Ngay trước khi tiến vào phủ Đại Sư Phạm, Hứa Nhạc đã tốn đến hơn mấy chục ngày
thời gian để mà tiến hành quan sát cùng với nghe lén, vì cái thân phận hắn cải
trang này đã chuẩn bị vô cùng chi tiết một loạt các vấn đề, có thể nói hắn đã
chuẩn bị vô cùng kỹ càng, cực kỳ nguyên vẹn. Mỗi một chi tiết đều quyết định
hết thảy, các chi tiết cũng đã quyết định khiến cho hắn tiến vào nhẹ nhàng lưu
loát dễ dàng đến như thế.
Tuy rằng đã làm ra rất nhiều công tác chuẩn bị sẵn sàng đến như thế, nhưng mà
Hứa Nhạc vẫn như cũ không có lấy đến nửa điểm tin tưởng. Bởi vì cái tòa đại
viện màu trắng này đối với Liên Bang mặc dù là vô danh, thế nhưng đối với Đế
Quốc lại là một địa phương vô cùng trọng yếu. Hương vị lịch sử của nơi này quá
mức nồng đậm, từ cái vòng tay mà hắn đã bắt đầu tiếp xúc ngay từ thời thiếu
nhiên, câu chuyện xưa trên Hoàng cung giữa buổi trời chiều… điều khiến cho hắn
đối với nơi này đặc biệt cảnh giác hơn rất nhiều.
Bởi vì có sự chuẩn bị vô cùng đầy đủ về mặt tâm lý như thế này, cho dù là ở
phía sau tấm vải đen kia cất giấu hệ thống pháo kích điện tử tự động, hoặc là
đột nhiên từ trong không trung đột nhiên xuất hiện ra mấy chục đầu Robot siêu
nhỏ với trình độ khoa học kỹ thuật cao cấp viễn siêu hiện đại đi chăng nữa, có
lẽ Hứa Nhạc cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc cho lắm… Nhưng mà một màn xảy ra
ngay trước mắt này lại thật sự một phen khiến cho hắn chấn động không thể nói
nên lời, thân thể nhất thời cứng ngắc không thể cử động nổi.
Bất luận là trong Liên Bang hoặc là trong Đế Quốc, lịch sử của cả hai phương
này cũng đều là do súng ống cùng với đạn pháo mà viết ra. Lúc này trong tay
Hứa Nhạc đang nắm chặt một khẩu súng kim loại vô tình lạnh như băng, họng súng
chỉ thẳng về phía cái gã nam nhân đang vô cùng nhẹ nhàng bình thản hỏi một câu
về những tiểu thuyết của Đại sư Tịch Lặc!
Một câu hỏi với nội dung hoàn toàn nói về kịch nghệ, về tiểu thuyết, về văn tự
như thế này, cùng với bầu không khí khẩn trương hiện tại thật sự có chút quái
dị. Giống hệt như là đang ở trên chiến trường mưa đạn tên bay, đột nhiên xuất
hiện một gã thi nhân tức cảnh sinh tình vậy, đây không phải là giả vờ mà thật
sự chính là ngu ngốc a!
– Tôi đã từng xem qua không ít những bộ tiểu thuyết của Tịch Lặc, nhưng tôi
cũng không có cái nhìn gì trên phương diện văn chương cả.
Cước bộ của Hứa Nhạc vẫn như cũ mềm nhẹ không một tiếng động, vẻ mặt không
chút biểu tình tiến về trước khoảng hai bước, họng súng chỉ thẳng về phía phần
gáy của gã nam nhân kia. Tâm tình đặc biệt quái dị khiến cho hắn theo bản năng
hạ thấp thanh âm một chút mà trả lời.
Cái gã nam nhân trung niên kia trên người mặc một kiện áo khoác bạc màu, hình
thức nhìn qua cực kỳ bình thường. Vạt áo khoác kia hơi có chút dài, che khuất
hẳn phần đùi cùng vớ đầu gối của hắn. Hệ thống sưởi ấm trong phòng hoạt động
rất tốt, căn bản cũng không cần sợ lạnh.
