tiếng. Thế nhưng trên khuôn mặt của hắn ta lại
thoáng trầm xuống, hơi chút lặng lẽ cùng với cảm khái. Nhưng cuối cùng hắn ta
cũng thật sự bắt đầu giải thích:
– Lúc ta còn rất nhỏ… Trong suy nghĩ của ta, thì cũng chỉ có những gã thiếu
gia con nhà quý tộc giàu có mới có khả năng ăn mặc những kiện áo khoác xa xỉ
đắt tiền như thế này. Mặc dù lúc đó ta còn rất nhỏ, nhưng mà ta cũng không hề
hâm mộ những chuyện đó. Có ai lại đi hâm mộ những thứ mà căn bản không thuộc
về chính mình cơ chứ?
– Kết quả là có một ngày, một gã thiếu gia nào đó, có một kiện áo khoác làm
bằng loại da chồn nước vô cùng đắt giá, vị kẻ khác dùng kéo cắt một đường dài
trên lưng. Hắn cho rằng chuyện đó là do ta làm… Cho nên một phen lôi ta ra
đánh cho một trận thừa sống thiếu chết…
Mộc Ân đưa tay kéo kiện áo khoác bằng loại da báo vô cùng sang quý trên người
mình xuống một chút, lộ ra những vết sẹo chằng chịt trên lưng, chứng minh cái
trận đòn thừa sống thiếu chết năm đó khiến cho hắn khắc cốt ghi tâm sâu trong
lòng đến như thế nào. Có lẽ cuộc sống lăn lộn trong xã hội đen mấy năm nay
khiến cho những vết sẹo trên người của hắn nhiều đến mức không thể nào đếm
hết, nhưng mà thông qua vẻ mặt tàn nhẫn mà lãnh khốc, đã bị năm tháng mài mòn
khiến cho nhợt nhạt, thế nhưng lại vẫn như cũ khiến kẻ khác tim đập nhanh kia,
đại khái cũng có thể tưởng tượng được lúc còn nhỏ hắn đã từng gặp phải những
đãi ngộ thê thảm vô nhân đạo đến như thế nào.
– Bắt đầu từ ngày đó trở đi, ta đối với tất cả những loại quần áo có bề ngoài
diêm dúa xa xỉ đều sinh ra một loại cảm giác xúc động mãnh liệt nào đó. Từ sau
khi đi đến Đô thành Thiên Kinh Tinh này, ta mãi vẫn luôn ẩn nấp ở cái phiến
quảng trường không chút lý tưởng này, thay thế một vài người ra tay giết
người. Ngay trong lần đầu tiên ra tay nhận được tiền thưởng, ta liền dùng toàn
bộ số tiền đó mua được một kiện áo khoác bằng lông hồ ly xám cũng rất được.
– Về sau ta lại tiếp tục không ngừng giết người, rồi đến lúc bắt đầu có tư
cách ra lệnh cho người khác giết người… Đồng thời ta cũng bắt đầu không ngừng
bỏ tiền ra mua những kiện áo khoác xa xỉ diêm dúa… Mười kiện, một trăm kiện,
một ngàn kiện… Ta cảm giác vô cùng thích thú, vô cùng sảng khoái. Bất luận là
thời tiết gì, ở vào trường hợp nào, ta cũng đều mãi luôn mặc một kiện áo khoác
sang quý trên người. Chỉ cần có một phút đồng hồ nào đó không mặc chúng, thì
toàn thân liền cảm thấy vô cùng bực bội khó chịu. Ngay cả lông tóc trên người
cũng đều phẫn nộ đến mức rối loạn cả lên.
Tay trái của Mộc Ân khẽ đút vào phần rộng mở của cái áo khoác làm bằng loại da
báo sang quý vô cùng diêm dúa kia, đùa bỡn một chút mớ lông ngực dày đặc rậm
rạp của chính mình, nhịn không được bắt đầu ha ha cười to. Trong lúc cười, cặp
mắt sắc bén mạnh mẽ như cặp mắt chim ưng của hắn cũng nhịn không được, tươm ra
một vài giọt nước mắt nhàn nhạt.