Gã nam nhân trung niên kia tựa hồ cũng chẳng hề cảm giác được cảm giác lạnh
như băng của khẩu súng lục kim loại đang đặt ngay sau gáy mình. Hắn đưa tay
lên gãi gãi tóc một chút, đặt cây bút trong tay xuống mặt bàn, quay đầu lại,
nhíu màu chậm rãi nói:
– Cái loại hán tử lỗ mãng cả ngày chỉ biết đánh nhau bắn giết các người,
đương nhiên là không bao giờ học qua những thứ như là văn học nghệ thuật, các
loại hình văn học văn nghệ rồi. Cái câu hỏi này của ta thật sự là có chút dư
thừa mà. Chẳng qua cậu một khi đã xem qua khá nhiều, vậy thì nhanh nhanh kể
lại cho ta nghe thử vài bộ hay hay một chút đi. Tư liệu tình báo bên phía Đế
Quốc thu thập thật sự là rất có vấn đề. Cái đãm quân nhân sĩ quan Quân Bộ Đế
Quốc phái đi kẻ nào cũng đều là đám ngu xuẩn cả, trong đầu luôn chỉ nghĩ tiểu
thuyết không phải là chuyện tình đứng đắn, cho nên cũng chỉ lo vẽ lại bản đồ,
tin tức chính trị mà thôi. Những bộ tiểu thuyết bản gốc của Tịch Lặc căn bản
không hề sưu tầm lấy một bộ nào hay cả.
Hứa Nhạc nhìn thấy khuôn mặt của gã nam nhân trung niên Đế Quốc đang ở ngay
dưới họng súng của chính mình kia, ngón tay đặt trên cò súng không khỏi khẽ
run lên một cái. Không biết bởi vì cái gì trong lòng hắn đột nhiên dâng lên
một cỗ xúc động mãnh liệt, hận không thể một phen đem cái khuôn mặt này đánh
cho nát nhừ ra.
Cũng không phải bởi vì cái khuôn mặt này trời sinh ra quá mức ghê tởm, hoặc là
rất đáng khinh, hay là cái khuôn mặt này vô sỉ, ngả ngớn khiêu gợi giống như
một dâm ma chết tiệt nào đó. Mà nguyên nhân chính là bởi vì cái khuôn mặt này
thật sự rất… xinh đẹp!
Cuộc đời này của Hứa Nhạc đã từng gặp qua không ít những mỹ nam tử. Bạch Ngọc
Lan ôn nhu thanh tú khuê trữ, Lợi Hiếu Thông, Lợi Thất thiếu gia âm trầm ngạo
lãnh như đóa mai trong tuyết tạm thời không cần nhắc tới, cái gã Thi Thanh Hải
chính là gã hảo bằng hữu tốt nhất của hắn, có được một khuôn mặt xinh đẹp đến
chết người cùng với một cặp mắt anh đào có thể khiến cho người người trầm mê.
Chính vì vậy cho nên bản thân hắn đối với những khuôn mặt xinh đẹp của các nam
nhân khác cũng có đầy đủ khả năng thừa nhận. Nhưng mà lúc này hắn vẫn như cũ
sắp áp lực không được một cỗ cảm giác ghen ghét mãnh liệt từ sâu bên trong nội
tâm cùng với ý niệm muốn ra tay giống như bão nổi lên trong lòng mình.
Cái gã nam nhân Đế Quốc này trên đầu có mái tóc hoa râm, tuổi tác hẳn là cũng
không còn nhỏ nữa, nhưng mà cái khuôn mặt kia của hắn quả thật là vô cùng hoàn
mỹ, hoàn mỹ đến mức khiến cho người ta phải đố kỵ. Khuôn mặt của gã này so với
Thi công tử càng tiếp cận đến cái phạm trù yêu quái hơn một chút, đủ khiến cho
tất cả các nam nhân trên thế gian này phải sinh ra một cảm giác ác cảm, đồng
thời cũng phải cảm khái sự bất công của Đấng Sáng Thế.
– Này, này, ngón tay không cần run lên đến như thế.
Gã nam nhân trung niên Đế Quốc đưa tay lên, ý đồ muốn chụp lấy khẩu súng đang
đặt ở ngay trên mi tâm của chính mình, đột nhiên phát hiện mấy ngón tay đang
cầm súng của Hứa Nhạc hơi có chút run nhẹ, bất đắc dĩ đành phải từ bỏ ý tưởng
này, buông thỏng tay xuống, có chút vô tội, nói:
– Ta cũng biết, rất nhiều động vật giống đực khác mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt
này của ta, cũng đều dâng lên ý tưởng muốn đem nó hoàn toàn hủy diệt đi. Nhưng
mà chuyện này cùng ta cũng không có chút quan hệ nào, là do cha mẹ của ta
thôi. Mà càng chuẩn xác hơn chính là do loại dấu hiệu sinh học nào đó do các
vị tổ tiên của ta truyền xuống mà thôi.
Hắn ta tiếp tục cảm khái nói:
– Bi kịch lớn nhất trong cuộc sống này chính là một phen đem những sự vật
xinh đẹp nhất mà đi phá hủy, hơn nữa lại còn đem cái quá trình phá hủy đó
triển lãm ra cho mọi người nhìn nữa. Ta thừa nhận là khuôn mặt này của chính
mình chính là nguồn suối của vô số bi kịch trên thế gian này.
Mấy đầu ngón tay đang nắm chặt khẩu súng lục của Hứa Nhạc nhất thời khẽ trắng
bệch ra một chút. Hắn phát hiện ra cái gã nam nhân Đế Quốc thần bí ở trước mặt
mình này ngoại trừ xinh đẹp đến mức nghịch thiên, ngay cả bản tính lải nhải
cùng với trình độ tự kỷ bản thân cũng đạt đến mức độ khiến người khác giận
sôi.
– Ông đến tột cùng là ai đây?
Hắn biết rằng cái câu hỏi này tại thời điểm hiện tại đưa ra thì giống hệt như
là tình huống nào đó trên điện ảnh, hơn nữa lại không có vẻ có bất cứ lực
lượng đáng kể nào cả, nhưng mà cái này xác thật chính là nghi vấn lớn nhất của
hắn trong thời điểm khẩn trương như thế này.
– Nơi này chính là phủ Đại Sư Phạm!
Gã nam nhân trung niên Đế Quốc mỉm cười nhìn lại hắn, bên trong cặp mắt mê
người phát ra quang mang sáng ngời. Mặc dù là trên khóe mắt kia cũng đã mang
theo một vài nếp nhăn, toát ra một loại hương vị khó có thể nói nên lời.
– Cho nên?
Cặp mày rậm rạp của Hứa Nhạc khẽ nhướng lên một chút.
– Cho nên… Ta tự nhiên chính là Đại Sư Phạm!
Dựa theo lời giới thiệu bối cảnh trong chuyện xưa của Hoài Thảo Thi, thì Đại
Sư Phạm này vốn hẳn là một loại danh hào, là một loại tôn xưng vĩ đại nào đó
của một cái Gia tộc được truyền thừa không biết bao nhiêu thế hệ. Cái gia tộc
này không biết khởi nguyên từ lúc nào, trước đây đã từng trợ giúp Hoài Gia
thành lập nên Vương triều Bạch Cận của Đế Quốc. Trong thời gian hơn 700 năm
trở lại đây, cái gia tộc này luôn mãi giấu phía sau tấm màn chính trị Đế Quốc,
ủng hộ Hoàng Thất Đế Quốc, thống trị toàn thể cái Tinh vực rộng lớn này. Mà
mỗi một đời Đại Sư Phạm tự nhiên cũng trở thành lão sư của Hoàng đế Đế Quốc.