Nụ cười dần dần thu liễm lại, cái vị đại ca xã hội đen này lại tiếp tục nhàn
nhạt nói:
– Ta biết trong suy nghĩ của các người ta thật vô cùng điên cuồng. Năm đó bên
trong Đô thành Thiên Kinh Tinh cũng đã từng có mấy gã lão đại khác cũng từng
dùng chuyện tình này mà cười nhạo ta. Chẳng qua sau khi mấy tên gia hỏa này
lần lượt biến thành mấy cỗ thi thể bên trong con kinh nước đen phía sau khu
dân nghèo này, cũng liền không còn có bất cứ người nào dám nghi ngờ qua cái xu
hướng ăn mặc của ta nữa!
Hứa Nhạc trầm mặc im lặng lắng nghe, không nói tiếng nào. Đây là một chuyện
xưa vô cùng thông thường, một kiểu chuyện xưa bi hoan bên trong các bộ tiểu
thuyết võ thuật của Tịch Lặc a. Cũng không cần tiến hành phân tích tâm lý đối
với cái gì mà dấu ấn tuổi thơ, nhưng mà từ trong miệng của vị lão đại xã hội
đen ở bên cạnh chậm rãi tự mình nói ra như vậy, vẫn như cũ khiến cho kẻ khác
cảm thấy chấn động tâm hồn.
– Theo tôi biết, chế độ quản lý hộ tịch của Đế Quốc cũng vô cùng nghiêm khắc.
Tuy rằng bên trong khu dân nghèo này quả thật cũng cất giấu rất nhiều những
đào phạm lưu vong, thế nhưng năm xưa vì cái gì mà ông lại phải theo Ốc Tư lão
tiên sinh chạy trốn tới nơi này vậy?
– Bởi vì ta đã một phen đem cái gã thiếu gia giống hệt như mụ đàn bà, chỉ bởi
vì một kiện áo khoác diêm dúa mà nhảy đổng đổng lên mắng hét kia một đao giết
chết!
Một câu nói vô cùng nhẹ nhàng lưu loát không một chút ngưng trệ liền được nói
tiếp ra ngay sau đó từ trong miệng của vị lão đạo xã hội đen ngay bên người
này, làm cho Hứa Nhạc thân là người nghe cũng phải nhịn không được mà sửng sốt
suốt một thời gian dài.
Câu chuyện xưa mà Mộc Ân kể lại đến đây coi như là chấm dứt. Hắn khẽ liếm liếm
môi, lại từ trong túi áo khoác da báo quý giá lấy ra hai điếu xì gà mùi thô,
tự mình châm một điếu, điếu còn lại thì đưa sang cho Hứa Nhạc.
Lặng im đón nhận điếu xì gà mùi thô thanh mảnh kia, Hứa Nhạc hơi chút tham lam
hít sâu một hơi dài. Hắn khẽ nheo mắt lại, nhìn về phía Đô thành của Đế Quốc,
đang được ánh mặt trời hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi, trong lòng thì lại nhớ đến
lúc mình chỉ mới mười tuổi, cũng đã từng một lần bạo phát mà giết người.
Quang mang đỏ rực ấm áp của mặt trời đang dần dần chìm ngỉm xuống bên dưới bức
tường cao ngất của tòa Hoàng cung xa xa. Những thiết bị phi hành đang bận rộn
lên lên xuống xuống tại vòm trời phía Bắc xa xa cũng dần dần giảm tần suất
lại. Rốt cuộc những luồng gió mát từ khu vực rừng phong khổng lồ bên phía Nam
Đô thành cũng chậm rãi thổi tới, phi thường gian nan chật vật lướt nhẹ qua bên
trong những con phố xá hẹp nhỏ mà lại cong vẹo khúc khủy của khu dân nghèo
nào, mang đến một chút cảm giác mát mẻ nhàn nhạt, thổi quét đi một chút cảm
giác thống khổ cùng với buồn chán ở nơi này.
Hứa Nhạc cùng với Mộc Ân tay kẹp điếu xì gà mùi thô thon dài, trầm mặc đứng ở
ban công lầu hai, ngắm nhìn những hình ảnh này, miệng chậm rãi phụt ra những
luồng sương khói sang quý.