Vì thế cái tôn xưng Đại Sư Phạm này dần dần đã trở thành một cái chức danh tôn
quý.
Cái loạn tồn tại này tất nhiên là vô cùng xuất sắc, nhất là từ sau khi biết
được chuyện vị Đại Sư Phạm tiền nhiệm đã từng đích thân dạy dỗ cho Lý Thất Phu
cùng với Phong Dư, hai huynh đệ vô cùng xuất sắc này, Hứa Nhạc đối với điểm
này cũng không hề có bất cứ hoài nghi nào cả. Hắn mãi cho tới hôm nay vẫn luôn
nghĩ ràng vị Đại Sư Phạm thần bí kia hẳn phải là một người có ba đầu sáu tay,
khí thế phi phàm, uy nghiêm vô cùng mới đúng. Thế nhưng thật sự không ngờ
rằng, đến khi chân chính gặp mặt hắn, Hứa Nhạc vẫn như cũ bị hung hăng chấn
kinh cho một trận như thế.
– Được rồi, tôi thừa nhận, bản thân tôi cũng không phải là khách nhân của nơi
này.
Hứa Nhạc khẽ hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh tâm tình mình lại. Đầu ngón
tay đang đặt trên cò súng kia thoáng thả lỏng lại một chút, thế nhưng cũng
không có dự định sẽ hạ súng xuống, phần họng súng vẫn thân mật đặt ngay trên
mi tâm của cái khuôn mặt xinh đẹp đến tuyệt mỹ kia, thanh âm có chút cứng
ngắc, nói:
– Tôi cũng giống như không thể không thừa nhận chuyện này. Ông tựa hồ như đã
biết rõ là tôi sẽ đến đây, nên cứ một mực chờ tôi. Nhưng mà vấn đề chính là,
ông có biết tôi là ai hay không?
– Toàn bộ Đô thành Thiên Kinh Tinh hiện tại cũng đều đang truy lùng cậu…
Đại Sư Phạm mỉm cười nhàn nhạt, trả lời:
– Nhưng mà ngoại trừ Hoàng đế Bệ hạ cùng với Tiểu Thi ra, đại khái cũng không
có ai biết đến thân phận chân thật của cậu cả. Nhưng mà là người khác không
biết thôi, ta lại như thế nào có thể không biết được đây?
– Xin hãy tận lực tóm tắt câu chuyện ngắn gọn lại một chút!
Tâm tình Hứa Nhạc dần dần trở nên yên tĩnh lại một chút, khẽ nhếch nhẹ cặp môi
có chút khô khan của chính mình, đem cái họng súng lục đẩy nhẹ về phía trước
một chút.
Vị Đại Sư Phạm kia bởi vì cái động tác này khiến cho có chút không thoải mái,
hơi cau nhẹ cặp mày lại. Sau đó ông ta vươn người đứng lên, tựa hồ như căn bản
không thèm để ý đến chuyện Hứa Nhạc có thể sẽ khu động cò súng vậy, phất phất
tay, nói:
– Cậu hẳn chính là con trai của Nạp Tư Lý, như vậy nên là anh trai cùng cha
khác mẹ với Giản Thủy Nhi phải không? Nếu nói như vậy, căn cứ theo tầng quan
hệ này mà tính, cậu cũng phải gọi tôi một tiếng cậu mới đúng. Chẳng lẽ bên
phía Liên Bang bên kia thật sự rất lưu hành chuyện cháu ruột dí súng lục vào
đầu cậu mình đòi đánh đòi giết hay sao?