– Hiện tại chúng ta đang tiến hành chuẩn bị. Chiếc phi thuyền chuẩn bị cho
cậu rời đi khoảng ba ngày sau sẽ đến. Về phần địa chỉ cụ thể thì đến lúc đó ta
sẽ nói cho cậu biết sau.
Ánh mắt của Mộc Ân vẫn nhìn xa xăm về phía trước, chậm rãi mở miệng nói:
– Năng lực của chúng ta cũng chỉ có thể đem cậu rời khỏi tinh cầu Thiên Kinh
Tinh này, tiến vào tuyến đường di chuyển của Hải tặc không gian. Còn về phần
chiếc phi thuyền kia của cậu có thể nào xuyên qua khỏi vòng phong tỏa vô cùng
cường hãn của Quân đội hay không, vậy thì phải xem vào năng lực hoặc là vận
khí của cậu rồi.
Hứa Nhạc thoáng cúi đầu xuống, hung hăng hút mạnh một ngụm khói thuốc. Những
luồng sương khói cay độc mạnh mẽ quán nhập vào bên trong buồng phổi của hắn,
khiến cho tinh thần của hắn trong khoảnh khắc liền trở nên tỉnh táo hơn rất
nhiều. Bị bắt giữ, sau đó chạy trốn chết, rồi lại bị bắt giam, rồi lại trốn
chết một lần nữa… Hắn ở trên cái khỏa tinh cầu tha hương này đã ngây người gần
một năm thời gian rồi. Trước mắt rốt cuộc có thể nhìn thấy cơ hội rời khỏi nơi
này quay về quê nhà, làm sao có thể không xúc động được cơ chứ?
Còn về phần chuyện tình mà Mộc Ân nhắc nhở hắn phía sau đó, đã là nằm trong sự
dự kiến của hắn rồi. Dưới sự uy áp khủng bố của Hoàng Thất Đế Quốc cùng với vị
Công chúa Điện hạ đang nổi giận kia, toàn bộ hệ thống vận chuyển không gian
buôn lậu của đám thế giới ngầm tinh cầu Thiên Kinh Tinh này cũng đều gặp phải
sự thanh tẩy cùng với đả kích từ trước đến giờ cũng chưa từng có. Tổ chức bình
dân phản kháng, hoặc nói chính xác hơn là cái vị lão đại xã hội đen đang ở bên
người mình này, không ngờ dưới tình huống như thế mà còn có thể tìm ra được
một chiếc phi thuyền có thể rời khỏi tinh cầu Thiên Kinh Tinh, thực lực thể
hiện ra từ việc đó cũng đã đủ khiến kẻ khác kính sợ rồi.
– Phiền toái cho ông rồi!
Trợ giúp hắn quay trở lại Liên Bang chính là một phần giao dịch trong hiệp
nghị hợp tác, cũng không phải là sự trợ giúp theo kiểu thấy chuyện bất bình
thì can thiệp, cho nên Hứa Nhạc cũng không có nói lời cảm ơn gì cả, mà chỉ là
nói ra một câu đơn giản như thế.
– Theo như sự hứa hẹn của chúng ta vốn là phải đem cậu đưa đến một cách an
toàn trong tay những người của cậu, đó mới thật sự là chuyện phiền toái.
Mộc Ân huy động một chút điếu xì gà nặng mùi trong tay mình, có chút lạnh nhạt
nói:
– Toàn bộ con đường di chuyển không gian của đám Hải tặc cũng đều có người
của chúng ta ở trên đó sắp xếp. Nhưng mà lúc này ở ngoài tiền tuyến đang xảy
ra chiến hỏa liên miên, ai cũng không nói trước được chế độ quản chế di chuyển
vũ trụ sẽ nghiêm mật đến trình độ như thế nào.
– Nếu như đến cuối cùng thật sự gặp phải khó khăn không thể giải quyết, ông
chỉ cần đưa cho tôi một chiếc phi thuyền vũ trụ là được rồi.
Hứa Nhạc thoáng trầm mặc một lát, sau đó mới bình thản nói.