– Thôi được rồi, nếu không thì hãy tính theo cái tầng quan hệ của người chị
ruột có số khổ kia của ta đi, lại tính theo tầng quan hệ của người cha ruột có
số càng khổ hơn, đã từng chết trong chính tay của lão Lý Thất Phu kia cũng
được. Ta chính là sư huynh đệ của Nạp Tư Lý, ta chính là đệ tử của Chưởng môn…
À này, bên phía Liên Bang bên kia của các người có cái loại danh xưng đáng yêu
này hay không vậy?
– À há, ta đột nhiên nghĩ đến một cái vấn đề vô cùng thú vị. Cậu cùng với đứa
cháu gái Giản Thủy Nhi kia của ta chính là anh em cùng cha khác mẹ, thế nhưng
căn cứ theo tin tức tình báo bên phía Liên Bang các người mà nói, tựa hồ như
các người chính là đang yêu đương nhau, hoặc là đang chơi trò quan hệ ám muội
có phải không? Có tính là quan hệ loạn luân hay không nhỉ?
Vị Đại Sư Phạm kỳ quái kia vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cặp mắt của
Hứa Nhạc, bộ dáng cũng chẳng hề có chút phẫn nộ nào, ngược lại mang theo vẻ
hứng thú cực lớn, cảm khái vạn phần nói:
– Cuộc sống này chính là một vở kịch a. Một cái kịch bản của Tịch Lặc, có tên
là Dông Tố, chính là diễn tả vô cùng chính xác mối quan hệ giữa hai người các
cậu đó. Thật sự là vô cùng kích thích a!
Nghe cái gã nam nhân trung niên Đế Quốc ở trước mặt mình không ngừng huyên
thuyên đủ thứ chuyện không ăn nhập gì với nhau, Hứa Nhạc đột nhiên nghĩ thấy
những cái thanh âm vang lên trong phòng tựa hồ như là đều bị những mảnh vải
đen dày đặc không chỗ nào không có trong phòng toàn bộ hấp thu hết vậy. Trong
lỗ tai hắn hiện tại cũng hoàn toàn không nghe được bất cứ thứ gì nữa. Nhưng mà
từng lời từng chữ kia lại vô cùng rõ ràng chính xác truyền thẳng vào trong đầu
óc hắn. Bên trong những lời nói huyên thuyên kia của đối phương tựa hồ ẩn chứa
rất nhiều những chuyện tình bí mật cùng với manh mối gì đó. Rất nhiều sự tình
vô cùng phức tạp khiến cho cái đại não quen suy nghĩ vô cùng ăn khớp của hắn
cũng đều có chút choáng váng.
– Từ từ, từ từ! Chuyện này hình như có chút rất phức tạp thì phải. Ông để cho
tôi sắp xếp lại một chút…
Hứa Nhạc có chút đau đầu, vươn tay trái ra phía trước một chút, ý bảo đối
phương tạm dừng lại.
– Đúng rồi! Mấy cái quan hệ thân thích bên trong những Gia tộc vĩ đại từ
trước đến giờ vẫn luôn là phức tạp như thế đó. Nếu như cậu có hứng thú, vậy
thì chúng ta có thể nghiên cứu kỹ càng một chút về lịch sử của chuyện này…
Đại Sư Phạm vô cùng hưng phấn, tiếp tục huyên thuyên nói.
Hứa Nhạc quả thật vô cùng bất đắc dĩ, cái nòng súng lục trong tay của hắn chợt
hạ xuống dưới một chút, chặn thẳng cái miệng của đối phương lại không cho nói
tiếp nữa, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nói:
– Chúng ta bắt đầu lại một chút đi. Ông nói rằng, Giản Thủy Nhi phải gọi ông
một tiếng cậu. Ý tứ là nói rằng, mẹ của cô ta chính là chị gái hoặc là em gái
của ông, có phải không?
Vị Đại Sư Phạm này theo đạo lý mà nói hẳn là phải vô cùng tôn quý hoặc là vô
cùng nghiêm nghị trang trọng, thế nhưng giờ phút này trên khuôn mặt xinh đẹp
khác hẳn người bình thường của hắn ta lại là vô cùng hưng phấn, hồn nhiên
không thèm để ý đến cái nòng súng lục lạnh như băng đang đặt ngay trên cặp môi
của mình, nói chuyện có chút hàm hồ không rõ ràng:
– Ta đã nói rồi, là chị ruột của ta!
– Chẳng lẽ chị ruột của ông chính là con gái của vị Đại Sư Phạm tiền nhiệm?
Vậy thì ông có quan hệ gì?
Hứa Nhạc chợt nghĩ đến câu chuyện xưa mà Hoài Thảo Thi đã từng kể cho hắn
nghe, trong lòng có chút ngơ ngẩn hỏi, nòng súng cũng theo bản năng dời ra một
chút.
– Nàng ta là con gái, thì ta là con trai. Cái mối quan hệ thân thích này thật
ra là vô cùng đơn giản. Đại Sư Phạm tiền nhiệm chính là cha của ta, chị gái
của ta chính là con gái của cha ta, chẳng lẽ không phải là chuyện thiên kinh
địa nghĩa sao?
– Như vậy cũng chính là muốn nói, Giản Thủy Nhi cùng với Hoài Thảo Thi là chị
em cùng mẹ khác cha hay sao?
Hứa Nhạc trợn tròn cặp mắt vốn ti hí kia của hắn lên, nói ra một cái kết luận
mà hắn căn bản không thể nào tưởng tượng nổi.
Đại Sư Phạm nhìn hắn, khẽ gật gật đầu một cái, đưa hai tay lên ngang vai, nói:
– Nạp Tư Lý cắm lên trên đỉnh đầu Hoàng đế Bệ hạ một cặp sừng to tổ chảng,
bằng không ông ta vì cái gì mỗi lần nhìn thấy Giản Thủy Nhi lại nổi điên lên
như thế? Chẳng qua cậu cũng không cần phải lo lắng chuyện quan hệ thân mật với
Tiểu Thi thì sẽ xuất hiện vấn đề quan hệ loạn luân. Nàng ta cùng với Giản Thủy
Nhi là quan hệ cùng mẹ khác cha, còn cậu và Giản Thủy Nhi là quan hệ cùng cha
khác mẹ. Như vậy cậu và Tiểu Thi không cùng cha cũng chẳng cùng mẹ, yên tâm
đi!
Hứa Nhạc có chút đau đầu đối với vấn đề trọng điểm trong lời nói của đối
phương, ngập ngừng hỏi:
– Như vậy ông… chính là Đại Sư Phạm đương nhiệm của Đế Quốc, chính là cậu
ruột của Giản Thủy Nhi, cũng chính là cậu ruột của Hoài Thảo Thi sao?
– Có được hai đứa cháu gái, mỗi người cũng đều là kẻ ưu tú nhất trong lĩnh
vực của chính mình, bản thân ta là cậu cũng vì đó mà có cảm giác tự hào sâu
sắc a!
Đại Sư Phạm có một chút thỏa mãn cùng với cảm khái nói, vừa nói vừa huy động
cánh tay một cái, khiến cho cái áo khoác bạc màu trên người ông ta theo gió
khẽ tung bay lên một chút, lộ ra cặp giò lõa lồ cùng với cả phần bên hông
người. Hứa Nhạc có chút sững sờ phát hiện cái gã nam nhân trung niên này bên
dưới không có mặc quần, thậm chí kể cả quần lót cũng không có.
Hứa Nhạc không thể nào ngờ đến nổi cái vị đại nhân vật này không ngờ lại có
cái sở thích ăn mặc quái dị đến thế này. Những lời hắn định nói ra nhất thời
đem nuốt ngược trở lại vào trong bụng.