– Cái này thì không thành vấn đề!
Mộc Ân đột nhiên quay đầu lại, giương mắt nhìn chằm chằm vào cặp mắt của Hứa
Nhạc, lạnh lùng nói:
– Nhưng mà ta cũng phải nhắc nhở cậu trước một việc. Mặc dù ta vô cùng cảm tạ
cậu chuyện cậu giết chết Tạp Đốn, nhưng mà điều này thật sự không có nghĩa là
những người chúng ta cam tâm tình nguyện cùng với đám người Liên Bang các
người hợp tác với nhau. Vì để giải cứu cậu ra ngoài, chúng ta đã bị chết rất
nhiều người rồi. Cho nên… cậu ngàn vạn lần không được quên, cậu đã từng đáp
ứng với chúng ta những chuyện tình gì rồi…
Hứa Nhạc thật sự cũng hiểu rõ ràng sự đấu tranh tư tưởng mãnh liệt trong đầu
của ác thành viên tổ chức bình dân phản kháng ngầm này. Cho nên hắn cũng không
có mở miệng trả lời cái gì. Lúc này bất cứ những lời nói trả lời nào của hắn,
cũng đều là đại biểu cho Chính phủ Liên Bang đưa ra lời hứa hẹn sẽ trợ giúp.
Thế nhưng kỳ thật tất cả những thứ này cũng đều không thể khiến cho tâm tình
của những người này có thể đỡ hơn được.
Hắn khẽ nheo mắt lại nhìn về phía phương xa. Hai đầu ngón tay khẽ kẹp nhẹ điếu
xì gà nặng mùi sắp sửa đốt đến phần chân sẫm màu cuối cùng, cũng không có
giống như Mộc Ân vậy, ném xuống hồ nước nhỏ bên dưới lầu, mà là nhẹ nhàng thả
xuống trên mặt sàn dưới chân, sau đó dùng đầu ngón chân chậm rãi dập tắt.
Vào đúng thời điểm này, một cái chuông điện không biết giấu ở nơi nào trên ban
công phía sau chợt nhẹ nhàng vang lên mấy tiếng thanh thúy.
Mộc Ân rất nhanh xoay người lại, đi vào bên trong cái hành lang dài hơi chút u
ám ở phía sau lưng hai người. Nửa phút đồng hồ sau đó, hắn mang theo biểu tình
cực kỳ tôn kính dị thường, tay đẩy một chiếc xe lăn chậm rãi đi ra, dừng lại ở
ngay bên cạnh của Hứa Nhạc.
Ngồi trên chiếc xe lăn kia chính là vị Lĩnh tụ của tổ chức bình dân phản
kháng, vị lão nhân trên mặt tràn đầy những nếp nhăn cùng với những đốm đồi
mồi, biểu tình nhìn qua có chút dữ tợn cùng với khủng bố, nhưng mà vẻ mặt lại
là vô cùng hòa nhã hiền từ.
Hứa Nhạc cũng xoay người lại, tiến đến gật đầu thăm hỏi.
Vị lão nhân Ốc Tư tiên sinh khẽ mỉm cười nhìn về phía Hứa Nhạc, nhẹ nhàng nói:
– Ta có một người nghĩ muốn giới thiệu cho cậu quen biết trước một chút. Về
sau nếu như ta xảy ra chuyện gì, như vậy liền sẽ do hắn phụ trách tiến hành
liên lạc với cậu, thay mặt ta tiến hành giám sát tình huống chấp hành hiệp
nghị song phương của chúng ta.
Từ phía bóng râm phía sau lưng cái xe lăn kia chợt có một gã nam nhân Đế Quốc
ước chừng ba mươi tuổi, biểu tình cực kỳ lạnh lùng băng lãnh tiến lên một
chút. Khi nhìn thấy Hứa Nhạc, ánh mắt của hắn chợt khẽ nheo lại một chút, lóe
ra quang mang sắt bén như dao. Hắn thoáng dừng lại một lát, sau đó mới vươn
tay mình ra, tự giới thiệu:
– Xin chào, ta tên Tề Đại Binh!