Hắn có chút im lặng nghĩ đến những chuyện tình phức tạp gì đó, tâm tình có
những cảm giác khó có thể nói nên lời. Hắn đương nhiên biết rõ ràng chính mình
cũng không phải là con trai của Phong Dư đại thúc. Thế nhưng mà tựa hồ như bên
phía Đế Quốc vẫn luôn kiên trì cho rằng như vậy, vì thế nên mấy cái quan hệ
thân thích phức tạp này, cứ như vậy mà một phen đổ ụp lên trên đầu của hắn.
– Tôi nghĩ ông chờ đợi tôi đến đây, cuối cùng cũng không có khả năng chỉ vì
muốn kể cho tôi nghe rõ ràng những chuyện xưa thế này…
Hắn khẽ nheo cặp mắt lại, cố gắng tránh né không muốn nhìn đến cái cặp đùi lõa
lồ của gã trung niên biến thái ở trước mặt kia, nhún nhún vai nói:
– Trên thực tế, tôi căn bản không thể nào biết nổi ông vì cái gì có thể đoán
rằng tôi có thể trốn thoát, hơn nữa còn có thể tiến vào phủ Đại Sư Phạm này.
– Nghe nói là Nạp Tư Lý đã chết rồi, cậu kế thừa toàn bộ di sản của hắn,
đương nhiên là có thể trốn chết thành công rồi.
Đại Sư Phạm tủm tỉm cười, nhìn hắn nói:
– Mấy chục năm trước đây, nhớ rõ lúc đó ta vẫn còn nhỏ tuổi, ta đã từng lấy
thân phận của một cậu em vợ ra mệnh lệnh cho hắn phải nghĩ biện pháp dắt ta đi
đến Liên Bang chơi một phen. Lúc đó hắn mới một phen làm ra cái dụng cụ nhỏ
phát ra lam quang kia.
– Tuy rằng cuối cùng hắn thật không chút giữ chữ tín, không có dắt ta đến
Liên Bang chơi. Nhưng ta nghĩ một khi trên người cậu đã có cái thiết bị nhỏ
phát lam quang kia, những hệ thống theo dõi của Đế Quốc làm các nào có thể bắt
giữ được tung tích của cậu được.
– Còn về chuyện vì cái gì mà ta đoán ra được cậu sẽ đến phủ Đại Sư Phạm,
nguyên nhân lại càng đơn giản hơn nữa.
Đại Sư Phạm hoàn toàn cũng không thèm để ý đến khẩu súng trong tay Hứa Nhạc,
vô cùng tự nhiên xoay người cầm lấy tách trà đặt trên bàn sau lưng ông ta. Cái
áo khoác hơi chút bạc màu trên người ông ta lại tung bay lên một chút, hai cái
đùi lõa lồ đập vào mắt thật kinh tâm.
– Đồng học Hoài Phu Sa kia một khi nghe được hai cái tên Lý Thất Phu cùng với
Nạp Tư Lý kia liền sẽ trở nên hoàn toàn điên cuồng. Cậu nếu như nghĩ muốn sống
sót, thậm chí là muốn quay trở về Liên Bang, đương nhiên là cần phải tìm người
hỗ trợ rồi. Thế nhưng mà cậu ở tại Đế Quốc này đơn độc một mình, không ai trợ
giúp. Như vậy cậu có thể tìm đến ai nữa đây?
Đại Sư Phạm khẽ bắt chéo hai chân lõa lồ của mình lại, khẽ mỉm cười nói:
– Chúng ta chung quy cũng là thân thích với nhau. Tuy rằng bình thường cũng
ít khi nào tiếp xúc qua lại, nhưng mà thỉnh thoảng cũng nên ghé thăm nhau một
chút chứ.
Cái mối quan hệ thân thích vượt qua cả một dãi ngân hà như thế này, một đầu ở
tận Liên Bang, một đầu ở bên Đế Quốc… Hứa Nhạc âm thầm suy nghĩ, có muốn qua
lại thăm hỏi nhau thật sự là vô cùng phiền toái a. Mà cái đám lão gia hỏa làm
ra cái loại quan hệ thân thích này, lại càng thêm phiền toái hơn rất nhiều.